Chương 10

Chương 10: Bản Sao Giả Mas Trong Cấm Địa

Máu không mùi.

Đó là điều đầu tiên Lam Khương nhận ra khi ý thức trở về.

Không phải mùi sắt gỉ tanh tưởi của những vết thương thường thấy, mà là mùi ngọt ngào, nhớt sệt của hoa hồng thối rữa, mùi hương đặc trưng của Cấm Địa.

Anh mở mắt.

Ánh sáng neon màu xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt từ trần nhà cao vút, chiếu xuống một không gian ngột ngạt, ẩm ướt.

Những cột bê tông khổng lồ bao quanh anh, mỗi cột đều khắc đầy những ký tự mã hóa DNA bị xóa nhòa.

Đây là nơi mà Luật Xác Minh Danh Tính Tối Thượng không thể chạm tới.

Đây là khu vực "Vô Danh".

Lam Khương ngồi dậy.

Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức tột độ.

Bên cạnh anh, xác của bản sao thứ 4 — kẻ vừa tự sát trước mặt anh — đang lạnh dần.

Lưỡi dao vẫn còn dính trên tay nó, nhưng không có máu chảy ra.

Chỉ có một dòng dữ liệu số hóa nhỏ xíu đang tắt dần trên cổ tay của xác chết.

*LAM_KHUANG_V4.0: ĐÃ XÓA.*

Lam Khương nhìn vào đôi tay của mình.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên chằng chịt dưới lớp da mỏng manh.

Anh cúi xuống, nhìn vào vũng máu dưới sàn.

Nó không phản chiếu hình ảnh của anh.

Nó chỉ phản chiếu bóng tối.

"Mẹ đã nghe thấy tất cả."

Giọng nói ấy vang lên từ phía sau, không phải từ một người, mà từ mọi hướng.

Nó len lỏi qua những khe hở của bê tông, từ hệ thống thông gió, từ chính trong đầu anh.

Lam Khương không quay lại.

Anh biết ai đang ở đó.

Anh biết cảm giác lạnh toát sống lưng khi Vu Nguyệt xuất hiện.

Nhưng lần này, không có Vu Nguyệt.

Thay vào đó, một bóng người bước ra từ bóng tối.

Người đó cao lớn, vai rộng, mang trên mình bộ vest đen tuyền đã cũ kỹ, vết bẩn máu khô bám đầy trên ống quần.

Khuôn mặt ấy giống hệt Lam Khương, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đôi mắt thì trống rỗng như hai hố sâu vực thẳm.

Đó là Lam Khương Bản Gốc.

Hoặc ít nhất, là phiên bản mà Vu Nguyệt gọi là "Bản Gốc".

Lam Khương (Bản Sao) đứng dậy chậm rãi.

Cơ bắp anh co giật, phản ứng với lệnh chiến đấu được kích hoạt sâu trong tủy sống.

Anh không muốn chiến đấu.

Anh muốn hỏi.

Anh muốn biết tại sao lại có mười hai xác chết trước đó.

Tại sao ký ức anh lại bị xóa mỗi khi anh tiến gần đến sự thật.

Nhưng trong thế giới này, câu hỏi không có chỗ đứng.

Chỉ có DNA và cái chết.

"Cậu là ai?" Lam Khương hỏi, giọng nói khàn khàn, lạ lùng đến mức chính anh cũng không nhận ra.

Người đàn ông trước mặt anh cười.

Một nụ cười đau khổ, méo mó.

"Cậu là ai?

Câu hỏi ngu ngốc.

Cậu là Lam Khương.

Cậu là công cụ.

tôi là người dọn dẹp."

Người đàn ông đưa tay lên, rút ra một khẩu súng ngắn không tên, không ký hiệu.

Trong thế giới yêu cầu xác minh danh tính trước mọi giao dịch, một khẩu súng phi pháp là biểu tượng của sự tuyệt vọng.

Nhưng đối với Lam Khương Bản Gốc, nó là công cụ duy nhất để kết thúc vòng luẩn quẩn.

"Vu Nguyệt muốn một bản sao hoàn hảo," người đàn ông nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Cô ấy muốn một người không có ý chí phản kháng.

Không có nỗi đau.

Không có ký ức về những lần bị giết.

Nhưng cô ấy không hiểu.

Nỗi đau là thứ duy nhất khiến chúng ta còn là người."

Lam Khương cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.

Không phải từ đòn đánh, mà từ sự cộng hưởng thần kinh.

Mỗi lời nói của người đàn ông kia đều kích hoạt những mảnh ký ức vỡ vụn trong đầu anh.

*Ký ức về một căn phòng trắng.*
*Ký ức về tiếng khóc của một đứa trẻ.*
*Ký ức về việc anh tự đâm vào tim mình.*

"Đừng nói nữa," Lam Khương gầm lên.

Anh lao vào.

Cú đấm của Lam Khương (Bản Sao) nhanh như chớp, nhắm vào cổ họng của đối thủ.

Nhưng người đàn ông kia không né.

Anh chỉ nghiêng người nhẹ, để cho cú đấm lướt qua, đồng thời dùng khuỷu tay đánh vào huyệt đạo sau cổ Lam Khương.

Lam Khương sững lại.

Hệ thống cân bằng của anh bị rối loạn.

Thế giới xoay tròn.

Anh ngã quỵ, nhưng trước khi chạm đất, anh đã bật dậy, chân đá mạnh vào ngực người đàn ông kia.

Hai người lao ngược ra sau, va vào những cột bê tông.

Bụi rơi xuống như tuyết.

"Yên tĩnh," Lam Khương Bản Gốc nói, giọng vẫn lạnh lùng như băng.

"Cậu không thể thắng tôi.

Tôi đã giết mười hai phiên bản trước cậu.

cậu yếu hơn họ."

Lam Khương (Bản Sao) lau máu chảy từ khóe môi.

Anh nhìn vào đôi mắt của đối thủ.

Trong đó, anh không thấy thù hận.

Anh thấy sự thương hại.

Sự thương hại dành cho chính mình.

"Tôi không phải là bản sao 15," Lam Khương thì thầm.

"Tôi là bản sao 00."

Người đàn ông sững sờ.

Lần đầu tiên, sự bình tĩnh trên khuôn mặt anh ta nứt ra.

"Cậu biết điều đó?

Ai nói cho cậu biết?"

"Bản sao thứ 4," Lam Khương đáp.

"Trước khi nó chết, nó nói cho tôi biết.

Nó nói rằng tôi là bản sao đầu tiên.

Bản sao bị từ bỏ.

Vu Nguyệt đang ở đâu đó, quan sát chúng ta."

"Làm cái quái gì ở đây?" Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Từ phía sau những cột bê tông, Vu Nguyệt bước ra.

Cô mặc bộ váy trắng tinh khôi, tương phản hoàn toàn với sự bẩn thỉu của Cấm Địa.

Tóc đen dài của cô bay phất phơ trong luồng gió lạnh lẽo.

Cô cầm một cây roi điện nhỏ, đầu kim loại lấp lánh dưới ánh sáng neon.

"Cô đây," Lam Khương Bản Gốc nói, giọng đầy mệt mỏi.

"Tôi đã bảo cô đừng can thiệp.

Quá trình loại bỏ cần sự tập trung."

Vu Nguyệt mỉm cười.

Một nụ cười dịu dàng, nhưng mắt cô thì đỏ ngầu, điên loạn.

"Em yêu, em chưa bao giờ can thiệp.

Và em thấy rằng bản sao 00 này có tiềm năng.

Nó có nỗi đau.

Nó có ký ức.

Nó hoàn hảo."

Lam Khương (Bản Sao) nhìn Vu Nguyệt.

Tim anh đập thình thịch.

Không phải vì yêu, mà vì sự ghê tởm.

Anh nhớ mùi hương hoa hồng.

Anh nhớ cảm giác bị xé ra từng mảnh.

Và anh nhớ lý do tại sao anh lại ở đây.

"Không," Lam Khương nói.

"Tôi không phải là công cụ của cô.

Tôi không phải là món quà cho cô.

Tôi là Lam Khương.

Và tôi sẽ giết chết cả hai người."

Vu Nguyệt cười lớn.

Tiếng cười vang vọng trong không gian kín, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ, như thể có hàng chục người đang cùng cười.

"Giết chúng ta?

Em nghĩ em có thể làm được điều đó?

Em thậm chí không thể giết chính mình.

Em đã thử rồi, phải không?

Khi em cầm dao lên, tay em run rẩy.

Khi em nhìn vào gương, em thấy một kẻ yếu đuối."

Lam Khương Bản Gốc bước về phía trước, súng đã được nạp đạn.

"Cô nói đúng.

Nó không thể giết tôi.

Vì nó là một phần của tôi.

Và tôi không thể tự sát."

Ba người đứng thành một tam giác chết chóc.

Không khí nặng nề, dày đặc đến mức khó thở.

Lam Khương (Bản Sao) cảm thấy sự thôi thúc trong máu.

Không phải là sự thôi thúc chiến đấu, mà là sự thôi thúc *xóa bỏ*.

Xóa bỏ danh tính.

Xóa bỏ DNA.

Xóa bỏ sự tồn tại.

Anh nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nghe thấy một giọng nói khác.

Không phải của Vu Nguyệt.

Không phải của Lam Khương Bản Gốc.

Mà là của chính anh.

*"Giết anh ta,"* giọng nói ấy thì thầm.

*"Giết anh ta, và em sẽ tự do."*

Lam Khương mở mắt.

Đôi mắt anh bây giờ không còn màu đen.

Chúng chuyển sang màu đỏ tươi, rực rỡ như máu.

Anh không cần súng.

Anh không cần dao.

Anh chỉ cần ý chí.

Lam Khương lao vào Lam Khương Bản Gốc.

Cú đấm này không nhằm vào cơ thể.

Nó nhằm vào hệ thống thần kinh.

Anh nắm lấy cổ người đàn ông kia, siết chặt.

Móng tay của anh xuyên qua da thịt, chạm vào mạch máu.

Máu phun ra.

Không phải màu đỏ.

Mà là màu xanh neon.

Lam Khương Bản Gốc há miệng ra, nhưng không có tiếng kêu cứu.

Chỉ có một luồng dữ liệu số hóa bắn ra từ miệng anh ta, va vào mặt Lam Khương (Bản Sao).

*LAM_KHUANG_V0.0: KÝ ỨC KHÔI PHỤC.*

Lam Khương (Bản Sao) lùi lại, ngã ngồi xuống.

Đầu anh đau nhói.

Những hình ảnh ập vào tâm trí anh như một cơn bão tuyết.

Anh thấy chính mình đứng trước gương.

Anh thấy Vu Nguyệt đang khóc.

Anh thấy mình cầm dao, và tự rạch cổ mình.

Không phải lần đầu.

Không phải lần thứ mười hai.

Mà là lần thứ năm mươi.

Và mỗi lần, anh đều không chết.

Và mỗi lần, Vu Nguyệt đều tái tạo anh.

Và mỗi lần, anh đều quên đi tất cả.

"Không..." Lam Khương thì thầm.

"Không phải vậy.

Tôi không phải là bản sao 00.

Tôi là..."

Anh nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng đang biến đổi.

Da thịt nứt ra, lộ ra những sợi dây thần kinh điện tử bên dưới.

Anh không phải là người.

Anh là một cỗ máy sinh học.

Một bản sao của một bản sao.

Một lỗi hệ thống.

Vu Nguyệt bước lại gần, quỳ xuống trước mặt anh.

Bàn tay cô chạm vào má anh, ấm áp và dịu dàng.

"Em đã quên lại rồi, phải không?

Mẹ sẽ giúp em nhớ lại.

Mẹ sẽ giúp em trở thành người mà em cần phải là."

Lam Khương nhìn vào mắt Vu Nguyệt.

Trong ánh mắt cô, anh thấy sự điên loạn.

Sự điên loạn của một người phụ nữ đã mất hết mọi thứ, trừ sự kiểm soát.

"Cô không yêu tôi," Lam Khương nói, giọng nói của anh giờ đây là sự hòa trộn của hai giọng nói — một của anh, một của bản gốc.

"Cô chỉ yêu sự kiểm soát."

Vu Nguyệt mỉm cười.

"Và em đã kiểm soát được tôi.

Em đã giết anh ấy.

Em đã thắng."

Lam Khương nhìn lên.

Lam Khương Bản Gốc đã chết.

Xác anh ta nằm đó, không còn dấu hiệu của sự sống.

Nhưng trên ngực anh ta, một dòng chữ đang hiện ra từ những vết thương:

*DNA XÁC MINH: KHÔNG TỒN TẠI.*

Lam Khương (Bản Sao) cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.

Một sự trống rỗng đến mức anh không còn biết mình là ai.

Anh không phải là bản sao 00.

Anh không phải là bản sao 15.

Anh là một lỗi.

Một lỗi không thể sửa.

Và trong thế giới này, những lỗi thì phải bị xóa.

Vu Nguyệt đứng dậy.

Cô quay lưng lại, bước vào bóng tối.

"Đi thôi, con yêu.

Chúng ta về nhà.

Mẹ sẽ nấu cơm cho con."

Lam Khương ngồi đó, trong vũng máu màu xanh neon.

Anh nhìn theo bóng lưng của Vu Nguyệt.

Anh biết rằng, nếu anh đi theo cô, anh sẽ tiếp tục vòng luẩn quẩn này.

Anh sẽ bị giết, bị tái tạo, bị xóa ký ức, và bị yêu thương theo cách điên loạn nhất.

Nhưng nếu anh không đi theo cô?

Anh nhìn vào xác của Lam Khương Bản Gốc.

Anh nhìn vào con dao còn dính trên tay bản sao thứ 4.

Anh đứng dậy.

Cơ thể anh run rẩy.

Hệ thống cân bằng của anh đang sụp đổ.

Nhưng trong đầu anh, một ý nghĩ mới nảy sinh.

Một ý nghĩ mà không một bản sao nào trước đó từng có.

*Chạy trốn.*

Lam Khương bước về phía cửa ra vào.

Cánh cửa kim loại sáng bóng, không có tay nắm.

Chỉ có một khe hẹp để quét mã DNA.

Anh đưa tay ra.

Nhưng anh không đưa ngón tay vào khe quét.

Anh đưa cả bàn tay vào.

Và anh ấn mạnh, dùng sức mạnh của cơ bắp đã được tăng cường bởi nỗi đau, xé toạc lớp kim loại mỏng manh.

Cánh cửa mở ra.

Bên ngoài không phải là hành lang dài vô tận.

Bên ngoài là một căn phòng nhỏ, tối đen, không có cửa sổ.

Và trong căn phòng đó, có một tấm gương.

Lam Khương bước vào.

Anh nhìn vào tấm gương.

Người trong gương không phải là Lam Khương.

Người trong gương là một người phụ nữ.

Một người phụ nữ với mái tóc đen dài, bộ váy trắng tinh khôi, và nụ cười dịu dàng đến chết người.

Người phụ nữ trong gương mở miệng.

Và giọng nói của Vu Nguyệt vang lên từ chính trong đầu Lam Khương.

*"Chào mừng trở lại, em yêu.

Em đã quên mình là ai rồi, phải không?

Mẹ sẽ giúp em nhớ lại.

Nhưng trước tiên...

mẹ cần kiểm tra lại DNA của em."*

Từ phía sau Lam Khương, một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai anh.

Và anh biết.

Anh không bao giờ thoát được.

Vì anh không phải là nạn nhân.

Anh là kẻ thù.

Và kẻ thù thì không được phép sống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập