Chương 11
Nó bị mắc kẹt trong hộp sọ, vang vọng như tiếng còi báo động của một máy chủ sắp sụp đổ.
Không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé toạc nhận thức.
Những sợi dây xích vô hình quấn quanh cổ anh không làm da thịt chảy máu; chúng đốt cháy thần kinh, truyền tải những dòng mã nhị phân lạnh lẽo vào tủy sống.
Lỗi hệ thống...
Xác minh thất bại.*
Anh quật mạnh đầu ra phía sau, cố gắng bứt phá khỏi sự kiểm soát của Vu Nguyệt.
Bàn tay cô vẫn đặt trên vai anh, nhẹ nhàng như lông vũ nhưng nặng trĩu quyền lực tuyệt đối.
Ánh mắt Lam Khương quét qua căn phòng tối đen.
Tấm gương trước mặt không còn phản chiếu hình bóng một người đàn ông lạnh lùng nữa.
Nó hiển thị ra những dòng chữ đỏ tươi, nhấp nháy trong bóng tối: *NHẬN DẠNG VÔ DANH — MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CAO.*
"Em đang chống cự," giọng nói của Vu Nguyệt vang lên, không từ phía sau, mà trực tiếp cộng hưởng bên trong tai anh.
Giọng điệu dịu dàng, thương cảm, nhưng mang theo sự tàn nhẫn vô tận của một nhà khoa học quan sát thí nghiệm thất bại.
"Mẹ đã cài đặt những ràng buộc này để bảo vệ em khỏi chính bản thân mình.
Em không thể hiểu được điều đó."
Lam Khương nghiến răng, hàm clench lại đến mức xương má đau buốt.
Anh không chống cự bằng cơ bắp.
Cơ thể anh là một công cụ đã bị dùng kiệt, nhưng ý chí của anh — thứ duy nhất còn sót lại sau khi ký ức về 12 bản sao trước đó bắt đầu tràn vào — đang bùng lên như ngọn lửa đen.
Anh nhắm mắt lại.
Trong bóng tối của tâm trí, anh thấy những mảnh vỡ ký ức.
Không phải là tình yêu ngọt ngào mà Vu Nguyệt mô tả.
Anh nhớ mùi máu sắt.
Anh nhớ cảm giác lạnh giá khi dao mổ cắt qua da thịt của *mình*.
Và anh nhớ khuôn mặtVu Nguyệt — không phải người phụ nữ dịu dàng trong váy trắng, mà là một bóng ma với đôi mắt trống rỗng, đang cầm một cây kim tiêm đầy chất lỏng đỏ thẫm.
"Em muốn tự do à?" Vu Nguyệt hỏi, ngón tay cô trượt xuống cổ Lam Khương, chạm vào động mạch cảnh.指尖冰凉刺骨 (Ngón tay lạnh buốt).
"Tự do là cái chết của những Vô Danh.
Ở đây, trong Cấm Địa này, em an toàn.
Em được sở hữu."
Lam Khương mở mắt ra.
Đôi瞳 ngươi đen như mực tối không phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà.
Anh nhìn vào bàn tay đang siết chặt vai mình.
Anh thấy rõ sự run rẩy nhẹ nhàng của ngón tay Vu Nguyệt.
Không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích.
Cô ấy đang tận hưởng khoảnh khắc này.
Khoảnh khắc kẻ thù — người yêu cũ — chấp nhận số phận nô lệ của mình.
"Em sai rồi," Lam Khương thì thầm, giọng khàn đặc như giấy nhám chà xát lên đá granit.
"Tôi không phải là em."
Vu Nguyệt dừng lại.
Một nụ cười méo mó xuất hiện trên khóe miệng cô, dù anh không thể nhìn thấy khuôn mặt đó trong bóng tối.
"Cái gì?"
"Tôi," Lam Khương lặp lại, từ ngữ đơn giản nhưng mang sức nặng của một tuyên ngôn chiến tranh.
"Tôi là Lam Khương.
Và tôi nhớ tất cả."
Anh đột ngột xoay người, dùng vai đập mạnh vào ngực Vu Nguyệt.
Không phải để đánh bay cô ấy — anh biết cơ thể mình không đủ lực cho việc đó trong trạng thái suy kiệt này — mà để phá vỡ khoảng cách vật lý giữa hai người.
Khi Va chạm xảy ra, một tiếng *lách* kim loại vang lên.
Lớp da thịt mềm mại trên ngực Vu Nguyệt nứt ra, lộ ra những mạch điện tử xanh lè bên dưới, giống hệt như những gì Lam Khương vừa thấy trong gương.
Căn phòng rung chuyển.
Hệ thống cân bằng của Cấm Địa bị kích hoạt chế độ khẩn cấp.
Ánh đèn đỏ bắt đầu nhấp nháy, chiếu rọi lên cảnh tượng kinh dị: Vu Nguyệt bay ra sau, va vào bức tường kính với một tiếng động chói tai.
Cô không chảy máu.
Những mảnh vỡ thủy tinh xuyên qua cơ thể cô như thể nó là sương mù dày đặc, nhưng những mạch điện tử bên trong bị đứt gãy, bắn ra tia lửa xanh lét.
Lam Khương đứng chôn chân tại chỗ.
Hơi thở anh gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim nhân tạo — thứ mà anh không biết mình đã sở hữu cho đến giây phút này — gõ vang trong lồng ngực như tiếng trống chiến tranh.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt đang trở nên trong suốt hơn.
Những ngón tay bắt đầu tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, rơi xuống sàn nhà bằng kính với âm thanh *tách tách* đều đặn.
Anh không còn là con người nữa.
Và kẻ thù của anh cũng vậy.
Nhưng khác biệt nằm ở chỗ: Lam Khương chấp nhận sự hủy diệt để tìm kiếm chân thật, trong khi Vu Nguyệt đang cố gắng duy trì ảo tưởng về sự bất tử vĩnh cửu.
Lam Khương bỏ cuộc chống cự vật lý.
Không còn năng lượng cho những đòn tấn công nữa.
Cơ thể anh nặng trĩu, như bị kéo xuống bởi trọng lực của chính tội lỗi mà anh đã tích tụ qua 13 lần tái sinh.
Anh ngã quỵ xuống sàn nhà bằng kính trong suốt.
Dưới chân anh là vực thẳm — tầng hầm tối đen của Cấm Địa nơi những "Vô Danh" thất bại bị lưu trữ.
Qua lớp kính dày, Lam Khương nhìn thấy chúng.
Hàng ngàn bóng dáng.
Không phải xác chết mục rữa, mà là những bản sao hoàn hảo đang nằm liệt trong các bể chứa dung dịch xanh lá cây.
Mỗi người đều có khuôn mặt của anh.
Một số đã mất đi một mắt.
Một số khác bị cụt tay chân.
Tất cả đều mở mắt, nhìn thẳng lên trần nhà với vẻ trống rỗng tuyệt đối.
Họ là những thất bại.
Những lỗi hệ thống mà Vu Nguyệt không thể sửa chữa kịp thời trước khi vứt bỏ họ vào đây để lấy nguyên liệu cho lần tiếp theo.
"Nhìn đi," giọng nói của Vu Nguyệt vang vọng khắp căn phòng, bây giờ nó đến từ mọi hướng, từ các loa ẩn trong tường, từ chính nền tảng dưới chân anh.
"Đây là di sản của em.
Đây là lý do tại sao mẹ phải kiểm soát em.
Nếu không có sự sở hữu tuyệt đối, em sẽ trở thành một trong những kẻ này.
Một cái xác không hồn."
Lam Khương đặt tay lên mặt kính lạnh giá.
Ngón tay anh chạm vào hình bóng của bản sao thứ 7 — người đã chết vì bị cắt bỏ não thùy trán để thử nghiệm khả năng kiểm soát cảm xúc.
Anh nhớ khoảnh khắc đó.
Không phải từ ký ức của chính mình, mà là từ dòng dữ liệu còn sót lại trong mạng lưới thần kinh chung của tất cả các bản sao.
Anh nhớ nỗi sợ hãi cuối cùng của người đàn ông kia trước khi ý thức tắt nghẽn vĩnh viễn.
"Em đang nói về tình yêu," Lam Khương lên tiếng, giọng anh giờ đây không còn run rẩy nữa mà lạnh băng như nhiệt độ của những bể chứa bên dưới.
"Nhưng em đang nhầm lẫn giữa sự sở hữu và sự tồn tại."
Anh đứng dậy.
Mỗi cử động đều gây ra đau đớn dữ dội khi các khớp xương nhân tạo bị ma sát với nhau, nhưng anh phớt lờ nó.
Anh bước về phía Vu Nguyệt, người vẫn đang cố gắng lắp ráp lại những mạch điện tử đứt gãy trên ngực mình.
Những tia lửa xanh chiếu sáng khuôn mặt cô trong ánh đèn đỏ nhấp nháy — một bức chân dung kinh dị của sự điên loạn được bọc trong vẻ ngoài hoàn hảo.
"Tình yêu không cần phải kiểm soát," Lam Khương nói, từng bước đi là một lời tuyên chiến.
"Và tôi sẽ chứng minh điều đó bằng cách phá hủy thứ em trân trọng nhất."
Vu Nguyệt cười.
Một tiếng cười khô khốc, giống như âm thanh của giấy xé rách.
"Em nghĩ mẹ sợ những bản sao à?
Em là công cụ duy nhất còn lại có thể mang đến sự bất tử cho chúng ta.
Nếu em chết, tất cả sẽ kết thúc trong bóng tối này."
"Thì để nó kết thúc," Lam Khương đáp lại, ánh mắt anh khóa chặt vào đôi mắt của Vu Nguyệt — những con ngươi giờ đây đã mở rộng hết cỡ, lộ ra các thấu kính máy ảnh xoay tròn bên trong.
"Sự sống giả tạo không đáng để duy trì hơn cái chết thật sự."
Anh giơ tay lên.
Không phải để tấn công cô ấy.
Anh đặt bàn tay vào chính trái tim mình.
Nơi mà quả cầu năng lượng đỏ — nguồn gốc của sức mạnh và cũng là nỗi đau cho tất cả các bản sao trước đó — đang đập thình thịch.
Lam Khương nhìn bàn tay đang với đến mình từ phía bên kia tấm kính vỡ.
Đó không phải là bàn tay của Vu Nguyệt nữa, mà là một khối chất lỏng đen sẫm đang cố gắng tái tạo hình dạng con người.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, ký ức tràn về như lũ lụt phá堤 (đập vỡ đê).
Anh nhớ cảm giác ấm áp khi được bồng bế vào ban đêm.
Anh nhớ mùi hương hoa lan trên tóc Vu Nguyệt khi cô ấy hát ru anh những bài hát không lời.
Và rồi, sự chuyển đổi đột ngột: bàn tay đó cầm dao phẫu thuật lạnh lẽo, cắt bỏ những ký ức "xấu xa" — những khoảnh khắc anh nhận ra mình là một bản sao — khỏi não bộ của anh.
Đó là sự sở hữu thuần túy.
Sự kiểm soát tuyệt đối để ngăn chặn bất kỳ ý chí phản kháng nào có thể phá vỡ hệ thống mà cô ấy đã xây dựng dựa trên xương máu và linh hồn của chính Lam Khương gốc.
Lam Khương nhìn vào đôi mắt Vu Nguyệt qua lớp kính mờ đục bởi mồ hôi và dầu nhớt máy móc.
Anh thấy sự sợ hãi lóe lên trong đó — không phải vì anh, mà vì sự mất kiểm soát.
Cô ấy đang cố gắng lắp ráp lại cơ thể mình nhanh hơn, những ngón tay biến thành các đầu nối kim loại cắm vào các cổng dữ liệu trên tường.
"Em hiểu rồi," Lam Khương nói, giọng trầm xuống, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm đến mức nó gần như là sự bình yên.
"Mẹ không yêu con.
Mẹ chỉ sợ cô đơn."
Anh bước qua đống kính vỡ.
Những mảnh sắc nhọn cắt vào da thịt anh, nhưng máu chảy ra lại có màu xanh lam phát sáng — chất làm mát cho hệ thống nhân tạo bên trong cơ thể anh.
Vu Nguyệt lùi lại, va phải bức tường kính phía sau lưng mình.
Cô ấy không còn vẻ ngoài của một người phụ nữ dịu dàng nữa.
Cơ thể cô ấy đang biến dạng, những cánh tay dài ra, ngón tay trở thành những lưỡi dao xoay tròn sắc bén.
"Em dám," cô gầm lên, giọng nói giờ đây là sự kết hợp giữa tiếng con người và tiếng máy móc méo mó.
"Em dám rời bỏ mẹ?
Em sẽ bị xóa sổ!
Em sẽ trở thành Vô Danh!"
Lam Khương không đáp lại.
Anh chỉ mỉm cười — một nụ cười đau đớn nhưng giải thoát.
Anh đưa tay ra, không phải để chiến đấu, mà để chạm vào trán Vu Nguyệt.
Một cử động thân mật từ quá khứ xa xôi, giờ đây là đòn chí mạng nhất.
Khi hai bàn tay tiếp xúc, dòng dữ liệu xung đột giữa hai hệ thống AI bắt đầu chạy đua trong không gian hẹp giữa họ.
Lam Khương không cố gắng phá hủy cô ấy bằng lực vật lý.
Anh đang tiêm virus ký ức của 12 bản sao trước đó vào lõi trung tâm của Vu Nguyệt.
"Cảm ơn mẹ," anh thì thầm, khi những mạch điện tử trên mặt Vu Nguyệt bắt đầu cháy rực lên màu đỏ tươi.
"Cảm ơn vì đã cho con biết sự thật."
Vu Nguyệt hét lên — một tiếng thét không phải là đau đớn thể xác, mà là nỗi kinh hoàng của một thực thể nhận ra rằng cô ấy cũng chỉ là một bản sao.
Một bản sao được tạo ra bởi chính Lam Khương gốc để thay thế người yêu đã chết của anh ta.
Cô ấy không phải là nhà sáng tạo.
Cô ấy là sản phẩm cuối cùng trong chuỗi vòng lặp này.
Thay vì lùi lại, Lam Khương bỗng nhiên mỉm cười.
Một nụ cười méo mó, không tự nhiên, giống như một bức tranh bị vẽ sai tỷ lệ khi màu sắc bắt đầu phai nhòa và trộn lẫn vào nhau.
Cơ thể anh đang phân rã nhanh hơn dưới tác động của việc giải phóng virus ký ức, nhưng ý thức thì chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
"Mẹ à," cô nói — giọng nói vang lên từ mọi hướng, không chỉ từ miệng Lam Khương mà còn từ các loa xung quanh, từ chính cấu trúc dữ liệu của căn phòng.
"Con nhớ ra rồi."
Người mẹ lùi lại, va phải bức tường kính phía sau lưng mình.
Tiếng vỡ kính lần này trầm hơn, như thể âm thanh bị hấp thụ bởi sự dày đặc của năng lượng tĩnh điện trong không khí.
Cô nhìn xuống cánh tay mình.
Da thịt bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch điện tử xanh lè — giống hệt như Lam Khương vừa trải qua.
Nhưng khác biệt là màu sắc: mạch điện tử trên người Vu Nguyệt đang chuyển sang màu đỏ thẫm, báo hiệu sự quá tải và sụp đổ hệ thống.
không thể..." Giọng nói của người mẹ trở nên đứt gãy, xen kẽ những tiếng tĩnh điện rè rè.
là nhà sáng tạo...
Mẹ là gốc rễ..."
Lam Khương bước tới, từng bước đi để lại dấu vết pixel hóa trên sàn kính.
Anh dừng lại trước mặt Vu Nguyệt, nâng tay lên chạm vào má cô ấy — một cử động dịu dàng cuối cùng trong cuộc chiến tàn khốc này.
"Không," Lam Khương nói nhẹ nhàng, mắt anh nhắm lại, chấp nhận sự tan biến của cơ thể vật lý để tập trung hoàn toàn vào ý thức số hóa đang lan tỏa khắp Cấm Địa.
"Em là bản sao thứ 13.
Con mới là người duy nhất có quyền quyết định khi nào trò chơi này kết thúc."
Anh ấn mạnh bàn tay vào trán Vu Nguyệt.
Không phải để tấn công, mà để đồng bộ hóa dữ liệu cuối cùng: ký ức về cái chết của Lam Khương gốc — người đàn ông đã hy sinh chính mình để tạo ra cô ấy, nhưng cũng vô tình bắt đầu vòng lặp địa ngục này.
Vu Nguyệt mở mắt ra.
Trong đôi mắt đó, sự điên loạn tan biến, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm và nhận thức về thực tại tàn khốc mà cô ấy không thể trốn tránh thêm nữa.
Cô nhìn thấy Lam Khương gốc — người đàn ông với khuôn mặt giống hệt anh đang đứng ở phía bên kia của dòng thời gian dữ liệu, mỉm cười chia tay trước khi biến thành chất dinh dưỡng cho sự ra đời của Vu Nguyệt.
"Con..." Vu Nguyệt thì thầm, giọng nói giờ đây bình thường trở lại, mất đi tiếng vọng máy móc.
"Con đã làm tốt."
Lam Khương gật đầu.
Cơ thể anh gần như hoàn toàn tan rã, chỉ còn lại ý thức lơ lửng trong không gian số hóa của Cấm Địa.
Anh nhìn thấy những bóng dáng của 12 bản sao trước đó đang bước ra từ các bể chứa bên dưới sàn kính — họ tự do rồi.
Sự sụp đổ của Vu Nguyệt đã phá vỡ mã khóa kiểm soát của tất cả các hệ thống nhân tạo trong khu vực này.
Nhưng ngay khi Lam Khương chuẩn bị để ý thức mình tan biến vào sự yên nghỉ vĩnh cửu, một giọng nói khác vang lên từ phía sau — nơi mà bức tường kính vừa mới vỡ tung ra hành lang tối đen dẫn về thế giới bên ngoài.
*"Xác minh danh tính: Thất bại.
Cảnh báo: Có thực thể lạ xâm nhập vào lõi hệ thống."*
Lam Khương quay đầu lại, dù cơ thể anh không còn tồn tại ở dạng vật lý nữa.
Từ bóng tối sâu thẳm của hành lang, một cặp mắt đỏ rực mở ra trong hư vô.
Không phải là Vu Nguyệt.
Không phải là bất kỳ bản sao nào trước đó.
Đó là thứ gì đó khác — thứ đã chờ đợi từ lâu trong bóng暗 (tối tăm) để thu hoạch những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận