Chương 8

Sóng xung kích đấu khí của Giáo Chủ quét ngang, thổi bay mái tóc rối bời của Lâm Phong.

Bụi bặm và mảnh vỡ từ sàn đá bay lượn trong không trung, nhưng Lâm Phong vẫn đứng đó.

Hắn không né tránh.

Hắn không chống đỡ.

Hắn chỉ đứng đó, như một gốc cây cổ thụ đã chấp nhận số phận bị bão tố quật ngã, nhưng rễ bám sâu vào lòng đất, vào chính bản chất của sự tồn tại.

Giáo Chủ, người tự xưng là hiện thân của Trật tự, đang run rẩy.

Không phải vì thương tích thể xác, mà vì sự hỗn loạn trong tâm trí hắn.

Những "nhiễu sóng" từ tâm trí Lâm Phong – những ký ức đau thương, những phiên bản thất bại, nỗi cô đơn tột cùng – đang xâm nhập vào phòng thủ tinh thần của hắn.

Đối với một Đấu Đế, suy nghĩ của kẻ yếu thường nhạt nhẽo như nước lã.

Nhưng suy nghĩ của Lâm Phong là axit.

"Lâm Phong..." Giọng nói của Giáo Chủ khàn đặc, mất đi sự uy nghiêm lạnh lùng vốn có.

Hắn đặt tay lên trán, cố gắng lọc bỏ những tạp âm.

"Ngươi đang tự hủy hoại chính mình.

Sự hỗn độn này sẽ giết chết ngươi trước khi nó chạm đến ta."

Lâm Phong nhếch mép, một nụ cười đau khổ nhưng kiên định.

Máu từ khóe miệng hắn rơi xuống sàn đá, tạo thành những vệt đỏ thẫm, tương phản với ánh sáng trắng xóa của đấu khí Giáo Chủ.

"Hãy nghe kỹ," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên rõ ràng, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong tâm trí Giáo Chủ, xuyên qua lớp nhiễu sóng đó.

"Ngươi nói sự riêng tư là nguồn gốc của tội ác.

Ngươi nói nếu mọi người biết suy nghĩ của nhau, sẽ không còn lừa dối.

Vậy thì, hãy xem điều gì xảy ra khi ngươi thực sự 'biết' tất cả."

Lâm Phong mở rộng tâm trí hơn nữa.

Lần này, hắn không phóng ra nỗi đau.

Hắn phóng ra *sự thật*.

Hắn cho Giáo Chủ thấy cảnh tượng của phiên bản thứ 7.

Trong phiên bản đó, Lâm Phong đã trở thành Đấu Đế.

Hắn đã áp đặt "Trật tự".

Và kết quả?

Không có chiến tranh.

Không có tội ác.

Nhưng cũng không có sáng tạo.

Không có tình yêu.

Mọi người chỉ là những cỗ máy tuân theo mệnh lệnh vô thức.

Và cuối cùng, chính Lâm Phong, trong sự cô đơn tuyệt đối khi không còn ai có thể đối thoại thực sự với mình, đã tự hủy diệt thế giới đó vì không thể chịu đựng được sự im lặng vĩnh cửu.

Giáo Chủ lùi lại một bước.

Đôi mắt hắn mở to, đồng tử co lại.

Hắn đang nhìn thấy tương lai mà chính hắn đang theo đuổi.

Hắn thấy sự trống rỗng.

Sự chết chóc của linh hồn.

"Không..." Giáo Chủ lắc đầu, giọng nói run rẩy.

đó là kết quả của việc lạm dụng sức mạnh.

Ta sẽ kiểm soát nó.

Ta sẽ tìm ra cân bằng."

"Không có cân bằng," Lâm Phong ngắt lời, bước tiến về phía trước.

Mỗi bước chân của hắn vang lên như tiếng trống chiến, đánh vào nhịp tim của Giáo Chủ.

"Ngươi không thể kiểm soát sự phức tạp của con người bằng cách xóa bỏ nó.

Ngươi đang cố gắng ép một dòng sông chảy ngược.

Và khi dòng sông vỡ bờ, nó sẽ cuốn trôi tất cả."

Giáo Chủ hét lên, đấu khí bùng nổ lần nữa, mạnh hơn trước đó gấp bội.

Ngươi không được phép phán xét ta!"

Một cột sáng trắng xóa bắn ra từ lòng bàn tay Giáo Chủ,直击 thẳng vào ngực Lâm Phong.

Lâm Phong không né.

Hắn giơ tay lên, chặn đòn tấn công đó.

Đấu khí cấp Đấu Sư của hắn yếu ớt trước sức mạnh Đấu Đế.

Xương cốt hắn nứt vỡ.

Máu phun ra từ miệng, từ mũi, từ tai.

Nhưng hắn không lùi.

Và trong khoảnh khắc hai luồng đấu khí va chạm, một điều kỳ lạ xảy ra.

Không phải là sự hủy diệt.

Mà là sự *kết nối*.

Lâm Phong cảm thấy ý chí của Giáo Chủ.

Không phải là sự độc ác, mà là nỗi sợ.

Nỗi sợ tột cùng của một người đã từng mất tất cả vì sự dối trá.

Giáo Chủ, tên thật là Diệp Thiên, từng là một học giả.

Vợ hắn chết vì bị lừa dối bởi một kẻ tình địch.

Con hắn chết vì chiến tranh do hiểu lầm giữa các bộ tộc gây ra.

Hắn đã dành cả đời để tìm kiếm một thế giới không còn đau khổ do những điều đó gây ra.

Và hắn tin rằng cách duy nhất là loại bỏ khả năng giấu giếm.

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Diệp Thiên.

Hắn thấy nước mắt đang chảy xuống gò má lạnh lùng của đối thủ.

"Diệp Thiên," Lâm Phong gọi tên thật của hắn, giọng nói nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua.

"Ngươi không muốn hòa bình.

Ngươi muốn sự an toàn.

Và ngươi sẵn sàng hy sinh tự do để đổi lấy nó."

Diệp Thiên cứng đờ.

Tên thật của hắn đã lâu không được gọi.

Không ai dám gọi tên hắn.

Tất cả đều gọi hắn là Giáo Chủ, là Đấu Đế, là Thần.

"Ngươi..." Diệp Thiên lắp bắp.

"Ngươi biết ta?"

"Ta biết nỗi đau của ngươi," Lâm Phong nói, thả tay ra, để cơ thể mình ngã xuống sàn đá.

Hắn không còn đủ sức đứng.

"Và ta biết ngươi không thể làm được điều đó.

Vì chính ngươi cũng đang dối trá.

Ngươi dối trá với chính mình rằng ngươi là người duy nhất hiểu về trật thực sự.

Nhưng ngươi chỉ là một kẻ sợ hãi bóng tối, cố gắng đốt cháy cả thế giới để sưởi ấm bản thân."

Diệp Thiên sụp xuống quỳ.

Đấu khí quanh hắn tan biến.

Hắn nhìn xuống Lâm Phong, người đang nằm bất động, máu nhuộm đỏ vạt áo.

"Vậy thì...

ngươi định làm gì?" Diệp Thiên hỏi, giọng nói nhỏ bé, đầy mệt mỏi.

"Ngươi không giết ta.

Ngươi không phá hủy Hội Tâm Linh.

Ngươi chọn cách nào?"

Lâm Phong cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa.

"Ta chọn cách thứ ba," Lâm Phong thì thầm.

"Ta chọn để ngươi *thấy*."

Hắn nhắm mắt lại.

Và trong tâm trí Diệp Thiên, hình ảnh của Trương Vô Kỵ hiện lên.

Không phải là một công cụ, không phải là một dị tật.

Mà là một đứa trẻ đang cười.

Một nụ cười hồn nhiên, trong trẻo, không chứa đựng bất kỳ sự dối trá hay tính toán nào.

Đó là sự thật thuần khiết.

Sự thật mà Diệp Thiên đã lãng quên.

Diệp Thiên nhắm mắt lại.

Nước mắt rơi xuống.

Hắn cảm thấy một nỗi đau dữ dội, nhưng cũng là một sự giải thoát.

Hắn đã dành cả đời để chạy trốn nỗi đau do dối trá gây ra, nhưng hắn lại không nhận ra rằng chính sự chối bỏ cảm xúc mới là nguyên nhân của nỗi đau đó.


Họ chạy qua những hành lang tối tăm của tòa tháp.

Những bóng đen đuổi theo, không phát ra âm thanh, nhưng áp lực tinh thần mà chúng tạo ra khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Trương Vô Kỵ chạy bên cạnh Lâm Phong, nhưng cậu bé không hề hoảng loạn.

Cậu bé nhìn về phía trước, đôi mắt xanh thẳm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn trên tường.

"Anh trai," Trương Vô Kỵ nói, giọng nói vẫn vang lên trong tâm trí Lâm Phong.

"Em có thể chặn chúng lại."

"Không," Lâm Phong lắc đầu.

"Chúng không thể bị chặn lại bằng đấu khí.

Chúng là sự phản chiếu của tâm trí.

Nếu ngươi cố gắng chiến đấu, chúng sẽ vào trong tâm trí ngươi."

"Vậy thì chúng ta làm gì?"

"Chúng ta phải tìm lối thoát," Lâm Phong nói.

"Có một nơi mà chúng không thể theo dõi được."

"Đâu?"

"Đấu Trường Cấm Địa," Lâm Phong nói.

"Nơi mà Đấu Khí không tồn tại.

Nơi mà chỉ có sự im lặng."

Trương Vô Kỵ gật đầu.

Cậu bé biết nơi đó.

Đó là nơi cậu bé thường trốn khi cảm thấy quá tải bởi sự ồn ào của thế giới xung quanh.

Họ rẽ vào một hành lang phụ, nơi mà những bóng đen không thể đi theo vì cấu trúc kiến trúc phức tạp.

Lâm Phong dẫn đường, dựa vào bản năng và ký ức từ các phiên bản trước.

Hắn biết từng góc khuất, từng cửa bí mật của tòa tháp này.

Sau một lúc chạy trốn, họ đến được một căn phòng nhỏ, tối tăm.

Trên tường có một bức tranh vẽ một con rồng xanh ngọc.

Lâm Phong chạm tay vào bức tranh.

Một cánh cửa bí mật mở ra.

Họ bước vào, và cánh cửa đóng lại phía sau lưng họ.

Chỉ có tiếng thở dốc của hai người họ.

Lâm Phong dựa lưng vào tường, trượt xuống sàn.

Hắn cảm thấy kiệt sức.

Nhưng hắn biết rằng đây chỉ mới là bắt đầu.

"Anh trai," Trương Vô Kỵ ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Em đã nghe thấy điều gì đó."

"Điều gì?"

"Em nghe thấy giọng nói của anh.

Nhưng không phải giọng nói của anh hiện tại.

Mà là giọng nói của...

những người khác."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của cậu bé.

Hắn thấy sự ngây thơ, nhưng cũng thấy một sự hiểu biết sâu sắc mà một đứa trẻ không nên có.

"Đó là những phiên bản trước của anh," Lâm Phong nói.

"Họ đã thất bại.

Nhưng họ để lại dấu vết."

"Và anh là phiên bản thứ 9," Trương Vô Kỵ nói.

"Vậy thì, phiên bản thứ 10 sẽ là ai?"

Lâm Phong im lặng.

Hắn không muốn trả lời câu hỏi đó.

Vì hắn sợ rằng câu trả lời là...

không có phiên bản thứ 10.

Hắn là phiên bản cuối cùng.

Và nếu hắn thất bại, mọi thứ sẽ kết thúc.

"Đừng nghĩ về điều đó," Lâm Phong nói.

"Hãy tập trung vào hiện tại."

Trương Vô Kỵ gật đầu.

Cậu bé lấy ra một miếng bánh từ túi, đưa cho Lâm Phong.

"Ăn đi," cậu bé nói.

"Anh cần sức để chiến đấu."

Lâm Phong nhìn miếng bánh.

Hắn cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.

Nhưng hắn cũng cảm thấy một hy vọng nhỏ bé.

Hắn nhận lấy miếng bánh, cắn một miếng.

Vị ngọt lan tỏa trong miệng, xua tan bớt sự mệt mỏi.

" cảm ơn," Lâm Phong nói.

Trương Vô Kỵ cười.

Nụ cười hồn nhiên, trong trẻo.

Nhưng đột nhiên, Trương Vô Kỵ ngừng cười.

Đôi mắt cậu bé mở to, nhìn vào bóng tối phía sau Lâm Phong.

"Anh trai," cậu bé thì thầm, giọng nói đầy sợ hãi.

"Có ai đó ở đó."

Lâm Phong quay đầu lại.

Trong bóng tối, một hình người đứng đó.

Không phải là bóng đen.

Mà là một người đàn ông, mặc áo choàng đen, mặt nạ che kín khuôn mặt.

Người đàn ông đó bước ra từ bóng tối, tiến về phía họ.

Lâm Phong cảm thấy một sự quen thuộc.

Một sự quen thuộc đáng sợ.

Người đàn ông đó dừng lại trước mặt họ.

Hắn nâng tay lên, tháo mặt nạ ra.

Lâm Phong nín thở.

Khuôn mặt đó...

chính là khuôn mặt của chính hắn.

Nhưng đó không phải là hắn hiện tại.

Đó là một phiên bản khác.

Một phiên bản với đôi mắt đỏ rực, đầy sát khí.

"Chào mừng trở lại, Lâm Phong," phiên bản khác nói, giọng nói lạnh lùng, sắc bén.

"Ta đã chờ ngươi rất lâu."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của chính mình.

Hắn thấy sự thù hận.

Sự thù hận dành cho chính hắn.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng nói run rẩy.

"Ta là phiên bản thứ 8," hắn nói.

"Và ta là kẻ đã giết chết phiên bản thứ 7."

Lâm Phong lùi lại, lưng đập vào tường.

Hắn không thể tin vào những gì mình đang nghe.

"Không thể nào," hắn nói.

"Chúng ta cùng một linh hồn.

Chúng ta không thể giết nhau."

"Ngươi sai," phiên bản thứ 8 cười, một nụ cười điên cuồng.

"Chúng ta không cùng một linh hồn.

Chúng ta là những mảnh vỡ.

Và ta là mảnh vỡ mạnh nhất.

Ta sẽ nuốt chửng tất cả các mảnh vỡ khác, để trở thành một thực thể hoàn chỉnh."

Hắn giơ tay lên, đấu khí bùng nổ.

Không phải đấu khí xanh ngọc của Lâm Phong, mà là đấu khí đỏ thẫm, đầy sát khí.

Lâm Phong nhìn vào Trương Vô Kỵ.

Cậu bé cũng đang nhìn hắn, đầy sợ hãi.

"Chạy đi!" Lâm Phong hét lên.

Nhưng đã quá muộn.

Phiên bản thứ 8 vung tay, một tia đấu khí đỏ thẫm bắn ra,直击 thẳng vào ngực Lâm Phong.

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau dữ dội.

Hắn ngã xuống, nhìn lên trần nhà.

Phiên bản thứ 8 bước tới, đưa tay ra, nắm lấy cổ Lâm Phong, nhấc hắn lên.

"Đừng lo," hắn nói, giọng nói đầy dịu dàng nhưng đáng sợ.

"Ta sẽ không giết ngươi.

Ta sẽ hấp thụ ngươi.

Và khi đó, ta sẽ trở thành Đấu Đế thực sự.

Ta sẽ thống trị Đấu Đại Lục.

Và ta sẽ xóa bỏ tất cả những kẻ yếu đuối, những kẻ gây rối, những kẻ...

như Trương Vô Kỵ."

Hắn nhìn về phía Trương Vô Kỵ, đôi mắt đỏ rực.

Trương Vô Kỵ hét lên, chạy về phía trước, cố gắng tấn công phiên bản thứ 8.

Nhưng phiên bản thứ 8 chỉ cần một cái phẩy tay, Trương Vô Kỵ đã bị thổi bay, đập vào tường, bất động.

Lâm Phong nhìn thấy cảnh tượng đó, tim hắn như ngừng đập.

"Không!" hắn hét lên.

Phiên bản thứ 8 cười.

Hắn siết chặt cổ Lâm Phong.

"Nghe đây, Lâm Phong," hắn nói.

"Đây là bài học cuối cùng của ngươi.

Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sống.

là kẻ mạnh nhất."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của chính mình.

Hắn thấy sự tuyệt vọng.

Nhưng hắn cũng thấy một tia sáng nhỏ bé.

Tia sáng đó đến từ Trương Vô Kỵ.

Cậu bé đang cố gắng đứng dậy.

Dù cơ thể bị thương nặng, cậu bé vẫn cố gắng đứng dậy.

"Anh trai," Trương Vô Kỵ nói, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Đừng đầu hàng."

Lâm Phong nhìn vào cậu bé.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chạy qua cơ thể mình.

Không phải là đấu khí.

Mà là sự kết nối.

Sự kết nối giữa hắn và Trương Vô Kỵ.

Sự kết nối giữa những phiên bản trước và hiện tại.

Hắn mỉm cười.

"Ta sẽ không đầu hàng," hắn nói.

Và trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó thức tỉnh trong tâm trí hắn.

Không phải là sức mạnh.

Mà là sự *hiểu biết*.

Hắn hiểu ra rằng phiên bản thứ 8 không phải là kẻ thù.

Hắn là một phần của chính Lâm Phong.

Một phần bóng tối, một phần sợ hãi, một phần thù hận.

Và để chiến thắng hắn, Lâm Phong không thể dùng sức mạnh.

Hắn phải dùng sự *chấp nhận*.

Hắn ngừng kháng cự.

Hắn mở rộng tâm trí, chào đón phiên bản thứ 8 vào trong.

Phiên bản thứ 8 ngạc nhiên.

Hắn ngừng siết cổ Lâm Phong.

"Ngươi làm gì?" hắn hỏi.

"Ta đang ôm ngươi," Lâm Phong nói.

"Ngươi là một phần của ta.

Và ta không thể loại bỏ ngươi.

Ta phải chấp nhận ngươi."

Phiên bản thứ 8 run rẩy.

Hắn cảm thấy sự chấp nhận đó.

Nó giống như một liều thuốc giải độc.

Nó xua tan sự thù hận, sự cô đơn trong tâm trí hắn.

Hắn rơi xuống, ôm chầm lấy Lâm Phong.

Hai phiên bản hòa vào làm một.

Lâm Phong mở mắt ra.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng hơn.

Tâm trí hắn rõ ràng hơn.

Hắn nhìn về phía Trương Vô Kỵ.

Cậu bé đang nhìn hắn, đầy ngạc nhiên.

"Anh trai," cậu bé nói.

"Anh ổn chứ?"

Lâm Phong mỉm cười.

"Ta ổn," hắn nói.

"Và ta đã sẵn sàng cho bước tiếp theo."

Nhưng đột nhiên, một giọng nói vang lên trong tâm trí hắn.

Không phải của Trương Vô Kỵ.

Không phải của phiên bản thứ 8.

Mà là một giọng nói xa xôi, lạnh lùng, đầy uy quyền.

*"Phiên bản thứ 9 đã thức tỉnh.

Chu trình bắt đầu lại."*

Lâm Phong nhìn lên trần nhà.

Hắn thấy một ánh sáng xanh ngọc lóe lên, rồi biến mất.

Hắn biết rằng mình đã không thoát khỏi vòng lặp.

Hắn chỉ mới bước vào một vòng lặp mới.

Và lần này, hắn sẽ không để mình thất bại.

Dù phải trả giá bằng bất kỳ thứ gì.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập