Chương 32

Sảnh đấu của Hội Trường Đấu Khí không còn là nơi giải trí đơn thuần.

Nó đã trở thành một cái bẫy tinh thần, được thiết kế tỉ mỉ để phơi bày sự yếu đuối trong tâm hồn con người.

Không khí ở đây nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao, mỗi lần hít vào đều mang theo vị kim loại của máu khô và mùi hương thuốc tắm rẻ tiền cố che giấu nỗi sợ hãi.

Lâm Phong đứng giữa vòng tròn đá đen bóng, mắt anh quét qua những hàng ghế khán giả.

Anh không nhìn thấy sự hào hứng hay cuồng nhiệt.

Chỉ có sự dè chừng.

Những Đấu Giả cấp thấp thì run rẩy vì áp lực từ trên cao.

Các Đấu Sư ở khán đài VIP lại mang vẻ mặt lạnh băng, như thể họ đang quan sát một thí nghiệm sinh học hơn là một trận đấu võ thuật.

"Mùi của sự bất an," Lâm Phong thầm nghĩ, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa lên cạnh lưỡi kiếm giả bằng gỗ trong lòng bàn tay.

"Nơi đây không có ánh sáng nào chiếu rọi vào góc khuất."

Đối diện anh là Hạo Thiên.

Một gã khổng lồ cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da thịt dày sần sùi do đấu khí rèn luyện.

Nhưng điều khiến Lâm Phong chú ý không phải là sức mạnh vật lý của đối thủ.

Đó là sự tĩnh lặng kỳ lạ trong đôi mắt Hạo Thiên.

Không có ham muốn chiến thắng.

Không có thù hận.

Chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, như thể hắn đã chấp nhận số phận trước khi trận đấu bắt đầu.

"Lâm Phong," Hạo Thiên gọi tên anh, giọng trầm đục vang vọng trong sảnh trống trải.

"Ngươi nghe thấy chúng ta chứ?"

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, tạo ra một khoảng lặng đáng sợ.

Lâm Phong nhíu mày.

Anh cảm nhận được sự thay đổi nhẹ nhàng trong luồng đấu khí xung quanh mình.

Không phải là áp lực thể chất.

Mà là một thứ gì đó xâm nhập vào tâm trí.

Một tiếng thì thầm xa xôi, như sóng nước vỗ vào vách đá, nhưng lại mang theo ý thức rõ ràng.

*Đừng kháng cự,* giọng nói ấy vang lên bên trong đầu anh.

*Hãy để nó hòa tan.*

Lâm Phong cố gắng giữ sự tập trung.

Anh biết rằng mình đang đối mặt với một cơ chế phòng thủ của thế giới này — "Tâm Âm".

Khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Đấu Sư trở lên, họ có khả năng nghe trộm suy nghĩ, ý định, thậm chí là ký ức ngắn hạn của những kẻ yếu hơn trong bán kính nhất định.

Đây không phải là phép thuật.

Đây là luật tự nhiên mới mà anh đang dần hiểu rõ qua từng vết thương và thất bại.

"Hạo Thiên," Lâm Phong đáp lại, giọng điệu bình thản nhưng sắc lạnh như băng giá.

"Ngươi đang cố gắng kiểm soát ta bằng cách nào?"

Hạo Thiên không trả lời ngay.

Hắn chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy bi kịch.

"Kiểm soát?

Không, Lâm Phong.

Ta chỉ đang cố gắng cứu ngươi."

".

," Lâm Phong bước tiến về phía trước, từng bước chân chậm rãi nhưng chắc chắn trên sàn đá trơn trượt mồ hôi và bụi bẩn.

"Ta không cần sự từ bi của kẻ thù.

Đặc biệt là khi kẻ thù ấy lại mang khuôn mặt của một nạn nhân."

Hạo Thiên đột ngột lao lên.

Tốc độ của hắn nhanh hơn những gì con mắt thường có thể theo kịp.

Những quyền cước của Hạo Thiên mang theo sức nặng của đấu khí cấp cao, mỗi cú đấm đều kèm theo âm thanh nổ vang như sấm sét nhỏ bé.

Không gian xung quanh họ rung động dữ dội dưới lực va chạm khủng khiếp.

Lâm Phong không né tránh hoàn toàn.

Anh nhận lấy một đòn đánh vào vai trái.

Xương cốt kêu lên rít chói tai, đau đớn xé toạc cơ thể anh trong tích tắc.

Máu nóng bắn ra khỏi vết thương mới mẻ trên áo choàng xám cũ kỹ của anh.

Nhưng thay vì lùi lại hay phản công bằng sức mạnh vật lý, Lâm Phong làm một điều mà không ai dự đoán được.

Anh mở rộng lớp màng bảo vệ tinh thần của mình.

Không phải để phòng thủ.

Mà để tấn công trực tiếp vào nguồn phát sinh Tâm Âm đó.

"Ngươi muốn nghe?" Lâm Phong hét lên khi cơ thể anh bị hất văng.

mạnh vào bức tường đá phía sau.

"Vậy thì hãy lắng nghe thật kỹ!"

Anh phóng toàn bộ đấu khí của mình không vào thân hình Hạo Thiên, mà hướng thẳng về tâm trí đang rối loạn của gã khổng lồ đó.

Đây là bước đi mạo hiểm nhất trong cuộc đời xuyên không lần thứ chín này.

Nếu thất bại, não bộ anh sẽ bị cháy sém bởi phản lực từ những ký ức đau thương tích tụ hàng thập kỷ trong đầu Hạo Thiên.

Nhưng nếu thành công.

Lâm Phong có cơ hội nhìn thấy sự thật mà Diệp Thiên đang che giấu.

Sảnh đấu im lặng tuyệt đối.

Những khán giả, những Đấu Giả khác, và cả những Đấu Sư ở khán đài VIP đều nhìn với vẻ kinh ngạc đến mức sợ hãi.

Họ không chứng kiến một cuộc chiến của sức mạnh vật lý nữa.

Không khí xung quanh hai người đàn ông bắt đầu biến dạng dưới áp lực tinh thần tột độ.

Hạo Thiên đứng sững sờ giữa sàn đấu, tay còn dang rộng sau cú đấm vừa rồi.

Đôi mắt gã khổng lồ mở to đến mức đỏ ngầu, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ li ti.

Hắn đang nhìn thấy thứ gì đó?

Hay đang nghe thấy điều gì đó khiến hắn không thể thốt lên lời?

Lâm Phong đứng dậy từ đống đổ nát của tường đá, khuôn mặt anh tái nhợt nhưng ánh mắt thì sáng rực lên một cách đáng sợ.

Anh đã chạm vào biên giới của Tâm Âm.

Và ở đó, anh tìm thấy thứ mà mình đang theo đuổi: sự kết nối giữa các linh hồn xuyên không trước đây.

*Họ đều giống ngươi,* giọng nói trong đầu Hạo Thiên giờ đây trở nên rõ ràng hơn, nhưng lại mang âm điệu khác hẳn với những gì Lâm Phong mong đợi.

*Phiên bản tám đã chết vì cố gắng giải cứu phiên bản bảy.

Và phiên bản sáu.

thì tự sát để ngăn chặn sự sụp đổ.*

Lâm Phong cảm thấy tim mình ngừng đập trong một nhịp.

Thông tin này không nằm trong bất kỳ ký ức nào của anh trước khi xuyên qua.

Đây là dữ liệu mới, được truyền trực tiếp từ tiềm thức của Hạo Thiên — người mà thực chất không phải là đối thủ, mà là một "người canh gác" bị mắc kẹt trong hệ thống Tâm Âm của Diệp Thiên.

"Bảo vệ những gì?" Lâm Phong hỏi, giọng anh khàn đặc vì đau đớn và sốc.

"Ngươi bảo vệ cái gì khi ngươi đang để cho chúng kiểm soát?"

Hạo Thiên sững sờ.

Gã khổng lồ bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tâm dữ dội giữa ý thức bản thân và mệnh lệnh từ Đấu Đế.

ta là rào chắn," Hạo Thiên lắp bắp, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đầy sẹo của hắn.

"Nếu ngươi phá vỡ luật bất sát bằng cách giết một người vô tội để lấy năng lượng, toàn bộ mạng lưới Tâm Âm sẽ sụp đổ.

Và khi đó, những ký ức bị chôn vùi.

chúng sẽ trở lại."

"Ký ức nào?" Lâm Phong tiến gần hơn, đấu khí trong cơ thể anh bùng lên như ngọn lửa xanh lét lạnh lẽo.

"Ai đã chết?

Ai đang bị che giấu sự thật?"

Hạo Thiên bỗng nhiên ngước nhìn lên khán đài VIP nơi Diệp Thiên ngồi.

Ánh mắt gã khổng lồ chứa đựng một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà ngay cả Đấu Sư cấp cao cũng không dám đối mặt với nó.

"Không có ai vô tội, Lâm Phong," Hạo Thiên nói, giọng anh giờ đây vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.

"Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu để tự do?

Ngươi chỉ đang là một con rối trong vở kịch tái diễn của chính mình mà thôi."

Lâm Phong cúi đầu, giả vờ mệt mỏi và kiệt sức rồi bước ra khỏi sàn đấu.

Anh không nhìn lại Hạo Thiên, cũng không nhìn lên khán đài nơi ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thiên đang khóa chặt lấy anh như những mũi tên vô hình.

Anh cần rời đi ngay lập tức.

Không gian xung quanh anh bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, như thể chính bầu khí quyển này đang cố gắng nuốt chửng linh hồn yếu đuối của một Đấu Giả cấp thấp.

Những ánh mắt từ khán giả bây giờ không còn là sự tò mò hay ngưỡng mộ nữa.

Chúng trở nên sắc bén và đầy thù địch.

Lâm Phong biết rằng mình vừa tiết lộ một bí mật nguy hiểm: anh có khả năng kháng cự Tâm Âm, dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó.

Và hơn thế nữa, anh đã chạm vào ký ức của người canh gác — điều mà không ai ngoài các Đấu Đế được phép làm.

Khi bước chân qua cánh cửa gỗ nặng nề dẫn ra hành lang tối tăm bên ngoài sảnh đấu, Lâm Phong cảm thấy một bàn tay vô hình đặt lên vai mình từ phía sau bóng tối.

Không phải là Hạo Thiên.

Không phải bất kỳ học viên nào trong Học Viện.

Đó là sự hiện diện của một linh hồn khác — lạnh lẽo, xa lạ và mang theo mùi hương đặc trưng của hoa tử đinh hương khô héo mà anh đã ngửi thấy trong ký ức mờ nhạt của phiên bản thứ năm trước khi chết.

"Chào mừng trở lại, người em trai," giọng nói thì thầm bên tai anh, gần đến mức hơi thở lạnh giá chạm vào thùy tai khiến da thịt Lâm Phong nổi lên goosebumps rợn người.

"Mẹ đã đợi con rất lâu rồi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập