Chương 1

Mùi tanh nồng của máu tươi trộn lẫn với khói đen đặc quánh từ những thân cây cháy sém bám chặt vào mũi Lâm Phong, tạo nên một hương vị ghê tởm mà anh chưa từng ngửi thấy trong đời trước.

Đầu anh quay cuồng, như thể vừa bị búa tạ nện vào, nhưng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn cả ý thức.

Cơn đau nhói ở sườn trái cảnh báo anh rằng ít nhất hai xương sườn đã gãy, nhưng anh không dám kêu lên.

Trong thế giới này, tiếng kêu là lời mời gọi cho sự chết chóc.

Lâm Phong quỳ gối trên nền đất đá sỏi cùn nhọn, mỗi hơi thở đều kéo theo một luồng không khí lạnh lẽo cắt ngang cổ họng.

Tay phải anh siết chặt cán một thanh kiếm sắt gỉ sét, đầu lưỡi dao đã mẻ, nhưng đó là thứ vũ khí duy nhất còn lại.

Tay trái, dù đang run rẩy vì mất máu, vẫn ôm chặt lấy một chiếc hòm gỗ nhỏ xíu, đen nhàu.

Gỗ đã bị cháy xém ở một góc, nhưng khóa sắt vẫn nguyên vẹn.

Đó là di vật duy nhất anh mang theo khi tỉnh dậy trong khu rừng cằn cỗi này, cùng với những ký ức rời rạc của tám kiếp trước.

Anh nhìn quanh.

Những tán cây khổng lồ, thân gỗ sần sùi như da thú, vươn lên che khuất bầu trời xám xịt.

Không có chim hót, không có gió thổi.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Nhưng với Lâm Phong, sự im lặng ấy không hề trống rỗng.

Nó đầy ắp những tiếng thì thầm.

*“...tìm nó...

nó ở đâu...”*
*“...máu...

nhiều máu quá...”*
*“...giết hắn...

lấy hòm...”*

Những suy nghĩ đó không phải từ miệng ai nói ra, mà trực tiếp vang lên trong đầu anh.

Chúng mơ hồ, đứt quãng, như tiếng vọng từ dưới đáy giếng sâu.

Lâm Phong nghiến răng, cố gắng tập trung tinh thần để lọc bỏ những tạp âm đó.

Anh nhớ rõ quy luật tàn khốc của Đấu Đại Lục: khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Đấu Sư, họ có khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ'.

Họ có thể nghe được suy nghĩ của những kẻ yếu hơn trong bán kính nhất định.

Và ngược lại, kẻ yếu như anh, một Đấu Giả cấp thấp, không thể nghe được kẻ mạnh, nhưng lại dễ dàng bị những suy nghĩ loạn lạc của đám đông hoặc kẻ thù xâm nhập nếu họ quá gần.

Anh đứng dậy, chân bước lên một tảng đá trượt.

Một tiếng động nhỏ vang lên.

Ngay lập tức, những tiếng thì thầm trong đầu anh dồn dập hơn, trở nên rõ ràng và hung hãn hơn.

Nó ở đó!”*
*“...chạy đi con kiến!”*

Lâm Phong không do dự.

Anh lao vào rừng, bước chân nhẹ nhàng như một con mèo hoang, tránh xa những cành cây khô có thể gãy đổ.

Anh biết mình đang chạy vào một cái bẫy, nhưng đứng yên nghĩa là chờ chết.

Những suy nghĩ của kẻ truy đuổi đang hội tụ về phía anh, như những mũi tên vô hình bắn vào tâm trí.

Anh cảm thấy áp lực lên đầu tăng lên, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt sọ não mình.

***

Thung lũng hẹp hiện ra trước mắt anh như một vết nứt đen kịt trên mặt đất.

Hai bên là vách đá dựng đứng, cao chót vót, che khuất ánh sáng yếu ớt của mặt trời.

Không khí ở đây nặng nề, ngột ngạt.

Lâm Phong bước vào, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt đẫm, làm trơn cán kiếm.

Anh biết đây là cái bẫy.

Địa hình chật hẹp khiến khả năng né tránh bị hạn chế tối đa.

Mọi động tác đều dễ bị dự đoán.

Ba bóng người hiện ra ở lối ra của thung lũng, chặn đứng con đường duy nhất.

Lâm Vọng đứng giữa, khoác lên mình bộ giáp da màu nâu sẫm, tay cầm một cây thương dài, đầu mũi thương sáng loáng.

Hai tên còn lại đứng hai bên, tạo thành thế gọng kìm, mắt họ nhìn chằm chằm vào chiếc hòm gỗ trong tay Lâm Phong.

"Đã hết đường rồi, Lâm Phong," Lâm Vọng nói, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt đầy sát khí.

Anh ta cười khẩy, nụ cười cong lên một cách giả tạo.

"Ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi tầm mắt của một Đấu Sư sao?

Ngươi chỉ là một con kiến, một con kiến cầm theo của ăn cho tổ kiến."

Lâm Phong dừng bước, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo.

Tim anh đập thình thịch, nhưng anh cố giữ nhịp thở đều đặn.

Anh nhìn Lâm Vọng, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất.

Cánh tay phải của Lâm Vọng hơi căng cứng, ngón tay cái đặt trên chuôi thương.

Đó là dấu hiệu của một cuộc tấn công sắp tới.

"Tôi không muốn gây chiến, Lâm Vọng," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp, rõ ràng.

"Chiếc hòm này không phải của ngươi.

Nó thuộc về người đã chết."

"Người chết không cần thứ đó," Lâm Vọng đáp lại, bước tiến lên một bước.

"Chỉ có kẻ sống mới cần sức mạnh.

Và ta sẽ lấy nó.

Bằng bất cứ giá nào."

Lâm Phong cảm nhận được sự thay đổi trong 'Tâm Âm' của Lâm Vọng.

Những suy nghĩ của kẻ này trở nên sắc bén, rõ ràng hơn, như những lưỡi dao cạo qua tâm trí anh.

Chứng minh mình mạnh hơn.

Đừng để anh ta thoát.*

Nhưng bên cạnh những suy nghĩ hung hãn đó, Lâm Phong nghe thấy một điều khác.

Một tia lo lắng, một sự sợ hãi sâu thẳm ẩn dưới lớp vỏ kiêu ngạo.

*Nếu thất bại...

gia tộc sẽ trục xuất ta.

Ta không thể thất bại.*

Lâm Phong nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo.

Anh hiểu động cơ của đối thủ.

Không phải tham lam, mà là nỗi sợ bị loại bỏ.

Trong thế giới phân cấp này, thất bại nghĩa là mất tất cả.

"Ngươi sợ bị trục xuất," Lâm Phong nói, giọng điệu thay đổi, trở nên sắc sảo.

"Ngươi không muốn giết tôi.

Ngươi chỉ muốn lấy hòm để chứng minh năng lực cho gia tộc.

Nếu ngươi giết tôi, ngươi sẽ trở thành kẻ giết người trong nội bộ.

Gia tộc sẽ không bao giờ tha thứ cho điều đó, dù ngươi có lấy được hòm."

Lâm Vọng sững lại.

Ánh mắt anh ta thoáng chốc lộ ra sự bối rối.

Những suy nghĩ trong đầu anh ta rối ren hơn.

*Sai rồi...

ta phải giết hắn...

nhưng nếu giết hắn...*

Khoảnh khắc do dự đó là tất cả những gì Lâm Phong cần.

***

Lâm Phong không đợi thêm.

Anh lao tới, không phải về phía Lâm Vọng, mà về phía tên bên trái.

Tên này chưa kịp phản ứng, mắt mở to vì kinh ngạc.

Lâm Phong đâm kiếm vào khoảng trống giữa hai tay của kẻ này, không nhằm vào tim, mà vào khớp vai.

Thanh kiếm gỉ sét xuyên qua lớp giáp da yếu ớt, cắm sâu vào thịt.

Tên đó gào thét, ngã xuống.

Lâm Phong không dừng lại.

Anh dùng đà lao tới, nhảy qua xác kẻ thù, và nhắm thẳng vào Lâm Vọng.

Nhưng Lâm Vọng không hề bị hẫng.

Anh ta quay thương, một cú quét mạnh mẽ, tạo ra một luồng gió xoáy.

Lâm Phong né tránh kịp thời, nhưng luồng gió vẫn quật vào người anh, đẩy anh bay ra xa.

Anh đập vào vách đá, đau đớn xé toạc lồng ngực.

Máu phun ra từ khóe miệng.

"Đủ rồi!" Lâm Vọng hét lên, thương尖 chĩa thẳng vào tim Lâm Phong.

"Ngươi dám đánh lén?

Ngươi dám gây thương tích cho đồng môn?"

Lâm Phong lăn người, tránh được đòn chí mạng.

Anh nằm ngửa, nhìn lên bầu trời xám xịt bị vách đá che khuất.

Hòm gỗ vẫn nằm nguyên vẹn bên cạnh.

Anh nhận ra mình đã phạm sai lầm.

Trong thế giới này, sức mạnh là duy nhất.

Những lời nói, những phân tích tâm lý, chỉ có tác dụng với những kẻ còn giữ chút lương tri.

Còn Lâm Vọng, lương tri của anh ta đã bị 'Tâm Âm' của những Đấu Sư cao cấp hơn đè nén đến mức biến dạng.

Lâm Vọng bước tới, thương尖 lơ lửng trước mắt Lâm Phong.

"Bây giờ, ngươi sẽ chết.

Và ta sẽ lấy hòm."

Lâm Phong nhìn vào mắt Lâm Vọng.

Anh nhìn thấy sự sợ hãi, sự tuyệt vọng, và một chút gì đó giống như sự thương hại.

Không phải thương hại cho Lâm Phong, mà là thương hại cho chính mình.

Một nô lệ của sức mạnh, của gia tộc, của những kỳ vọng vô hình.

"Ngươi nghĩ ngươi đang thắng," Lâm Phong nói, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng.

"Nhưng ngươi chỉ đang thực hiện ý muốn của kẻ mạnh hơn ngươi.

Ngươi không có suy nghĩ riêng.

Ngươi chỉ là một cái loa."

Lâm Vọng run rẩy.

Thương尖 lay động.

*Ta không phải...

ta là Đấu Sư...

ta mạnh...*

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu Lâm Vọng, lớn hơn, mạnh hơn, áp đảo mọi suy nghĩ khác.

Đó là giọng nói của một Đấu Đế xa xôi, hay một vị trưởng gia gia tộc?

Lâm Phong không biết.

Nhưng anh biết, giọng nói đó đang ra lệnh: *Giết hắn.*

Lâm Vọng nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài.

Anh ta vung thương.

Lâm Phong không né.

Anh nhận ra rằng né tránh sẽ chỉ khiến anh bị thương nặng hơn.

Thay vào đó, anh làm một điều điên rồ.

Anh thả rơi thanh kiếm, và lao người về phía trước, lao vào mũi thương.

Mũi thương xuyên qua vai trái của Lâm Phong, nhưng cũng đẩy anh vào người Lâm Vọng.

Hai người va vào nhau, ngã nhào xuống vực sâu bên cạnh vách đá.

"Không!" Lâm Vọng hét lên, nhưng quá muộn.

Trọng lực kéo họ xuống bóng tối.

***

Lâm Phong tỉnh dậy trong đau đớn.

Cơ thể anh như bị nghiền nát.

Anh nằm trên nền đất ẩm ướt dưới đáy vực, thở hổn hển.

Máu chảy từ vai trái, thấm đẫm áo quần.

Anh kiểm tra hòm gỗ.

Nó nằm cách anh vài bước chân, nguyên vẹn.

Anh mỉm cười, nụ cười đầy máu.

Anh còn sống.

Và hòm vẫn còn.

Nhưng bỗng nhiên, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh.

Không phải từ ngoại cảnh, mà từ bên trong.

Một tiếng vọng kỳ lạ vang lên trong đầu, không phải là 'Tâm Âm' của kẻ thù, mà là một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

*"Phiên bản thứ 9.

Ngươi đã sống sót qua lần thử đầu tiên.

Nhưng đừng nghĩ rằng đây là chiến thắng."*

Lâm Phong rùng mình.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không nghe lời.

Giọng nói đó vang lên liên tục, như một lời nguyền.

*"Luật Bất Sát không phải để bảo vệ ngươi.

Nó là để bảo vệ thế giới khỏi chính ngươi.

Mỗi lần ngươi xuyên không, ngươi đều mang theo ký ức của những phiên bản trước.

Và mỗi phiên bản trước đều kết thúc bằng sự hủy diệt.

Ngươi nghĩ mình khác?

Ngươi nghĩ mình có thể tìm ra cách 'win-win'?

Hãy nhìn vào hòm đó.

Hãy nhìn vào sự thật."*

Lâm Phong nhìn vào chiếc hòm gỗ.

Nó vẫn nằm đó, đen nhàu, vô tri vô giác.

Nhưng giờ đây, anh cảm thấy nó nóng hổi, như thể đang phát ra nhiệt lượng.

Những suy nghĩ của anh bị xáo trộn.

Ký ức của tám kiếp trước ùa về, chồng chéo lên nhau.

Anh thấy mình trở thành Đấu Đế, thấy mình hủy diệt thế giới, thấy mình khóc lóc giữa đống đổ nát.

"Không," Lâm Phong thì thầm.

"Tôi không phải là họ.

Tôi là Lâm Phong.

Tôi sẽ tìm ra cách khác."

*"Cách khác?"* Giọng cười khẩy vang lên.

*"Hãy mở hòm ra.

Hãy xem thứ gì bên trong.

Có lẽ nó sẽ cho ngươi câu trả lời.

Hoặc có lẽ, nó sẽ kết thúc mọi thứ."*

Lâm Phong run rẩy.

Anh biết mình không nên mở nó.

Không nên bây giờ.

Nhưng sự tò mò, và nỗi sợ hãi, và những ký ức hỗn độn đang thúc đẩy anh.

Anh bò tới chiếc hòm, tay trái với lấy nó.

***

Lâm Phong chui vào một hang động nhỏ phía sau vực sâu.

Bóng tối bao quanh anh, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ miệng hang lọt vào.

Tiếng hô hào của đội tuần tra vang vọng khắp thung lũng, ngày càng gần hơn.

Họ đang tìm kiếm xác anh, hoặc xác Lâm Vọng.

Anh đặt hòm gỗ xuống, tay run rẩy mở khóa.

Khóa sắt bật mở với một tiếng 'cạch' nhỏ, vang lên như tiếng súng trong sự im lặng của hang động.

Bên trong không có vàng bạc, không có bảo vật.

Chỉ có một cuốn sách da cũ kỹ, bìa sách đã mục nát, và một mảnh vỡ nhỏ, phát ra ánh sáng mờ ảo, màu xanh lam nhạt.

Khi anh chạm vào mảnh vỡ đó, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cơ thể anh.

Không phải đau đớn, mà là một cảm giác kỳ lạ, như thể đang kết nối với một mạng lưới vô hình.

Trong đầu anh, những tiếng thì thầm của 'Tâm Âm' đột ngột im bặt.

Thế giới trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.

Và trong sự tĩnh lặng đó, anh nghe thấy một giọng nói khác, không phải từ giọng nói bí ẩn trước đó, mà từ chính mảnh vỡ.

*"Chào mừng trở lại, Người Quan Sát.

Hệ thống đang khởi động.

Cảnh báo: Sự hiện diện của ngươi đã bị phát hiện bởi Đấu Môn.

Thời gian còn lại: 72 giờ."*

Lâm Phong nhìn vào cuốn sách da cũ kỹ.

Trang đầu tiên mở ra, trên đó viết bằng một loại chữ cổ, nhưng anh có thể đọc được.

Nó không phải là bí kíp tu luyện.

Nó là một danh sách.

Danh sách những người đã 'thất bại' trong các phiên bản trước.

Và tên của anh, Lâm Phong, đang ở cuối danh sách, với dòng chữ: *Phiên bản thứ 9.

Trạng thái: Đang hoạt động.

Mục tiêu: Phá vỡ vòng lặp.*

Anh nhìn ra khỏi hang động.

Ánh sáng ban ngày bắt đầu len lỏi vào.

Cuộc truy lùng đã bắt đầu.

Và anh biết, từ giây phút này, mọi lựa chọn của anh đều sẽ dẫn đến một kết cục đã được định sẵn, trừ khi anh dám làm điều mà không một phiên bản nào dám làm.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Mùi máu và tro tàn vẫn còn đó.

Nhưng giờ đây, nó không còn là mùi của cái chết.

Nó là mùi của một trò chơi mới, một trò chơi mà quân bài đã bị đánh tráo, và người chơi duy nhất biết luật chơi lại là kẻ yếu nhất trên bàn.

Lâm Phong cầm lấy mảnh vỡ, ánh sáng xanh lam chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm, và cũng đầy sợ hãi.

"Vậy thì, hãy bắt đầu nào," anh thì thầm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập