Chương 7

Không khí trong Đấu Trường Tâm Linh đặc quánh như dầu nhớt, nặng trĩu mùi máu tanh và sự sợ hãi nguyên thủy.

Lâm Phong đứng giữa vòng tròn đá đen, hai chân bám chặt vào mặt đất lạnh lẽo.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo giáp, chảy ròng ròng xuống sống lưng, lạnh buốt hơn cả luồng năng lượng tĩnh lặng từ con rồng xanh ngọc đang cuộn tròn phía sau ý thức hắn.

Trước mặt hắn, Giáo Chủ Hội Tâm Linh – một người đàn ông với khuôn mặt bình thường đến mức khó quên, không râu ria, không sẹo, nhưng đôi mắt thì trống rỗng như hai cái giếng sâu – đang nhìn hắn.

Không có kiếm.

Không có đấu khí bùng nổ.

Chỉ có sự hiện diện áp đảo của một Đấu Đế đỉnh phong.

"Tiểu tử, ngươi vẫn chưa hiểu rõ quy luật của thế giới này," Giáo Chủ nói, giọng điệu nhẹ nhàng, gần gũi như một người cha đang răn dạy con cái.

Hắn nháy mắt, một cử động nhỏ bé, nhưng đối với Lâm Phong, đó là một trận động đất.

*Làm gì đây?*

Tiếng nói vang lên trong đầu Lâm Phong, không phải từ miệng Giáo Chủ, mà trực tiếp từ não bộ hắn.

Hắn cố gắng dựng lên bức tường tâm trí, nhưng nó vỡ vụn như giấy nháp.

Những suy nghĩ của hắn, những ký ức về phiên bản thứ 9, về tám lần thất bại trước đó, tất cả đều bị phơi bày dưới ánh mắt vô hình của kẻ mạnh hơn.

"Ngươi nghĩ rằng sự riêng tư là quyền lợi?" Giáo Chủ cười, nụ cười ấy khiến da gà nổi lên trên người Lâm Phong.

"Ngươi nhầm lẫn.

Sự riêng tư là nguồn gốc của dối trá.

Dối trá sinh ra nghi ngờ.

Nghi ngờ sinh ra chiến tranh.

Ta đang giải phóng các ngươi khỏi gánh nặng ấy."

Lâm Phong cắn chặt răng, mùi vị sắt gỉ lan tỏa trong miệng.

Hắn biết Giáo Chủ đang nói đúng một nửa.

Nhưng nửa còn lại?

Nửa còn lại là sự hủy diệt hoàn toàn của cá tính con người.

Nếu mọi suy nghĩ đều bị nghe thấy, thì không còn ai là 'mình'.

Tất cả chỉ là những nốt nhạc trong bản hòa ca của Đấu Đế.

Hắn nhìn về phía bên rìa đấu trường, nơi Trương Vô Kỵ đang bị giam cầm trong một lồng năng lượng trong suốt.

Cậu bé đang gào thét, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi tường chắn tâm linh.

Trương Vô Kỵ không có khả năng Nghe Thầm Nghĩ, nhưng hắn cũng không thể che giấu suy nghĩ của mình trước một Đấu Đế.

Và đó là điểm yếu chết người nhất của cậu.


Áp lực tâm lý tăng lên mức 60%.

Lâm Phong cảm thấy các mạch máu trên trán nổi cộm, đau nhói như bị kim châm.

Hình ảnh Giáo Chủ bắt đầu méo mó, biến thành một con quái vật khổng lồ với hàng trăm đôi mắt, mỗi đôi mắt đều đang nhìn vào tâm trí hắn, xé toạc từng lớp phòng thủ.

*Như vậy sao?* Giọng nói của Giáo Chủ vang lên trực tiếp trong não, lớn hơn, chói tai hơn.

*Ngươi nghĩ ngươi có thể chống cự?

Ngươi chỉ là một Đấu Sư yếu ớt.

Suy nghĩ của ngươi là món ăn ngon nhất của ta.*

Lâm Phong quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Ký ức của tám phiên bản trước tràn về, hỗn loạn, đau đớn.

Hắn thấy chính mình giết chết bạn bè.

Hắn thấy chính mình hủy diệt thế giới.

Hắn thấy chính mình trở thành một cỗ máy giết người vô cảm.

*Đừng nghĩ!* Hắn hét lên trong đầu.

*Đừng để hắn thấy!*

Nhưng rồi, một ký ức khác hiện lên.

Không phải của mẹ hay em gái, mà của *cô bé thần thú sói lửa* mà hắn từng gặp ở phiên bản thứ 3.

Con sói nhỏ, với đôi mắt trong trẻo, đang nằm bên cạnh xác của một con người – cha nuôi của nó.

Nó không gầm gừ, không giận dữ.

Nó chỉ nằm đó, lặng lẽ, chịu đựng nỗi đau mất mát mà không cần ai phải nghe thấy.

*Sự im lặng,* Lâm Phong nhận ra.

*Sự im lặng không phải là sự yếu đuối.

Đó là sự kiên cường.*

Hắn nhớ lại lời của con rồng xanh ngọc.

*Hãy chiến đấu.

Nhưng hãy nhớ, chiến thắng có một cái giá.*

Chiến đấu không phải bằng đấu khí.

Mà bằng sự từ chối.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Thay vì cố gắng chặn đứng dòng suy nghĩ của Giáo Chủ, hắn mở rộng tâm trí ra.

Hắn không che giấu nỗi đau.

Hắn không che giấu sự sợ hãi.

Hắn để cho tất cả những cảm xúc hỗn độn, những ký ức đau thương, những nghi ngờ, những hy vọng mong manh của chín phiên bản trước tràn ra ngoài.

Nhưng hắn không để chúng chảy tự do.

Hắn định hình chúng.

Hắn biến chúng thành một bức tường lửa.

Không phải bằng sự cứng rắn, mà bằng sự hỗn độn.

*Ngươi muốn nghe suy nghĩ của ta?* Lâm Phong nghĩ, giọng nói trong đầu hắn vang lên, lạnh lùng và rõ ràng.

*Thì hãy nghe.

Hãy nghe nỗi đau của tám phiên bản đã chết.

Hãy nghe sự tuyệt vọng của một linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp.

Hãy nghe sự im lặng của những kẻ yếu đuối mà ngươi coi là rác rưởi.*

Hắn phóng toàn bộ tải trọng cảm xúc của mình vào tâm trí Giáo Chủ.

Không phải để tấn công, mà để *ngập lụt*.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập