Chương 6

Mảnh kính vỡ trong tay Lâm Phong không còn là một vật thể vô tri.

Nó trở thành một lưỡi dao nhỏ, sắc lẹm, cắt sâu vào lòng bàn tay, nhưng cơn đau ấy lại trở thành neo giữ hắn ở hiện thực.

Máu chảy ròng ròng, nhuộm đỏ những ngón tay trắng bệch, mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc, đánh tan đi sự tĩnh lặng chết chóc vừa rồi.

Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo của hang động len lỏi vào phế nang, gây ra một cơn ho nhẹ.

Tiếng ho ấy vang lên trong không gian kín đáo, như một tiếng trống báo hiệu sự hiện diện của kẻ săn mồi.

Ba bóng người từ trong bóng tối bước ra, không một tiếng động.

Họ di chuyển với sự phối hợp hoàn hảo, từng bước chân đặt xuống nền đá đều đặn, không tạo ra tiếng vang.

Áo choàng đen của họ phấp phới dù trong hang động không hề có gió, một chi tiết nhỏ khiến lông mày Lâm Phong nhíu lại.

Đấu Khí của họ không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự kiểm soát môi trường.

Tên đàn ông mặt sẹo dẫn đầu, ánh mắt quét ngang qua Lâm Phong rồi dừng lại ở Huyết Lang.

Hắn không nhìn con thú với vẻ sợ hãi của một con người bình thường, mà là ánh mắt của một người đang quan sát một món đồ cổ quý giá, hoặc một con rối sắp được điều khiển.

"Đấu Sĩ cấp 5," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Hắn lùi lại nửa bước, lưng chạm vào bức tường đá thô ráp.

Cảm giác lạnh toát từ đá truyền vào cơ thể, nhưng nó không đủ để làm tan biến đi luồng寒意 (lạnh lẽo) đang chạy dọc sống lưng hắn.

Ba tên Đấu Sĩ này không phải là lính canh thường.

Họ là "Thợ Săn Tâm Ấn".

Trong thế giới nơi Nghe Thầm Nghĩ là quy luật, những kẻ có khả năng che giấu suy nghĩ của mình là hiếm hoi.

Nhưng những kẻ có khả năng *đọc* và *xoa nhòa* suy nghĩ của kẻ khác lại là những công cụ đáng sợ nhất của Đấu Môn.

Tên mặt sẹo nhếch môi, nụ cười méo mó trên khuôn mặt biến dạng của hắn khiến những nếp nhăn trên da thịt căng lên.

"Lâm Phong.

Phiên bản thứ 9.

Chúng ta đã chờ ngươi khá lâu rồi."

Hắn không hỏi.

Hắn *biết*.

Và đó chính là nỗi sợ lớn nhất của Lâm Phong.

Trong bán kính này, với tư cách là một Đấu Sư sơ cấp, suy nghĩ của hắn hoàn toàn trần trụi trước những kẻ mạnh hơn.

Hắn có thể cố gắng che giấu, nhưng đối với một Đấu Sĩ cấp 5 chuyên về tâm ấn, nỗ lực che giấu chỉ giống như việc cố gắng thổi tắt một ngọn lửa bằng cách hét to hơn.

*Họ không muốn giết tôi ngay,* Lâm Phong nhận ra.

*Họ muốn tôi nói.

Hoặc tốt hơn nữa, họ muốn tôi 'nghĩ' ra điều họ cần.*

Huyết Lang đứng dậy.

Con thú không gầm gào, không sủa.

Nó chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào tên mặt sẹo, đôi mắt đỏ chót dường như đang hấp thụ ánh sáng xung quanh.

Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy con thú, một khoảng trống trong dòng chảy của Tâm Âm.

Tên mặt sẹo nhíu mày.

Hắn đưa tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chụm lại, một động tác quen thuộc của việc kích hoạt kỹ năng Nghe Thầm Nghĩ.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xâm nhập vào đầu của Huyết Lang.

Nhưng không có gì.

Không phải là sự trống rỗng của một con vật hoang dã, mà là một bức tường im lặng dày đặc, kiên cố.

Giống như cố gắng nghe tiếng vọng trong một phòng cách âm hoàn hảo.

"Đồ vật thú vị," tên mặt sẹo nói, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm túc.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn trước.

"Ngươi đã huấn luyện nó như thế nào, Lâm Phong?

Hay đây là di sản của...

dòng máu kia?"

Lâm Phong không đáp.

Hắn biết rằng bất kỳ câu trả lời nào, thậm chí là sự im lặng, đều sẽ bị giải mã.

Hắn di chuyển ngón tay cái, vuốt nhẹ vết thương trên lòng bàn tay, làm cho máu chảy nhanh hơn.

Hành động tự gây đau đớn này không phải là sự yếu đuối, mà là một chiến thuật.

Đau đớn là tiếng ồn lớn nhất trong tâm trí.

Khi cơ thể bị tổn thương, não bộ sẽ tập trung toàn bộ nguồn lực vào việc xử lý tín hiệu đau, làm loãng đi các suy nghĩ phức tạp khác.

Đây là cách duy nhất để tạo ra "sương mù" trong tâm trí của một Đấu Sư trước những kẻ săn mồi tinh thần.

Nhưng không phải bằng chân,* Lâm Phong nghĩ.

*Bằng sự chú ý.*

Hắn đột ngột ném mảnh kính vỡ về phía tên mặt sẹo.

Không phải để tấn công, mà để gây phân tâm.

Mảnh kính bay qua không trung, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của hang động, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của ba tên Đấu Sĩ.

Trong khoảnh khắc tên mặt sẹo nháy mắt để tránh ánh sáng lóa, Lâm Phong đã lao về phía trước.

Không phải về phía lối ra, mà là về phía Huyết Lang.

"Đừng chạm vào nó!" tên mặt sẹo gầm lên, nhưng đã muộn.

Lâm Phong nhảy lên, đặt cả hai tay lên lưng Huyết Lang.

Con thú run rẩy, nhưng không đẩy hắn ra.

Thay vào đó, Huyết Lang gầm lên một tiếng, một âm thanh không phải bằng giọng, mà bằng một xung động Đấu Khí mạnh mẽ, đẩy cả ba tên Đấu Sĩ lùi lại vài bước.

Lâm Phong cưỡi lên lưng con thú, cảm nhận được sự rung động của cơ bắp dưới lòng bàn tay mình.

"Đi!" hắn hét lên, mặc dù hắn biết rằng Huyết Lang không hiểu ngôn ngữ con người theo nghĩa đen.

Nhưng nó hiểu ý định.

Và trong thế giới này, ý định là thứ duy nhất có thể vượt qua rào cản của Tâm Âm nếu nó đủ mạnh mẽ và thuần khiết.

Huyết Lang phóng đi, bốn chân đập vào nền đá, tạo ra những tia lửa nhỏ.

Họ lao vào sâu hơn trong hang động, nơi bóng tối dày đặc hơn, nơi ánh sáng từ lối vào chỉ là một chấm nhỏ xa xôi.

Đằng sau họ, tiếng bước chân của ba tên Đấu Sĩ vang lên gấp gáp.

Họ không đuổi theo bằng tốc độ, mà bằng sự bao vây.

Đấu Khí của họ lan tỏa ra, như những sợi dây vô hình, cố gắng quấn lấy tâm trí của Lâm Phong.

*Nghe đi,* giọng nói của tên mặt sẹo vang lên trong đầu Lâm Phong, không phải qua tai, mà trực tiếp vào não bộ.

*Nghe những gì ngươi đã làm.

Nghe những phiên bản trước của ngươi đã chết như thế nào.

Sự kháng cự là vô nghĩa.*

Lâm Phong nghiến răng.

Cơn đau đầu dữ dội ập đến, như có ai đó đang dùng mũi khoan vặn vào não hắn.

Hắn cảm thấy ký ức của phiên bản thứ 8, thứ 7, thứ 6...

Những cảnh chiến đấu, những cái chết bi thảm, những lời hứa không thể giữ.

*Không,* hắn nghĩ, tập trung vào hình ảnh của Trương Vô Kỵ.

Hình ảnh cậu bé đang ngủ say, miệng ngậm một miếng bánh mì, hoàn toàn vô tư trước những âm mưu tàn khốc của thế giới.

Sự ngây thơ ấy là một khiên chắn.

Nó không có gì để che giấu, nên nó không thể bị xâm nhập.

Hắn dựa vào cảm giác bình yên đó, đẩy lùi những ký ức đen tối.

Huyết Lang tiếp tục chạy, đưa họ đến một ngã ba đường.

Bên trái là tiếng nước chảy róc rách, bên phải là mùi ẩm mốc của đất đá.

Lâm Phong nhìn vào Huyết Lang.

Con thú dừng lại, ngửi không khí.

Nó quay đầu về phía bên phải.

"Phải," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.

Họ lao vào con đường bên phải.

Nhưng ngay khi họ vừa bước vào, một bức tường đá khổng lồ trượt xuống từ trần hang, chặn đứng lối đi về phía sau.

Tiếng va chạm của đá vào đá vang lên như sấm sét, bụi bặm bay mù mịt.

Họ bị mắc kẹt.

Tên mặt sẹo bước ra từ bụi bặm, tay cầm kiếm dài, ánh mắt lạnh lùng.

Hai đồng đội của hắn đứng hai bên, tạo thành một thế bao vây hoàn hảo.

"Chơi trốn tìm thú vị đấy," tên mặt sẹo nói, giọng điệu mỉa mai.

"Nhưng trò chơi đã kết thúc.

Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính tâm trí của mình, Lâm Phong."

Lâm Phong đứng yên, hơi thở gấp gáp.

Hắn nhìn quanh.

Không có lối thoát.

Bức tường đá dày hàng mét, không có kẽ hở.

Đấu Khí của hắn chỉ ở cấp Đấu Sư, quá yếu để phá vỡ nó.

Nhưng rồi, hắn nhìn thấy điều gì đó.

Trên bức tường đá, ở độ cao khoảng hai mét, có một vết nứt nhỏ.

Rất nhỏ, nhưng đủ để một tia sáng lọt qua.

Và quan trọng hơn, từ vết nứt đó, tỏa ra một luồng năng lượng khác biệt.

Không phải Đấu Khí nóng rực, mà là một luồng khí lạnh lẽo, tĩnh lặng.

*Thần Thú,* Lâm Phong nhận ra.

*Có một con Thần Thú đang ẩn náu ở phía sau bức tường này.*

Và nếu có một con Thần Thú ở đó, thì có nghĩa là nơi này không phải là một hang động ngẫu nhiên.

Đây là một cái bẫy.

Một cái bẫy được thiết kế để thu hút những kẻ có năng lực đặc biệt, như Huyết Lang, và như...

"Ngươi nhìn thấy rồi phải không?" tên mặt sẹo hỏi, nụ cười trên môi trở nên rộng hơn, đầy vẻ tự tin.

"Chúng tôi không đuổi theo ngươi.

Chúng tôi dẫn ngươi đến đây.

Đến nơi mà 'chìa khóa' đang chờ đợi."

Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn hiểu ra.

Huyết Lang không phải là chìa khóa để phá vỡ Luật Bất Sát.

Huyết Lang là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều.

Và hắn vừa tự nguyện bước vào cái bẫy đó.

"Diệp Thiên," Lâm Phong nói, giọng trầm ổn.

"Ngươi đã biết trước điều này.

Ngươi để cho tôi gặp Huyết Lang, để cho tôi tìm thấy nó, và rồi dẫn tôi đến đây.

Tại sao?"

Tên mặt sẹo không đáp.

Hắn chỉ giơ tay lên, ra hiệu cho hai đồng đội.

Hai tên Đấu Sĩ lao tới, kiếm quang lóe sáng, nhắm thẳng vào Lâm Phong.

Lâm Phong không né.

Hắn biết rằng né tránh là vô ích.

Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào luồng năng lượng lạnh lẽo tỏa ra từ vết nứt trên tường.

*Hãy để tôi vào,* hắn nghĩ.

*Tôi không phải là kẻ thù.

Tôi là người bảo vệ.*

Không có phản hồi.

Chỉ có sự im lặng.

Nhưng rồi, từ phía sau bức tường đá, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của con người, cũng không phải giọng của thú vật.

Đó là một giọng nói cổ xưa, vang vọng như tiếng chuông chùa, làm rung chuyển cả hang động.

*"Ai dám xâm phạm khu vực cấm?"*

Tên mặt sẹo dừng lại, ánh mắt hắn lộ ra sự sợ hãi.

Hắn nhìn về phía bức tường, miệng lắp bắp: "Nó...

nó thức tỉnh rồi."

Lâm Phong mở mắt.

Hắn nhìn vào tên mặt sẹo, rồi nhìn vào hai tên Đấu Sĩ đang đứng chôn chân tại chỗ.

Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự quyết tâm.

"Thì ra là vậy," hắn nói.

"Ngươi không muốn giết tôi.

Ngươi muốn tôi làm con tin.

Để mở cánh cửa này."

Tên mặt sẹo gật đầu, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

Chỉ có tâm trí của phiên bản thứ 9, với ký ức của tám phiên bản trước, mới có thể giải mã mật mã của Thần Thú này.

Và khi cánh cửa mở ra, chúng ta sẽ có được sức mạnh để thống trị Đấu Đại Lục."

Lâm Phong nhìn vào Huyết Lang.

Con thú đang nhìn hắn, đôi mắt đỏ chót dường như đang hỏi: *Làm gì đây?*

Hắn biết rằng nếu hắn giúp họ mở cánh cửa, hắn sẽ trở thành công cụ của họ.

Hắn sẽ phải đối mặt với những ký ức đau thương, với sự thật tàn khốc về quá khứ của mình.

Và có thể, hắn sẽ mất đi chính mình.

Nhưng nếu hắn từ chối, họ sẽ giết Huyết Lang.

Và có lẽ, họ sẽ giết luôn Trương Vô Kỵ, người mà họ đang theo dõi từ xa.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Hắn bước về phía bức tường đá, tay đặt lên vết nứt nhỏ.

Luồng năng lượng lạnh lẽo chạm vào da thịt hắn, gây ra một cơn đau buốt lạnh.

"Ta sẽ mở nó," hắn nói, giọng vang vọng trong hang động.

"Nhưng không phải cho ngươi."

Tên mặt sẹo nhíu mày.

"Ngươi định làm gì?"

Lâm Phong không đáp.

Hắn nhắm mắt lại, và lần này, hắn không cố gắng che giấu suy nghĩ.

Hắn mở rộng tâm trí, để cho tất cả những ký ức, tất cả những cảm xúc, tất cả những nỗi đau của chín phiên bản trước tràn ra ngoài.

Một làn sóng năng lượng khổng lồ tỏa ra từ cơ thể hắn, đập vào bức tường đá.

Vết nứt nhỏ bắt đầu lan rộng, những mảnh đá vỡ vụn rơi xuống.

Và từ phía sau bức tường, một đôi mắt khổng lồ mở ra.

Đôi mắt màu vàng kim, đầy vẻ thông minh và nguy hiểm.

là ai?"* giọng nói cổ xưa vang lên, lớn hơn trước, làm rung chuyển cả hang động.

Lâm Phong mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt khổng lồ đó.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Ta là Lâm Phong," hắn nói.

"Và ta là người sẽ phá vỡ trò chơi này."

Tên mặt sẹo hét lên, ra lệnh cho hai đồng đội tấn công.

Nhưng đã quá muộn.

Bức tường đá sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một không gian rộng lớn phía sau.

Và trong không gian đó, một con rồng nhỏ bé, với vảy màu xanh ngọc, đang bay lượn.

Con rồng nhìn về phía Lâm Phong, và rồi, nó nhìn về phía Huyết Lang.

Một sự kết nối kỳ lạ xảy ra.

Huyết Lang gầm lên, và con rồng đáp lại bằng một tiếng rống vang vọng.

Lâm Phong biết rằng, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã thay đổi.

Hắn không còn là một người chơi đơn độc.

Hắn đã đánh thức một đồng minh, hoặc một kẻ thù mới.

Và đằng sau lưng hắn, tên mặt sẹo đang rút kiếm, ánh mắt hắn đầy sự tuyệt vọng và giận dữ.

"Ngươi đã phá vỡ quy tắc," hắn gầm lên.

"Bây giờ, ngươi sẽ phải trả giá."

Lâm Phong quay lại, nhìn tên mặt sẹo.

Hắn không sợ hãi.

Hắn chỉ cảm thấy một sự buồn bã sâu sắc.

"Quy tắc của ngươi," hắn nói, "đã lỗi thời."

Và rồi, hắn nhảy vào không gian phía sau, nơi con rồng đang chờ đợi.

Huyết Lang theo sau, bốn chân đập vào không trung, bay theo hắn.

Bức tường đá sụp đổ hoàn toàn, che khuất tầm nhìn của ba tên Đấu Sĩ.

Họ đứng đó, nhìn vào đống đổ nát, không biết rằng họ vừa để mất thứ quan trọng nhất.

Và sâu trong tâm trí của Lâm Phong, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng của Diệp Thiên, cũng không phải giọng của Thần Thú.

Đó là giọng của chính hắn.

Nhưng từ một phiên bản khác.

*"Chúc mừng, anh trai.

Ngươi vừa bước vào vòng tròn thứ hai."*

Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.

Hắn biết rằng cuộc hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, hắn không thể dựa vào may mắn.

Hắn phải dựa vào trí tuệ, và vào sự hy sinh.

Con rồng đáp xuống trước mặt hắn, nhìn hắn bằng đôi mắt vàng kim.

Nó không nói gì, nhưng Lâm Phong cảm thấy một sự kết nối tâm linh mạnh mẽ giữa họ.

*"Ngươi muốn gì?"* giọng nói của con rồng vang lên trong đầu hắn.

Lâm Phong nhìn vào con rồng, rồi nhìn vào Huyết Lang.

Hắn biết rằng câu trả lời của mình sẽ định mệnh tương lai của cả Đấu Đại Lục.

"Ta muốn tự do," hắn nói.

"Tự do cho tất cả mọi người.

Ngay cả cho những kẻ như Diệp Thiên."

Con rồng nghiêng đầu, dường như đang suy ngẫm.

Rồi nó gật đầu.

*"Thì hãy chiến đấu.

Nhưng hãy nhớ, chiến thắng có một cái giá."*

Lâm Phong mỉm cười.

Hắn đã biết điều đó từ lâu.

Và rồi, từ trong bóng tối của hang động, một bóng người khác bước ra.

Không phải tên mặt sẹo.

Mà là một người phụ nữ, mặc áo choàng trắng, mặt che kín.

Cô ấy nhìn Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng, nhưng có một chút gì đó...

quen thuộc.

"Ngươi đã chọn sai con đường," cô ấy nói, giọng khàn đặc, đầy sự mỉa mai.

"Bây giờ, ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả."

Lâm Phong nhìn cô ấy, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn biết rằng, đây không phải là kết thúc.

Mà là sự bắt đầu của một cơn ác mộng mới.

Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, ký ức của phiên bản thứ 10 bắt đầu thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập