Chương 3
Nó đến từ sâu thẳm tủy sống, như một cây kim lạnh lẽo được đẩy ngược vào não bộ, xé toạc từng lớp màng bảo vệ mỏng manh của ý thức.
Lâm Phong quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào xé vào da đầu đến mức chảy máu.
Máu ấm nóng chảy xuống trán, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát ra, tạo nên một mùi kim loại tanh tưởi trong không khí ẩm mốc của hang động.
Bạch Hạc đậu trên vai anh, nhưng hình ảnh của con chim trắng tinh ấy đang méo mó, biến dạng như bức tranh bị ném vào nước.那双 mắt đen láy của nó mở to, không còn vẻ lạnh lùng trước đó, mà là sự quan sát tò mò, giống như một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật phản ứng với độc tố.
"Ngươi biết điều đó vừa xảy ra không?" Giọng nói của Bạch Hạc vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp in vào vỏ não của Lâm Phong.
Nó rõ ràng, sắc bén, cắt ngang qua tiếng rít của cơn đau.
"Khi ngươi chạm vào Tào Phong, khi ngươi cố gắng 'đọc' hắn để tìm lối thoát...
ngươi đã không chỉ nghe thấy suy nghĩ của một kẻ yếu.
Ngươi đã kích hoạt 'Cổng Kết Nối'."
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng đứng dậy nhưng đầu gối vẫn run rẩy.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là cảm giác của một kẻ vừa chạm vào dòng điện cao thế và may mắn sống sót.
"Kết nối với cái gì?" Lâm Phong gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
"Mạng lưới Tâm Âm của Đấu Môn," Bạch Hạc đáp, vỗ cánh nhẹ, tạo ra một luồng gió lạnh lẽo quét qua mặt Lâm Phong.
"Họ không cần đến để nghe ngươi.
Họ dùng nó để xác định vị trí.
Và giờ, toàn bộ hệ thống đã biết 'Cái Gốc' đang ở đâu.
Ngươi vừa tự tay vẽ bản đồ dẫn đường cho quân đội của Diệp Thiên."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, anh nghe thấy một tiếng vọng xa xôi.
Không phải tiếng bước chân.
Không phải tiếng gió.
Đó là tiếng thì thầm của hàng ngàn, hàng vạn ý thức đang đồng loạt hướng về phía anh.
Một cơn bão tư duy đang hình thành, và anh là tâm điểm.
"48 giờ," Bạch Hạc nhắc lại, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Sau đó, họ sẽ đến.
Không phải để bắt ngươi.
Mà để 'xóa bỏ' lỗi hệ thống.
Và ngươi, cùng với tất cả những gì ngươi muốn bảo vệ, sẽ biến mất như chưa từng tồn tại."
Lâm Phong mở mắt.
Ánh sáng xanh lam từ mảnh vỡ trong tay anh nhấp nháy yếu ớt, như ngọn nến sắp tắt.
Anh hiểu rồi.
Sự thận trọng của anh, nỗ lực tìm kiếm giải pháp 'win-win', việc không giết Tào Phong...
tất cả những điều đó đã phản tác dụng.
Trong một thế giới nơi tư duy là vũ khí, việc giữ lại một kẻ thù sống còn nguy hiểm hơn là giết chết hắn, vì kẻ chết không thể truyền tín hiệu, nhưng kẻ sống...
kẻ sống là một chiếc loa phát sóng vị trí của ngươi.
Anh đứng dậy, chùi máu trên trán.
Sự hoảng loạn đã tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Nếu đây là một trò chơi cờ vua, thì anh vừa đánh nhầm nước đầu tiên.
Nhưng ván cờ chưa kết thúc.
Anh cần một đồng minh.
Hoặc một con đường tắt.
Và Bạch Hạc vừa nói đến ký ức của phiên bản thứ 8.
"Phiên bản thứ 8," Lâm Phong lặp lại, giọng nói trầm thấp.
"Hắn đã chết như thế nào?"
Bạch Hạc không đáp.
Nó chỉ bay lên cao hơn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước, nơi ánh sáng của hang động dần dần biến mất.
***
Lâm Phong ngồi xuống, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim.
Sự im lặng trong hang động lúc này trở nên ngột ngạt.
Anh nhìn Bạch Hạc, con chim nhỏ bé đang đậu trên một tảng đá, rỉa lông mình một cách bình thản.
"Tại sao ta không thể giết nó?" Lâm Phong hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"Nếu ta giết Tào Phong, tiếng nói sẽ dừng lại.
Mạng lưới sẽ mất điểm neo.
Tại sao ngươi lại nói đó là sai lầm?"
Bạch Hạc dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Ánh mắt của nó sắc lẹm, như hai lưỡi dao nhỏ.
"Chính xác.
Nhưng đây là 'Kệ Luật' của thế giới này," Bạch Hạc nói, giọng điệu như một giáo sư đang giải thích một định lý toán học.
"Không phải vì ngươi là người tốt.
Mà vì cơ chế vận hành của Đấu Khí và Tâm Âm liên kết với nhau.
Khi ngươi giết một kẻ có thể 'Nghe Thầm Nghĩ', năng lượng Tâm Âm của hắn sẽ bùng nổ.
Nó không biến mất.
Nó lan tỏa.
Và trong trường hợp của Tào Phong, hắn là một 'Cảm Thụ Giả' – một loại người đặc biệt có khả năng khuếch đại tín hiệu.
Giết hắn là ném một quả bom tâm linh vào chính mạng lưới mà ngươi đang cố gắng trốn tránh."
Lâm Phong nhíu mày.
Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào Tào Phong.
Không phải là sự kháng cự.
Mà là sự hấp thụ.
Tào Phong không chỉ nghe anh.
Hắn đang *ăn* sự chú ý của anh.
"Vậy nên, ta phải để hắn sống?" Lâm Phong hỏi, giọng đầy mỉa mai.
"Không," Bạch Hạc lắc đầu.
"Ngươi phải khiến hắn *im lặng*.
Không phải bằng cái chết.
Mà bằng sự trống rỗng.
Ngươi phải phá vỡ ý chí của hắn, khiến hắn trở thành một cái vỏ rỗng.
Một cái vỏ rỗng không thể phát ra tín hiệu, cũng không thể thu nhận.
Nó là một lỗ đen nhỏ bé trong mạng lưới."
Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Phá vỡ ý chí.
Đó là điều anh đã làm với Tào Phong.
Và đó chính là lý do tại sao mạng lưới nhận ra anh.
Anh đã tạo ra một lỗ hổng, và lỗ hổng đó đã thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi.
"Vậy thì ta đã thất bại," Lâm Phong nói, giọng nói trầm xuống.
"Chưa," Bạch Hạc đáp.
"Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu luật chơi.
Để vào ký ức của phiên bản thứ 8, ngươi cần một 'chìa khóa'.
Và chìa khóa đó không nằm trong tay ngươi.
Nó nằm trong tâm trí của những kẻ mà ngươi đã 'xử lý'.
Ngươi cần tìm một kẻ khác.
Một kẻ có khả năng che giấu suy nghĩ tốt hơn Tào Phong.
không có suy nghĩ."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Bạch Hạc.
"Ngươi?"
Bạch Hạc mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn và đáng sợ.
"Ta là người dẫn đường.
Nhưng ta không phải là chìa khóa.
Chìa khóa nằm ở bên ngoài.
Nơi ánh trăng chiếu xuống."
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ lối ra hang động.
Âm thanh của đá va vào đá, kèm theo mùi máu tanh nồng nặc tràn vào không gian ẩm ướt.
Lâm Phong đứng dậy, cơ thể căng cứng như dây cung.
Bạch Hạc bay vào bóng tối, biến mất không dấu vết.
***
Lâm Phong rón rén tiến về phía lối ra hang động.
Ánh trăng bạc lạnh lẽo chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng và bóng tối đan xen trên mặt đất.
Ba bóng người đang bao vây một cô gái trẻ.
Cô ta mặc áo rách nát, tay cầm một thanh kiếm gỗ gãy, chân run rẩy nhưng vẫn đứng vững.
Cô gái đó là Yến Thanh.
Lâm Phong nhận ra cô ấy từ những tin đồn trong làng.
Cô là con gái của một gia tộc nhỏ, bị trục xuất vì cha cô từ chối nộp "thuế tâm trí" cho Đấu Môn.
Thuế tâm trí – một khái niệm mới, nơi các tu sĩ cao cấp bắt buộc những kẻ yếu hơn phải mở rộng tâm trí, để họ có thể "giám sát" và "điều chỉnh" suy nghĩ của dân chúng.
Ba kẻ tấn công đều là Đấu Giả, nhưng thực lực của họ vượt xa Lâm Phong.
Người đứng đầu, một gã đàn ông cao lớn với làn da sạm nắng, cầm một cây gậy sắt nặng trịch.
Hắn là Hắc Tử, một tên săn đuổi chuyên nghiệp được thuê bởi Đấu Môn.
"Đi đi, Yến Thanh," Hắc Tử nói, giọng nói thô lỗ, vang vọng trong đêm.
"Cha ngươi đã phản bội.
Ngươi cũng vậy.
Hãy mở tâm trí ra.
Để chúng tôi 'giải phóng' ngươi khỏi những ý nghĩ sai trái đó."
Yến Thanh nghiến răng, nước mắt chảy dài trên má, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên cường.
"Ta không có gì sai trái!
Ta chỉ muốn sống tự do!
Không ai có quyền kiểm soát suy nghĩ của ta!"
Hắc Tử cười khẩy.
Trong thế giới này, tự do là nguồn gốc của tội ác.
Chỉ có sự đồng bộ mới mang lại hòa bình.
Hãy nghe lời ta.
Đừng kháng cự.
Nó sẽ rất đau."
Lâm Phong ẩn mình sau một tảng đá lớn.
Anh quan sát kỹ.
Hắc Tử và hai đồng bọn của hắn không chỉ là những tên lính đánh thuê.
Họ là những 'Đồng Bộ Giả' – những người được huấn luyện để áp đặt ý chí của mình lên kẻ yếu thông qua sức mạnh Đấu Khí.
Nếu Yến Thanh kháng cự, họ sẽ dùng Đấu Khí để ép buộc tâm trí cô mở ra.
Và khi đó, cô sẽ mất đi bản thân mình.
Lâm Phong nhìn vào thanh kiếm gỗ gãy trong tay Yến Thanh.
Cô ấy không có cơ hội.
Nhưng nếu anh can thiệp, anh sẽ lộ diện.
Và nếu anh lộ diện, mạng lưới Tâm Âm sẽ xác định vị trí chính xác của anh ngay lập tức.
Anh nhớ lại lời của Bạch Hạc.
*Một kẻ không có suy nghĩ.*
Yến Thanh đang kháng cự.
Suy nghĩ của cô đầy sợ hãi, tức giận, và tuyệt vọng.
Đó là một bữa tiệc tinh thần cho những kẻ săn đuổi.
Nhưng nếu anh có thể khiến cô ấy...
Không phải bằng cách phá vỡ ý chí, mà bằng cách chuyển hướng sự chú ý?
Lâm Phong nhìn vào Hắc Tử.
Hắn đang tập trung hoàn toàn vào Yến Thanh.
Hắn không hề hay biết về sự hiện diện của Lâm Phong.
Đây là cơ hội.
Nhưng cũng là bẫy.
Nếu anh tấn công Hắc Tử, anh sẽ kích hoạt phản ứng phòng thủ của hắn.
Và Hắc Tử có thể là một 'Cảm Thụ Giả' cấp thấp.
Anh cần một giải pháp khác.
Một giải pháp mà không cần chạm vào họ.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh tập trung toàn bộ ý thức vào "Tâm Âm" của Hắc Tử.
Không phải để nghe lời nói.
Mà để nghe *ý định*.
Anh cảm nhận được dòng chảy Đấu Khí của hắn, sự tự tin, và sự khinh miệt.
Và rồi, anh nghe thấy nó.
*"Đấm vào gan hắn.
Sau đó, dùng Đấu Khí ép tim hắn.
Đừng để hắn chết.
Chúng ta cần hắn sống để mang về cho chủ nhân."*
Lâm Phong mở mắt.
Anh hiểu rồi.
Hắc Tử không muốn giết Yến Thanh.
Hắn muốn bắt sống cô.
Và cách để bắt sống là làm tê liệt cô ấy.
Nhưng Lâm Phong không định cứu Yến Thanh bằng cách đánh bại Hắc Tử.
Anh định cứu cô bằng cách khiến Hắc Tử *thất bại* trong mục tiêu của mình.
***
Lâm Phong bước ra khỏi bóng tối.
"Hắc Tử," anh nói, giọng nói bình thản, vang lên giữa đêm tĩnh lặng.
Ba kẻ tấn công quay lại.
Hắc Tử nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua Lâm Phong.
Một con nhái ếch khác?"
Lâm Phong không đáp.
Anh đứng thẳng người, hai tay buông thõng bên hông.
Anh không tập trung Đấu Khí.
Anh không chuẩn bị chiến đấu.
Anh chỉ đứng đó, im lặng.
Hắc Tử cười nhạo.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu cô ta?
Ngươi chỉ là một Đấu Giả yếu ớt.
Hãy lùi lại, nếu ngươi không muốn bị thương."
Lâm Phong vẫn im lặng.
Anh nhìn thẳng vào mắt Hắc Tử.
Và trong khoảnh khắc đó, anh mở rộng tâm trí của mình.
Không phải để tấn công.
Mà để *phản chiếu*.
Anh đưa ra một suy nghĩ.
Một suy nghĩ giả mạo.
*"Ta biết ngươi là ai.
Ta biết ngươi đã giết cha Yến Thanh."*
Hắc Tử cứng đờ.
Ánh mắt hắn thay đổi.
Sự khinh miệt biến thành nghi ngờ, rồi thành giận dữ.
Ngươi nói dối!"
Lâm Phong không nói gì thêm.
Anh chỉ giữ nguyên ánh mắt.
Và trong tâm trí của Hắc Tử, hình ảnh về cái chết của cha Yến Thanh – một bí mật mà hắn không bao giờ tiết lộ – bắt đầu hiện lên.
Không phải là ký ức thật.
Mà là một ảo giác được tạo ra bởi sự kết hợp giữa Đấu Khí của Lâm Phong và khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ' của chính Hắc Tử.
Hắc Tử đang tự mình điền vào những khoảng trống trong suy nghĩ của Lâm Phong.
Hắc Tử run rẩy.
ngươi biết...?"
"Ta biết tất cả," Lâm Phong nói, giọng nói lạnh lẽo.
"Và ta biết ngươi sợ điều gì nhất."
Hắc Tử lùi lại một bước.
Sự tự tin của hắn tan vỡ.
Hắn không còn tập trung vào Yến Thanh.
Hắn tập trung vào Lâm Phong.
Và đó là lúc Yến Thanh chớp cơ hội.
Cô gái trẻ vung thanh kiếm gỗ gãy, không phải để tấn công, mà để quăng vào mặt Hắc Tử.
Hắc Tử hoảng loạn, né tránh.
Và trong khoảnh khắc đó, Yến Thanh chạy trốn, biến mất vào bóng tối.
Hắc Tử quay lại, mặt đỏ gay vì giận dữ.
Ngươi dám lừa ta!"
Hắn vung gậy sắt về phía Lâm Phong.
Một cú đánh chết người.
Lâm Phong không né.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào "Tâm Âm" của Hắc Tử.
Hắn không nghe lời nói, mà nghe *ý định*.
*Twist:* Hắn nghe thấy Hắc Tử nghĩ: *"Đấm vào gan hắn.
Sau đó, dùng Đấu Khí ép tim hắn.
Đừng để hắn chết.
Chúng ta cần hắn sống để mang về cho chủ nhân."*
Lâm Phong mỉm cười.
Anh biết chính xác nơi Hắc Tử sẽ đánh.
Và anh biết chính xác cách để khiến cú đánh đó trở nên vô ích.
Khi gậy sắt lao đến, Lâm Phong nghiêng người.
Chỉ một chút.
Gậy sắt擦 qua vai anh, xé toạc lớp vải áo.
Nhưng anh không bị thương.
Thay vào đó, anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào cổ tay của Hắc Tử.
Không phải để đánh.
Mà để *truyền*.
Anh truyền một suy nghĩ vào tâm trí của Hắc Tử.
Một suy nghĩ đơn giản, nhưng mạnh mẽ.
*"Ngươi là ai?"*
Hắc Tử dừng lại.
Gậy sắt rơi xuống đất.
Hắn ôm đầu, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn.
ngươi là ai?
Tại sao ta không nhớ?
Tại sao ta ở đây?"
Hắn đã mất đi ý định.
Hắn đã mất đi bản thân.
Lâm Phong rút tay về.
Hắn nhìn Hắc Tử, giờ đây chỉ là một cái vỏ rỗng, đứng ngẩn ngơ giữa đêm.
"Ta là người xóa bỏ," Lâm Phong nói, giọng nói lạnh lùng.
Hai đồng bọn của Hắc Tử nhìn anh với vẻ kinh hãi.
Họ không dám tấn công.
Họ không biết mình đang đối mặt với cái gì.
Lâm Phong bước qua họ, hướng về phía bóng tối nơi Yến Thanh đã chạy trốn.
Anh không quay lại.
Anh không cần phải giết họ.
Anh chỉ cần khiến họ...
***
Lâm Phong thở hổn hển, mồ hôi đẫm lưng.
Hắn quay sang Yến Thanh, định hỏi cô ấy ổn không.
Nhưng khi hắn nhìn vào cổ tay của mình – nơi vừa chạm vào tên thứ ba – một hình xăm đen nhũn, giống như mạng nhện, đang từ từ lan rộng dưới da.
Bạch Hạc bay lại, giọng trầm xuống.
"Ngươi đã chạm vào 'Mạch Rỗng'.
Và giờ, nó đang ăn thịt ngươi."
Lâm Phong nhìn vào hình xăm.
Nó không đau.
Nhưng nó lạnh.
Lạnh như cái chết.
"Đó là gì?" anh hỏi.
"Đó là dấu hiệu của phiên bản thứ 8," Bạch Hạc đáp.
"Và nó đang nói với ngươi: *'Chào mừng trở lại.'*"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận