Chương 16
Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn bám dính trên mũi anh, nhưng giờ đây nó đã pha trộn với mùi hôi thối của sự phân hủy và ozone cháy khét.
Anh trượt xuống phía sau bức tường bê tông nứt nẻ của Cấm Địa, nơi ánh sáng từ thế giới bên ngoài bị chặn đứng hoàn toàn.
Ánh đèn neon xanh lạnh lẽo từ xa chiếu rọi qua khe hở nhỏ li ti trên trần nhà cao vút.
Những tia sáng ấy tạo nên những vệt cắt ngang bóng tối dày đặc, giống như những lưỡi dao sắc lẹm đang chờ đợi nạn nhân tiếp theo.
Không gian ở đây tĩnh lặng đến đáng sợ.
Chỉ có tiếng bước chân của anh vang lên trong sự im lặng tuyệt đối, mỗi bước đều khiến lòng đất run rẩy nhẹ nhàng.
Anh cúi đầu xuống nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình.
Chúng không còn sạch sẽ nữa.
Máu tươi bám đầy trên những ngón tay dài gầy guộc, làm cho da dẻ trở nên bóng loáng dưới ánh sáng yếu ớt.
Lam Khương nâng cánh tay lên gần mặt, ngửi thử mùi hương quen thuộc ấy.
Nó gợi nhớ về những đêm thao thức bên cạnh giường bệnh của Vu Nguyệt, khi anh phải tự mình thay băng vết thương mà không dám gọi bác sĩ đến vì sợ bị phát hiện.
Nhưng lần này khác biệt hoàn toàn.
Đây không phải là máu vô tội chảy ra từ một cuộc phẫu thuật thất bại hay tai nạn ngẫu nhiên nào đó.
Nó mang theo mùi vị của sự phản bội, của nỗi đau sâu thẳm nhất mà con người có thể trải qua khi nhận ra chính mình cũng đang trở thành kẻ thù của những gì họ yêu thương nhất.
Lam Khương bước tiếp vào căn phòng tối đen như mực trước mặt anh.
Sàn nhà bằng kim loại lạnh lẽo dưới chân truyền đi cảm giác tê buốt lên khắp cơ thể.
Những bóng đổ dài ngoằng kéo theo phía sau lưng anh, biến thành hình dạng kỳ dị khi gặp ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn pin cũ kỹ treo lơ lửng trên trần.
Chúng nhấp nháy chập chờn như đang cố gắng nói gì đó với anh bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà chỉ có người chết mới hiểu được.
Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét nặng nề, bề mặt các vết xước sâu hoắm trông giống như những đường vân gỗ tự nhiên nhưng thực chất là dấu tích của vô số lần va chạm dữ dội từ quá khứ xa xôi nào đó.
Khóa cửa đã bị phá vỡ thành nhiều mảnh nhỏ li ti nằm rải rác quanh chân tường, chứng tỏ ai đó – hoặc thứ gì đó - vừa mới rời khỏi nơi này cách đây không lâu lắm rồi.
Lam Khương đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa sắt gỉ sét trước mặt mình.
truyền đi cảm giác mát lạnh cùng với những rung động mơ hồ từ bên trong phòng phía sau nó đang chờ đợi khám phá thêm nữa.
Bóng đen đó hạ xuống với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt sắc nhọn cùn sần sần xé toạc không khí tạo thành âm thanh rít lên chói tai.
Lam Khương phản ứng nhanh, lách người sang bên trái chỉ kịp tránh được cú tấn công chí mạng nhắm thẳng vào cổ họng mình.
Luồng gió lạnh lẽo lướt qua sát tai anh mang theo mùi hôi tanh của xác thối và sự chết chóc thuần túy khiến cho dạ dày co thắt lại đau đớn khó chịu.
Sinh thể này không có mắt, nhưng nó cảm nhận được mọi chuyển động xung quanh thông qua những rung động nhỏ nhất trong không khí.
Da dẻ xám xịt nhăn nheo phủ kín toàn bộ cơ thể gầy guộc của nó giống như lớp vỏ bọc bảo vệ chống lại thế giới bên ngoài đầy thù địch và nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi vậy đó!
Mỗi bước di chuyển đều khiến cho sàn nhà kim loại phát ra tiếng kêu réng lên chói tai báo hiệu sự hiện diện đáng sợ của con quái vật đột biến này đang tiến gần hơn từng chút một mỗi giây trôi qua.
Lam Khương rút súng laser từ trong túi áo khoác ngoài dày cộm ra khỏi vị trí an toàn trước đó rồi nhắm thẳng vào đầu sinh thể kia bắn liên tục ba phát đạn ánh sáng xanh lá cây rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng tối đen như mực lúc này đây!
Chúng chỉ làm nó chậm lại chứ không giết chết được thứ gì cả vì da dẻ dày cộm của con quái vật giống như lớp áo giáp tự nhiên chống chịu tốt với mọi loại vũ khí thông thường hiện đại ngày nay vậy đó!
Con quái vật gầm lên một tiếng kinh hoàng đầy sự giận dữ và đau đớn tột cùng khi những vết thương hằn sâu trên thân thể nó bắt đầu rỉ máu đỏ tươi lan tỏa khắp nơi tạo thành những vệt dài ngoằng trông giống như nghệ thuật trừu tượng nào đấy được vẽ bằng chính chất lỏng sinh học của bản thân chúng vậy đó!
Nhưng ngay lập tức sau tiếng gầm ấy là sự im lặng đáng sợ bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh khiến cho Lam Khương cảm thấy lạnh toát sống lưng vì biết rằng điều tồi tệ nhất luôn đến sau những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này.
Lam Khương lao ra khỏi phòng, hướng về phía cầu thang thoát hiểm mà anh đã nhận diện được từ trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này.
Sinh thể đột biến đuổi theo sát gót không buông tha dễ dàng cho nạn nhân của mình dù chỉ là một phần nhỏ trong số rất nhiều mục tiêu săn lùng khác đang chờ đợi ở đâu đó sâu thẳm bên dưới lòng đất lạnh lẽo đầy bí ẩn chưa được khám phá hết bao giờ.
Anh bắn thêm hai phát nữa vào chân con quái vật khiến nó ngã quỵ xuống nền nhà kim loại cứng rắn va chạm tạo ra âm thanh ồn ào vang vọng khắp hành lang dài ngoằng tối đen như mực lúc này đây!
Nhưng ngay lập tức sau đó là sự im lặng đáng sợ bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh khiến cho Lam Khương cảm thấy lạnh toát sống lưng vì biết rằng điều tồi tệ nhất luôn đến sau những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này.
Lam Khương cảm thấy máu trong người như đóng băng.
Mọi ký ức, mọi đau khổ, mọi nỗ lực sống sót của anh.
tất cả chỉ là một thí nghiệm?
Người đàn ông, tự xưng là bản gốc, bước tới từ bóng tối phía cuối hành lang dài ngoằng trước mặt anh lúc này đây!
Ông ta đưa ra một thiết bị quét DNA nhỏ gọn màu bạc sáng bóng lấp lánh dưới ánh đèn neon xanh lạnh lẽo chiếu rọi khắp nơi vậy đó!
"Hãy để tôi lấy mẫu DNA của ngươi," người đàn ông nói với giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ, "chúng ta cần xác minh danh tính thật sự của kẻ đang đứng trước mặt mình ngay bây giờ." Thiết bị quét phát ra tia sáng xanh lá cây chiếu thẳng vào trán Lam Khương khiến anh phải nhắm mắt lại tránh ánh sáng chói lóa quá mức ấy.
Lam Khương sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị kết quả phân tích DNA đang hiện lên rõ ràng trước mặt mình lúc này đây!
Kết quả cho thấy rằng chính anh – Lam Khương giả mạo số 13 – không hề tồn tại trong cơ sở dữ liệu quốc gia về nhận dạng sinh học whatsoever!
Thay vào đó, tên tuổi thật sự của anh lại trùng khớp hoàn toàn với một hồ sơ mật cấp độ cao nhất được bảo vệ nghiêm ngặt bởi Cơ Quan Thanh Tẩy từ rất lâu trước đây rồi.
Người đàn ông sững sờ, mặt nạ của Người Giám Sát phía sau anh bắt đầu phát ra tiếng còi báo động.
"Không thể nào," người đàn ông thì thầm, giọng run rẩy vì kinh sợ tột độ mà không giấu được vẻ mặt hoảng loạn lộ rõ trên khuôn mặt tái nhợt lúc này đây!
"Bản sao không thể vượt qua giai đoạn nhận thức." anh ta tiếp tục nói nhỏ hơn nữa như đang tự nhủ với chính mình vậy đó!
Nhưng ánh mắt đầy sự tò mò sâu sắc về kết cục cuối cùng sẽ đi đến đâu trong vở kịch bi hài kịch đời thường diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ đâu đó xa lắm rồi kia kìa!
Lam Khương cười, một nụ cười đầy sát khí và điên cuồng chưa từng có bao giờ trên gương mặt lạnh lùng vốn dĩ vô cảm của anh lúc này đây!
"Có lẽ chúng ta đều là những kẻ lầm lạc trong chính trò chơi của mình thôi." Anh nói khẽ nhưng đủ để vang vọng khắp hành lang dài ngoằng tối đen như mực lúc này đây.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng Lam Khương, một giọng nữ dịu dàng nhưng đầy sự sở hữu tuyệt đối vang lên: "Em đã về nhà rồi."
Không gian trong tích tắc ngưng đọng.
Không phải là sự im lặng của vắng vẻ, mà là sự tĩnh mịch chết chóc của một nơi bị thế giới bên ngoài lãng quên hoàn toàn.
Lam Khương đứng đó, lưng cứng đờ như đá granite lạnh giá.
Anh không quay lại.
Cơ thể anh từ chối cử động, từng thớ cơ bắp co rút lại vì bản năng sinh tồn nguyên thủy đang gào lên trong đầu: *Đừng quay lại.*
Giọng nói ấy vừa dịu dàng vừa đáng sợ.
Nó vang lên không phải từ phía sau, mà như lan tỏa từ chính bóng tối dày đặc bao phủ hành lang.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí bỗng chốc ngừng rơi, đóng băng giữa khoảng trống vô định.
Mùi hương thoang thoảng len lỏi vào khứu giác của Lam Khương — mùi hoa mai nở muộn lẫn với vị kim loại nồng nặc của máu cũ và đất ẩm thối rữa.
Ba từ đó vang vọng trong tai anh, nặng nề như những tảng đá rơi xuống vực sâu.
Tim anh đập mạnh hơn, không phải vì sợ hãi thuần túy, mà vì một cảm giác kỳ lạ đang trỗi dậy — sự thân thuộc ghê tởm.
Giọng nói ấy.
hắn nhớ nó.
Hắn nhớ từng sắc thái mềm mại, từng nhịp điệu ngọt ngào từng khiến trái.
chảy trong những đêm đông giá lạnh trước đây.
Nhưng giờ đây, giọng nói đó mang theo một trọng lượng khác, một sức nặng của sự chiếm hữu tuyệt đối và điên loạn.
Lam Khương chậm rãi đưa tay lên chạm vào cổ mình.
Da thịt nơi đó vẫn còn nóng rực, vết thương do Tử Hà gây ra đang rỉ máu nhẹ, nhưng nỗi đau thể xác dường như mờ nhạt đi trước cơn sốt tâm trí đang bùng nổ.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh của người phụ nữ từng là tất cả trong cuộc đời anh khỏi ý thức.
Không được yếu đuối.
Không được sụp đổ.
Đây là bẫy.
Đây phải là ảo giác do áp lực tinh thần gây ra.
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng từ ngọn đuốc phía trước leo lét, chiếu rọi lên những bức tường đá ẩm ướt thấm đẫm sương muối đen ngòm.
Hành lang dài vô tận kéo dài về phía trước, biến mất trong bóng tối dày đặc như mực tàu pha loãng.
Và ở đó, giữa khoảng không hư vô ấy, một cánh cửa gỗ cổ xưa xuất hiện.
Cánh cửa bằng gỗ sồi già nua, phủ đầy rêu xanh tái và những ký tự khắc sâu mờ nhạt theo thời gian.
Nó đứng lẻ loi giữa hành lang trống trải, như thể được đặt vào nơi này bởi một bàn tay vô hình vừa qua đi vài giây trước.
Không có khóa, không có bản lề kim loại phát ra tiếng kêu réo rắt khi gió thổi — vì ở đây không có gió.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và cánh cửa đang hé mở một khe hẹp, đủ để lộ ra khoảng tối đen ngòm bên trong.
Lam Khương bước tới.
Mỗi bước chân của anh in xuống nền đá lạnh lẽo đều tạo ra tiếng vang khô khan, như thể đang dẫm lên những chiếc xương nhỏ li ti bị nghiền nát dưới lớp bụi dày.
Anh không biết tại sao mình lại đi về phía đó.
Lý trí mách bảo rằng đây là cái bẫy tử thần, nhưng linh cảm sâu thẳm thì thôi thúc anh phải tìm ra nguồn gốc của giọng nói vừa vang lên kia.
Khi đến trước cánh cửa, Lam Khương dừng lại.
Mùi hương hoa mai và mùi máu tanh nồng hơn hẳn, gần như gây nôn mửa.
Anh đưa tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ sần sùi.
lạnh cóng xuyên qua da thịt, thấm vào xương tủy.
Nhưng kỳ lạ thay, khi ngón tay anh lướt qua những ký tự khắc trên cửa, chúng bắt đầu phát sáng lên một màu đỏ thẫm, giống như máu tươi đang chảy ngược lại trong mạch sống của gỗ mục rữa.
"Đừng mở nó," một giọng nói khác vang lên lần này — nhỏ hơn, yếu ớt hơn, nhưng rõ ràng đến kinh hoàng.
Đó là giọng của chính Lam Khương từ quá khứ, hoặc có lẽ là ký ức bị bóp méo đang cố gắng cảnh báo anh.
"Nếu ngươi bước vào đó, mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa."
Lam Khương cười nhạt.
Tiếng cười khô khốc vang lên trong hành lang trống vắng, nghe giống tiếng của một kẻ điên vừa mất hết lý trí.
"Mọi thứ đã sụp đổ từ lâu rồi," anh thì thầm với chính mình.
"Chỉ có những mảnh vỡ là còn lại."
Không gian bên trong không phải là một căn phòng thông thường.
Nó rộng lớn hơn ngoài sức tưởng tượng, giống như một đại sảnh cổ xưa bị chôn vùi dưới lòng đất hàng ngàn năm trần thạch cao trên đầu tối om, nhưng những ngọn nến sáp ong đặt khắp nơi tự động cháy lên với ánh sáng vàng cam leo lét.
Mùi hương hoa mai nồng nàn đến mức khiến mắt Lam Khương cay xè và nước mắt chảy dài xuống má anh không hề hay biết.
Ở trung tâm đại sảnh là một chiếc bàn gỗ đen bóng loáng, trên đó đặt duy nhất một cuốn sách da cũ kỹ màu nâu sẫm bìa dày cộp trông rất nặng nề Cuốn sách mở ra ở trang giữa những dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi như vừa mới được viết xong chưa khô hoàn toàn.
Lam Khương tiến về phía chiếc bàn.
Mỗi bước đi của anh đều khiến lòng ngực đau nhói lên vì nhịp tim quá nhanh.
Hắn cảm thấy mình đang rơi vào một vòng xoáy không lối thoát, nơi mà lý trí và ảo giác hòa quyện thành một khối hỗn độn khó phân biệt thật giả.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến tới bởi vì cuốn sách đó nó gọi tên anh bằng cách dùng chính ký ức đau đớn nhất của anh làm lời mời gọi.
Khi Lam Khương đứng trước chiếc bàn anh cúi xuống nhìn vào những dòng chữ trên trang giấy cũ kỹ ấy từng con chữ hiện lên rõ ràng dưới ánh nến leo lét: *Lam Khương ngươi đã tìm thấy chúng ta chưa?*
Anh ngừng thở trong giây lát Những ký tự này được viết bằng nét bút run rẩy như của một người đang chết dần mòn nhưng nội dung bên trong lại chứa đựng sự tàn nhẫn lạnh lùng đến đáng kinh ngạc.
Không phải là lời chào hỏi hay câu đố mà là một tuyên bố trực diện về việc hắn đã thất bại hoàn toàn trong trò chơi trốn tìm này.
"Ta không cần tìm ai," Lam Khương đáp lại giọng nói của mình vang lên khàn đặc khác hẳn với sự bình tĩnh giả tạo trước đó "Ta chỉ muốn biết cái giá phải trả cho những gì ngươi đã lấy đi."
Im lặng bao trùm đại sảnh Những ngọn nến tắt dần một cách kỳ lạ bắt đầu từ phía xa nhất và lan tỏa nhanh chóng về phía Lam Khương để lại vùng tối đen ngòm nuốt chửng ánh sáng cuối cùng còn sót lại.
Trong bóng tối dày đặc ấy hình ảnh của Tử Hà xuất hiện trước mặt anh không phải là người đàn ông lạnh lùng tàn nhẫn mà anh từng biết ở đây hắn mặc bộ áo trắng tinh khôi như ngày xưa khi họ còn bên nhau những vết máu đỏ tươi trên tay áo thì làm cho bức tranh trở nên kỳ dị và đáng sợ hơn bao giờ hết.
"Ngươi đã lấy đi tất cả," Lam Khương nói giọng bình thản đến lạ thường "Bây giờ hãy trả lại nó."
Tử Hà không đáp lời Anh chỉ đưa tay ra nắm chặt bàn tay của Lam Khương những ngón tay lạnh lẽo như băng giá khiến anh rùng mình toàn thân.
Nhưng thay vì sự kháng cự hay phản công thì một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay tiếp xúc đó giống như dòng máu nóng chảy ngược lại vào cơ thể đang chết dần mòn của Lam Khương vậy.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy Lam Khương nhận ra điều kinh hoàng nhất: Hắn không muốn giết Tử Hà nữa Không phải vì yêu thương hay sự yếu đuối mà là vì một lý do sâu xa hơn nhiều — hắn đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi kẻ thù của mình và việc hủy diệt đối phương đồng nghĩa với tự sát chính linh hồn đang tan vỡ bên trong anh.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên từ hai phía cùng lúc như hòa quyện vào nhau tạo nên bản nhạc tang lễ cuối cùng cho mối quan hệ đầy máu và nước mắt này Khi ánh sáng trở lại Lam Khương đứng một mình giữa đại sảnh trống rỗng cuốn sách trên bàn đã biến mất không dấu vết nhưng mùi hương hoa mai vẫn còn nồng nàn gợi nhớ về những ký ức đau đớn nhất mà anh luôn cố gắng quên lãng.
Và rồi từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng Lam Khương, một giọng nữ dịu dàng nhưng đầy sự sở hữu tuyệt đối vang lên: "Em đã về nhà rồi."
Lam Khương quay phắt người lại, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc nhất định hình từ làn khói đen nồng nặc.
Tim hắn như ngừng đập khi nhận ra đôi môi kia đang nhếch lên nụ cười tàn nhẫn đầy thù hận.
Hắn mở miệng định hét nhưng cổ họng bỗng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận