Chương 33
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo Lâm Phong, dù nhiệt độ xung quanh vẫn se sắt theo gió mùa thu muộn.
Đối diện anh là ba tên học sinh năm thứ hai, tất cả đều tỏa ra áp lực đấu khí rõ rệt của cảnh giới Đấu Giả 7 sao.
Thực lực chênh lệch không quá lớn về mặt lý thuyết, nhưng sự khác biệt nằm ở ý chí và kỹ năng chiến đấu mà họ đã được rèn giũa qua hàng tháng trời huấn luyện khắc nghiệt.
Tên cầm đầu, một gã tóc đỏ mang họ Khấu với đôi mắt sắc lẹm như dao cạo, bước tiến lên một bước.
Đấu Khí của gã bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên vai Lâm Phong, khiến khớp gối anh hơi khuỵu xuống.
"Ngươi nghĩ im lặng là cách để thắng ta sao?" Khấu , giọng điệu đầy khinh miệt vang vọng giữa quảng trường trống trải.
"Hay ngươi đang sợ hãi đến mức không dám mở miệng?
Ta nghe đồn ngươi có khả năng kháng cự Tâm Âm.
Nếu đúng vậy, hãy chứng minh.."
Lâm Phong đứng yên như một bức tượng đá.
Hắn không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn quan sát sự chuyển động của cơ bắp đối phương, nhịp thở và cách đấu khí lưu thông trong các huyệt đạo trên người gã tóc đỏ.
Đây là thói quen sinh tồn từ những phiên bản trước khi chết.
Sự im lặng của anh không phải là nỗi sợ hãi, mà là một bức tường chắn tinh thần.
Hắn đang lắng nghe — nhưng không phải bằng tai, mà bằng trực giác chiến đấu được hun đúc qua chín lần tái sinh đau đớn và thất bại.
"Tâm Âm," Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp và đều đặn, như thể hắn đang đọc lại một quy tắc đã quên từ lâu.
"Ngươi tin rằng nó là công cụ để kiểm soát?
Hay ngươi sợ chính bản thân mình không đủ mạnh nếu thiếu đi sự đồng thuận của đám đông?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Khấu dừng chân.
Gã tóc đỏ nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn.
Hắn chưa từng gặp một đối thủ nào dám chất vấn về nền tảng tư tưởng của Đấu Môn ngay trước khi giao chiến bắt đầu.
"Ngươi hiểu gì về sự hòa bình?
Chiến tranh chỉ tồn tại vì sự nghi kỵ và lừa dối!" Khấu hét lên, đấu khí trong người hắn bùng cháy thành ngọn lửa đỏ rực bao quanh cơ thể.
"Khi mọi người biết suy nghĩ của nhau, sẽ không còn gian trá!
Đó là lý do ta trở thành Đấu Đế tương lai — để loại bỏ cái gọi là 'sự riêng tư' độc hại này!"
Lâm Phong nhếch mép một cách lạnh lùng.
Hắn nhận ra sự mâu thuẫn trong lập luận của đối phương.
Diệp Thiên và những người theo đuổi ý tưởng đồng bộ hóa tâm trí luôn biện minh cho hành động xâm phạm quyền tự do bằng danh nghĩa hòa bình.
Nhưng thực tế, họ đang xây dựng một nhà tù vô hình nơi không ai được phép có suy nghĩ riêng tư, ngay cả khi đó là những ký ức đau thương hoặc ước mơ cá nhân.
"Hòa bình dựa trên sự kiểm soát tuyệt đối," Lâm Phong đáp lại chậm rãi, từng từ ngữ như nhát dao cắt vào không khí căng thẳng.
"Đó không phải là hòa bình.
Đó là sự im lặng của những con rối."
Khấu sục sôi giận dữ.
Sự thách thức trực diện này đã vượt qua giới hạn kiên nhẫn của gã.
Gã giơ tay lên, đấu khí tích tụ thành một luồng sóng tâm linh vô hình nhắm thẳng vào đầu Lâm Phong.
Kỹ năng cấm trong nội bộ học viện: "Tâm Linh Sụp Đổ".
Mục tiêu không phải là gây thương tích vật lý, mà là tấn công trực tiếp vào ý thức, cố gắng làm vỡ vạc tâm trí đối phương bằng cách (chèn) những ký ức kinh hoàng và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn không né tránh.
Thay vào đó, hắn chủ động mở lòng mình ra để đón nhận cú va chạm tinh thần này.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh biến mất.
Chỉ còn lại một khoảng trống đen tối nơi hai ý thức giao thoa dữ dội.
Khấu cảm thấy sự kinh hãi khi phát hiện rằng bên trong tâm trí Lâm Phong không phải là những ký ức hỗn loạn hay nỗi sợ hãi dễ bị khai thác.
Thay vào đó, nó giống như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi thứ xung quanh mà không hề chịu ảnh hưởng bởi chúng.
"Không thể nào!" Khấu la lên trong ý thức của chính mình, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc.
"Tại sao ngươi lại trống rỗng đến vậy?
Ngươi là con người hay cỗ máy?"
Lâm Phong đáp lại bằng một hình ảnh đơn giản hiện ra giữa khoảng không tâm linh: Một chiếc gương vỡ vụn nhưng mỗi mảnh vẫn phản chiếu chân thực thế giới bên ngoài mà không bị méo mó.
"Tôi không trống rỗng," giọng nói của Lâm Phong vang lên trong đầu Khấu, lạnh lùng và xa cách.
"Tôi chỉ từ chối để người khác định hình những gì tôi nhìn thấy.
Tâm Âm là gọng còng cho kẻ yếu đuối, nhưng với tôi.
nó là cửa sổ."
Cú va chạm tâm linh kết thúc đột ngột khi Khấu không thể chịu đựng được sự ổn định kỳ lạ trong ý thức của đối phương.
Gã tóc đỏ sập xuống đất, co giật dữ dội vì kiệt sức về mặt tinh thần.
Không phải vì bị thương nặng, mà vì hệ thống nhận thức của gã đã quá tải trước một hiện tượng hoàn toàn trái ngược với những gì gã từng được dạy: Sự im lặng không đồng nghĩa với sự yếu đuối; nó có thể là biểu hiện của sức mạnh tối thượng.
Đám đông xung quanh, vốn đang nín thở chờ đợi kết quả cuộc đấu, giờ đây rơi vào trạng thái hoang mang tột độ.
Họ không reo hò chiến thắng hay lên án kẻ thua trận.
Sự im lặng này khác biệt hoàn toàn với sự im lặng của nỗi sợ hãi bị kiểm soát trước kia.
Giờ đây, nó là sự im lặng của những câu hỏi chưa được giải đáp và niềm tin lung lay vào hệ thống giá trị họ đã chấp nhận suốt nhiều thế kỷ.
Lâm Phong quay đi, bỏ lại phía sau gã tóc đỏ đang co giật và đám đông đang hoảng loạn trong thầm lặng.
Anh biết rằng mình vừa tạo ra một preceden nguy hiểm.
Sự im lặng của đám đông không phải là sự tôn trọng, mà là sự báo động cho những người đứng đầu Học Viện Đấu Khí.
Tin tức về một Đấu Giả cấp thấp có khả năng kháng cự Tâm Âm sẽ lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng trong hệ thống thông tin ngầm của thế giới này.
Hắn bước qua lối đi hẹp giữa các cột đá cổ kính, cảm giác nặng nề trên vai dần tan biến nhưng thay vào đó là một gánh áp mới — sự chú ý từ những bóng tối sâu thẳm nhất mà thậm chí cả Đấu Đế cũng phải e dè.
Trong túi áo bên trong, một mảnh giấy cũ kỹ mà Trương Vô Kỵ đưa cho hắn trước khi rời đi bỗng trở nên nóng hổi bất thường.
Trên đó chỉ có ba chữ được viết vội bằng mực tím đã phai màu: "Họ đang đến."
Lâm Phong dừng bước, lòng bàn tay run nhẹ khi chạm vào tấm giấy ấy.
Hắn không cần nhìn thấy ai để biết rằng mình vừa đánh thức một con quái vật mà cả thế giới này đều cố gắng quên đi — và giờ đây, nó sẽ truy tìm hắn cho đến tận cùng địa ngục nếu cần thiết.
Lâm Phong bước nhanh hơn, đôi chân trần chạm vào những viên đá lạnh lẽo của hành lang tối om.
Không khí ở đây nặng nề như chì, ngột ngạt và đầy mùi ẩm mốc của thời gian bị lãng quên.
Hắn không dám quay lại phía sau một lần nào nữa.
Mỗi tiếng vọng trong lòng thung lũng đều khiến da đầu hắn dựng lên từng cái một.
Hắn rẽ vào một lối đi phụ, nơi ánh sáng từ ngọn đuốc xa xôi hầu như không thể chạm tới.
Bóng tối bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của cậu ta, biến hắn thành một phần của bóng đêm dày đặc này.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở về cái chết đang rình rập phía sau gáy.
Trương Vô Kỵ đã nói gì trước khi rời đi?
Những từ ngữ đó vang lên trong đầu Lâm Phong như tiếng chuông báo động giữa đêm đen tĩnh mịch.
"Đừng tin vào sự im lặng," lão già bí ẩn ấy từng bảo, đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng into linh hồn cậu ta.
"Im lặng là lúc con thú đang ngửi mùi máu."
Lâm Phong dừng lại bên cạnh một bức tường đá sần sùi rêu mốc.
Hắn hít thở thật sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim và kiểm soát luồng Đấu Khí trong cơ thể.
Năng lượng xanh nhạt tỏa ra từ huyệt đạo đan điền lan tỏa khắp người, mang theo cảm giác mát lạnh dịu nhẹ nhưng cũng đầy cảnh giác.
Nếu những kẻ mà Trương Vô Kỵ nhắc đến thực sự đang tìm kiếm hắn, thì nơi đây không còn an toàn nữa.
Lâu đài ngầm này vốn dĩ đã là một mê cung chết chóc cho ngay cả những Đấu Giả mạnh mẽ nhất, giờ lại càng trở nên đáng sợ khi có thêm yếu tố con người — hoặc thứ gì đó nguy hiểm hơn thế.
Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, tránh xa những lối đi chính nơi tiếng bước chân của kẻ truy đuổi có thể vang vọng rõ ràng.
Những ký hiệu kỳ lạ được khắc trên đá hai bên tường bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn.
Chúng không phải là chữ viết thông thường mà giống như các phép toán hoặc biểu tượng thần thoại cổ xưa đã bị thất truyền từ ngàn năm trước.
Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào một vết khắc hình xoắn ốc.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng yếu ớt nhưng sắc bén chọt vào lòng bàn tay hắn.
Cậu ta giật thót người, rút tay lại nhanh chóng.
Da thịt nơi tiếp xúc đỏ bừng lên, đau rát như bị lửa đốt.
"Không ổn," Lâm Phong lẩm bẩm với chính mình, giọng nói trầm thấp và khàn đặc vì sợ hãi.
"Nơi này có bẫy."
Hắn liếc nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát khác.
Ánh mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất của hành lang tối tăm.
Ở phía trước, khoảng năm mươi bước chân nữa là một ngã ba đường rộng lớn hơn, nơi trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối dày đặc.
Tiếng gió rít nhẹ phát ra từ đó nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối đang cầu cứu sự giúp đỡ vĩnh viễn không bao giờ đến.
Hắn chọn hướng bên trái, vì cảm giác trực giác mách bảo rằng phía bên phải chứa đựng cái mùi kim loại gỉ sét — dấu hiệu rõ ràng nhất của máu và tử thần trong thế giới này.
Những kẻ săn đuổi chắc chắn sẽ đi theo vết tích đó để dễ dàng phát hiện ra con mồi đang hoảng sợ bỏ chạy như hắn.
Nhưng trực giác ấy cũng có thể là bẫy lớn nhất mà bọn chúng đặt ra cho những ai đủ ngu ngốc để tin vào bản năng của mình trong bóng tối tuyệt đối này.
Lâm Phong vừa bước đi thì nghe thấy một tiếng động nhỏ phía sau lưng.
Nó rất khẽ, gần như bị che lấp bởi tiếng gió rít, nhưng với thính giác được mài giũa qua hàng tháng trời tu luyện khổ hạnh dưới sự chỉ dẫn tàn khốc của Trương Vô Kỵ, hắn không thể bỏ sót chi tiết đó.
Hắn dừng lại đột ngột, cơ thể căng cứng như một cây cung đang kéo dây đến tận cùng giới hạn đàn hồi.
Đấu Khí xung quanh người cậu ta bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố trước nguy hiểm tiềm tàng từ mọi phía.
Bóng tối dường như sống động hẳn lên khi năng lượng của hắn tương tác với không gian xung quanh.
Hắn quay lại chậm rãi, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào khoảng trống đen kịt nơi mình vừa đi qua.
Không có ai ở đó cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi ẩm mốc ngày càng nồng nặc hơn.
Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí mạnh mẽ hơn trước rất nhiều lần so với lúc ban đầu khi hắn mới bước vào khu vực nguy hiểm này vài phút trước đây thôi đâu kia mà.
"Hắn đã biết rồi," một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên từ chính phía sau lưng Lâm Phong.
Giọng đó không mang theo sự đe dọa thông thường, mà lại chất chứa nỗi buồn sâu thẳm cùng với sự mệt mỏi của người từng chứng kiến quá nhiều bi kịch lặp đi lặp lại trong vòng xoán số phận oan nghiệt này bao đời nay rồi còn gì nữa.
Lâm Phong quay phắt người về phía sau, tay phải nắm chặt lấy thanh kiếm gỗ cũ kỹ mà Trương Vô Kỵ đã tặng cho cậu ta trước khi rời khỏi lâu đài ngầm tối tăm lạnh lẽo đáng sợ kia mấy ngày gần đây đây mà.
Lưỡi kiếm chạm vào cổ họng của kẻ đang đứng đó.
Một bóng dáng cao lớn trong chiếc áo choàng đen sẫm phủ kín toàn bộ cơ thể trừ đôi mắt sáng rực lên như hai đốm lửa đỏ ngầu giận dữ nhìn chằm chằm vào hắn đầy vẻ khinh thường cùng với sự thất vọng sâu sắc dành cho những nỗ lực vô nghĩa của thanh niên trẻ tuổi này đang cố gắng chống lại dòng chảy tất yếu của lịch sử vốn đã được định sẵn từ lâu trước khi cậu ta sinh ra đời sống trên thế giới rộng lớn bao la hùng vĩ tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm chết người này đây mà.
"Cậu không hiểu gì về những điều mình vừa đánh thức," kẻ trong áo choàng nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
Hắn thậm chí còn không thèm né tránh lưỡi kiếm đang áp sát vào da thịt mềm mại dễ vỡ của hắn một cách tàn nhẫn tuyệt đối nhất có thể tưởng tượng được.
"Và nếu cậu tiếp tục chạy trốn," gã kia tiếp lời, ánh mắt đỏ ngầu sáng rực hơn trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh họ lúc này đây thì sao.
"cậu sẽ kéo tất cả những người mà cậu yêu quý vào cùng vũng bùn đen tối này mãi mãi không thoát ra được nữa đâu bạn à!"
Lâm Phong nghiến răng ken két, hàm răng trắng nhánh tỏa sáng trong bóng đêm.
Hắn rút kiếm lùi lại một bước đầy cảnh giác nhưng vẫn giữ thế tấn công sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào nếu cần thiết tự vệ cho tính mạng của chính mình trước mối đe dọa chết người hiện tại này đây mà.
"Và ai là những người đó?" Lâm Phong hỏi, giọng nói rung lên vì tức giận lẫn lo lắng tột độ đang chiếm lấy lý trí bình thường vốn có của hắn từ lâu rồi kia mà?
Kẻ trong áo choàng cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây xào xạc dưới làn gió thu lạnh giá thổi qua những cánh đồng hoang vu cằn cỗi vô tận trải dài mênh mông trước mắt họ lúc này đây.
Hắn giơ tay phải lên, chỉ về phía xa xăm nơi mà ánh sáng mờ ảo của mặt trăng xuyên qua khe nứt trần nhà lâu đài ngầm chiếu xuống tạo thành một đường thẳng màu bạc lạnh lẽo cắt ngang khắp không gian tối tăm đen ngòm bao trùm lấy cả khu vực nguy hiểm chết người này đây mà.
"Người con gái tóc đỏ ấy," gã kia nói chậm rãi, từng chữ như những lưỡi dao nhỏ sắc bén khoét sâu vào trái tim đang đập thình thịch hoảng loạn của Lâm Phong.
"Và đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời trong làng quê yên bình nơi cậu đã dành cả tuổi thơ hạnh phúc vô tư lự ngây ngô trong veo chưa hề biết gì về sự tàn khốc đẫm máu và những bí mật kinh hoàng ẩn giấu phía sau vẻ ngoài tĩnh lặng giả tạo của thế giới rộng lớn bao la hùng vĩ tuyệt đẹp nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm chết người này đây mà."
Lâm Phong sững sờ.
Máu trong người hắn như đông lạnh lại hoàn toàn ngay lập tức trước tin sốc bất ngờ vừa mới được tiết lộ một cách tàn nhẫn đến mức không thể tưởng tượng nổi kia vậy đó đúng chưa nào.
Hắn nghĩ về Tử Hà, cô gái dịu dàng với nụ cười ấm áp luôn mang theo niềm hy vọng sáng sủa trong đôi mắt đen láy ngây thơ đáng yêu của mình.
Một bàn tay xương xẩu thò ra từ hư không, siết chặt cổ Tử Hà đang trôi nổi trước mặt hắn.
Hắn gầm lên, pháp lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào kẻ thù vô hình đó.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua tim hắn, và giọng nói của chính hắn vang lên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận