Chương 4

Lâm Phong không nhìn trăng.

Hắn cúi đầu, nhìn vào bàn tay phải của mình.

Dưới ánh sáng lạnh lẽo, một mạng lưới gân xanh đen sẫm đang bò lên mu bàn tay, tựa như những con kiến nhỏ đang di chuyển chậm chạp nhưng chắc chắn.

Chúng không gây đau đớn thể xác, nhưng mỗi khi chúng nhích lại gần tim hơn một li, đầu óc Lâm Phong lại ù lên, như bị ai đó dùng kim chọc vào thùy não.

"Ba ngày," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là đặc quyền của kẻ yếu.

Trong thế giới nơi 'Tâm Âm' là vũ khí, sự tĩnh lặng là phòng vệ duy nhất.

Lâm Phong hít một hơi sâu, ép luồng Đấu Khí sơ khai (1 sao) lưu thông qua kinh mạch thủ quyết.

Mục tiêu không phải để chữa trị—vết nhện này là ma pháp hoặc độc dược linh hồn, Đấu Khí thô thiển không thể nào quét sạch được.

Mục đích của hắn là tạo ra một bức tường lửa.

Một rào chắn năng lượng mỏng manh để ngăn chặn sự xâm lấn của ký ức不属于 thuộc về hắn.

"Đừng sợ," một giọng nói trầm ấm vang lên từ trên cao.

Bạch Hạc, con chim thần thú nhỏ bé, đáp xuống vai hắn.

Đôi mắt đỏ ruby của nó nhìn chằm chằm vào vết đen.

"Nó không ăn thịt ngươi.

Nó đang *ghi nhớ* ngươi."

Lâm Phong nhíu mày.

"Ghi nhớ?"

"Các phiên bản trước của ngươi," Bạch Hạc đáp, lông vũ run rẩy vì gió lạnh.

"Họ đã thất bại.

Họ đã để Đấu Khí kiểm soát bản năng.

Vết nhện này là tàn dư của ý chí họ.

Nó muốn ngươi lặp lại bước đi của họ.

Bước đi dẫn đến hủy diệt."

Lâm Phong nắm chặt tay.

Vết đen co rút lại, như thể cảm nhận được sự thù địch từ chủ nhân mới.

Hắn không cần biết Bạch Hạc đang nói dối hay thật.

Trong thế giới Dị Giới này, sự thật là thứ linh hoạt nhất.

Điều hắn cần là kiểm soát.

Hắn đóng chặt tâm trí, dựng lên một phòng tuyến tinh thần dày đặc.

Nếu những ký ức đó muốn vào, chúng phải trả giá bằng sự tỉnh táo của hắn.

"Chúng ta phải đi," Lâm Phong đứng dậy, bỏ lại xác chết của Hắc Tử và hai tên đồng bọn đang nằm vật vã trong bùn lầy.

"Trước khi 'chúng' nghe thấy suy nghĩ của chúng ta."



Họ di chuyển vào khu rừng rậm phía Bắc, nơi mà Đấu Khí của các Đấu Đế khó có thể xâm nhập sâu do sự nhiễu loạn của linh khí tự nhiên.

Đây là vùng đất chết, nơi các gia tộc lớn coi là bãi chôn lấp cho những kẻ thất bại.

Nhưng đối với Lâm Phong, đây là nơi duy nhất còn sót lại sự riêng tư.

Trương Vô Kỵ đi bên cạnh, miệng vẫn nhai một cái bánh mì khô cứng.

Cậu ta không nói gì, nhưng ánh mắt sáng ngời của cậu ta quét qua từng tán cây, từng bụi rậm.

Không giống như những tu sĩ khác, Trương Vô Kỵ không có khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ'.

Với hắn, thế giới này im ắng một cách kỳ lạ.

Hắn không nghe thấy những lời thì thầm đầy ác ý, những toan tính đen tối, hay những nỗi sợ hãi ẩn giấu trong đầu người khác.

"Tao đói," Trương Vô Kỵ nói, nuốt chửng miếng bánh cuối cùng.

"Và tao cảm thấy...

có ai đó đang nhìn chúng ta.

Không phải bằng mắt.

Mà bằng thứ gì đó nặng hơn."

Lâm Phong dừng bước.

Hắn quay lại, nhìn chằm chằm vào cậu bạn trẻ.

"Ngươi cảm thấy thế nào?"

"Như thể có một mạng nhện vô hình đang bao phủ cả khu rừng," Trương Vô Kỵ đáp, giọng điệu bình thản như thể đang nói về thời tiết.

"Nhưng nó không chạm vào tao.

Nó lướt qua tao, như thể tao là một tảng đá."

Lâm Phong run lên nhẹ.

Đó là lý do tại sao Trương Vô Kỵ lại ở đây.

Cậu ta là 'kẻ ngoài cuộc'.

Trong một thế giới nơi tư duy là hàng hóa, cậu ta là một lỗ hổng trong hệ thống.

Một lỗi bảo mật.

Và lỗi bảo mật luôn bị nhắm đến.

"Đó là Diệp Thiên," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.

"Hoặc một trong những con mắt của hắn.

Hắn đang tìm kiếm 'phiên bản thứ 9'.

Hắn biết rằng nếu giết chết ta, ông ta sẽ không bao giờ có thể hoàn thiện 'Luật Đồng Bộ'."

"Diệp Thiên..." Trương Vô Kỵ lặp lại tên đó, như thể nếm thử vị của nó.

"Hắn muốn mọi người nghĩ giống nhau.

Không còn chiến tranh.

Không còn dối trá."

"Và không còn tự do," Lâm Phong đáp.

"Hắn muốn tạo ra một thế giới hòa bình bằng cách loại bỏ ý chí riêng.

Một xã hội kiến.

Mỗi con kiến đều giống nhau.

Không ai nổi loạn, vì không ai dám nghĩ khác."

Trương Vô Kỵ mỉm cười, nụ cười hồn nhiên nhưng mang một vẻ sâu thẳm khó hiểu.

"Vậy thì ta sẽ là con kiến nổi loạn.

Ta không muốn nghĩ giống ai cả.

Ta chỉ muốn ăn no và sống vui vẻ."

Lâm Phong nhìn cậu ta.

Trong đôi mắt ngây thơ đó, hắn thấy một sự trống rỗng đáng sợ.

Không phải sự trống rỗng của vô tri, mà là sự trống rỗng của một vũ trụ chưa được khai phá.

Trương Vô Kỵ không bị ràng buộc bởi Tâm Âm.

Và đó là sức mạnh lớn nhất, cũng là mối nguy hiểm lớn nhất.

Họ đi thêm hai ngày nữa.

Vết nhện trên tay Lâm Phong đã lan đến cổ tay.

Những ký ức không mời mà đến bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn.

Hắn thấy mình đứng trên đỉnh núi, máu chảy như suối.

Hắn thấy mình giết một người phụ nữ.

Hắn thấy mình cười khi thế giới sụp đổ.

*"Ngươi là sát nhân,"* một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải Bạch Hạc.

Không phải Trương Vô Kỵ.

Đó là giọng nói của chính hắn, nhưng từ một phiên bản trước.

*"Ngươi luôn kết thúc như vậy.

Ngươi không thể thay đổi.

Ngươi là lỗi của vũ trụ."*

Lâm Phong quỳ xuống, ôm đầu.

Mồ hôi lạnh tràn ra.

Hắn cố gắng đẩy những hình ảnh đó đi, nhưng chúng bám víu vào hắn như những con sâu.

Hắn nhớ lại những lần thất bại trước.

Lần thứ 1, hắn cố gắng trở thành Đấu Đế mạnh nhất.

Lần thứ 2, hắn cố gắng tiêu diệt Đấu Môn.

Lần thứ 3, hắn cố gắng chạy trốn.

Tất cả đều dẫn đến cùng một kết cục: hủy diệt.

"Lâm Phong!" Trương Vô Kỵ hét lên, kéo hắn dậy.

"Ngươi đang nghe gì vậy?"

"Không có gì," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.

tiếng vọng."

"Tiếng vọng của ai?"

"Tiếng vọng của kẻ đã chết," Lâm Phong đáp.

Hắn nhìn vào tay mình.

Vết đen giờ đã lan đến khuỷu tay.

Nó lạnh buốt.

"Diệp Thiên không chỉ muốn bắt ta.

Hắn muốn thu thập dữ liệu từ các phiên bản trước.

Hắn đang dùng ta như một ổ cứng lưu trữ."

Trương Vô Kỵ nhíu mày.

"Vậy thì phá hủy nó."

"Hắn không phải là một con quái vật," Lâm Phong nói, đứng dậy, lau mồ hôi.

"Hắn là một nhà khoa học điên.

Hắn tin rằng mình đang cứu nhân loại.

Và có lẽ...

hắn đúng một phần.

Chiến tranh bắt nguồn từ sự hiểu lầm.

Từ việc không thể đọc suy nghĩ của nhau.

Nếu mọi người đều biết ý định của nhau, sẽ không còn lừa dối."

"Nhưng sẽ không còn tình yêu," Trương Vô Kỵ nói, giọng bỗng nhiên nghiêm túc.

"Tình yêu cần sự bất ngờ.

Cần sự mạo hiểm.

Nếu ta biết ngươi sẽ phản bội ta, ta sẽ không bao giờ tin ngươi.

Nếu ta biết ngươi sẽ yêu ta, ta sẽ không còn cảm thấy đặc biệt."

Lâm Phong im lặng.

Cậu bé này, với bộ dạng hồn nhiên, lại hiểu sâu sắc về bản chất con người hơn bất kỳ Đấu Đế nào.

Họ đến một thung lũng hẹp.

Ở giữa thung lũng là một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu bầu trời xám xịt.

Và trên mặt hồ, một con thú đang nằm nghỉ.

Đó là một con Hổ Tuyết, nhưng khác biệt.

Bộ lông của nó không phải màu trắng, mà là màu xanh lam nhạt, như băng giá.

Đôi mắt của nó mở to, nhìn thẳng vào họ.

Không có sự hung hãn.

Chỉ có sự tò mò.

"Thần Thú cấp 5," Lâm Phong nói, bước lùi lại.

"Nó có thể nghe thấy suy nghĩ của chúng ta.

Và nó có thể phản đòn bằng Đấu Khí tinh khiết."

Trương Vô Kỵ bước tới.

"Nó không có ý định tấn công.

chờ đợi."

"Chờ đợi gì?"

"Chờ đợi một người không có Tâm Âm," Trương Vô Kỵ đáp.

Hắn bước xuống hồ nước, tiến gần hơn.

Con Hổ Tuyết không hề di chuyển.

Nó chỉ nhìn cậu ta.

Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ phát ra từ con thú.

Nó không phải là Đấu Khí.

Nó là thứ gì đó nguyên thủy hơn.

Thứ gì đó trước khi con người phát minh ra khái niệm 'suy nghĩ'.

"Đừng lại gần," Lâm Phong cảnh báo.

"Nó có thể là một bẫy của Diệp Thiên."

"Không," Trương Vô Kỵ nói.

"Nó là tự do.

Nó không bị ràng buộc bởi bất kỳ luật lệ nào.

Nó chỉ đơn giản là *tồn tại*."

Con Hổ Tuyết đứng dậy.

Nó bước về phía Trương Vô Kỵ.

Và rồi, nó đặt đầu lên chân cậu ta.

Một hợp đồng.

Không cần lời nói.

Không cần máu.

Chỉ cần sự chấp nhận.

Lâm Phong nhìn cảnh tượng đó, tim hắn đập thình thịch.

Hắn biết điều gì đang xảy ra.

Con thú này không phải là đồng minh.

Nó là chìa khóa.

Chìa khóa để phá vỡ sự độc tôn của Đấu Môn.

Và nó đã chọn Trương Vô Kỵ.

Trước khi Lâm Phong có thể phản ứng, không gian xung quanh họ bỗng nhiên rung chuyển.

Những giọt nước trên hồ hồ nước bắt đầu bay lên, lơ lửng trong không trung.

Và từ trong bóng tối của những tán cây, một bóng người bước ra.

Hắn mặc một bộ áo choàng đen, mặt nạ che kín khuôn mặt.

Chỉ có đôi mắt sáng rực, màu vàng kim, lộ ra.

"Diệp Thiên," Lâm Phong nói, giọng lạnh như băng.

"Chào mừng trở lại, phiên bản thứ 9," Diệp Thiên nói, giọng nói vang vọng, như thể phát ra từ mọi hướng.

"Ngươi đã làm tốt.

Ngươi đã dẫn chúng ta đến chỗ của 'Chìa Khóa'."

Hắn chỉ tay vào Trương Vô Kỵ và con Hổ Tuyết.

"Ta không cần nó," Trương Vô Kỵ nói, đứng dậy, con Hổ Tuyết vẫn nằm yên bên cạnh.

"Ta chỉ muốn sống."

"Ngươi không thể sống trong thế giới này," Diệp Thiên đáp.

"Thế giới này quá ồn ào.

Quá hỗn loạn.

Ta sẽ giúp ngươi im lặng.

Ta sẽ giúp tất cả mọi người im lặng."

Hắn giơ tay lên.

Một luồng Đấu Khí màu đen, đậm đặc như mực, lao về phía họ.

Lâm Phong không né.

Hắn đưa tay ra, nắm chặt vết nhện trên tay mình.

Hắn cảm thấy những ký ức của các phiên bản trước đang bùng nổ.

Hắn thấy mình chiến đấu.

Hắn thấy mình thất bại.

Và rồi, hắn thấy một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mà các phiên bản trước đã bỏ lỡ.

Một lựa chọn.

Hắn không phải là sát nhân.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là người quan sát.

Và người quan sát có thể thay đổi kịch bản.

Hắn nhìn vào Diệp Thiên.

Và lần đầu tiên, hắn không cố gắng chặn đứng cú đánh.

Hắn để nó đánh vào mình.

Vì hắn biết, chiến thắng sẽ hủy diệt thứ hắn muốn bảo vệ.

Và thất bại...

có lẽ là con đường duy nhất để cứu lấy tự do.

Vết nhện trên tay hắn bùng sáng.

Và thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập