Chương 2
Gã tên là Hầu Phong, một tên tuổi nhỏ bé nhưng kiêu ngạo, người vừa mới đạt cảnh giới Đấu Giả 8 sao.
Tiếng gào thét xé toạc không khí, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi kinh hoàng tột độ khi ý thức của hắn bị xâm nhập.
Trong thế giới Đấu Đại Lục biến dị này, ngay cả ở cấp độ Đấu Giả sơ kỳ, ranh giới giữa "cảm nhận" và "nghe lén" đã trở nên mong manh.
Lâm Phong không rút tay ra.
Anh giữ nguyên tư thế, mắt lạnh lùng quan sát sự biến đổi trên khuôn mặt Hầu Phong.
Hầu Phong co quắp lại, mồ hôi lạnh tuôn như mưa.
Hắn không nhìn thấy Lâm Phong, nhưng hắn cảm thấy mình đang trần truồng trước một thực thể vô hình.
Những suy nghĩ bẩn thỉu, những toan tính gian dối, và cả nỗi sợ hãi sâu thẳm về việc bị phát hiện gian lận trong kỳ thi nhập học đều bị phơi bày.
Đó là "Tâm Âm" – món ăn tinh thần của kẻ mạnh, nhưng là địa ngục của kẻ yếu.
Lâm Phong cảm nhận được dòng chảy ý thức đó, như một con sông bùn đen chảy ngược vào tâm trí anh.
Anh không muốn nó.
Anh muốn đẩy nó ra.
Nhưng quy luật của thế giới này ép anh phải tiếp nhận.
đừng nhìn vào tôi!" Hầu Phong la hét, hai tay bấu xé lấy mái tóc rối bời.
"Tôi sẽ chết!
Tôi sẽ chết!"
Lâm Phong lùi lại một bước, rút mảnh vỡ đá ra.
Một vệt máu tươi bắn ra, nhưng anh không quan tâm.
Anh nhìn vào đôi mắt trắng trợn của Hầu Phong, nơi ánh sáng trí tuệ đang dần tắt lịm.
Gã học viên này không bị thương về thể xác, nhưng tâm trí hắn đã bị quá tải.
Hắn không thể kiểm soát được dòng suy nghĩ của chính mình nữa.
Lâm Phong quay lưng, bước đi trong im lặng.
Mảnh vỡ trong tay anh vẫn tỏa ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, lạnh lẽo và xa vời.
Anh biết mình vừa phạm phải một sai lầm chết chóc.
Trong một thế giới mà tư duy là vũ khí, việc phơi bày sự thật là tội ác lớn hơn cả giết người.
***
Lâm Phong ngồi xuống gốc cây cổ thụ, lưng tựa vào thân cây sần sùi, vỏ cây phủ đầy rêu mốc.
Hơi thở của anh vẫn đều đặn, nhưng bàn tay phải đang run lên bần bật.
Anh ép chặt lòng bàn tay vào đất, cố gắng giữ cho cơ thể không sụp đổ.
Quy luật "Kệ Luật" – cái tên anh đặt cho cơ chế bảo vệ vũ trụ này – không chỉ là một lời nguyền, nó là một gông cùm vô hình đè lên tâm trí anh.
Mỗi khi anh sử dụng sức mạnh vượt quá giới hạn của một Đấu Giả bình thường, hoặc khi anh cố gắng can thiệp vào dòng chảy "Tâm Âm" của người khác, một cơn đau nhói sẽ xuyên thủng sọ não anh.
Đó là cảm giác như có ai đó đang dùng kim nhọn khoét vào não thất.
Và kèm theo đó là những tiếng thì thầm.
Không phải từ mảnh vỡ, mà từ chính ký ức của tám phiên bản trước.
*"Phiên bản thứ 1: Giết chết Đấu Đế.
Kết quả: Thế giới sụp đổ."*
*"Phiên bản thứ 5: Hợp đồng với Rồng Đen.
Kết quả: Bị phản bội và thiêu rụi."*
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Mùi đất ẩm và mùi máu tanh của Hầu Phong quyện vào nhau, tạo nên một hương vị khó chịu.
Anh không thể để những ký ức đó chi phối mình.
Anh phải tỉnh táo.
Nếu anh mất kiểm soát, "Luật Bất Sát" sẽ kích hoạt.
Nó sẽ buộc anh phải giết người để cân bằng năng lượng, hoặc nó sẽ hủy diệt chính anh.
Anh cần một lối thoát.
Một cách để tồn tại mà không phải trở thành sát thủ, cũng không phải là nạn nhân.
Từ trong bụi rậm phía sau, một tiếng động nhẹ vang lên.
Trương Vô Kỵ nhô đầu ra, tay cầm một quả táo rừng đỏ ối, còn dính đầy bùn đất.
Gã trai trẻ với khuôn mặt hồn nhiên, đôi mắt sáng long lanh như trẻ con, nhai nhấm nháp.
"Phong ca, ăn không?" Trương Vô Kỵ chìa quả táo ra, hoàn toàn không hề hay biết về bi kịch vừa xảy ra.
Đối với hắn, cuộc sống đơn giản là ăn, ngủ, và chiến đấu khi cần thiết.
Hắn không có khả năng "Nghe Thầm Nghĩ".
Trong thế giới này, Trương Vô Kỵ là một dị tật, một kẻ ngoài cuộc.
Suy nghĩ của hắn trống rỗng, trong sáng, và do đó, vô hình đối với mọi Đấu Sư trở lên.
Lâm Phong nhìn quả táo, rồi nhìn vào đôi mắt trong veo của Trương Vô Kỵ.
Một cảm giác ấm áp, hiếm hoi, lan tỏa trong lồng ngực lạnh lẽo của anh.
Đây là lý do anh bảo vệ Trương Vô Kỵ.
Không phải vì hắn mạnh, mà vì hắn là "cái neo" duy nhất giữ cho anh không bị cuốn vào dòng chảy điên loạn của Tâm Âm.
"Không," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.
Chúng ta cần năng lượng."
Trương Vô Kỵ gật đầu, tự động ăn nốt quả táo.
"Hầu Phong vừa mới bị ngất.
Hắn nói anh là phù thủy.
Hắn nói anh đã ăn não hắn."
Lâm Phong nhíu mày.
"Hắn nói đúng một nửa.
Tôi không ăn não hắn.
Nhưng tôi đã khiến hắn nhìn thấy chính mình."
Trương Vô Kỵ nhún vai, vẻ mặt bối rối.
"Nhìn thấy chính mình có đáng sợ lắm sao?
Tôi thấy mình thì thấy mình gầy đi.
Có lẽ tôi nên ăn thêm hai quả táo nữa."
Lâm Phong không trả lời.
Anh nhìn lên bầu trời xám xịt.
Mây đen đang tụ lại.
Không phải là mưa.
Đó là dấu hiệu của sự hiện diện Đấu Sư.
Những kẻ săn mồi đã ngửi thấy mùi máu và mùi...
***
Tin tức về vụ việc tại khu rừng phía Bắc lan truyền nhanh chóng.
Không phải là "Lâm Phong đã đánh bại một học viên", mà là "Lâm Phong đã dùng 'Tâm Âm' để khống chế và hành hạ một đối thủ mà không ra tay giết chết".
Điều này gây ra sự tò mò lẫn kinh hãi trong giới tu sĩ địa phương.
Trong một xã hội mà sự riêng tư là đặc quyền của kẻ mạnh, việc một kẻ yếu dám xâm phạm vào lĩnh vực tinh thần của người khác là một hành động khiêu khích tối thượng.
Nó giống như việc một chuột chũi dám đào bới dưới chân một con voi.
Ba ngày sau, Lâm Phong và Trương Vô Kỵ đang di chuyển dọc theo con đường mòn dẫn về phía Tây, hướng về khu vực biên giới của Đế Đô.
Họ cần rời khỏi vùng ảnh hưởng của Học viện Cấp Ba càng nhanh càng tốt.
Nhưng định mệnh, hay đúng hơn là sự sắp đặt của Đấu Môn, không cho phép họ thoát dễ dàng.
Ba bóng người xuất hiện trước mặt họ.
Hai gã đàn ông với bộ giáp nhẹ, trên ngực có huy hiệu của Học viện Cấp Ba.
Cảnh giới Đấu Giả 9 sao.
Và đứng giữa họ là một gã thiếu niên cao lớn, mặt rỗ, ánh mắt hung dữ.
Đấu Giả 10 sao – đỉnh cao của cảnh giới Đấu Giả, chỉ một bước nữa là chạm ngưỡng Đấu Sư.
"Phù thủy Lâm Phong," gã mặt rỗ nói, giọng ồm ồm, đầy đe dọa.
Hắn là Tào Phong, học trưởng của Hầu Phong.
"Ngươi đã làm ô danh học viện.
Ngươi đã dùng tà thuật lên em tôi.
Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết bài học về sự tôn trọng."
Lâm Phong đứng yên, hai tay buông thõng.
Anh quan sát kỹ ba gã đối thủ.
Hắn ta không mạnh hơn anh nhiều về thể chất, nhưng áp lực tâm lý mà hắn tạo ra là khổng lồ.
Và quan trọng hơn, anh có thể "nghe" thấy suy nghĩ của chúng.
*Suy nghĩ của Tào Phong: "Giết hắn.
Nhưng đừng để lại dấu vết.
Cha ta đang chờ kết quả."*
*Suy nghĩ của gã giáp nhẹ bên trái: "Cẩn thận.
Hắn có cái gì đó kỳ lạ.
Đừng để hắn chạm vào ngươi."*
*Suy nghĩ của gã giáp nhẹ bên phải: "Tôi sợ.
Tôi chỉ muốn về nhà.
Nhưng nếu không làm, ta sẽ bị đuổi học."*
Thông tin này là lợi thế, nhưng cũng là gánh nặng.
Nếu Lâm Phong công khai rằng anh nghe được suy nghĩ của họ, anh sẽ bị coi là mối đe dọa lớn hơn cả giết người.
Anh sẽ bị truy sát đến cùng.
"Ta không dùng tà thuật," Lâm Phong nói, giọng bình thản.
"Ta chỉ dùng trí tuệ.
Và trí tuệ của các ngươi quá kém cỏi để nhận ra điều đó."
Tào Phong cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt.
Ta sẽ đập vỡ sọ ngươi để xem trí tuệ đó nằm ở đâu."
Hắn ra hiệu.
Hai gã giáp nhẹ lao vào hai bên, trong khi Tào Phong nhắm thẳng vào Lâm Phong.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Trương Vô Kỵ đứng lùi lại một bước, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ của mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng về phía Lâm Phong, chờ đợi mệnh lệnh.
***
Lâm Phong không né tránh.
Anh đứng yên, hai tay buông thõng.
Trong khoảnh khắc những nắm đấm sắp chạm vào da thịt anh, anh nhắm mắt lại.
Anh không dùng Đấu Khí để phòng thủ, mà dùng toàn bộ ý thức để "nghe".
Anh nghe thấy sự kiêu ngạo của Tào Phong.
Anh nghe thấy sự lo lắng tiềm ẩn của hai gã Đấu Giả 9 sao, sợ hãi trước sự bí ẩn của anh.
Và quan trọng nhất, anh nghe thấy một tiếng vọng xa xôi, đến từ rất xa, nhưng đủ lớn để làm rung chuyển tâm trí anh.
Đó là giọng nói của một Đấu Đế.
*"...phiên bản thứ 9...
vẫn còn sống..."*
Lâm Phong mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại.
Anh không tấn công.
Anh bước sang ngang, tránh đòn của Tào Phong một cách tối giản.
Đồng thời, anh đưa tay ra, không phải để đánh, mà để chạm vào vai của gã giáp nhẹ bên phải – kẻ đang sợ hãi nhất.
"Ngươi muốn về nhà, phải không?" Lâm Phong thì thầm, chỉ đủ để gã đó nghe thấy.
Gã giáp nhẹ ngẩn người.
Đòn tấn công của hắn chệch hướng.
Tào Phong gầm lên, quay lại định cứu viện, nhưng đã quá muộn.
Trương Vô Kỵ, với trực giác chiến đấu bản năng, lao tới từ phía sau, dùng chân đá mạnh vào lưng Tào Phong.
Không có Đấu Khí, chỉ là sức mạnh thể chất thuần túy, nhưng đủ để làm Tào Phong mất thăng bằng.
Lâm Phong không dừng lại.
Anh tiếp tục di chuyển, không đánh vào kẻ thù, mà đánh vào điểm yếu tâm lý của chúng.
Anh chạm vào vai gã giáp nhẹ bên trái, thì thầm: "Ngươi sợ bị đuổi học hơn là sợ chết."
Gã đó run lên, bỏ cuộc, quỳ xuống.
Tào Phong, khi đứng dậy, thấy hai thuộc hạ của mình đã bỏ chạy, còn Lâm Phong đứng đó, lạnh lùng và bất khả xâm phạm.
Hắn không hiểu.
Hắn không thể hiểu tại sao kẻ yếu hơn lại có thể kiểm soát trận chiến mà không ra tay giết một ai.
"Ngươi là ai?" Tào Phong gầm lên, trong mắt là sự hoảng loạn.
Lâm Phong nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm.
"Ta là người quan sát.
Và ngươi vừa bị loại."
Anh quay đi, vẫy tay cho Trương Vô Kỵ đi theo.
Họ bỏ lại phía sau ba gã học viên đang nằm vật vã trên đất, không phải vì thương tích, mà vì sự sụp đổ của niềm tin.
Lâm Phong biết mình vừa tạo ra nhiều kẻ thù hơn là bạn bè.
Nhưng anh cũng biết, đây là cách duy nhất để sống sót mà không vi phạm "Luật Bất Sát".
Anh không giết họ.
Anh chỉ phá vỡ ý chí của họ.
Và trong thế giới này, một kẻ mất ý chí còn nguy hiểm hơn một kẻ chết.
***
Lâm Phong nằm trên mặt đất, nhìn lên trần hang động tối om.
Bạch Hạc – một con chim nhỏ bé, lông trắng tinh, vừa bay ra từ bóng tối – đậu nhẹ nhàng lên vai anh.
Con hạc này không phải là thần thú.
Nó chỉ là một con chim bình thường, nhưng nó có một đặc điểm lạ: nó không phát ra bất kỳ suy nghĩ nào.
Nó là sự im lặng hoàn hảo.
"Ngươi làm tốt lắm," con hạc nói, giọng nói trong đầu Lâm Phong vang lên, rõ ràng và lạnh lùng.
"Nhưng ngươi biết điều đó vừa xảy ra?"
Lâm Phong mở mắt, nhìn vào đôi mắt đen láy của con hạc.
"Điều gì?"
"Tào Phong không đơn độc.
Hắn là một 'Cảm Thụ Giả'.
Khi ngươi chạm vào hắn, ngươi không chỉ nghe thấy suy nghĩ của hắn.
Ngươi đã kết nối với mạng lưới Tâm Âm của Đấu Môn.
Họ đã nhận được tín hiệu từ ngươi."
Lâm Phong cứng đờ.
Máu trong người anh như đóng băng.
Anh nhớ lại tiếng vọng xa xôi kia.
Không phải là sự tò mò.
Đó là sự xác nhận.
"Họ biết ta là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.
"Không," Bạch Hạc đáp, vỗ cánh nhẹ.
"Họ biết ngươi là 'Cái Gốc'.
Và họ đang cử người đến để 'xóa bỏ' nó.
Ngươi còn 48 giờ trước khi quân đội Đấu Môn bao vây khu vực này.
Ngươi cần một đồng minh mạnh hơn.
Hoặc một con đường tắt."
Lâm Phong nhìn xuống mảnh vỡ xanh lam trong tay.
Ánh sáng của nó đang nhấp nháy, yếu dần.
Anh hiểu rồi.
Cuộc chơi không còn là trốn tránh.
Nó là một cuộc đua với thời gian.
Và người chơi duy nhất biết luật chơi lại là kẻ yếu nhất trên bàn.
"Con đường tắt ở đâu?" Lâm Phong hỏi.
Bạch Hạc mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và đáng sợ.
"Bên trong ký ức của phiên bản thứ 8.
Nhưng để vào đó, ngươi phải làm một điều mà không một phiên bản nào dám làm."
"Điều gì?"
"Ngươi phải giết chết chính mình."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận