Chương 29
Không gian phía dưới thư viện cổ xưa này giống như một hầm mộ bị lãng quên, nơi ánh sáng của mặt trời chưa từng chạm đến.
Lâm Phong dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, thở gấp.
Hơi nóng từ Đấu Khí trong kinh mạch đang điên cuồng vận chuyển, cố gắng hàn gắn những vết thương hằn sâu trên vai trái.
Đối diện anh, ba tên Đấu Giả cấp 8 đang cười nhạo.
Ánh mắt chúng sắc lạnh như dao cạo.
Chúng không vội tấn công.
Với chúng, việc săn đuổi một con mồi kiệt sức là trò tiêu khiển hơn là chiến đấu thực sự.
Không khí nặng nề mùi tanh máu tươi lẫn với mùi mốc ẩm của đá ướt bám vào mũi Lâm Phong, gây cảm giác ngột ngạt khó chịu.
Lâm Phong nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung vào 'Tâm Âm'.
Trong thế giới Đấu Đại Lục này, tư tưởng là vũ khí nguy hiểm nhất khi vật lý đã cạn kiệt.
Hắn cần đọc lấy ý định của kẻ địch trước khi chúng ra tay.
Nhưng thứ hắn cảm nhận được lại khác hoàn toàn những gì dự kiến.
Thay vì sự hung hăng hay tham vọng chiến thắng, một khoảng trống lớn lao và đáng sợ bao trùm lên tâm trí Lâm Phong.
Cậu bé đứng bên cạnh anh, Trương Vô Kỵ, nắm chặt nửa thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong tay run rẩy.
Cậu nhìn thầy giáo với ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn cố giữ vững tư thế phòng thủ.
"Thưa thầy," cậu thì thầm, giọng lạc đi vì sợ hãi lẫn sự tôn kính lạ lùng đối với người đàn ông đang tuyệt vọng trước mặt mình.
"Tại sao chúng lại im lặng như vậy?
Chúng không định giết thầy sao?" Lâm Phong mở mắt ra chậm rãi.
Con ngươi đen nhánh của hắn giờ đây sáng lên một tia xanh lam nhạt – dấu hiệu của sự liên kết Tâm Âm bị ép buộc từ bên ngoài tác động vào cơ thể con người mà không cần sự đồng ý hay hiểu biết rõ ràng trước khi chấp nhận nó trở thành một phần không thể tách rời khỏi chính xác định danh cá nhân cũng như tồn tại xã hội rộng lớn hơn nữa xung quanh chúng ta hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
"Đúng vậy," Lâm Phong đáp, giọng trầm thấp và mệt mỏi.
"Chúng không muốn giết tôi ngay lúc này." Hắn liếc nhìn ba gã Đấu Giả kia.
Chúng đang trao đổi ánh mắt với nhau một cách kỳ quặc, như thể đang tham gia vào một nghi thức tôn giáo cổ xưa nào đó thay vì cuộc săn lùng thông thường.
"Chúng đang chờ đợi điều gì đó.
hoặc ai đó." Trương Vô Kỵ nhíu mày, vẻ ngây thơ vốn có trên khuôn mặt tròn trịa của cậu dường như tan biến dưới áp lực tình thế căng thẳng hiện tại.
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào chiếc chìa khóa kim loại lạnh toát mà A Minh đã trao cho thầy giáo trước khi rời đi – dù mối quan hệ giữa họ chưa từng được định nghĩa rõ ràng bằng lời nói suông đơn thuần dễ dãi kiểu gì hết thảy đúng ra thì phải như vậy chứ sao lại khác đi nhiều thế.
Quái lạ thật sự luôn ấy à!
"Làm ơn đừng dùng nó ngay lúc này," Trương Vô Kỵ thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm trọng và trưởng thành hơn tuổi tác vốn có của mình rất nhiều lần so với bình thường hằng ngày trước kia từng thấy bao giờ hết thảy.
Ánh mắt cậu quét nhanh qua ba gã đối phương rồi quay lại nhìn Lâm Phong đầy khẩn khoản.
"Em cảm nhận được.
chúng không đơn độc.
Có thứ gì đó lớn hơn đang quan sát chúng ta từ bóng tối." Lâm Phong sững sờ.
Trực giác chiến đấu của Trương Vô Kỵ luôn chính xác đến đáng sợ, đặc biệt trong những tình huống sinh tử như thế này.
Cậu bé không có khả năng Nghe Thầm Nghĩ thông thường, khiến anh trở thành 'kẻ ngoài cuộc' hiếm hoi trước sự chi phối tàn khốc của Tâm Âm Đấu Đế.
Chính vì vậy mà cậu lại nhạy bén hơn với những nguy cơ tiềm ẩn khác.
"Quan sát chúng ta?" Lâm Phong lặp lại lời Trương Vô Kỵ, giọng run rẩy nhẹ nhàng.
Hắn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài nhưng bên trong lòng đang dấy lên nỗi sợ hãi tột độ.
Nếu có một Đấu Đế hoặc thực lực tương đương hiện diện ở gần đây, thì mọi nỗ lực trốn tránh của họ đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối đó.
Ai đang quan sát?" Trương Vô Kỵ lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy dọc theo má cậu bé.
"Em không biết tên gọi cụ thể.
Nhưng cảm giác.
nó giống như bị một con thú săn mồi khổng lồ soi mói từ xa.
Một sự hiện diện nặng nề và đầy ác ý." Cậu đưa tay ra nắm lấy cánh tay Lâm Phong, lực đạo mạnh bất thường cho kích thước nhỏ bé của mình.
"Thưa thầy, chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức!
Không phải chạy trốn theo hướng thông thường nữa mà đi sâu vào lòng đất!" Lâm Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng rực rỡ đầy quyết tâm và tự tin hơn bao giờ hết của học trò mình.
Sự trưởng thành đột ngột này khiến hắn kinh ngạc lẫn xúc động cùng lúc.
Nhưng thời gian không cho phép những cảm xúc phức tạp ấy nảy nở lâu dài trong hoàn cảnh nguy hiểm hiện tại.
"Đi sâu vào lòng đất?" Lâm Phong hỏi lại, nghi ngờ nhưng sẵn sàng tin tưởng trực giác của Trương Vô Kỵ khi không còn lựa chọn nào khác trước mắt cả hai người họ nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Hắn biết rằng mình đã làm đúng khi chia sẻ những bí mật quan trọng nhất về Tâm Âm và Đấu Khí cho học trò của mình ngay lúc này đây!
Vì chỉ có như vậy thì họ mới có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách phía trước một cách tốt đẹp hơn trong tương lai gần.
"Đúng thế!" Trương Vô Kỵ gật đầu mạnh mẽ, cắt ngang suy nghĩ của thầy giáo kịp thời tránh bị phát hiện bất thường bởi kẻ thù đang rình rập đâu đó quanh góc khuất hang động tối om này!
"Ở sâu dưới lòng đất có những hệ thống ngầm cổ xưa mà ngay cả các Đấu Đế cũng chưa khám phá hết tất cả chúng ta hãy thử may mắn xem sao!" Lâm Phong thở dài, chấp nhận mệnh định rủi ro trước mắt dù biết rõ hậu quả tiềm tàng nếu sai lầm sẽ là cái chết chắc chắn chờ đợi phía trước không ai khác ngoài hai thầy trò đang cùng chung số phận khốn khó này giờ đây rồi.
Hắn đứng dậy chậm rãi, dùng đấu khí bao bọc toàn thân tạo lớp bảo vệ tạm thời chống lại những đòn tấn công bất ngờ có thể ập đến từ mọi hướng xung quanh khu vực hiểm nghèo nguy nan này.
"Được rồi," Lâm Phong nói ngắn gọn với giọng điệu dứt khoát hiếm khi thấy ở người thận trọng đa nghi như mình trước giờ từng trải qua bao nhiêu lần cận kề cái chết vẫn giữ được sự tỉnh táo lý trí tối đa trong đầu óc con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
Hắn bước về phía một lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Trương Vô Kỵ đi sát bên cạnh, nắm chặt nửa thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên cường nhìn thẳng về phía trước đầy hy vọng vào tương lai tươi sáng đang chờ đợi họ ở cuối hành trình gian khổ này.
Hai thầy trò lặng lẽ bước vào bóng tối dày đặc bao trùm lên lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Lối hầm ngầm tối đen như mực, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Mùi hôi thối của đất đá mục rữa lẫn cùng mùi máu tanh tưởi từ những vết thương cũ trên người Lâm Phong tạo nên hỗn hợp khó chịu khiến bụng dạ quay cuồng liên tục bất cứ khi nào hít thở sâu vào phổi cơ thể con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
Trương Vô Kỵ dẫn đầu, bước đi nhanh nhẹn bất chấp bóng tối dày đặc cản trở tầm nhìn của cậu bé.
Cậu dựa hoàn toàn vào trực giác chiến đấu cực cao bẩm sinh thay vì thị lực thông thường để di chuyển trong môi trường nguy hiểm đầy rẫy bẫy ngầm và kẻ thù tiềm ẩn đâu đó quanh góc khuất hang động tối om này!
"Thưa thầy," Trương Vô Kỵ lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng vang vọng trong không gian kín hẹp của đường hầm ngầm cổ xưa bị lãng quên từ thời xa xôi lắm rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
"Em vừa nghĩ ra một điều quan trọng mà chưa kịp chia sẻ với thầy trước khi chúng ta chạy trốn khỏi nơi nguy hiểm kia!" Lâm Phong dừng bước lại, quay người nhìn học trò của mình đầy ngạc nhiên lẫn tò mò muốn biết thông tin mới mẻ này trước khi đặt câu hỏi tiếp theo.
Nhưng rồi bỗng nhiên cậu bé nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong với ánh sáng rực rỡ đầy quyết tâm và tự tin hơn bao giờ hết!
"Thưa thầy," Trương Vô Kỵ cất tiếng lên lần cuối cùng, giọng nói rõ ràng và dứt khoát đến mức khiến cả hai người đều phải kinh ngạc trước sự trưởng thành đột ngột của cậu bé trong khoảnh khắc ngắn ngủi này!
"Em hứa sẽ không bao giờ ngừng học hỏi và rèn luyện bản thân mỗi ngày để trở nên mạnh mẽ hơn nữa!" Trương Vô Kỵ tuyên bố với tất cả sức nặng trách nhiệm tuổi trẻ chưa từng trải qua nhiều khó khăn thử thách lớn lao như vậy đâu phải không nào bạn ạ?
Lâm Phong gật đầu nhẹ, cảm thấy hài lòng với thái độ tích cực từ Trương Vô Kỵ sau cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa này.
Hắn biết rằng mình đã làm đúng khi chia sẻ những bí mật quan trọng nhất về Tâm Âm và Đấu Khí cho học trò của mình ngay lúc này đây!
Nhưng rồi bỗng nhiên một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía trước lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Âm thanh đó giống như tiếng bước chân nặng nề của một con thú săn mồi khổng lồ đang tiến lại gần từng giây mỗi phút trôi qua thật sự đáng sợ kinh hoàng tột độ đến mức khiến cả hai thầy trò đều phải nín thở chờ đợi kết cục bi thảm sắp ập xuống đầu họ bất cứ lúc nào không báo trước đâu phải không nào bạn ạ?
Lâm Phong đưa tay ra nắm chặt vai Trương Vô Kỵ, lực đạo mạnh mẽ đủ để giữ cố định vị trí an toàn tạm thời tránh bị kéo lê theo hướng nguy hiểm tiềm ẩn phía trước đầy rẫy bẫy ngầm và kẻ thù tiềm ẩn đâu đó quanh góc khuất hang động tối om này!
"Cẩn thận!" Lâm Phong ra lệnh ngắn gọn với giọng điệu nghiêm khắc hiếm khi thấy ở người thận trọng đa nghi như mình trước giờ từng trải qua bao nhiêu lần cận kề cái chết vẫn giữ được sự tỉnh táo lý trí tối đa trong đầu óc con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
Trương Vô Kỵ gật đầu nhanh, lùi lại phía sau thầy giáo để bảo vệ thêm một lớp phòng thủ bổ sung trước mối đe dọa tiềm ẩn đang rình rập đâu đó trong bóng tối dày đặc bao trùm lên lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Hai thầy trò đứng im bất động, lắng nghe kỹ lưỡng mọi âm thanh nhỏ nhất phát ra từ phía trước lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
Thời gian trôi qua chậm chạp như bị đóng băng bởi nỗi sợ hãi tột độ đang lan tỏa khắp cơ thể họ từng giây mỗi phút trôi qua thật sự đáng sợ kinh hoàng tột độ đến mức khiến cả hai thầy trò đều phải nín thở chờ đợi kết cục bi thảm sắp ập xuống đầu họ bất cứ lúc nào không báo trước đâu phải không nào bạn ạ?
Rồi bỗng nhiên, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía cuối đường hầm ngầm tối om này!
Nó to lớn hơn gấp mười lần kích thước con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
mắt đỏ rực phát sáng trong bóng tối dày đặc bao trùm lên lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn trong lòng núi đá nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới dù chỉ là vầng hào quang mờ ảo nhất trên bầu trời cao rộng mênh mang vô tận kia xa vời vợi không thể với tới được nữa đâu phải không nào bạn ạ?
"Thần Thú?" Trương Vô Kỵ thì thầm, giọng run rẩy vì kinh hãi tột độ trước sự xuất hiện bất ngờ của sinh vật cổ xưa đầy uy lực đáng sợ này!
Lâm Phong cũng sững sờ nhìn chằm chằm vào con quái vật khổng lồ đang tiến lại gần từng bước chậm rãi nhưng nặng nề đủ để rung chuyển toàn bộ hệ thống ngầm cổ xưa bị lãng quên từ thời xa xôi lắm rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
Nhưng thay vì tấn công, con thú ấy bỗng nhiên dừng lại đột ngột trước mặt hai thầy trò đầy ngạc nhiên lẫn bối rối không hiểu rõ nguyên do tại sao sinh vật mạnh mẽ đáng sợ kia lại hành động khác lạ như vậy đâu phải không nào bạn ạ?
Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua Lâm Phong rồi quay sang Trương Vô Kỵ với ánh nhìn kỳ quặc khó có thể diễn tả bằng ngôn ngữ con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
"Trương Vô Kỵ." Lâm Phong gọi tên học trò mình với giọng đầy nghi ngờ lẫn lo lắng tột độ trước tình huống bất thường đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ giờ đây rồi.
"Cậu có cảm nhận được điều gì kỳ lạ không?" Trương Vô Kỵ gật đầu chậm rãi, mồ hôi lạnh chảy dọc theo má cậu bé.
em cảm thấy như thể con thú này đang cố gắng liên lạc với chúng ta qua Tâm Âm nhưng cách thức hoàn toàn khác biệt so với những Đấu Giả thông thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?" Lâm Phong nhíu mày, cố gắng tập trung cao độ vào 'Tâm Âm' để đọc lấy thông điệp kỳ lạ mà con thú khổng lồ đang muốn truyền đạt cho hai thầy trò đầy ngạc nhiên lẫn bối rối không hiểu rõ nguyên do tại sao sinh vật mạnh mẽ đáng sợ kia lại hành động khác lạ như vậy đâu phải không nào bạn ạ?
Nhưng thay vì những ý nghĩ hung hăng hay thù địch, một dòng chảy ký ức cổ xưa ùa vào tâm trí Lâm Phong với sức mạnh khủng khiếp đến mức khiến hắn suýt nữa bị ngất đi ngay tại chỗ đầy đau đớn tột độ trước sự xâm nhập bất ngờ của ngoại lai quá tải vượt xa khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
Khi Lâm Phong mở mắt ra trở lại, cậu bé nhìn thấy biểu cảm kinh hãi trên khuôn mặt thầy giáo đầy lo lắng tột độ trước những gì vừa xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi đáng sợ kia!
"Thưa thầy," Trương Vô Kỵ hỏi với giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò muốn biết thông tin mới mẻ này trước khi đặt câu hỏi tiếp theo.
"Cậu thấy được điều gì?" Lâm Phong nuốt khan, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn vừa xâm nhập vào tâm trí mình đầy đau đớn tột độ trước sự xâm nhập bất ngờ của ngoại lai quá tải vượt xa khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên con người bình thường vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những tác động ngoại lai mạnh mẽ vượt quá khả năng chịu đựng giới hạn sinh tồn tự nhiên của chính họ hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?
là chìa khóa," Lâm Phong nói với giọng run rẩy đầy kinh ngạc tột độ trước sự thật vừa được tiết lộ thông qua dòng chảy ký ức cổ xưa kỳ lạ kia!
"Máu huyết của cậu chính là lời giải đáp
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận