Chương 12
Anh mở mắt ra, nhưng không phải dưới ánh sáng trắng xóa của phòng phẫu thuật hay sự tĩnh lặng chết chóc của bể chứa dữ liệu.
Thay vào đó, anh đang nằm trên sàn nhà bằng đá lạnh giá, phủ đầy một lớp bụi dày đặc và các mảnh vỡ kính vụn.
Sương mù xám xịt cuộn xoáy quanh chân anh, dày đặc đến mức nuốt trọn mọi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu flicker phía xa.
Lam Khương ngồi dậy chậm rãi.
Cánh tay trái của anh cử động nặng nề, khớp vai phát ra tiếng lạo xạo khó chịu.
Da thịt ở khuỷu tay đã bị khâu lại bằng chỉ đen thô ráp, vết thương chưa kịp đóng vảy nhưng cơn đau giờ đây trở thành một cảm giác xa vời, mờ nhạt.
Anh không nhớ mình đã tỉnh dậy như thế nào.
Chỉ còn sót lại trong ký ức là tiếng hét của Vu Nguyệt — giọng nói bình thường, dịu dàng, gọi anh là "con" trước khi cơ thể anh tan rã vào dữ liệu.
Một thứ bóng tối có ý thức, mang cặp mắt đỏ rực từ hành lang sâu thẳm kéo anh ra khỏi vòng lặp số hóa và ném anh trở lại thực tại vật lý này.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thiếu hụt năng lượng khủng khiếp.
Cơ thể này — cơ thể của Lam Khương bản sao thứ 13 — đang hoạt động ở mức độ tối thiểu.
Hệ thống miễn dịch nhân tạo trong máu anh gần như cạn kiệt, và khả năng tái sinh tế bào đã bị ức chế bởi một loại thuốc độc chưa rõ nguồn gốc được tiêm vào tĩnh mạch cổ.
"Không có thời gian," Lam Khương thì thầm.
Giọng nói của anh khàn đặc, giống như tiếng cọt kẹt của hai hòn đá ma sát nhau.
Anh đứng dậy, chân bước trên những mảnh kính vụn mà không hề cảm thấy đau.
Nỗi đau là một tín hiệu cảnh báo, nhưng đối với một người đã chết và được hồi sinh nhiều lần, nó chỉ còn là dữ liệu đầu vào để phân tích.
Anh cần di chuyển.
Cấm Địa này không phải là nơi trú ẩn; đây là bẫy.
Và kẻ đặt bẫy đang chờ anh bước ra khỏi chiếc lồng sắt vô hình mà chúng đã dựng lên quanh tâm trí anh.
Sương mù trước mặt đột ngột xé toạc ra, để lộ một hành lang dài ngoằng với những bức tường bê tông nứt nẻ.
Từ sâu thẳm trong bóng tối phía cuối hành lang, tiếng bước chân đều đặn vang lên.
cộc...* Mỗi nhịp đập trùng khớp với nhịp tim đang yếu ớt của Lam Khương.
Anh không cần nhìn thấy để biết đó là ai — hoặc thứ gì.
Instinct sinh tồn, cái mà anh đã gọt bỏ khỏi bản thân qua mười hai lần chết đi sống lại, bỗng nhiên bùng lên dữ dội.
Lam Khương lao về phía trước, không phải chạy trốn, mà tiến vào trận chiến.
Cánh cửa phòng mở ra với một tiếng cọt kẹt kéo dài, đủ lớn để át đi âm thanh của bước chân Lam Khương.
Anh lao ra ngoài, cơ thể uốn cong như một con thú săn mồi bị thương nhưng vẫn hung dữ.
Trước mặt anh là tên lính gác đang cầm máy dò sinh học, chiếc thiết bị phát ra ánh sáng xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt trong bóng tối.
Tên lính chưa kịp quay đầu lại khi Lam Khương đã lao vào.
Cú va chạm diễn ra nhanh chóng và tàn nhẫn.
Lam Khương dùng vai phải hất tên lính sang một bên, đồng thời tay trái chộp lấy cổ áo bảo hộ của hắn.
Tiếng xương gãy phát ra rõ ràng, giòn tan như cành cây khô bị bẻ gãy trong đêm đông.
Tên lính thậm chí không kịp thốt lên tiếng kêu đau trước khi đầu anh ta đập mạnh vào tường bê tông cạnh đó.
Lam Khương không buông tay.
Anh dùng sức nặng toàn bộ cơ thể kéo xác chết của tên lính xuống, sử dụng nó như một tấm chắn tạm thời khi ba bóng dáng khác lao ra từ góc khuất hành lang.
Chúng là những kẻ Vô Danh — những thực thể phi pháp bị Cơ Quan Thanh Tẩy loại bỏ danh tính nhưng vẫn còn đủ ý thức để trở thành quân canh gác cho Cấm Địa này.
Khuôn mặt của chúng biến dạng, da thịt thối rữa lộ ra những sợi dây thần kinh điện tử lủng lẳng dưới lớp biểu bì xanh xao.
Một trong số đó vung thanh kiếm laser lên cao, lưỡi dao phát sáng đỏ rực cắt qua không khí với tiếng hum âm trầm đáng sợ.
Lam Khương né người sang trái, cảm nhận luồng nhiệt từ lưỡi dao lướt qua má anh, đốt cháy một vài sợi tóc.
Mùi tóc khét lẫn vào mùi máu tanh tưởi tạo nên một hỗn hợp hương vị của sự tuyệt vọng.
Anh không có vũ khí.
Anh chỉ có cơ thể này — một công cụ được thiết kế để hy sinh.
Nhưng hôm nay, nó sẽ là vũ khí giết người hiệu quả nhất.
Lam Khương bước tới, đưa tay phải chèn vào khoảng trống giữa hai cánh tay của kẻ Vô Danh đang cầm kiếm.
Với lực xoay mạnh mẽ từ eo lưng, anh bẻ gãy khuỷu tay đối phương theo hướng ngược tự nhiên.
Tên lính hét lên — một âm thanh không giống con người, mà như tiếng động cơ bị hỏng hóc — trước khi Lam Khương dùng cùi chỏ đánh thẳng vào hộp sọ của nó.
Máu xanh lá cây bắn ra, dính đầy lên mặt nạ khí gas mà anh đã lấy từ xác tên lính gác đầu tiên.视野 (trường nhìn) của Lam Khương trở nên mờ ảo do chất lỏng che khuất tầm mắt, nhưng anh không cần phải nhìn thấy rõ ràng để chiến đấu.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ xung quanh thông qua luồng gió và âm thanh nhịp tim hỗn loạn của chúng.
Hai bóng dáng còn lại lao tới cùng lúc.
Một bên tấn công từ trên cao với cú đấm thẳng vào mặt, trong khi người kia nhắm vào khớp gối để triệt hạ khả năng di chuyển.
Lam Khương cúi thấp người, tránh cú đấm chết chóc, đồng thời đưa chân phải quét ngang, hất văng kẻ thứ hai ra xa.
Cú va chạm làm rung chuyển cả hành lang nhỏ hẹp.
Tuy nhiên, sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng thớ cơ bắp của anh.
Hệ thống tuần hoàn nhân tạo trong người Lam Khương bắt đầu phát tín hiệu cảnh báo: *Năng lượng thấp.
Khả năng phục hồi giảm 40%.
Nguy hiểm.* Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cố gắng phi lý để duy trì sự sống cho một cỗ máy đang bị lỗi.
Tên Vô Danh cuối cùng — kẻ vừa bị quét ngã — đã đứng dậy với tốc độ đáng kinh ngạc.
Nó lao vào Lam Khương như một viên đạn thịt và máu, ôm chặt lấy anh từ phía sau.
Đôi tay lạnh giá của nó siết chặt quanh cổ Lam Khương, cắt đứt lưu thông khí huyết.
Lam Khương ngừng thở.
Không phải vì hoảng loạn, mà để tập trung mọi năng lượng còn lại vào đôi bàn tay đang bóp nghẹt thanh quản của mình.
Anh cảm nhận được những ngón tay xương xẩu của đối phương ấn sâu vào da thịt, gần như chạm đến sụn khí quản.
Mùi hôi thối từ miệng tên Vô Danh phả trực tiếp vào mũi anh — mùi của sự phân hủy và sự vô nghĩa của tồn tại phi pháp.
Thay vì chống cự bằng lực mạnh, Lam Khương làm mềm cơ thể hoàn toàn.
Anh để trọng lượng cơ thể mình sụp đổ xuống, kéo theo kẻ đang ôm giữ anh cùng rơi xuống sàn nhà bê tông cứng nhắc.
Tiếng va chạm沉闷 (chói lói) vang lên khi vai của tên Vô Danh đập vào cạnh tường sắc nhọn.
Sự cân bằng bị phá vỡ.
Lam Khương dùng tay phải — bàn tay duy nhất còn tự do — chộp lấy một mảnh kính vụn lớn nằm gần đó.
Anh không cần nhắm mắt để xác định vị trí.
Instinct dẫn đường cho cánh tay anh di chuyển với tốc độ ánh sáng, đâm thẳng vào hõm nách của tên Vô Đang, nơi hệ thống dây thần kinh chính hội tụ và bảo vệ kém nhất đối với những thực thể nhân tạo này.
Mảnh kính xuyên qua lớp da thối rữa, cắm sâu vào khối thịt bên dưới.
Tên Vô Danh giật mình, cơ thể co thắt dữ dội trước khi瘫软 (đổ vật) xuống đất.
Lam Khương ngồi dậy thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh lau vết máu xanh trên mặt nạ, ánh mắt không biểu cảm quét qua ba xác chết đang nằm rải rác quanh anh.
Chiến thắng?
Hay chỉ là sự trì hoãn tạm thời trước cái chết tất yếu?
Người đàn ông trong bộ đồ bảo hộ trắng bước tới từ cuối hành lang, dẫm lên vũng máu xanh lá cây mà không hề lo lắng khi những kẻ Vô Danh còn lại đang quay sang nhìn ông ta với vẻ thù địch.
Ông ta cầm một chiếc remote điều khiển nhỏ bé trên tay, ngón cái bấm nhẹ vào nút đỏ.
Lập tức, ba xác chết vừa bị Lam Khương giết lập tức co giật và đứng dậy, nhưng lần này, ánh mắt của chúng trống rỗng hơn — đã được kiểm soát hoàn toàn bởi sóng tần số vô tuyến từ thiết bị trong tay người đàn ông.
"Bạn thấy đó, Lam Khương," ông ta nói, giọng điệu như một giáo viên đang giảng bài cho học sinh chậm hiểu thay vì đối mặt với một mối đe dọa sống còn.
"Sự kháng cự là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi đối diện với cái chết.
Nhưng trong trường hợp này, nó chỉ làm tăng thêm sự đau đớn mà thôi." Lam Khương đứng im tại chỗ, hai tay buông lỏng xuống bên hông.
Anh không đưa ra thế phòng thủ vì biết rằng chiến đấu lúc này sẽ là một sai lầm tính toán.
Những kẻ Vô Danh đã bị điều khiển đang tiến tới bao vây anh từ ba phía, những thanh kiếm laser và dao găm được rút ra khỏi vỏ với âm thanh kim loại lạnh lẽo.
"Ông là ai?" Lam Khương hỏi, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh đáng sợ.
"Cơ Quan Thanh Tẩy không có nhân viên mặc đồ bảo hộ trắng như thế này." Người đàn ông cười khẽ — một tiếng cười khô khan, thiếu đi mọi cảm xúc của con người.
Ông ta bước thêm ba bước nữa, đủ gần để Lam Khương có thể nhìn thấy khuôn mặt sau lớp kính trong suốt của mũ bảo hiểm.
Đó là một gương mặt trung niên, nhợt nhạt và gầy guỗi, với đôi mắt đen nhánh không đáy dường như đã từng chứng kiến sự sụp đổ của hàng ngàn thế giới ảo.
"Chúng tôi gọi mình là Những Người Chải Râu," ông ta đáp, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.
"Và bạn đang đứng giữa một cuộc thanh toán nợ cũ." Lam Khương nhíu mày.
Anh không nhớ đã vay mượn bất cứ thứ gì ngoài sự tồn tại của chính mình từ Vu Nguyệt.
Nhưng ký ức của anh — bộ sưu tập những mảnh vỡ bị xóa và lắp ghép lại — luôn có khả năng che giấu sự thật kinh hoàng nhất.
"Vu Nguyệt muốn một bản sao hoàn hảo," người đàn ông tiếp tục, như thể đọc lấy suy nghĩ trong đầu Lam Khương.
"Nhưng cô ấy không hiểu rằng 'hoàn hảo' là khái niệm tương đối.
Bản gốc của bạn — kẻ đã hy sinh mạng sống để nuôi dưỡng cô ấy bằng năng lượng linh hồn — là một sai lầm tính toán lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử nhân loại tạo ra sự bất tử." Lam Khương cảm thấy máu trong người mình đông lại.
Thông tin này giống như một con dao sắc lẹm cắt vào tim anh.
Vu Nguyệt không chỉ giết chết những bản sao; cô ấy còn tiêu thụ chính nguyên mẫu — Lam Khương thật — để duy trì sự sống của chính mình?
"Vì vậy," ông ta nói, ánh mắt lạnh băng xuyên thấu qua lớp kính bảo hộ, "chúng tôi đến đây để sửa lỗi.
Và bạn, Bản Sao Thirteen, là phế phẩm cuối cùng cần được loại bỏ trước khi chúng bắt đầu quy trình tái cấu trúc lại toàn bộ hệ thống Cấm Địa." Ba kẻ Vô Danh lao vào Lam Khương từ ba phía khác nhau.
Tốc độ của chúng nhanh hơn gấp đôi so với lần trước — đã được nâng cấp bởi sóng điều khiển trực tiếp từ não bộ trung tâm.
Lam Khương không thể né tránh tất cả cùng lúc.
Anh buộc phải chọn một hướng di chuyển, chấp nhận hứng chịu ít nhất một đòn tấn công để tìm ra kẽ hở trong vòng vây chết chóc này.
Anh nghiêng người sang trái, đón lấy cú đấm của kẻ phía trước vào vai phải — xương bả vai vỡ nát dưới lực va chạm kinh hoàng — nhưng đổi lại anh có đủ thời gian dùng tay phải gạt văng thanh kiếm laser đang lao về hướng cổ mình từ bên cạnh.
Cú va chạm làm rung chuyển toàn bộ cơ thể Lam Khương, đẩy anh lùi lại vài bước cho đến khi lưng đập mạnh vào tường bê tông lạnh giá.
Một nỗi đau tột cùng lan tỏa khắp vai phải, tê liệt tạm thời bàn tay và cánh tay đó.
Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa những cơn co giật của cơ bắp, Lam Khương nhìn thấy điều mà người đàn ông trắng chưa để ý: phía sau lưng kẻ Vô Danh đang cầm kiếm laser ở bên trái, có một khe nứt nhỏ trên tường bê tông — đủ rộng để anh chui qua nếu hy sinh phần da thịt còn lại.
Không phải là sự lựa chọn của một chiến binh thông minh.
Mà là sự tuyệt vọng của một con thú bị dồn vào chân tường.
Lam Khương hét lên — âm thanh đầu tiên mang cảm xúc thật từ khi anh tỉnh dậy trong Cấm Địa này — và lao thẳng vào khe nứt, bất chấp những lưỡi dao đang cắt xé lấy thịt da của mình ở phía sau.
Lam Khương không chạy theo đám đông Vô Danh bị điều khiển hay tìm cách thoát ra khỏi hành lang chết chóc đó.
Thay vào đó, anh quay lại, lao vào căn phòng nơi anh vừa tỉnh dậy — nơi mà mùi tử đinh hương nhân tạo và máu tanh tưởi vẫn còn lingering (lưu luyến) trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.
Vì trong khoảnh khắc người đàn ông trẻ tuổi đó lộ ra khuôn mặt qua lớp kính bảo hộ, anh nhận ra một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng: trên cổ tay của gã ta có xăm hình biểu tượng hoa tử đinh hương — cùng loại với những ống dẫn khí trong phòng này, và cũng là biểu tượng được Vu Nguyệt chạm khắc vào nhẫn cưới mà cô ấy đã đeo suốt mười lăm năm trước khi biến thành quái vật.
Anh không đơn độc.
Và sự phản bội đến từ phía người thân cận nhất mới là thứ đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào ngoài kia.
Lam Khương đóng sập cánh cửa gỗ mục rữa lại sau lưng mình, dùng vai đẩy một chiếc tủ sắt nặng nề chặn lối ra vào.
Tiếng bước chân của những tên lính Vô Đang bị điều khiển vang lên bên kia cánh cửa, cùng với tiếng đập phá dữ dội làm rung chuyển cả căn phòng nhỏ hẹp.
Anh không có vũ khí.
Anh chỉ còn đôi tay và khối óc đang cố gắng lắp ghép lại những mảnh vỡ ký ức đã bị xóa nhòa bởi chính Vu Nguyệt — người phụ nữ mà anh từng yêu thương đến mức sẵn sàng hy sinh linh hồn để cứu sống cô ấy, dù cuối cùng cô ấy mới là kẻ biến anh thành công cụ hiến tạng cho sự bất tử của mình.
Lam Khương bước vào góc phòng tối nhất, nơi ánh sáng từ ngọn đèn dầu flicker không thể chiếu tới.
Anh đặt tay lên bức tường đá lạnh giá bên cạnh mình và cảm nhận được độ rung đều đặn phát ra từ phía sau lớp bê tông dày cộp đó.
Một máy chủ?
Hay một buồng chứa dữ liệu sinh học đang hoạt động ngầm dưới lòng đất của Cấm Địa này?
Đột nhiên, tiếng đập phá trên cánh cửa dừng lại đột ngột trong im lặng chết chóc.
Những kẻ Vô Đang bị điều khiển đã ngừng tấn công — hoặc chúng đã được lệnh rút lui để chuẩn bị cho một cuộc bao vây toàn diện hơn.
Lam Khương biết rằng anh không thể ở đây lâu hơn nữa.
Ông ta — "Những Người Chải Râu" hay bất kỳ danh xưng nào họ tự gọi mình là — sẽ quay trở lại với quân số đông đảo và trang bị mạnh mẽ hơn nhiều so với nhóm lính gác ban đầu.
Anh cúi xuống nhặt một mảnh kính vụn còn sót lại từ trận chiến trước, dùng nó cứa vào lòng bàn tay trái để lấy máu tươi của chính mình rồi vẽ lên mặt tường đá phía sau chiếc tủ sắt chặn cửa.
Không phải là lời nhắn hay ký hiệu cầu cứu — mà là mã khóa truy cập cấp cao nhất của Cấm Địa: chuỗi số 13-07-29, ngày sinh nhật chung của Lam Khương gốc và Vu Nguyệt trước khi cô ấy bắt đầu thí nghiệm biến anh thành cỗ máy bất tử.
Bức tường đá rung lên nhẹ nhàng rồi trượt sang một bên, để lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống sâu thẳm trong lòng đất — nơi mà hệ thống thông gió chính của Cấm Địa hội tụ lại và tạo nên luồng khí lưu thông duy nhất giữa thế giới sống chết này với bề mặt phía trên.
Lam Khương hít vào thật sâu mùi hương tử đinh hương nhân tỏa ra từ ống dẫn gần đó, rồi bước vào bóng tối sâu thẳm bên dưới lòng đất — nơi mà ký ức bị xóa nhòa của mười hai bản sao trước đây có thể đang chờ đợi anh để giải mã bí mật cuối cùng về cuộc đời mình.
Lam Khương rời khỏi Cấm Địa thông qua hệ thống cống ngầm cũ kỹ, không phải bằng cách chạy trốn như một kẻ tội phạm bị truy nã, mà bằng cách đi thẳng vào trung tâm của cơn bão dữ dội đang hình thành trên bề mặt đất phía trên.
Anh biết rằng Cơ Quan Thanh Tẩy đã phong tỏa toàn bộ khu vực ngoại ô thành phố — những lính canh được trang bị vũ khí laser hạng nặng và máy bay không người lái trinh sát đang tuần tra liên tục trên bầu trời đầy sương mù xám xịt bao phủ khắp nơi trong đêm đen dày đặc ấy.
Tuy nhiên, họ đã bỏ qua một yếu tố quan trọng nhất: Lam Khương giờ đây không còn là con người theo nghĩa thông thường nữa — anh là sự kết hợp giữa ký ức bị xóa nhòa và nỗi đau tích tụ từ mười ba lần chết đi sống lại của chính mình trong vòng lặp thời gian vô tận này.
Và điều đó khiến anh trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất mà Cơ Quan Thanh Tẩy chưa từng đối mặt trước đây dù họ đã tiêu diệt hàng trăm ngàn thực thể phi pháp khác nhau trên khắp thế giới ngầm đen tối nơi luật lệ xã hội không còn tồn tại nữa cũng như mọi quy tắc đạo đức con người đều bị
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận