Chương 5
Con thú gầm lên một tiếng phẫn nộ, răng nanh nhọn hoắt cựa quậy, nhưng ánh mắt hung ác dần chuyển sang sự khuất phục run rẩy trước áp lực đấu khí mạnh mẽ hơn của Lâm Phong.
Hắn rút tay ra khỏi vết thương trên lòng bàn tay, máu đã ngừng chảy, da thịt liền tức thì đóng vảy, không để lại sẹo, để lộ ra những ký tự cổ xưa mờ nhạt dưới lớp da mới.
Lâm Phong không nhìn Huyết Lang, mà quay sang ba tên băng đạo sĩ đang nằm la liệt trên nền đất lạnh giá.
Họ thở hồng hộc, ngực phập phồng mạnh mẽ, mồ hôi lạnh trộn lẫn với tuyết tan chảy trên khuôn mặt trắng bệch.
Tên đầu lĩnh, người vừa mới bị Lâm Phong dùng chiêu thức "Tâm Âm Tán Xạ" để làm tê liệt thần kinh, đang cố gắng tập trung ý chí, nhưng giọng nói của hắn run rẩy, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu.
ngươi không giết chúng ta," tên đầu lĩnh nói, giọng khàn đặc, đầy sự khó tin.
Với thực lực Đấu Sĩ của ngươi, việc kết liễu chúng ta dễ như búng tay.
Đấu Môn dạy rằng kẻ yếu không có quyền sống sót nếu chúng là mối đe dọa."
Lâm Phong cúi xuống, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao cạo lướt qua từng nét mặt của họ.
Hắn không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết nhện trên cổ tay mình.
Ký ức của tám phiên bản trước ùa về, đau đớn và hỗn loạn.
Hắn nhớ đến những lần hắn đã giết, những lần hắn đã phá hủy, và hậu quả tàn khốc mà vũ trụ trả lại.
"Đấu Môn dạy sai," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng nhưng không mang theo sự thù hận.
"Sức mạnh không phải để tiêu diệt kẻ yếu, mà để bảo vệ những thứ mà kẻ yếu không thể tự bảo vệ.
Nếu ta giết các ngươi, ta chỉ là một con thú hoang dã khác, không hơn."
Hắn đứng dậy, quét mắt nhìn quanh khu rừng.
Những tán cây cao vút che khuất ánh trăng, tạo nên những vùng bóng tối rợn người.
Hắn cảm thấy được quan sát.
Không phải bởi con mắt thường, mà bởi một cái gì đó vô hình, xâm nhập vào suy nghĩ của hắn.
Đó là "Tâm Âm" – khả năng nghe lén suy nghĩ của kẻ mạnh hơn đối với kẻ yếu.
Nhưng lần này, cảm giác bị xâm nhập đến từ một nguồn lực cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa cảnh giới Đấu Sư thông thường.
"Hãy đi," Lâm Phong ra lệnh, giọng ngắn gọn.
"Mang theo những gì các ngươi còn lại.
Và đừng bao giờ quay lại vùng đất này."
Tên đầu lĩnh nhìn đồng đội của mình, rồi nhìn lại Lâm Phong.
Trong mắt hắn, sự sợ hãi dần chuyển thành một sự kính trọng pha lẫn bối rối.
Hắn không hiểu vì sao một người trẻ tuổi lại có thể kiểm soát bản năng giết chóc của mình tốt đến vậy.
Hắn vẫy tay, ba người họ lê lết đứng dậy, bỏ lại một phần đồ đạc và thuốc men, rồi biến mất vào bóng tối của rừng sâu, như những bóng ma tan biến.
Chiến đấu kết thúc nhanh hơn dự kiến, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ.
Huyết Lang đứng thở hồng hộc, mắt vẫn hung hãn nhưng tuân thủ lệnh "không giết" mà Lâm Phong đã đặt ra từ khi kết ước.
Con thú này không chỉ là một thần thú, mà là một phần của linh hồn Lâm Phong, phản chiếu lại sự kiềm chế và lòng trắc ẩn mà hắn đang cố gắng duy trì.
Lâm Phong bước tới, cúi xuống nhặt lấy túi đồ của tên đầu lĩnh.
Trong túi có một cuộn giấy da cũ kỹ và vài viên dược liệu cấp thấp.
Hắn mở cuộn giấy da ra, ánh mắt hắn凝 lại khi nhìn thấy những ký tự được viết bằng mực máu.
Đó không phải là bản đồ, mà là một đoạn ghi chú về "Tâm Âm Bí Kíp" – một kỹ thuật bị cấm trong Đấu Môn, cho phép người tu luyện không chỉ nghe lén, mà còn *chi phối* suy nghĩ của kẻ khác.
"Chi phối..." Lâm Phong lẩm bẩm, ngón tay run run chạm vào những ký tự đó.
Hắn nhớ đến lời của Diệp Thiên trong chương trước: "Thế giới này quá ồn ào.
Ta sẽ giúp tất cả mọi người im lặng." Nếu Diệp Thiên thực sự muốn đồng bộ hóa suy nghĩ của toàn bộ nhân loại, thì "Tâm Âm Bí Kíp" chính là công cụ hoàn hảo nhất.
Nhưng tại sao tên băng đạo sĩ này lại có nó?
Và tại sao hắn lại để rơi nó?
Lâm Phong gấp lại cuộn giấy, bỏ vào túi.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào ký ức của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác xâm nhập đó.
Hắn biết rằng, trong thế giới này, sự riêng tư là một đặc quyền xa xỉ.
Và hắn đang sở hữu một bí mật mà ngay cả Đấu Đế cũng khao khát.
Lâm Phong bước lại gần, đặt một chân lên ngực tên đầu lĩnh – kẻ đã quay lại, không phải để tấn công, mà để cầu xin.
Tên băng đạo sĩ này không muốn chết, nhưng hắn cũng không muốn trở thành nô lệ của sự kiểm soát tâm trí.
Hắn đã nghe được tiếng cười của Diệp Thiên từ xa, và hắn biết rằng mình đã bị đánh dấu.
"Tâm Âm Tán Xạ," Lâm Phong lặp lại, giọng trầm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Ngươi nghĩ ta sợ?"
"Sợ hay không, ngươi sẽ biết," tên đầu lĩnh khạc ra một ngụm máu, mắt mở to, đồng tử co lại.
"Hãy nhìn kỹ.
Ngươi tưởng mình đang bảo vệ họ?
Ngươi đang dẫn đường cho hắn."
Lâm Phong cứng người.
"Hắn?"
"Diệp Thiên," tên đầu lĩnh nói, giọng yếu ớt nhưng đầy sự khẩn trương.
"Hắn không chỉ muốn kiểm soát suy nghĩ.
Hắn muốn xóa bỏ nó.
Xóa bỏ mọi ý chí, mọi cảm xúc, mọi sự khác biệt.
Và ngươi...
ngươi là chìa khóa.
Không phải vì sức mạnh của ngươi, mà vì linh hồn của ngươi.
Linh hồn của phiên bản thứ 9."
Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Hắn đã biết mình là phiên bản thứ 9, nhưng hắn chưa bao giờ hiểu đầy đủ ý nghĩa của điều đó.
Nếu linh hồn của hắn là chìa khóa, thì việc tồn tại của hắn chính là mối đe dọa lớn nhất đối với kế hoạch của Diệp Thiên.
Nhưng nếu hắn chết, liệu những phiên bản trước có quay lại?
Liệu vũ trụ có lặp lại vòng lặp hủy diệt?
"Ta sẽ không để hắn làm điều đó," Lâm Phong nói, giọng cứng rắn.
"Dù phải trả giá bằng mạng sống của mình."
Tên đầu lĩnh cười nhạt, một nụ cười đầy bi kịch.
"Ngươi không hiểu.
Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ ngươi muốn bảo vệ.
Đó là luật bất biến.
Và ngươi đang đứng trên bờ vực."
Trước khi Lâm Phong có thể phản ứng, tên đầu lĩnh bỗng nhiên ngất đi, không phải vì thương tích, mà vì một luồng đấu khí vô hình đã xâm nhập vào cơ thể hắn.
Lâm Phong quay đầu lại, nhìn về phía đỉnh đồi, nơi bóng tối dày đặc nhất.
Một tiếng cười vang lên, không phải từ một người, mà từ mọi hướng, như thể chính không gian đang cười.
Tên băng đạo sĩ lê thê đi, mang theo hai đồng sự còn lại.
Hắn liếc nhìn Lâm Phong một cái đầy vẻ thù hận và sợ hãi trước khi biến mất vào bóng tối.
Hắn không chạy trốn vì怯懦, mà vì hắn biết rằng mình đã bị "đánh dấu".
Trong thế giới của Đấu Môn, bị một Đấu Đế chú ý là một bản án tử hình, dù là trực tiếp hay gián tiếp.
Lâm Phong thở dài, ngồi xuống nghỉ ngơi.
Huyết Lang nằm xuống bên cạnh, liếm vết thương trên chân, ánh mắt của nó vẫn cảnh giác, luôn hướng về phía đỉnh đồi.
Mọi thứ có vẻ yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh đó là một cái bẫy.
Hắn biết rằng, sự im lặng này chỉ là tiền đề cho một cơn bão lớn hơn.
Nhưng rồi, một tiếng cười vang lên.
Không phải từ đỉnh đồi, mà từ chính trong đầu hắn.
Một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc, vang lên trong tâm trí: "Chào mừng trở lại, phiên bản thứ 9.
Ngươi đã học được bài học nào từ tám lần thất bại trước?"
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi giọng nói đó.
Hắn không trả lời.
Hắn biết rằng bất kỳ phản ứng nào cũng sẽ là một lỗ hổng trong phòng thủ tâm trí của mình.
Thay vào đó, hắn tập trung vào hơi thở, vào nhịp đập của trái tim, vào cảm giác thực tại của cơ thể mình.
Hắn cần phải giữ vững ý chí, dù thế giới xung quanh có sụp đổ.
Bóng người đó giơ cao một vật nhỏ, sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Đó là một mảnh kính vỡ, nhưng khi ánh trăng chiếu vào, nó phản chiếu ra không phải hình ảnh của Lâm Phong, mà là một khung cảnh khác: Một chiến trường rộng lớn, hàng ngàn người đang chiến đấu, nhưng không ai đổ máu.
Họ chỉ đơn giản là...
ngã xuống, mắt trống rỗng, như những con rối bị cắt đứt dây điều khiển.
Và ở trung tâm của chiến trường đó, một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng, tay giơ cao, miệng cười toe toét.
Đó là Diệp Thiên.
Nhưng khác với lần trước, lần này, khuôn mặt của hắn không còn bị che khuất bởi mặt nạ.
Hắn lộ ra khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai nhưng đầy sự lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Đây là tương lai," giọng nói trong đầu Lâm Phong vang lên, đầy sự tự hào.
"Một thế giới hòa bình.
Một thế giới không có chiến tranh, không có lừa dối, không có đau khổ.
Và ngươi, Lâm Phong, ngươi có thể là người đầu tiên bước vào thế giới đó.
Hoặc ngươi có thể là người cuối cùng bị xóa bỏ."
Lâm Phong mở mắt, nhìn vào mảnh kính vỡ đang lơ lửng trước mặt hắn.
Trong đó, anh nhìn thấy chính mình, nhưng không phải là phiên bản thứ 9, mà là phiên bản thứ 10, 11, 12...
vô số phiên bản, tất cả đều đang chiến đấu, thất bại, và chết đi.
Và rồi, một phiên bản khác xuất hiện, không chiến đấu, không chống lại, mà chỉ đơn giản là...
"Chấp nhận?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng đầy sự nghi ngờ.
"Chấp nhận sự thật," giọng nói đáp lại.
"Rằng ngươi không thể thắng.
Rằng ngươi không thể bảo vệ họ.
Rằng sự tồn tại của ngươi chính là nguyên nhân của mọi đau khổ."
Lâm Phong nhìn vào Huyết Lang, vào Trương Vô Kỵ đang ngủ say ở xa, và vào những ký ức của những người thân yêu mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
Hắn biết rằng, nếu hắn chấp nhận, hắn sẽ mất đi chính mình.
Nhưng nếu hắn không chấp nhận, hắn sẽ mất đi tất cả.
Hắn đứng dậy, nắm chặt mảnh kính vỡ trong tay.
Cạnh sắc cắt vào da thịt, máu chảy ra, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Hắn cảm thấy một sự giải thoát.
Một sự lựa chọn.
Và rồi, hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự quyết tâm.
"Ta không chấp nhận," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Ta sẽ tìm ra một cách khác.
Một cách mà không ai trong số các phiên bản trước đã nghĩ đến."
Giọng nói trong đầu hắn im bặt.
Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.
Và rồi, từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Không phải Diệp Thiên.
Mà là một người khác.
Một người mà Lâm Phong chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Hắn mặc một bộ áo choàng trắng, mặt không che khuất.
Và đôi mắt của hắn...
là màu của bầu trời đêm, đầy sao.
"Chào mừng trở lại, anh trai," người đàn ông nói, giọng nhẹ nhàng, đầy sự thương cảm.
"Cuộc chơi đã bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận