Chương 30

Hơi ẩm mốc từ khe đá thấm vào da thịt, lạnh buốt và dính nhớt.

Không gian phía dưới thư viện cổ xưa này giống như một hầm mộ bị lãng quên, nơi ánh sáng của mặt trời chưa từng chạm đến.

Lâm Phong dựa lưng vào bức tường rêu phong, ngực phập phồng lên xuống khó khăn.

Hơi thở của cậu bé Trương Vô Kỵ bên cạnh trở nên nặng nề hơn, hòa lẫn với tiếng nước suối chảy ngầm tạo thành bản nhạc tử thần trong bóng tối.

"Máu huyết của cậu chính là lời giải đáp," Lâm Phong lặp lại câu nói vừa rồi, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì kinh ngạc tột độ trước sự thật vừa được tiết lộ thông qua dòng chảy ký ức cổ xưa kỳ lạ kia.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh Diệp Thiên đang mỉm cười lạnh lùng trong tâm trí mình.

Nhưng càng cố quên, bóng dáng đó càng hiện hữu rõ rệt hơn, như một vết thương không thể lành trên linh hồn.

Trương Vô Kỵ bước về phía trước, ánh đèn đuốc lập lòe chiếu rọi lên khuôn mặt ngây thơ nhưng đầy quyết tâm của cậu bé.

"Thưa thầy," Trương Vô Kỵ hỏi với giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò muốn biết thông tin mới mẻ này trước khi đặt câu hỏi tiếp theo.

em là chìa khóa?

Nhưng tại sao lại là máu huyết?"

Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua gương mặt học trò của mình.

Cậu bé đang nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức nổi gân xanh.

Sự căng thẳng trong không khí dày đặc như thể có thể cầm bằng tay.

Đây không chỉ là câu hỏi về sức mạnh.

Đây là câu hỏi về số phận và sự hy sinh mà họ sẽ phải trả giá cho tự do ý chí của nhân loại.

"Máu huyết mang theo ký ức," Lâm Phong nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống vực sâu.

"Và trong thế giới này, Đấu Khí không chỉ là năng lượng vật lý.

Nó là biểu hiện của Tâm Âm.

Kẻ mạnh thống trị kẻ yếu không chỉ bằng lực lượng mà còn bằng sự kiểm soát tâm trí."

Trương Vô Kỵ nhíu mày, vẻ mặt bối rối nhưng vẫn kiên trì lắng nghe.

"Nhưng thầy vừa nói rằng Luật Bất Sát bảo vệ chúng ta.

Nếu máu huyết là chìa khóa, thì liệu nó có thể phá vỡ luật đó không?"

Lâm Phong lắc đầu nhẹ, một nụ cười khổ sở nở trên môi.

"Luật Bất Sát chỉ bảo vệ kẻ yếu khỏi bị giết chết về mặt thể xác.

Nó không ngăn cản việc họ bị nô dịch về tinh thần.

Và Diệp Thiên.

hắn đang xây dựng một thế giới mà ở đó, mọi người đều 'hòa bình' vì không ai có quyền sở hữu những suy nghĩ riêng tư."

Cậu bé im lặng trong chốc lát.

Ánh sáng từ ngọn đuốc nhảy múa trên khuôn mặt Trương Vô Kỵ, làm nổi bật sự trưởng thành đột ngột của cậu bé trước khoảnh khắc ngắn ngủi đáng sợ kia.

"Vậy thì chúng ta phải tìm cách khiến máu huyết này trở nên mạnh mẽ hơn," Trương Vô KỊ tuyên bố với giọng dứt khoát đến mức khiến cả hai người đều phải kinh ngạc trước sự trưởng thành đột ngột của cậu bé trong khoảnh khắc ngắn ngủi này!

Lâm Phong gật đầu nhẹ, cảm thấy hài lòng với thái độ tích cực từ Trương Vô Kỵ sau cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa này.

Hắn biết rằng mình đã làm đúng khi chia sẻ những bí mật quan trọng nhất về Tâm Âm và Đấu Khí cho học trò của mình ngay lúc này đây!

Vì chỉ có như vậy thì họ mới có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách phía trước một cách tốt đẹp hơn trong tương lai gần.

Nhưng khi Lâm Phong cúi xuống nhìn dòng suối, bóng phản chiếu trên mặt nước không phải là hình ảnh của anh.

Nó là khuôn mặt của Diệp Thiên, đang mỉm cười lạnh lùng và thầm vào tai hắn: "Luật Bất Sát chỉ bảo vệ kẻ yếu.

Ngươi đã sẵn sàng để trở thành con mồi chưa?"

Kình đứng sững người giữa tàn tích của khu chợ đêm, không khí xung quanh nặng nề mùi máu tanh và tro bụi từ những vụ nổ Đấu Khí trước đó.

Trước mặt hắn là Lâm Phong, một gã trẻ tuổi với bộ dạng yếu ớt của một Đấu Giả 3 sao đang run rẩy dưới ánh trăng mờ ảo.

Kình xé toạc áo choàng che mặt của đối phương, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt đen láy đầy bí ẩn.

Hắn cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

"Đấu Giả 3 sao?" Kinh cộc lóc hỏi, giọng nói chứa đựng sự khinh miệt tột độ.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể đứng trước mặt ta mà vẫn sống sót?

Ta là Đấu Giả 8 sao!

Tâm Âm của ta sẽ xé nát ý chí yếu đuối của ngươi trong tích tắc!"

Lâm Phong không đáp lại ngay.

Hắn chỉ đứng đó, im lìm như một bức tượng đá cổ xưa bị thời gian lãng quên.

Đôi mắt cậu mở to, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ thể đối thủ.

Kình bước tiến lên, Đấu Khí xung quanh hắn dao động dữ dội tạo thành những làn sóng áp lực vô hình đè nén xuống vai Lâm Phong.

"Ngươi không sợ sao?" Kình hỏi thêm một câu nữa, giọng điệu đầy thách thức nhưng cũng ẩn chứa bất an lạ kỳ.

Hắn cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.

Thông thường, kẻ yếu sẽ cầu xin hoặc bỏ chạy khi đối mặt với sức mạnh áp đảo như vậy.

Nhưng gã thanh niên trước mắt hắn lại quá tĩnh lặng.

Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

"Sợ là bản năng sinh tồn," Lâm Phong đáp lời, giọng nói trầm thấp và đều đặn bất chấp tình thế nguy hiểm đang bao vây mình từ mọi phía không gian xung quanh nơi họ đứng chiến đấu với nhau trong đêm tối đen kịt này!

"Nhưng hiểu biết mới là vũ khí mạnh nhất.

Và ngươi đã phạm sai lầm lớn nhất: Ngươi tin rằng Tâm Âm chỉ dùng để thống trị."

Kình nhíu mày, cảm giác bất an ngày càng tăng lên rõ rệt hơn bao giờ hết khi đối diện với kẻ thù đáng khinh này!

"Thống trị?

Tất nhiên rồi!

Đó là quy tắc của thế giới Đấu Đại Lục!" Hắn hét lớn, đồng thời phóng ra một luồng Đấu Khí sắc bén nhắm thẳng vào ngực Lâm Phong nhằm kết liễu trận đấu nhanh chóng trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp hơn nữa ngoài tầm kiểm soát dự kiến ban đầu giữa hai người họ lúc này đây!

Lâm Phong không né tránh.

Cậu chỉ đưa tay lên nhẹ nhàng chưởng đón lấy đòn tấn công chết người đó mà thôi!

Khi luồng Đấu Khí chạm vào lòng bàn tay trắng trợn vô lý của Lâm Phong, điều kỳ diệu xảy ra thay vì va đập mạnh mẽ tạo thành vụ nổ lớn như mong đợi thì ngược lại nó tan biến vào không khí tựa hồ như chưa từng tồn tại thực sự bao giờ vậy kia haizzz!!!

Kình há to miệng kinh ngạc tột độ trước cảnh tượng vừa diễn ra ngay trước mắt mình đầy hoang tưởng lẫn nghi ngờ về khả năng chiến đấu thực tế của đối phương yếu đuối đáng khinh bỉ này!

"Không thể nào." Hắn lắp bắp không thành tiếng vì shock quá đỗi đến mức gần như mất kiểm soát hoàn toàn tâm trí bản thân trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại kéo dài dường như vô tận theo cảm nhận chủ quan hiện tại của hắn ta vậy đó!!!

Kình cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Thay vì thấy sự hỗn loạn trong đầu nạn nhân, hắn lại thấy những hình ảnh rõ ràng, sắc nét của chính mình.

Hắn thấy hình ảnh mẹ mình đang khóc, thấy hình ảnh thầy dạy dỗ hắn bị hắn phản bội để gia nhập Đấu Môn chỉ vì tham vọng quyền lực hão huyền mà thôi!

Những ký ức đau thương nhất trong quá khứ bỗng chốc quay trở lại xâm chiếm tâm trí hắn một cách dữ dội không chút lòng thương xót nào dành cho kẻ yếu đuối đang cố gắng gượng dậy sau những vết thương tinh thần nghiêm trọng vừa mới nhận phải từ chính nội tâm sâu thẳm bên trong linh hồn mình nữa đâu???

"Đây là gì?" Kình hét lên, ôm lấy đầu mình đau đớn tột cùng trước cơn bão cảm xúc tràn ngập toàn bộ cơ thể và ý thức của hắn lúc này đây!

"Ngươi đang làm gì với ta?!"

Lâm Phong bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh trong không gian tĩnh lặng đáng sợ kia.

"Ta không làm gì cả," Lâm Phong trả lời lạnh lùng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc khó tả nào đó giữa hai con người đang đối diện nhau trong hoàn cảnh đầy bi kịch này!

"Ngươi tự mở cửa tâm trí của mình ra để đón nhận chúng mà thôi!"

Kình cố gắng đẩy lui những hình ảnh đau thương kia bằng Đấu Khí của chính mình nhưng vô ích.

Càng kháng cự, những ký ức càng xâm nhập sâu hơn vào linh hồn hắn đến mức gần như làm tan vỡ hoàn toàn ý chí chiến đấu còn lại trong người gã Đấu Giả 8 sao đáng khinh bỉ này!

đừng nhìn thấy chúng!" Hắn van xin với giọng run rẩy đầy hoảng loạn tột độ trước sự thật phũ phàng vừa được phơi bày trần trụi ngay trước mắt mình một cách tàn nhẫn không chút tình thương nhân đạo nào dành cho kẻ đã từng là đồng môn cùng chung chí hướng phá vỡ hệ thống độc tôn của Đấu Môn nữa đâu!!!

"Ngươi phản bội thầy cô," Lâm Phong nói tiếp, giọng điệu bình thản nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân đè nén xuống vai Kình khiến hắn gần như sụp đổ hoàn toàn trước những lời kết án công minh chính đáng từ kẻ thù đáng khinh bỉ này!

"Không phải vì lý tưởng cao đẹp.

Mà vì ngươi sợ bị bỏ rơi."

Kình sững sờ.

Hắn không ngờ rằng gã thanh niên yếu ớt trước mặt lại có thể nhìn thấu tận đáy lòng đen tối nhất của mình một cách dễ dàng đến mức đáng sợ như vậy kia haizzz!!!

"Im mồm!" Hắn quát lên đầy hung hăng nhưng cũng ẩn chứa bất lực tột độ trước thực tế phũ phàng vừa được tiết lộ thông qua cuộc đối thoại đầy kịch tính này!

"Ngươi không thể phủ nhận sự thật," Lâm Phong đáp lời, ánh nhìn sắc bén xuyên thấu qua lớp vỏ bọc giả tạo mà Kình đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?

"Và đó chính là lý do tại sao Tâm Âm của ngươi lại yếu đuối đến vậy.

Vì nó được xây dựng trên nền tảng dối trá."

Kình nghiến răng ken két, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo choàng đen kịt của hắn trong đêm tối đen đặc như mực này!

Hắn cảm nhận rõ ràng sự sụp đổ dần dần của hệ thống phòng thủ tâm trí mà mình đã tự hào là bất khả xâm phạm trước đây bao nhiêu lần vậy kia haizzz???

Trong khoảnh khắc Kình mất kiểm soát, Lâm Phong không tấn công cơ thể.

Hắn tấn công nhận thức.

Hắn nhớ lại quy tắc của thế giới này: kẻ yếu không có quyền tư duy riêng.

Nhưng quy tắc đó có một lỗ hổng.

Nếu kẻ yếu không có suy nghĩ riêng, thì làm sao họ biết được mình đang bị thống trị?

Và nếu kẻ mạnh dựa vào sự sợ hãi để kiểm soát, thì nỗi sợ ấy sẽ trở thành điểm yếu chí mạng khi đối diện với sự im lặng tuyệt đối của người không còn gì để mất nữa đâu!!!

Lâm Phong giơ tay lên, ngón tay chỏ nhẹ nhàng chạm vào trán Kình.

Một luồng năng lượng tinh khiết nhưng lạnh lẽo lan tỏa ra từ đầu ngón tay đó xâm nhập trực tiếp vào tâm trí rối bời đang hỗn loạn tột độ của gã Đấu Giả 8 sao đáng khinh bỉ này!

"Nghe đây," Lâm Phong thì thầm với giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ kia như thể nó đến từ chính sâu thẳm nội tâm của Kình vậy đó!!!

Kình đờ ra.

Hắn cảm thấy Đấu Khí trong người mình bắt đầu chảy ngược lại một cách kỳ lạ tạo thành những xoáy nước nhỏ li ti bên trong kinh mạch vốn dĩ đã suy kiệt nghiêm trọng sau nhiều năm tháng lạm dụng sức mạnh phi lý và vô đạo đức mà không biết tự chăm sóc bản thân đúng mức cần thiết cho sự phát triển bền vững lâu dài của con đường tu luyện đầy gian nan thử thách phía trước đang chờ đợi những ai dám bước vào vùng đất cấm kỵ này nữa đâu???

"Ngươi đã mệt mỏi rồi," Lâm Phong tiếp tục, giọng nói càng trở nên dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh áp đảo về mặt tinh thần tột độ khiến Kình gần như không thể kháng cự lại được nữa!

"Mệt mỏi vì phải giả vờ là kẻ mạnh.

Mệt mỏi vì phải che giấu nỗi sợ hãi của chính mình."

Kình nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má khô khốc đầy bụi bẩn và máu me lẫn lộn với nhau tạo thành những vết dấu đen nhẻm khó coi trên khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp đáng ghê tởm trước ánh nhìn lạnh lùng từ phía đối phương yếu đuối đáng khinh bỉ này!!!

"Ta không cần ngươi chết," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản nhưng lại chứa đựng một sự bao dung rộng lớn khó tin đến mức khiến Kình gần như quên đi hoàn toàn ý định trả thù ban đầu đầy hung hăng dữ tợn mà hắn đã dành cho gã thanh niên trước mắt từ lúc bắt đầu cuộc chiến khốc liệt này!!!

"Ta chỉ cần ngươi tỉnh thức."

Kình run rẩy.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự tan vỡ của lớp vỏ bọc cứng rắn mà mình đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?

Những ký ức đau thương, những nỗi sợ hãi bị cường đại không ngừng không ngừng DNA cường đại không ngừng không ngừng DNA cường đại không ngừng không ngừng DNA
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập