Chương 31

Không khí trong phòng tập luyện của Học Viện Đấu Khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể áp suất không gian đã tăng lên gấp bội lần.

Mồ hôi nhễ nhại ướt sũng áo choàng màu xám cũ kỹ trên người Lâm Phong, từng giọt mồ hôi lăn xuống sống mũi nhưng lại không dám chớp mắt.

Ánh sáng từ những cửa sổ cao vút chiếu xuống sàn đá hoa cương, tạo thành những mảng sáng tối cắt ngang qua bóng dáng hai thanh niên đối diện nhau.

Lâm Phong đứng giữa sàn đấu, tư thế thư thái nhưng cơ thể căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Đối diện anh là Trương Kiệt, một Đấu Giả 8 sao với thân hình vạm vỡ và khí tức đấu khí bùng nổ mạnh mẽ.

Tuy nhiên, điều khiến không gian trở nên đáng sợ hơn cả sức mạnh vật lý chính là thứ gì đó vô hình đang lan tỏa từ trán Trương Kiệt.

Đó là 'Tâm Âm'.

Khi đạt đến cảnh giới Đấu Giả 5 sao trở lên, khả năng thu nhận suy nghĩ của người khác bắt đầu thức tỉnh.

Với Trương Kiệt, nó đã phát triển thành một công cụ kiểm soát tinh thần đáng sợ trong phòng tập kín gió này.

Hắn không cần ra đòn, chỉ cần mở rộng cảm giác tâm linh là có thể xâm nhập vào ý chí yếu đuối của đối thủ, gây ra sự hoang mang và tê liệt.

"Cậu vẫn còn đứng vững được thì thật đáng khen ngợi," Trương Kiệt cười nhạo, giọng nói trầm thấp vang lên nhưng đi kèm với một luồng sóng tinh thần sắc lạnh đâm thẳng vào đầu Lâm Phong.

"Nhưng đừng quên, ở Học Viện này, sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm mà còn ở khả năng đọc lòng người." Lâm Phong nhíu mày, cảm giác như có hàng ngàn kim chôn sâu vào thái dương.

Hắn cố gắng tập trung, nhưng những tiếng thì thầm hỗn loạn từ Trương Kiệt đang xé toạc lớp phòng thủ tâm trí mỏng manh của cậu.

Đây không phải là cuộc chiến đấu khí thông thường.

Đây là sự xâm lược ý thức.

Và Lâm Phong biết rõ hơn ai hết rằng nếu để mất kiểm soát bây giờ, hắn sẽ rơi vào trạng thái 'đồng bộ hóa' mà Diệp Thiên từng mô tả — nơi tự do ý chí bị xóa sổ hoàn toàn.

Trương Kiệt giận dữ khi đòn tấn công đầu tiên trượt qua không khí với tốc độ kinh hoàng nhưng lại không chạm được vào Lâm Phong dù chỉ một li da thịt.

Sự thất bại này kích hoạt phản ứng phòng vệ bản năng của hắn, đồng thời làm cho "Tâm Âm" của hắn trở nên hỗn loạn và sắc nhọn hơn bao giờ hết.

Lần này, không còn là những ý định đơn thuần về đòn đánh tiếp theo mà là sự bùng nổ của nỗi sợ hãi bị thua kém.

"Cậu đang trốn tránh cái gì?" Trương Kiệt gầm lên, đấu khí xung quanh bàn tay phải bắt đầu chuyển màu đỏ sẫm, mang theo nhiệt độ cao đáng ngại.

Luồng tâm trí của hắn trở nên dữ dội như một cơn bão tuyết lạnh giá, cố gắng đóng băng mọi suy nghĩ phản kháng trong đầu Lâm Phong.

"Ngươi cảm thấy tội lỗi?

Ngươi sợ rằng mình không đủ mạnh để bảo vệ những người yếu đuối?" Lâm Phong cắn chặt môi cho đến khi chảy máu.

Những lời nói của Trương Kiệt thực ra là sự phóng đại từ chính nỗi ám ảnh của hắn, nhưng qua lăng kính 'Tâm Âm', chúng trở thành vũ khí tấn công tâm lý cực kỳ hiệu quả.

Hắn đang cố gắng ép Lâm Phong phải phản ứng lại bằng cảm xúc tiêu cực, vì khi ý chí lung lay, cơ thể sẽ tự động tạo ra khoảng trống cho đấu khí xâm nhập.

Đây là bẫy tinh thần cổ điển mà các Đấu Giả cấp cao thường sử dụng để hạ gục đối thủ nhanh chóng mà không cần hao tổn nhiều năng lượng.

Trương Kiệt tin rằng sự thận trọng của Lâm Phong chỉ là vỏ bọc che giấu sự hèn nhát.

Hắn muốn phá vỡ lớp vỏ đó, khiến mục tiêu trở nên dễ bị thương hơn trước đòn chí mạng sắp tới.

Trong khoảnh khắc Trương Kiệt chuẩn bị ra đòn kết thúc, với nắm đấm đấu khí lao thẳng về phía ngực Lâm Phong kèm theo áp lực tâm trí đè nén tột độ, anh chủ động mở rộng tâm trí của mình.

Không phải để nghe, mà là để "gửi" lại một tín hiệu.

Đây là bước đi mạo hiểm nhất, vi phạm hoàn toàn nguyên tắc tự bảo vệ mà mọi tu sĩ đều được dạy dỗ từ khi mới bắt đầu hành trình tu luyện đấu khí.

Thay vì dựng lên tường lửa tâm trí dày đặc như những người khác làm, Lâm Phong đã hạ thấp tất cả các rào cản.

Cậu để cho luồng Tâm Âm của Trương Kiệt tràn vào sâu thẳm nhất trong tiềm thức mình.

Nhưng thay vì sự sợ hãi hay hỗn loạn, thứ mà Trương Kiệt chạm phải là một khoảng trống tĩnh lặng đáng kinh ngạc — giống như một vực thẳm đen tối nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.

Lâm Phong không chống cự.

Cậu chấp nhận cảm giác bị xâm nhập, nhưng đồng thời gửi lại một hình ảnh duy nhất vào tâm trí kẻ địch: Đó là ký ức về phiên bản thứ 8 của chính mình — người đã thất bại thảm hại vì cố gắng hủy diệt thế giới này để tìm cách trở về nhà.

Cảm giác tuyệt vọng, sự cô độc tột cùng và cái giá phải trả cho tham vọng phá vỡ 'Luật Bất Sát' được truyền tải với độ chân thực đến rợn người.

Trương Kiệt nằm trên sàn đá lạnh lẽo, thở hổn hển, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn lên trần nhà cao vút của phòng tập.

Hắn không nhìn Lâm Phong với sự thù địch trước đó nữa, mà là một nỗi sợ nguyên thủy sâu sắc.

cậu vừa làm gì?" hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy vì lạnh buốt từ tận xương tủy.

Không ai khác nghe thấy câu hỏi đó rõ ràng ngoài hai người họ, nhưng bầu không khí trong phòng tập dường như cũng rung động theo sự chấn động tâm linh này.

Lâm Phong đứng im lặng, tay vẫn giơ lên ở tư thế phòng thủ nhưng đã hạ thấp xuống một chút.

Cậu cảm nhận được sự kiệt sức của mình sau khi vừa thực hiện kỹ thuật nguy hiểm đó.

Việc để cho Tâm Âm xâm nhập tự do giống như mở cửa nhà ra giữa đêm tối trong rừng rậm — bất cứ điều gì có thể bước vào đều là mối đe dọa tiềm tàng.

Nhưng hắn đã thành công.

Hắn không đánh bại Trương Kiệt bằng sức mạnh, mà bằng cách khiến đối phương nhận thấy sự nhỏ bé của mình trước chiều sâu bí ẩn của kẻ thù.

Trương Kiệt ngồi bật dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán với vẻ mặt phức tạp khó hiểu.

Sự tự tin vốn có của một Đấu Giả 8 sao đã bị xé toạc thành từng mảnh.

Hắn nhìn Lâm Phong không còn như một đối thủ yếu đuối cần được dạy dỗ nữa, mà là một bí mật đáng sợ cần phải giải mã — hoặc tiêu diệt nếu nó vượt quá tầm kiểm soát.

"Đừng nghĩ rằng chuyện này kết thúc ở đây," Trương Kiệt nói, giọng khàn đặc nhưng thiếu đi sự uy hiếp ban đầu.

Lâm Phong rời khỏi phòng tập luyện với bước chân chậm chạp trong hành lang dài và tối của Học Viện Đấu Khí.

Không khí xung quanh anh dường như đặc lại, nặng nề hơn bình thường gấp nhiều lần sau cú va chạm tâm trí vừa xảy ra.

Mỗi bước chân đều vang lên rõ rệt trên nền đá hoa cương bóng loáng, nhưng trong đầu anh, những "tiếng thì thầm" từ những học viên khác đang bắt đầu trở nên rõ ràng hơn một cách đáng sợ.

Hắn nhận thấy rằng khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ' không chỉ là công cụ chiến đấu đơn thuần mà còn là mạng lưới kết nối ý thức của cả thế giới này.

Và nếu hắn đã có thể gửi tín hiệu vào tâm trí Trương Kiệt, thì liệu những Đấu Đế — những kẻ đứng ở đỉnh điểm của hệ thống Tâm Âm — có đang lắng nghe mọi suy nghĩ trong đầu hắn từ rất lâu rồi không?

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi Lâm Phong nhận ra rằng sự tĩnh lặng vừa rồi chỉ là ảo tưởng.

Hắn đã đánh thức một con quái vật, hoặc tệ hơn nữa, hắn đã để lộ vị trí của mình cho những kẻ săn mồi thực sự trong bóng tối.

Và giờ thì quá muộn để rút lui.

Lâm Phong nhắm chặt mắt lại, cố gắng kìm nén nhịp đập của trái tim đang rung lên dữ dội như tiếng trống chiến trường.

Hắn biết rằng sự hoảng loạn sẽ chỉ làm cho Tâm Âm trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn hơn.

Trong thế giới nơi Đấu Khí là thứ duy nhất quyết định sinh tử, một phút chốc sơ hở cũng đủ để kẻ thù lợi dụng.

Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo của hang động len lỏi vào phổi mang theo mùi vị kim loại và bụi tro cũ kỹ.

Mùi hương đó kích thích khứu giác vốn đã nhạy bén hơn người thường nhờ quá trình tu luyện khắc nghiệt suốt mười năm qua.

Lâm Phong từ từ đưa tay lên ngực nơi huy hiệu gia tộc được đính chặt trên lớp áo choàng màu xám xịt.

Huy hiệu ấy giờ đây đang nóng rực, không phải vì nhiệt độ bên ngoài mà là do phản ứng cộng hưởng với dòng năng lượng kỳ lạ vừa xâm nhập vào ý thức hắn.

Một cảm giác dị thường lan tỏa từ tâm điểm huyệt đạo đan điền, như những sợi dây vô hình được kéo căng đến giới hạn đứt gãy.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích tình huống hiện tại.

Nếu Trương Kiệt thực sự đã bị thao túng bởi một thế lực cao cấp hơn thông qua hệ thống Tâm Âm, thì đây không còn là cuộc đấu trí đơn thuần giữa hai cá nhân nữa.

Đây là tín hiệu của một mạng lưới khổng lồ đang hoạt động trong bóng tối, và hắn vừa tình cờ trở thành con mồi nằm trên bàn ăn.

Lâm Phong chậm rãi đứng dậy, đôi chân chạm xuống nền đá lạnh lẽo tạo ra tiếng kêu nhẹ nhưng vang vọng trong không gian kín mít.

Hắn di chuyển về phía góc phòng nơi ánh sáng từ khe nứt đá chiếu rọi vào, hy vọng tìm thấy manh mối nào đó liên quan đến nguồn gốc của tín hiệu kỳ lạ kia.

Bóng tối bao quanh như những con thú hoang đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc hắn sơ hở nhất để lao tới xé xác.

Nhưng Lâm Phong không hề run sợ.

Hắn đã từng đối mặt với cái chết nhiều lần trong các cuộc thi đấu sinh tử ở Đấu Khí Đại Lục, và mỗi vết sẹo trên cơ thể đều là lời nhắc nhở rằng sự sống luôn quý giá hơn bất kỳ danh tiếng nào.

Hắn rút thanh kiếm ngắn từ lưng ra, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng mờ ảo tạo thành một đường cong chết chóc.

Kiếm ý không hề lộ ra ngoài nhưng áp lực tiềm tàng đủ để khiến cho những sinh vật nhỏ bé trong hang động phải im lặng tuyệt đối.

Đây là bản năng của một chiến binh đã quen với mùi máu và sự tàn khốc của trận đấu.

Khi bước vào khu vực trung tâm của căn phòng ngầm, Lâm Phong nhận thấy không gian nơi đây rộng lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài từ bên ngoài nhìn vào.

Những bức tường đá được khắc chạm những hoa văn cổ xưa mà hắn chưa từng gặp trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào tại thư viện gia tộc.

Những ký tự đó phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo nhịp điệu giống hệt như tín hiệu Tâm Âm vừa xâm nhập ý thức của hắn.

Hắn dừng bước lại, cảm giác khó chịu dâng lên mạnh mẽ khi nhận ra rằng mình đang đứng giữa một cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo nơi những ký tự đó tồn tại.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng điện giật chạy dọc theo cánh tay khiến cơ bắp hắn co rút lại mạnh mẽ.

Nhưng thay vì thốt lên đau đớn, Lâm Phong nhanh chóng điều chỉnh hô hấp và dùng Đấu Khí bao bọc lấy đầu ngón tay để tiếp tục cảm nhận dòng chảy thông tin từ những ký tự cổ xưa này.

Đây không phải là ngôn ngữ viết ra bằng mực hay khắc sâu vào đá theo cách thông thường.

Những ký hiệu này dường như được tạo thành từ chính năng lượng nguyên thủy của thế giới, chứa đựng sức mạnh có thể ảnh hưởng trực tiếp đến linh hồn người tu luyện.

Hắn nhận thấy một sự tương đồng đáng sợ giữa cấu trúc năng lượng ở đây và thứ vừa xâm nhập tâm trí Trương Kiệt lúc trước.

Nếu giả thuyết này đúng thì kẻ đứng sau tất cả không chỉ đang theo dõi hắn mà còn đang thử nghiệm khả năng chịu đựng của con người đối với loại hình tấn công tinh thần độc hại này.

Và rõ ràng là Lâm Phong đã trở thành một phần trong thí nghiệm tàn khốc đó mà thậm chí còn chưa kịp nhận ra cho đến phút chót.

Hắn rút tay lại, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa mới được mài giũa dưới mưa gió khắc nghiệt của miền biên cương phía Bắc.

Sự tức giận không làm hắn mất lý trí mà ngược lại nó trở thành chất xúc tác giúp hắn tập trung cao độ hơn bao giờ hết vào việc tìm ra cách thoát khỏi tình thế bí bách này.

Lâm Phong quay lưng lại với bức tường kỳ lạ và bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng những vật dụng còn sót lại trong phòng.

Những chiếc bình gốm vỡ vụn nằm rải rác trên sàn nhà gợi lên hình ảnh một vụ nổ lớn xảy ra ở đây rất lâu trước khi hắn bước vào nơi này.

Có thể người đã xây dựng căn hầm bí mật này cũng từng rơi vào cảnh ngộ tương tự như hiện tại của hắn.

Hắn cúi xuống nhặt lấy mảnh gốm còn sót lại, mặt sau có khắc dòng chữ nhỏ li ti bằng ngôn ngữ cổ mà chỉ những học giả chuyên nghiên cứu về lịch sử Đấu Khí mới hiểu được ý nghĩa thực sự.

Tuy nhiên với tư duy logic và kiến thức rộng của mình Lâm Phong vẫn cố gắng giải mã từng nét vẽ để tìm ra manh mối quan trọng nhất trong tình huống hiện tại này.

"Thời gian là kẻ thù lớn nhất," hắn tự nhủ trong lòng khi ngón tay cái vuốt nhẹ lên bề mặt mảnh gốm sần sùi.

"Và sự im lặng là vũ khí lợi hại hơn bất kỳ thanh kiếm nào." Hắn đặt mảnh gốm xuống và tiếp tục di chuyển theo hướng ngược lại với lối đi chính, nơi mà cảm giác bị quan sát đang trở nên ngày càng rõ rệt đến mức gây khó chịu cho thần kinh của hắn.

Trong bóng tối dày đặc ấy có một thứ gì đó đang chờ đợi cơ hội để lộ diện ra ánh sáng mặt trời sau hàng ngàn năm ngủ đông tĩnh lặng dưới lòng đất sâu thẳm này.

Lâm Phong biết rằng mình không thể chiến đấu với những kẻ vô hình bằng sức mạnh vật lý đơn thuần mà thôi.

Hắn cần phải sử dụng chính hệ thống Tâm Âm vừa bị xâm nhập để tạo ra một lớp màng bảo vệ cho ý thức của mình trước khi nó hoàn toàn sụp đổ dưới áp lực từ bên ngoài tác động liên tục vào tinh thần yếu đuối này đây rồi đó xem nào sao.

đúng không.

Hắn nhắm mắt lại và bắt đầu hình dung ra hình ảnh một quả cầu năng lượng trong suốt bao bọc lấy linh hồn của chính mình.

Đây là kỹ thuật phòng thủ cơ bản nhất mà bất kỳ học viên Đấu Khí nào cũng được dạy từ khi mới bắt đầu tu luyện nhưng ít ai thực sự hiểu rõ tầm quan trọng tuyệt đối của nó trong những tình huống nguy hiểm đến mức sinh tử như hiện tại này đây rồi đó xem sao.

Cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể khi Đấu Khí bên trong kinh mạch bị kích hoạt mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Những giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán hắn nhưng thay vì lau đi chúng thì Lâm Phong lại để cho dòng chất lỏng lạnh lẽo ấy chảy dọc theo má mang đến cảm giác tỉnh táo cần thiết cho những quyết định tiếp theo mà sắp tới đây chắc chắn sẽ không hề dễ dàng chút nào cả đâu.

Hắn mở mắt ra và nhìn thẳng vào khoảng trống phía trước nơi bóng tối dường như đang dày đặc hơn bình thường gấp nhiều lần so với lúc mới bước vào căn hầm bí mật này.

Một tiếng động nhẹ vang lên từ sâu thẳm trong bóng tối khiến cho lông chân trên người Lâm Phong dựng đứng lên vì cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn đang đến rất gần rồi đây xem ra thì đúng là như vậy đó.

Hắn nâng thanh kiếm ngắn của mình cao hơn một chút và chuẩn bị thế tấn công phòng thủ cùng lúc để đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ mọi hướng xung quanh vị trí đứng hiện tại của hắn trong căn hầm tối tăm này đây rồi xem ra thì đúng là như vậy đó.

Bóng đen bắt đầu di chuyển.

Không phải theo cách vật lý thông thường mà giống như những đốm mực bị tan chảy trong nước lạnh giá lan tỏa nhanh chóng khắp không gian hẹp hòi nơi mà ánh sáng mặt trời khó lòng có thể chiếu rọi vào được sau nhiều thế hệ tu luyện và chiến đấu sinh tử cùng nhau trên Đấu Khí Đại Lục rộng lớn này đây rồi xem ra thì đúng là như vậy đó.

Lâm Phong cảm nhận thấy áp lực nặng nề đè nén lên lồng ngực khiến cho hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn bình thường rất nhiều lần so với những lúc trước khi bước vào nơi bí mật này đây rồi xem ra thì đúng là như vậy đó.

Hắn biết rằng mình không thể chạy trốn khỏi sự truy đuổi vô hình này mãi được nếu muốn sống sót qua đêm nay trong căn hầm lạnh lẽo đầy rẫy nguy cơ chết chóc đang chờ đợi phía trước.

thì đúng là như vậy đó.

Hắn hét lên một tiếng vang vọng khắp hang động và lao thẳng vào bóng tối nơi mà nguồn phát sinh năng lượng kỳ lạ nhất có thể cảm nhận được bằng trực giác chiến đấu của mình đây rồi xem ra thì đúng là như vậy đó.

Thanh kiếm trong tay hắn lấp lánh ánh sáng bạc lạnh lẽo dưới tia nắng yếu ớt từ khe nứt đá phía trên đầu chiếu xuống tạo thành đường thẳng chết chóc cắt ngang qua không gian tĩnh lặng bao đời nay nơi mà những bí mật tối tăm nhất của gia tộc họ Trương được cất giữ an toàn trước sự tò mò của thế giới bên ngoài.

thì đúng là như vậy đó.

Va chạm xảy ra nhanh hơn dự kiến.

Một bóng đen từ khe nứt lao xuống, kiếm khí xoẹt ngang má hắn, cắt đứt sợi tóc cuối cùng.

Hắn lùi bước, máu nóng bắn vào mắt, nhận ra mùi hương quen thuộc của kẻ thù ngày xưa.

Cánh cửa đá sau lưng bỗng mở ra, tiếng cười điên dại vang lên: "Cuộc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập