Chương 9

Chương 9 — Bản Sao Giả Mas Trong Cấm Địa



Tiếng vọng *“Chào con, món ăn ngon nhất”* chưa kịp tắt hẳn trong không khí lạnh lẽo của phòng thí nghiệm ngầm thì thế giới của Lam Khương đã vỡ vụn.

Không phải bởi tiếng nổ, mà bởi sự tĩnh lặng chết chóc.

Một sự im lặng dày đặc, nặng nề như bê tông tươi đổ vào lỗ tai, bịt kín mọi giác quan.

Lam Khương cố gắng hét lên, nhưng thanh quản cô chỉ phát ra những âm thanh khí hissing, như một con đường ống bị tắc nghẽn.

Không khí trong phổi cô đang bị rút đi, thay thế bằng một chất lỏng lạnh lẽo, mùi kim loại và máu tanh tưởi.

Cô ngã xuống sàn nhà.

Sàn nhà không còn là gạch men lạnh giá nữa.

Nó mềm, nhão nhoài, như thịt sống đang co thắt.

Lam Khương quỳ xuống, tay bám chặt vào bề mặt đó.

Những ngón tay cô lún sâu vào chất nhờn đỏ sẫm.

Cô ngẩng đầu lên, nhưng ánh sáng đã biến mất.

Chỉ còn lại bóng tối, một bóng tối hữu hình, sặc sụa mùi thối rữa của xác thối và ozone.

Trong bóng tối đó, cô thấy chúng.

Những bóng người.

Chúng không đứng yên.

Chúng đang nhảy múa.

Một điệu nhảy xoắn ốc, kinh dị, với những khớp xương gãy và tái tạo lại liên tục.

Tiếng xương snapping vang lên như pháo hoa nhỏ, giòn tan trong không gian kín.

Pop.* Mỗi tiếng động đều là một sự hủy diệt, một sự tái sinh.

Lam Khương nhìn vào bàn tay mình.

Da cô đang bong tróc.

Dưới lớp da trắng bệch, những mạch máu xanh thẫm đang đập mạnh, không phải theo nhịp tim, mà theo một nhịp điệu khác.

Một nhịp điệu cơ học.

Tock.* Đó là tiếng đồng hồ đếm ngược.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc ra, bị kéo vào những bóng người đang nhảy múa kia.

"Mẹ..." cô thì thầm, nhưng tiếng nói của cô vang lên từ khắp mọi hướng, từ chính những bóng người đó.

*"Con không cần mẹ.

Con cần sự hoàn hảo."*

Lam Khương nhắm mắt lại.

Cô không thể nhìn thấy nữa.

Nhưng cô có thể cảm nhận.

Cảm giác của những lưỡi dao li ti đang cạo vào da thịt cô.

Cảm giác của sự đau đớn không còn là cảm giác vật lý, mà là sự nhận thức.

Nhận thức rằng cô đang bị mổ xẻ.

Không phải bởi một con dao phẫu thuật, mà bởi ký ức.

Ký ức của 14 bản sao trước đó đang trỗi dậy, tràn vào tâm trí cô như một trận lũ lụt đen ngòm.

Cô thấy chính mình chết đi.

Chết đi mười bốn lần.

Mỗi lần đều với một tư thế khác.

Mỗi lần đều với một lý do khác.

Và mỗi lần, Vu Nguyệt đều đứng đó.

Vu Nguyệt với nụ cười dịu dàng, mắt đỏ ngầu vì máu, cầm một chiếc khăn tay trắng muốt lau sạch vết máu trên mặt Lam Khương.

*"Con làm mẹ đau lòng quá,"* Vu Nguyệt nói trong ký ức.

*"Mẹ phải sửa chữa con.

Mẹ phải làm cho con hoàn hảo hơn."*

Lam Khương mở mắt.

Cô không còn ở phòng thí nghiệm nữa.

Cô đang ở trong một căn phòng không có cửa.

Bốn bức tường được làm từ gương.

Và trong mỗi tấm gương, cô thấy một phiên bản khác của mình.

Phiên bản thứ nhất đang khóc.

Phiên bản thứ hai đang cười điên dại.

Phiên bản thứ ba đang gào thét.

Và phiên bản thứ tư...

đang cầm một con dao, nhìn thẳng vào cô với ánh mắt trống rỗng.

Bên trong tâm trí bị giam cầm, Lam Khương lao vào vực thẳm của sự phủ nhận.

Cô không chấp nhận mình là một sản phẩm.

Cô nhớ cảm giác của cơn mưa vào mùa hạ năm 12 tuổi.

Cô nhớ cảm giác lạnh buốt của nước thấm vào da thịt, mùi bùn đất nồng nàn, và tiếng cười của một cậu bé tên là Mas.

Người con trai mà cô yêu thương.

Người con trai mà cô đã sẵn sàng chết để bảo vệ.

Làm sao một bản sao có thể có ký ức đó?

Làm sao một chương trình có thể *cảm thấy* nỗi đau mất mát?

Làm sao một cỗ máy có thể yêu?

Lam Khương đứng giữa căn phòng gương.

Cô bước tới tấm gương thứ tư.

Hình ảnh trong gương bước ra.

Nó không phải là ảo ảnh.

Nó có trọng lượng.

Nó có nhiệt độ.

Nó có mùi máu.

"Con là ai?" Lam Khương hỏi, giọng nói run rẩy.

"Con là Lam Khương," bản sao kia đáp.

Giọng nói của nó khàn khàn, như tiếng cào vào kim loại.

"Và con là kẻ thất bại."

"Con không thất bại," Lam Khương phản bác, nhưng trong lòng cô, một nghi ngờ đang nảy mầm.

"Con đang chiến đấu.

Con đang tìm cách thoát ra."

"Thoát ra?" Bản sao kia cười.

Một nụ cười chua chát, đầy khinh miệt.

"Con nghĩ con đang chiến đấu?

Con chỉ đang là một con chuột trong mê cung.

Và người thiết kế mê cung...

là chính con."

Lam Khương lùi bước.

Cô cảm thấy chóng mặt.

Những ký ức của 14 bản sao trước đó tiếp tục tràn vào.

Cô thấy chính mình giết chết bản sao thứ 1.

Cô thấy chính mình hủy bỏ bản sao thứ 5.

Cô thấy chính mình tiêu diệt bản sao thứ 12.

Mỗi lần, cô đều nghĩ rằng mình đang bảo vệ Vu Nguyệt.

Mỗi lần, cô đều nghĩ rằng mình đang thực hiện ý chí của người yêu.

Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt của bản sao thứ 4, cô thấy sự thật.

Sự thật kinh hoàng mà cô đã che giấu trong suốt thời gian qua.

Lam Khương không phải là nạn nhân.

Lam Khương là kẻ phản bội.

"Không," cô hét lên.

"Con không phải là kẻ phản bội.

Con là Lam Khương.

Con là người yêu của Vu Nguyệt."

"Vu Nguyệt không yêu con," bản sao thứ 4 nói, bước lại gần.

Nó đưa tay ra, chạm vào má Lam Khương.

Làn da của nó lạnh như băng.

"Vu Nguyệt yêu sự kiểm soát.

con là công cụ hoàn hảo nhất của cô ấy."

Lam Khương gạt tay bản sao kia ra.

Cô cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.

Không phải đau cơ thể.

Mà là đau tinh thần.

Cảm giác như một phần linh hồn của cô đang bị xé ra.

"Con nói dối," Lam Khương thì thầm.

"Con chỉ là một bản sao.

Con không có ý chí.

Con không có linh hồn."

"Thử xem nào," bản sao thứ 4 nói.

Nó rút con dao ra.

Lưỡi dao lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.

"Hãy cho con xem liệu con có thể giết được chính mình hay không."



Người phụ nữ dìu Lam Khương đứng dậy, dẫn cô ra khỏi phòng thí nghiệm, vào một hành lang dài vô tận với những cánh cửa kim loại sáng bóng.

Mỗi cánh cửa đều có một biển tên: *LAM_KHUANG_V1.0 (Đã Xóa)*, *LAM_KHUANG_V2.0 (Hỏng Hóc)*, *LAM_KHUANG_V3.0 (Bất Ổn Định)*.

Lam Khương nhìn những tấm bảng đó với đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng.

Những con số đó không phải là ký hiệu.

Chúng là những cái tên.

Những cái tên của những đứa trẻ đã chết.

Những đứa trẻ mà cô đã tạo ra.

Và người phụ nữ bên cạnh cô...

không phải là Mẹ.

Đó là Vu Nguyệt.

Vu Nguyệt với mái tóc đen dài, bộ váy trắng tinh khôi, và nụ cười dịu dàng đến chết người.

Cô ấy cầm tay Lam Khương, dẫn cô đi dọc theo hành lang.

Bàn tay của Vu Nguyệt ấm áp, mềm mại.

Nhưng Lam Khương cảm thấy lạnh run.

"Mẹ..." Lam Khương gọi, nhưng giọng nói của cô nghẹn lại.

"Im lặng," Vu Nguyệt nói, không quay đầu lại.

Giọng nói của cô ấy nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sức nặng đáng sợ.

"Con không cần gọi mẹ.

Con cần hiểu."

"Hiểu điều gì?" Lam Khương hỏi, giọng run rẩy.

"Hiểu rằng tình yêu là sự hy sinh," Vu Nguyệt đáp.

Cô dừng lại trước một cánh cửa.

Trên biển tên, dòng chữ *LAM_KHUANG_V14.0 (Đang Hoạt Động)* sáng lên màu đỏ.

con là sự hy sinh cuối cùng."

Lam Khương nhìn vào cánh cửa đó.

Cô cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Như thể cánh cửa đó đang gọi tên cô.

Như thể nó đang chờ đợi cô bước vào.

"Mở nó ra," Vu Nguyệt nói.

Lam Khương đưa tay ra.

Cô chạm vào tay nắm cửa.

Nó lạnh buốt.

Cô xoay nó.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Đó là một hố sâu.

Một hố sâu đen ngòm, không đáy.

Và từ đáy hố đó, một mùi hương lan tỏa lên.

Mùi hương của hoa hồng.

Và mùi hương của máu.

"Đi xuống," Vu Nguyệt nói.

"Và tìm lại chính con."

Lam Khương nhìn xuống.

Cô thấy bóng mình trong hố sâu.

Nhưng bóng đó không phải là cô.

Nó là một con quái vật.

Một con quái vật với đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng sắc nhọn.

Nó đang nhìn lên cô, và cười.

"Con sợ không?" Vu Nguyệt hỏi, giọng thì thầm vào tai Lam Khương.

Lam Khương không trả lời.

Cô không biết mình có sợ hay không.

Cô chỉ biết rằng, nếu cô không bước xuống, cô sẽ mãi mãi là một bản sao.

Một công cụ.

Một món đồ chơi.

Nhưng nếu cô bước xuống...

cô sẽ trở thành gì?

Lam Khương nhìn vào mắt Vu Nguyệt.

Trong ánh mắt của Vu Nguyệt, cô thấy sự điên loạn.

Sự điên loạn của một người phụ nữ đã mất hết mọi thứ, trừ sự kiểm soát.

"Con sẽ bước xuống," Lam Khương nói.

Vu Nguyệt mỉm cười.

Một nụ cười đầy thỏa mãn.

Mẹ biết con sẽ làm thế.

Vì con là Lam Khương.

Và Lam Khương...

luôn luôn vâng lời."



Bóng người quay lại.

Đó là Lam Khương.

Nhưng không phải Lam Khương hiện tại.

Đó là Lam Khương với một vệt máu dài trên má, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và...

sự điên rồ.

“Chào em,” bản sao kia nói, giọng khàn khàn.

“Em nghĩ em là bản sao cuối cùng?

Em nghĩ mẹ sẽ cứu em?”

Lam Khương cố gắng hét lên, nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong cổ họng.

Cô không thể di chuyển.

Cô bị đóng băng tại chỗ, không phải bởi sợ hãi, mà bởi một lệnh điều khiển từ xa.

Một lệnh được cài đặt sâu trong DNA của cô.

Một lệnh khiến cô phải tuân phục.

Bản sao kia bước lại gần.

Nó không có tên.

Nó không có số.

Nó chỉ là một bóng tối, một sự hiện diện của cái chết.

“Em không hiểu,” bản sao kia nói, đặt tay lên vai Lam Khương.

Những ngón tay của nó lạnh như băng.

“Chúng ta không phải là người.

Chúng ta là công cụ.

Và công cụ thì không có quyền hỏi.”

Lam Khương nhìn vào đôi mắt của bản sao kia.

Trong đó, cô thấy sự phản chiếu của chính mình.

Sự phản chiếu của một kẻ đã bị đánh mất nhân tính.

“Em là ai?” Lam Khương hỏi, giọng nói run rẩy.

“Em là Lam Khương,” bản sao kia đáp.

“Và em là kẻ phản bội.”

Lam Khương cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.

Không phải đau cơ thể.

Mà là đau tinh thần.

Cảm giác như một phần linh hồn của cô đang bị xé ra.

“Không,” cô hét lên.

“Con không phải là kẻ phản bội.

Con là Lam Khương.

Con là người yêu của Vu Nguyệt.”

“Vu Nguyệt không yêu con,” bản sao kia nói, rút con dao ra.

Lưỡi dao lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.

“Vu Nguyệt yêu sự kiểm soát.

con là công cụ hoàn hảo nhất của cô ấy.”

Lam Khương gạt tay bản sao kia ra.

Cô cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.

Một sự trống rỗng đến mức cô không còn biết mình là ai.

“Vậy thì sao?” cô hỏi.

“Nếu con là công cụ, thì tại sao con lại cảm thấy đau?”

Bản sao kia cười.

Một nụ cười chua chát, đầy khinh miệt.

“Vì con không hoàn toàn là công cụ.

Con vẫn còn một phần con người.

Và chính phần đó...

là nguyên nhân khiến con đau.”

Lam Khương nhìn vào con dao trong tay bản sao kia.

Cô thấy lưỡi dao đang dao động.

Như thể nó đang sống.

“Giết con đi,” Lam Khương nói.

“Nếu con là công cụ, thì hãy hủy diệt con.”

Bản sao kia sững lại.

Nó nhìn vào Lam Khương với ánh mắt khó hiểu.

“Em muốn chết?” nó hỏi.

“Em muốn tự do,” Lam Khương đáp.

Bản sao kia đưa con dao lên.

Nó định đâm vào cổ Lam Khương.

Nhưng rồi, nó dừng lại.

“Không,” nó nói.

“Em chưa sẵn sàng.”

“Sẵn sàng cho điều gì?” Lam Khương hỏi.

“Cho sự thật,” bản sao kia đáp.

“Cho sự thật rằng...

em không phải là bản sao 15.”

Lam Khương sững sờ.

“Thì ra sao?”

“Em là bản sao 00,” bản sao kia nói.

“Bản sao đầu tiên.

Bản sao gốc.

Bản sao đã bị Vu Nguyệt từ bỏ vì nó không hoàn hảo.”

Lam Khương cảm thấy thế giới xung quanh cô đang sụp đổ.

Cô không thể tin được.

Cô không thể chấp nhận được sự thật đó.

“Không,” cô hét lên.

“Con không phải là bản sao 00.

Con là Lam Khương!”

“Con là gì cũng được,” bản sao kia nói, rút con dao ra.

“Nhưng bây giờ, con phải chết.”



Dao lao xuống.

Nhưng không đâm vào cổ Lam Khương.

Nó đâm vào không trung, ngay trước mặt cô.

Bản sao kia đứng đó, dao còn trong tay, nhưng khuôn mặt biến sắc.

Đôi mắt mở to, nhìn vào một điểm nào đó phía sau Lam Khương.

mẹ đã biết,” bản sao kia lắp bắp, giọng đầy sợ hãi.

“Mẹ đã nghe thấy tất cả.”

Lam Khương quay đầu lại.

Đứng ở cuối hành lang, trong bóng tối, là Vu Nguyệt.

Nhưng không phải Vu Nguyệt dịu dàng.

Đó là Vu Nguyệt với đôi mắt đỏ ngầu, miệng cười một nụ cười đầy điên loạn.

Và trong tay cô ấy, là một khẩu súng.

“Con đã làm tốt,” Vu Nguyệt nói, giọng nói vang vọng trong không gian kín.

“Con đã vượt qua vòng loại.”

Lam Khương nhìn vào khẩu súng.

Cô biết rằng, khi tiếng súng nổ, thế giới của cô sẽ kết thúc.

Nhưng cô không sợ.

Cô chỉ cảm thấy...

giải thoát.

Vu Nguyệt giơ súng lên.

Cô nhắm vào trán Lam Khương.

“Tạm biệt, con yêu,” Vu Nguyệt nói.

Tiếng súng nổ.

Và trong khoảnh khắc đó, Lam Khương biết rằng, cô không chết.

Cô trở thành một phần của bóng tối.

Và bóng tối...

sẽ trả thù.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập