Chương 34
Không khí trong quảng trường Học Viện Đấu Khí dường như đã đông cứng lại, nặng nề đến mức mỗi lần hít thở đều khiến lồng ngực Lâm Phong đau nhói.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo hắn, dù nhiệt độ xung quanh vẫn se sắt theo gió mùa thu muộn.
Đối diện anh là ba Đấu Giả cấp 5 sao, những con thú săn mồi trong thế giới này, đang bao vây anh từ ba phía khác nhau.
Kael đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa được mài giũa cẩn thận.
Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra hiệu lệnh.
Hai đồng đội của hắn lao tới, đấu khí ngưng tụ thành những quyền cước mang sức hủy diệt.
Gió rít lên khi hai cú đấm ấy hướng thẳng vào mặt Lâm Phong.
Lâm Phong né tránh linh hoạt, cơ thể anh uốn lượn như một con rắn thoát khỏi bẫy.
Mỗi lần di chuyển, anh đều cố gắng duy trì khoảng cách an toàn, nhưng áp lực tâm lý từ kỹ năng "Nghe Thầm Nghĩ" đang đè nặng lên ý chí của hắn.
Những tiếng thì thầm trong đầu trở nên rõ ràng hơn, những ký ức đau thương của Kael và đồng bọn của hắn ùa vào như một cơn lũ dữ dội.
"Tại sao ngươi không chịu khuất phục?" Giọng nói trong đầu vang lên, lạnh lùng và đầy khiêu khích.
"Ngươi có biết rằng chúng ta đã tìm thấy ngươi từ rất lâu rồi?
Ngươi là phiên bản thứ chín.
Và cũng sẽ là phiên bản cuối cùng."
Lâm Phong nghiến chặt răng, cố gắng tập trung vào hơi thở của mình.
Hắn nhớ lại những gì mà Trương Vô Kỵ từng nói: "Khi đối mặt với bóng tối, đừng nhìn thẳng vào nó.
Hãy tìm ánh sáng bên trong chính mình." Nhưng lần này, không có ánh sáng nào cả.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ và cảm giác bị theo dõi liên tục từ khắp mọi hướng.
Hắn lao về phía trước, tránh né một cú đấm mạnh mẽ của đối thủ thứ hai.
Cơ thể anh va chạm vào bức tường đá thô ráp bên cạnh quảng trường, khiến vài mảnh vụn rơi xuống đất với âm thanh sắc lạnh.
Kael bước tới gần hơn nữa, ánh mắt hắn vẫn bình thản nhưng đầy vẻ tự tin tột độ.
"Ngươi nghĩ rằng mình có thể trốn tránh số phận?" Kael hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Chúng ta đã theo dõi ngươi suốt cả thập kỷ qua.
Chúng ta biết tất cả những gì mà các phiên bản trước của ngươi đã làm sai.
Và giờ thì.
Ngươi sẽ phải trả giá cho điều đó."
Lâm Phong nhắm mắt lại một giây, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong tâm trí mình.
Nhưng ngay lập tức, anh nhận ra rằng không có chỗ nào để ẩn náu cả.
Những ký ức đau thương của Kael và đồng bọn của hắn tiếp tục tràn vào đầu anh như những con sóng dữ dội không ngừng nghỉ.
Đột nhiên, một giọng nói khác vang lên từ phía sau lưng Lâm Phong.
Giọng nói ấy lạnh lẽo, xa lạ nhưng lại mang theo mùi hương đặc trưng của hoa tử đinh hương khô héo mà anh đã ngửi thấy trong ký ức mờ nhạt của phiên bản thứ năm trước khi chết.
"Chào mừng trở lại, người em trai," giọng nói thì thầm bên tai anh, gần đến mức hơi thở lạnh giá chạm vào thùy tai khiến da thịt Lâm Phong nổi lên goosebumps rợn người.
"Mẹ đã đợi con rất lâu rồi."
Lâm Phong sững sờ.
Máu trong người hắn như đông lạnh lại hoàn toàn ngay lập tức trước tin sốc bất ngờ vừa mới được tiết lộ một cách tàn nhẫn đến mức không thể tưởng tượng nổi kia vậy đó đúng chưa nào.
Hắn nghĩ về Tử Hà, cô gái dịu dàng với nụ cười ấm áp luôn mang theo niềm hy vọng sáng sủa trong đôi mắt đen láy ngây thơ đáng yêu của mình.
Một bàn tay xương xẩu thò ra từ hư không, siết chặt cổ Tử Hà đang trôi nổi trước mặt hắn.
Hắn gầm lên, pháp lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào kẻ thù vô hình đó.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua tim hắn, và giọng nói của chính hắn vang lên trong đầu: "Đừng sợ hãi.
Đây là cách duy nhất để bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt mà ngươi mang theo."
Lâm Phong trượt xuống ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc.
Cơ thể anh run rẩy, không chỉ vì kiệt sức, mà vì sự sợ hãi tột độ.
Anh vừa sống sót, nhưng anh biết rằng mình đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí của Kael.
Và điều tệ hơn nữa là.
Hắn cảm thấy như có gì đó thay đổi bên trong chính bản thân mình.
Người đàn ông trong áo choàng đen bước tới, mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
"Ta là Master Thuyên," người đàn ông giới thiệu, giọng nói vang vọng như từ xa xa.
"Và ta đã quan sát cậu từ khi cậu bắt đầu hành trình này."
Lâm Phong ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ rực vì mệt mỏi và sợ hãi.
Ai là ngươi?" Hắn hỏi bằng một giọng run rẩy.
Master Thuyên mỉm cười, nụ cười ấy khiến cả không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
"Ta là người duy nhất có thể giúp cậu hiểu rõ về chính mình," hắn đáp chậm rãi.
"Và cũng là kẻ sẽ dẫn đường cho cậu đến nơi mà những phiên bản trước của cậu đã từng đi."
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh quá yếu ớt để chịu đựng thêm bất kỳ cú sốc nào nữa.
Hắn nhìn vào bàn tay đang run rẩy trước mặt mình và nhận ra rằng.
Thứ gì đó bên trong anh đang bắt đầu thức tỉnh.
Một sức mạnh mà hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng đến trước đây.
"Ngươi không thể kiểm soát được nó," Master Thuyên nói, giọng điệu đầy uy quyền.
"Nhưng nếu ngươi chấp nhận sự thật về chính mình.
Ngươi sẽ trở thành người duy nhất có khả năng phá vỡ 'Luật Bất Sát' mà không cần phải giết ai cả."
Lâm Phong sững sờ trước tuyên bố bất ngờ đó.
Luật Bất Sát?
Đó là thứ đã từng khiến hắn bối rối và lo sợ suốt thời gian dài xuyên qua những phiên bản tồn tại khác nhau của chính mình.
Nhưng giờ thì.
Hắn cảm thấy như có một cánh cửa mới vừa mở ra trước mắt anh.
Một lối thoát mà không cần phải hy sinh bất kỳ ai cả.
Master Thuyên cúi xuống, đặt tay lên vai Lâm Phong.
"Hãy tin tưởng vào con đường này," hắn nói dịu dàng nhưng đầy kiên quyết.
"Vì chỉ có thế.
Ngươi mới thực sự trở thành người hùng mà mọi phiên bản trước của ngươi đã mong muốn."
Và rồi, khi Master Thuyên quay lưng bước đi, bóng dáng anh dần tan biến trong sương mù dày đặc bao trùm quảng trường đá xám lạnh lẽo ấy.
Sương mù không chỉ là hơi nước ngưng tụ.
Nó mang theo mùi hương của đất ẩm sau mưa và một chút ngọt ngào kỳ lạ, giống như mật ong bị thiu.
Lâm Phong đứng yên giữa quảng trường lạnh lẽo, bàn tay vẫn còn dư âm của cái chạm nhẹ vào vai hắn vừa rồi.
Không phải sự ấm áp cơ học hay ma thuật hỗ trợ.
Đó là cảm giác thực thể, nặng nề và chân thật đến đáng sợ.
Hắn hít thở sâu.
Không khí loãng và lạnh cắt da thịt.
Nhưng trong lồng ngực, trái tim đập thình thịch không vì lo âu mà vì một hy vọng hoang đường đang nảy mầm.
Master Thuyên đã nói rằng có con đường khác.
Một lối thoát không cần máu chảy hay nước mắt rơi.
Lâm Phong quay lại nhìn phía trước.
Những tảng đá xám xịt xếp thành hàng dài, dẫn vào bóng tối sâu thẳm của rừng cổ thụ ở rìa thị trấn.
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá thưa thớt, tạo nên những vệt sáng bạc trên mặt đất ẩm ướt.
Hắn bước đi.
Giày da cũ kỹ kêu tiếng cọt kẹt nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng chết chóc nơi đây.
Mỗi bước chân là một lần nghi ngờ xâm chiếm tâm trí.
Liệu đó có phải là ảo giác?
Một bẫy tinh vi hơn để đánh lừa ý chí của hắn trước khi ra đòn quyết định?
Nhưng cảm giác trong lòng không cho phép hắn dừng lại.
Nó giống như bị sợi dây vô hình kéo đi, mạnh mẽ và kiên trì.
Hắn rời khỏi quảng trường đá xám.
Bước vào vùng đất hoang sơ nơi ranh giới giữa thế giới loài người và khu rừng cấm giao thoa tại đây.
Cỏ dại cao ngang gối xé toạc quần áo của hắn, để lại những vết xước đỏ rát trên da thịt lạnh giá.
Nhưng Lâm Phong không cảm thấy đau.
Sự tập trung của anh hoàn toàn hướng về phía trước, nơi bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày tàn.
Trong túi ngực áo, thứ vật phẩm kỳ lạ mà Master Thuyên đã trao cho hắn lúc nãy dường như tỏa ra nhiệt độ ấm áp bất thường.
Nó không phải là kim khí lạnh lẽo hay đá quý vô tri.
Nó đập nhịp nhàng.
Nhịp điệu chậm rãi nhưng đều đặn, giống như một trái tim thu nhỏ đang sống bên trong lớp vải dày cộp của túi áo.
Lâm Phong đưa tay vào lòng ngực chạm nhẹ vào nó.
Chỉ để xác nhận sự tồn tại.
Sự rung động khẽ khàng truyền dọc theo ngón tay cái run rẩy của anh.
Không phải sợ hãi.
Mà là kích thích tột độ trước bí ẩn đang chờ đợi được giải mã bên ngoài ranh giới an toàn này.
Rừng cổ thụ không chào đón khách lữ hành bằng vẻ đẹp hùng vĩ.
Nó nghẹn ngào trong sự im lặng đáng kinh ngạc.
Những thân cây sồi khổng lồ vươn cao chọc trời, vỏ nứt nẻ như những vết sẹo cũ kỹ của thời gian.
Rêu xanh mướt phủ kín gốc rễ, tạo thành lớp thảm mềm nhưng trơn trượt dưới chân bước đi vội vã của Lâm Phong.
Hắn phải cẩn thận hơn bao giờ hết.
Trong thế giới này, sự chủ quan là cái chết chắc chắn.
Thần thú ẩn nấp trong bóng tối không cần gầm gừ để thể hiện uy quyền.
Chúng chỉ chờ đợi sai lầm nhỏ nhất từ con mồi trước khi lao vào với tốc độ ánh sáng và sức mạnh hủy diệt mọi thứ trên đường đi của chúng.
Lâm Phong dừng lại bên cạnh một gốc cây lớn đổ ngang qua lối đi.
Gạch đá trắng ngà nằm giữa lớp lá mục rữa đen sạm, tỏa ra mùi hương thối nồng nặc xộc vào mũi anh khiến hắn phải nín thở ngay lập tức để tránh hít phải độc khí tiềm ẩn từ những bào tử nấm phát quang màu tím nhợt nhạt bám trên bề mặt vỏ cây.
Đó là dấu hiệu cảnh báo rõ ràng nhất mà thiên nhiên gửi gắm cho kẻ xâm nhập không mời đến nơi đây: Khu vực này đã bị ô nhiễm bởi năng lượng đấu khí hỗn loạn từ một trận chiến cổ xưa cách đây hàng trăm năm trước khi những sinh vật huyền bí xuất hiện lần đầu tiên trên lục địa này.
Hắn cúi xuống nhặt lên mảnh xương hàm còn sót lại gần đó.
Xương trắng bệch nhưng có những vết đen loang lổ, dấu tích của lửa cháy và axit ăn mòn từ dịch vị quái thú mạnh mẽ nhất vùng đất phía Bắc mà ai cũng biết rằng không tu sĩ cấp nào dưới cảnh giới Hư Không dám đặt chân đến khu vực nguy hiểm này dù chỉ một giây.
Tại sao Master Thuyên lại đưa hắn tới đây?
Tại sao nơi đầy chết chóc và tuyệt vọng này lại là chìa khóa mở cánh cửa mới mà vị thầy dạy đạo bí ẩn vừa đề cập trong lời nhắn nhủ cuối cùng của mình trước khi biến mất vào sương mù dày đặc bao trùm toàn bộ quảng trường lạnh lẽo kia?
Lâm Phong lắc mạnh đầu cố gắng xua tan những suy nghĩ rối bời đang quay cuồng trong tâm trí hỗn loạn như nồi canh sôi sùng sục chưa từng được khuấy động bởi bất kỳ ai kể từ thời điểm anh thức tỉnh ý thức về các phiên bản song song tồn tại bên cạnh thực tại hiện hữu của chính mình lúc này đây.
Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Cần sự tập trung cao độ vào hơi thở và dòng chảy đấu khí trong kinh mạch để cảm nhận những biến động nhỏ nhất từ môi trường xung quanh đang thay đổi liên tục theo từng giây trôi qua mà mắt thường không thể quan sát được bằng cách nhìn trực tiếp hay dùng giác thông thường của con người bình ph
Môi trường xung quanh đột ngột bị xé toạc, một bàn tay xương khô từ hư không thọc thẳng vào tim hắn.
Hắn rít lên, máu tươi phun ra thành tia, kinh mạch nổ tung dưới áp lực chết người.
Sự tĩnh lặng đột ngột.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận