Chương 20
Hắn đứng trước cánh cửa gỗ số 13, nơi ánh sáng trăng trắng bệch chiếu xuống như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng móc lấy linh hồn hắn.
Cánh cửa đã hé mở một cách tự động, để lộ ra khoảng tối đen đặc phía sau.
Không có gió.
Không có tiếng động.
Chỉ có sự im lặng nặng nề, dày đặc đến mức khiến màng nhĩ Lam Khương đau buốt.
Nền nhà lạnh lẽo thấm qua lớp vải quần áo mỏng manh, lan tỏa lên da thịt như những lưỡi dao nhỏ li ti.
Mùi hôi tanh của đất ẩm và gỉ sét bao trùm lấy khứu giác, một mùi vị quen thuộc đến rợn người.
Lam Khương đưa tay chạm nhẹ vào tường bên cạnh.
Bề mặt thô ráp, lạnh lẽo.
Nhưng dưới lớp sơn bong tróc ấy, hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng.
Một nhịp đập.
Như thể căn nhà này đang sống.
Hắn rút ra chiếc chìa khóa đồng từ trong túi áo.
Dòng chữ "Phòng số 13 - Đừng bao giờ mở lại!" khắc sâu vào kim loại lạnh giá, dường như đang cười nhạo sự ngu ngốc của những kẻ đã từng cầm nó trước hắn.
Lam Khương không sợ hãi.
Cảm xúc ấy đã bị Vu Nguyệt cắt bỏ khỏi cơ thể anh từ lâu.
Thay vào đó là một nỗi tò mò bệnh hoạn, một nhu cầu phải biết chân tướng đằng sau màn sương mù dày đặc này.
Hắn tiến sâu hơn nữa vào bóng tối.
Ánh trăng chỉ chiếu được vài bước đầu tiên.
Sau đó, mọi thứ chìm trong đen kịt.
Lam Khương dựa vào giác quan thính giác để di chuyển.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt trên nền bê tông nứt nẻ, nhưng lạ thay, âm thanh ấy bị nuốt chửng bởi một khoảng không gian rộng lớn hơn nhiều so với ngoại hình tòa nhà cho thấy.
Lam Khương dừng lại.
Hắn nín thở, dù cơ thể hắn không cần oxy theo cách thông thường nữa.
Một hình dạng cao lều xuất hiện từ màn đêm, chậm rãi bước ra như một con quái vật vừa tỉnh dậy khỏi giấc ngủ ngàn năm.
Đó là một người đàn ông.
Trang phục rách nát bám đầy bùn đất và máu khô màu nâu sẫm.
Khuôn mặt của hắn ta bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành cũ kỹ, nhưng Lam Khương có thể cảm nhận được ánh mắt đang hướng về phía mình.
Không phải ánh mắt thù hận.
Cũng không phải sự sợ hãi.
Mà là một nỗi buồn sâu thẳm, tuyệt vọng đến mức nghẹt thở.
"Đến rồi," giọng nói trầm thấp vang lên, khàn đặc như tiếng cát chảy trong bình thủy tinh.
"Bản sao thứ mười ba." Lam Khương siết chặt nắm đấm.
Kiếm trong tay hắn run nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức kinh hoàng đang chui vào đầu óc lạnh lùng của anh.
Hắn luôn tin rằng mình là duy nhất.
Là Lam Khương gốc.
Người đàn ông kia nói gì vậy?
"Ngươi là ai?" Lam Khương hỏi, giọng điệu phẳng lặng như nước hồ mùa đông.
Người đàn ông cười nhạt.
Tiếng cười ấy nghe giống tiếng kim loại va vào nhau, sắc lạnh và đau đớn.
"Ta là người đã dọn đường cho ngươi.
Ta là những kẻ đi trước." Hắn giơ tay lên, chỉ về phía sau lưng mình, nơi bóng tối dày đặc nhất đang bắt đầu cuộn trào như một cơn bão tĩnh lặng.
Lam Khương lùi lại nửa bước.
Trực giác sinh tồn – thứ duy nhất còn sót lại trong bộ não bị thao túng của anh – đang hét lên cảnh báo.
Không khí trở nên nặng nề hơn.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đột nhiên ngừng chuyển động, treo giữa không trung như những viên kim cương nhỏ bé phản chiếu ánh trăng mờ ảo từ khe cửa.
Không phải một bóng người đơn độc.
Mà là hàng loạt hình dạng đứng im lìm trong bóng tối sâu thẳm của căn phòng.
Mười hai cái bóng.
Tất cả đều mang dáng dấp của Lam Khương.
Cùng chiều cao, cùng vóc dáng, cùng bộ đồ rách nát đó nhưng ở các giai đoạn phân hủy khác nhau.
Một số còn nguyên vẹn da thịt.
Số khác đã lộ xương trắng bệch.
Và một vài chỉ là những đống vải ẩm ướt bám đầy máu đen sẫm đang đọng lại trên sàn nhà.
Lam Khương cảm thấy dạ dày co quắp, dù hắn không còn khả năng buồn nôn.
Những ký ức (mảnh vỡ) bắt đầu xâm nhập vào tâm trí anh như những mũi kim sắc bén.
Hắn nhớ thấy Vu Nguyệt đứng bên cạnh một cái giường bệnh, khuôn mặt xinh đẹp nhưng trống rỗng, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hắn với sự yêu thương cuồng nhiệt và sở hữu tuyệt đối.
"Cô ấy đã làm gì?" Lam Khương thì thầm, giọng nói của anh vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.
"Tại sao lại có nhiều người như vậy?" Người đàn ông đứng trước mặt – kẻ mà Lam Khương nhận ra đó là bản sao thứ mười hai dựa trên vết sẹo dài chạy dọc theo gò má trái – lắc đầu chậm rãi.
"Cô ấy không thể chấp nhận sự mất mát.
Và cô ta cũng không thể chấp nhận sự phản bội." "Tình yêu của chúng tôi," gã bản sao thứ mười hai nói, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai bi đát.
"Lam Khương gốc đã chết vì bệnh tật.
Nhưng Vu Nguyệt từ chối buông tha.
Cô ấy tìm ra cách để tái tạo cơ thể từ tế bào gốc.
Nhưng mỗi lần cô ấy cố gắng hồi sinh anh ấy, kết quả lại là một thực thể mới có ý thức độc lập.
Một kẻ thù tiềm tàng." Lam Khương sững sờ.
Hắn nhìn vào bàn tay mình – đôi tay đang cầm kiếm, đôi tay đã giết chết vô số người để bảo vệ Vu Nguyệt.
Nếu những gì gã này nói đúng, thì hắn không phải là người yêu của cô ấy.
Hắn chỉ là một công cụ tạm thời.
Một bản sao rẻ tiền được tạo ra để thỏa mãn cơn khát chiếm hữu điên loạn của cô ta.
"Và khi chúng tôi bắt đầu nhớ lại," bản sao thứ mười hai tiếp tục, giọng nói trở nên nghẹn ngào hơn, "khi chúng tôi nhận ra mình là ai.
Vu Nguyệt sẽ xóa bỏ ký ức đó.
Bằng cách đau đớn nhất có thể." Lam Khương nhắm mắt lại.
Những hình ảnh flash qua tâm trí anh nhanh như chớp sáng trong đêm tối.
Hắn nhớ thấy máu chảy thành sông trên sàn nhà trắng tinh của phòng thí nghiệm ngầm dưới ngôi nhà này.
Hắn nhớ thấy Vu Nguyệt ngồi bên cạnh, lau sạch vết bẩn với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, vừa hát những bài hát ru dịu dàng mà cô ấy thường hay hát cho anh nghe vào mỗi buổi tối trước khi ngủ.
"Hãy quên đi," giọng nói của Vu Nguyệt vang lên trong ký ức xa xăm, ngọt ngào như mật ong độc.
"Chỉ cần yêu tôi là đủ." "Không!" Lam Khương mở mắt.
ngươi đỏ ngầu vì tức giận và tuyệt vọng.
Hắn không chấp nhận điều này.
Hắn từ chối tin rằng cuộc đời mình chỉ là một vòng xoáy tội lỗi được thiết kế bởi sự ích kỷ của người phụ nữ mà anh yêu thương nhất.
"Tôi sẽ tìm cô ấy!
Tôi sẽ hỏi cho ra lẽ!" "Cô ấy đang chờ ngươi," bản sao thứ mười hai nói, bước sang bên cạnh để nhường đường cho Lam Khương đi sâu hơn vào mê cung bóng tối này.
"Phòng thí nghiệm nằm ở tầng hầm B2.
Nhưng hãy cẩn thận.
Không chỉ có ký ức bị xóa.
Mà còn cả những gì cô ấy giấu trong đó." Lam Khương tiến về phía trước, vượt qua hàng loạt xác chết của chính mình.
Cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng anh.
Sự đồng cảm với những phiên bản khác của chính mình?
Hay là sự ghê tởm đối với thân phận đáng thương này?
Hắn không thể phân biệt được nữa.
Tất cả đều hòa quyện thành một nỗi đau mơ hồ, dai dẳng như vết thương khó lành dưới da thịt lạnh giá.
Khi hắn đi ngang qua xác chết thứ sáu – một phiên bản của Lam Khương đã bị chặt đứt đôi cơ thể tại eo – hắn dừng lại nhìn xuống bộ phận thân trên vẫn còn đang co giật yếu ớt của chính mình.
Đôi mắt mở to, trợn ngược, đầy vẻ kinh hoàng cuối cùng trước khi tắt thở.
"Đừng sợ," Lam Khương thì thầm với xác chết đó, dù biết nó không thể nghe thấy.
"Ta sẽ giải phóng tất cả chúng ta." Nhưng càng đi sâu vào bóng tối bên dưới lòng đất lạnh giá này, Lam Khương lại cảm nhận rõ ràng hơn một điều khác thường.
Không khí ở đây ẩm ướt và nặng nề hơn hẳn so với mặt đất trên kia.
Mùi hương của máu tanh nồng nàn đến mức gây buồn nôn, nhưng xen lẫn trong đó là mùi hoa nhài – loại nước hoa đặc trưng mà Vu Nguyệt luôn dùng mỗi khi cô ấy chuẩn bị cho một buổi "liệu trình" mới.
Hắn quay lại nhìn bản sao thứ mười hai đang đứng ở lối vào căn phòng kỹ thuật ngầm này.
Gã không theo sau Lam Khương nữa, chỉ lặng lẽ lùi sâu vào bóng tối như thể hắn ta cũng là một phần của mê cung chết chóc nơi đây.
Sự hiện diện của gã ấy giống như một lời chào tạm biệt vĩnh viễn hơn là sự dẫn đường thực sự.
Lam Khương bước xuống những bậc thang bê tông bị rêu phong bao phủ, ánh đèn neon nhấp nháy từ phía dưới chiếu lên khuôn mặt thiếu máu của anh tạo nên vẻ ngoài ma quái khó tin giữa bóng tối dày đặc nơi đây đầy bí ẩn chết chóc và kinh hoàng chưa từng thấy trước đó trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch thảm khốc này!
Bê tông lạnh lẽo thấm qua đế giày mòn cũ của Lam Khương.
Hắn cảm nhận được sự ẩm ướt dính dợ bám chặt vào da thịt, như những bàn tay vô hình đang cố níu giữ hắn lại ở thế giới này.
Mùi hôi thối nồng nặc từ dưới sâu vang lên, xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày anh quặn thắt dữ dội.
Đó không phải là mùi của sự phân hủy thông thường.
Nó mang vị kim loại sắt gỉ và một thứ hương hoa tàn úa, ngọt ngào đến bệnh hoạn.
Lam Khương rít nhẹ qua kẽ răng, cố gắng kìm nén phản xạ nôn mửa.
Ánh đèn neon phía dưới nhấp nháy mạnh hơn, tạo ra những bóng đen méo mó nhảy múa trên tường gạch nứt nẻ.
Mỗi lần ánh sáng tắt đi trong tích tắc, cảm giác bị bao vây lại tăng lên gấp bội.
Những hình dạng trong bóng tối dường như tiến gần hơn, sẫm đậm hơn.
Chúng không di chuyển theo logic của vật lý.
Chúng trôi nổi, trượt dài qua các góc khuất mà không hề phát ra âm thanh ma sát nào cả.
Hắn dừng bước ở một ngã tư ngầm.
Ba lối đi mở trước mặt, mỗi cái đều dẫn vào màn đêm dày đặc khác nhau.
Bên trái là tiếng nước chảy róc rách, lạnh buốt đến mức có thể đóng băng máu trong tĩnh mạch.
Giữa là sự im lặng chết chóc, nặng nề như chì đổ xuống vai hắn.
Phải là mùi hương lạ lùng đó—ngọt ngào và thối rữa hòa quyện thành một bản giao hưởng của cái ác đang chờ đợi.
Lam Khương đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ cổ trên cổ mình.
Kim giây không còn chạy nữa.
Nó đứng yên tại vị trí mười hai giờ đêm chính xác, nhưng kim phút lại quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chậm rãi, kinh hoàng.
Mỗi tiếng tích tắc đều vang lên trong đầu hắn như một cú búa đập vào thái dương.
Thời gian ở đây đã bị bóp méo.
Nó không còn là dòng chảy tuyến tính mà là một vòng xoáy hỗn loạn.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Tử Hà trước khi rời đi.
"Đừng tin vào những gì mắt ngươi thấy, Lam Khương.
Đặc biệt đừng tin vào thứ phản chiếu trong gương." Lời nói ấy giờ đây vang vọng trong tâm trí anh như một bài hát ru tử thần.
Nhưng hiện tại không có gương nào cả.
Chỉ có những bề mặt bóng loáng từ lớp sơn cũ kỹ bong tróc trên tường, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hoảng sợ của hắn.
Lam Khương chọn lối đi ở giữa.
Sự im lặng ở đó khiến anh cảm thấy an toàn nhất—hoặc ít nhất là tưởng tượng như vậy.
Hắn bước xuống sâu hơn nữa, mỗi bậc thang đều kêu lên những tiếng groan yếu ớt dưới sức nặng cơ thể mình.
Bóng tối bao quanh dày đặc đến mức hắn có thể cảm nhận được nó chạm vào da thịt, lạnh lẽo và trơn trượt.
Sau một phút đi bộ trong bóng đêm mù mịt, không gian bỗng mở ra thành một căn phòng rộng lớn bất ngờ.
Trần nhà cao vút mất hút trong bóng tối phía trên.
Sàn nhà bằng đá cẩm thạch trắng nay đã chuyển màu xám xịt vì bụi bẩn và những vết máu khô cũ kỹ.
Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bàn tròn bằng gỗ đen, bề mặt nhẵn bóng như mực tàu vừa mới đổ ra.
Trên bàn đặt duy nhất một vật: Một cuốn sách da bò dày cộm, bìa cứng đóng khung bởi những chữ khắc kỳ lạ mà Lam Khương không thể đọc được.
Chúng trông giống như móng tay của trẻ em đang cố viết lên giấy bằng máu, ngoằn xoà và đầy sự tuyệt vọng.
Cuốn sách mở ra ở trang giữa, nhưng các trang giấy trắng toát hoàn toàn trống rỗng.
Không một dòng chữ nào.
Không một hình vẽ nào.
Chỉ có màu trắng tinh khôi đáng sợ giữa căn phòng tối tăm này.
Lam Khương tiến lại gần, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung.
Một sức hút kỳ lạ phát ra từ cuốn sách đó, mạnh mẽ hơn bất kỳ lực hấp dẫn vật lý nào.
Nó không gọi tên anh bằng giọng nói.
Nó gợi nhớ những ký ức đau thương nhất mà Lam Khương từng cố quên đi.
Tiếng khóc của một đứa trẻ.
Mùi máu tươi tanh tưởi trên sàn nhà ngày hôm ấy.
Và ánh mắt trống rỗng, vô hồn của người phụ nữ hắn yêu nhất đời này—người vợ đã biến mất vào thinh không ba năm trước.
Hắn đưa tay ra, ngón run run chực chạm vào trang giấy trắng bệch đó.
chuyển như thể bị điều khiển bởi một dây thừng vô hình.
Mỗi inch tiến lại gần hơn là một lần ký ức đau đớn xé toạc tâm trí hắn.
Hắn muốn rút lui.
Lý trí mách bảo rằng đây là cạm bẫy, là sự quyến rũ của cái chết đang giả dạng thành chân lý.
Nhưng nỗi tò mò và nỗi thống khổ đã ăn sâu vào xương tủy anh quá lâu rồi.
Ngón tay trỏ của Lam Khương chạm nhẹ lên mặt giấy lạnh giá.
Tức thì, một luồng điện xanh lè chạy dọc theo cánh tay hắn, tê liệt toàn bộ cơ thể trong giây lát.
Anh ngã quỵ xuống đầu gối bên cạnh chiếc bàn tròn, mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng lưng áo sơ mi cũ kỹ của mình.
Trang giấy không còn trắng nữa.
Những dòng chữ bắt đầu hiện lên từ sâu bên trong cấu trúc sợi giấy, đen ngòm và chảy xệ như mực bị hòa tan bởi nước mắt.
Chúng xuất hiện chậm rãi, từng chữ một, tạo thành những câu văn bằng chính handwriting—giấy tờ tay của vợ anh đã mất: *"Anh tìm thấy em rồi đúng không?
Em đợi anh thật lâu nơi đây."* Lam Khương nheo mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.
run rẩy đến mức không thể thốt lên lời nào từ cổ họng khô khốc của mình.
Giọng văn này.
phong cách viết lách này.
nó giống hệt như những bức thư tình cuối cùng mà cô gửi cho anh trước khi biến mất.
Nhưng làm sao điều đó có thể xảy ra?
Cô ấy đã chết.
Hay ít nhất là thế giới ngoài kia nói với hắn như vậy.
Hắn cúi xuống gần hơn, cố gắng đọc thêm dòng tiếp theo đang hiện lên chậm chạp dưới trang đầu tiên vừa hoàn thành.
Mực đen loang rộng ra, tạo thành những hình thù kỳ quái trước khi ngưng tụ lại thành ký tự rõ ràng: Lam Khương rùng mình toàn thân.
Một cơn gió lạnh giá thổi qua căn phòng kín mít này, làm tắt đi ngọn đèn neon duy nhất treo lơ lửng ở góc xa bên trái.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ trong tích tắc.
Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt phát ra từ cuốn sách trên bàn, chiếu lên khuôn mặt kinh hoàng của anh.
Hắn không thể nhìn vào mắt cô ấy được sao?
Tại sao lại như vậy?
Và nếu đây là trò lừa đảo của kẻ thù—Tử Hà hay ai đó khác đang điều khiển nó thì sao?
Lam Khương nghiến răng chặt đến mức hàm đau nhức, cố gắng kéo tay mình ra khỏi trang sách.
Nhưng ngón tay anh dường như đã bị dính chặt vào bề mặt giấy tờ bằng một lực hút siêu nhiên nào đó da thịt xung quanh đầu ngón tay bắt đầu chuyển màu tím bầm, vết thương li ti vỡ ra chảy máu tươi nhỏ giọt xuống cuốn sách cổ xưa kia.
Máu của hắn thấm vào trang giấy và lan tỏa nhanh chóng như nước trên sa mạc khô hạn.
Những dòng chữ mới xuất hiện ngay lập tức, nhiều hơn và gấp gáp hơn: *"Em đau quá Lam Khương.
Em bị giam cầm trong này cùng với nó."* "Nó?" Lam Khương lắp bắp lên tiếng, giọng nói của anh nghe xa lạ đến mức đáng sợ, khàn đặc vì sự hoảng loạn tột độ.
"Ai là 'nó'?
Ai đang ở đây bên cạnh em vậy?" Không có câu trả lời trực tiếp cho câu hỏi đó.
Thay vào đó, sàn nhà đá cẩm thạch xung quanh chiếc bàn bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện từ tâm căn phòng và lan tỏa ra ngoài theo hình mạng nhện khổng lồ.
Từ sâu dưới lòng đất, một âm thanhtrầm thấp vang lên—tiếng gầm gừ của hàng ngàn con kiến đang bò qua xương cốt khô cằn.
Lam Khương lùi lại vài bước, cố gắng thoát khỏi sức hút chết chóc từ cuốn sách đó.
Nhưng càng lui về phía sau, khoảng cách giữa anh và chiếc bàn dường như không hề thay đổi.
Không gian trong căn phòng này bị bẻ cong một cách phi lý luận, khiến mọi nỗ lực di chuyển trở thành vô nghĩa.
Hắn đang mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian và không gian mà cuốn sách là trung tâm của nó.
Hắn quay lưng lại với chiếc bàn và cố chạy về hướng lối vào ban đầu.
Nhưng khi anh ngoảnh mặt nhìn ra phía sau.
cửa đi đã biến mất hoàn toàn.
Thay thế cho đó là một bức tường gạch đỏ sẫm, ẩm ướt và trơn trượt bởi lớp rêu xanh nhầy nhụa đang phủ kín bề mặt nó.
Không có dấu hiệu của bất kỳ lối thoát nào cả.
Một bàn tay xương xương thò ra từ khe nứt trên tường, ngón tay sắc như dao cạo nhẹ vào má anh.
Anh hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể phá vỡ lớp da thịt đang nở rộ từ trong đá.
Tiếng thì thầm vang lên ngay bên tai
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận