Chương 28

Hơi ẩm mốc từ khe đá thấm vào da thịt, lạnh buốt và dính nhớt.

Không gian phía dưới thư viện cổ xưa này giống như một hầm mộ bị lãng quên, nơi ánh sáng của mặt trời chưa từng chạm đến.

Lâm Phong đứng giữa vòng lam nhạt – dấu hiệu của sự liên kết Tâm Âm bị ép buộc từ bên ngoài tác động vào cơ thể con người mà không cần sự đồng ý hay hiểu biết rõ ràng trước khi chấp nhận nó trở thành một phần không thể tách rời khỏi chính xác định danh cá nhân cũng như tồn tại xã hội rộng lớn hơn nữa xung quanh chúng ta hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?

Trương Vô Kỵ đứng bên cạnh Lâm Phong, cầm lấy nửa thanh kiếm còn lại trong tay mình sau khi vừa dùng nó làm vũ khí tự vệ sơ bộ chống lại phản ứng bất ngờ từ phía đối phương trước đó không lâu nữa đâu phải không nào bạn ạ?

Cậu bé nhìn vào chiếc chìa khóa mà A Minh trao cho thầy giáo của mình – dù mối quan hệ giữa họ chưa từng được định nghĩa rõ ràng bằng lời nói suông đơn thuần dễ dãi kiểu gì hết thảy đúng ra thì phải như vậy chứ sao lại khác đi nhiều thế.

quái lạ thật sự luôn ấy à!

"Làm ơn đừng dùng nó ngay lúc này," Trương Vô Kỵ thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm trọng và trưởng thành hơn tuổi tác vốn có của mình rất nhiều lần so với bình thường hằng ngày trước kia từng thấy bao giờ hết thảy.

Lâm Phong đứng giữa khoảng đất trống rộng lớn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng tay cầm kiếm vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.

Đối diện anh là tên Đấu Giả hạng 10 sao tên gọi Hắc Lang, một con mồi mà Lâm Phong đã theo dõi từ xa.

Không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, mùi hôi thối của xác thối và máu tanh tưởi lan tỏa khắp nơi.

Những bóng đen khổng lồ xé toạc bóng tối, lộ ra khuôn mặt giống hệt hắn nhưng với đôi mắt không đồng tử.

Hắn hét lên, linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.

Đau đớn xé toạc đầu óc khiến thị giác Lâm Phong mờ đi, nhưng bản năng sinh tồn buộc anh phải hành động.

Hắc Lang bước chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước chân đều kèm theo một cú đấm Đấu Khí nhằm vào không gian trước mặt, tạo ra những sóng xung kích làm rung chuyển cả hang động.

Những ngón tay lạnh giá chạm vào gáy hắn, thì thầm: “Cuộc chơi.”

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi tình thế nguy hiểm này.

Nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra rằng nếu tiếp tục chiến đấu theo cách thông thường, hắn sẽ không thể thắng được Hắc Lang.

Kẻ thù của anh quá mạnh mẽ và kinh nghiệm trong việc sử dụng Đấu Khí.

Hắc Lang giơ tay, chuẩn bị ra đòn quyết định để "hút" lấy toàn bộ năng lượng tâm trí của Lâm Phong.

Đây là lúc cao trào của trận chiến tâm trí.

Lâm Phong không còn chống cự, anh để cho Hắc Lang kết nối sâu hơn.

Khi ý thức của Hắc Lang lao vào thế giới nội tại của hắn, những ký ức đau thương và bí mật đã bị chôn vùi trong lòng đất hàng trăm năm bỗng bùng nổ như một cơn bão tố dữ dội.

Hắc Lang quỳ xuống, hai tay ôm đầu, hét lên trong đau khổ tâm lý.

Hắn không bị thương về thể xác, nhưng tâm trí hắn đã bị sụp đổ.

Hắn không còn là một chiến binh đáng gờm, mà trở thành một kẻ mất trí, luôn nhìn thấy những ảo ảnh về sự chết chóc và hủy diệt bao quanh mình.

Những tiếng la hét vang vọng trong hang động, khiến Trương Vô Kỵ run rẩy lùi lại phía sau.

Lâm Phong rời khỏi khu vực chiến đấu, bước vào cánh rừng rậm rạp bên cạnh.

Không khí tại đây ẩm ướt và nặng nề, khác hẳn với sự khô cằn nơi chiến đấu.

Anh ngồi xuống bên cạnh một dòng suối, cố gắng rửa sạch những tàn dư tâm trí còn sót lại trong đầu mình.

Dòng nước mát lạnh chảy qua bàn tay anh, mang theo cảm giác nhẹ nhàng nhưng cũng đầy bi ai.

Trương Vô Kỵ chạy đến bên cạnh Lâm Phong, gương mặt cậu bé vẫn còn đỏ bừng vì sợ hãi và lo lắng.

thầy ổn chứ?" Cậu hỏi với giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn lên, ánh mắt của anh giờ đây đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng mình vừa trải qua một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh vật lý mà còn bằng sự hiểu biết sâu sắc về tâm hồn con người.

"Ta ổn," hắn đáp ngắn gọn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy quyết đoán.

Trương Vô Kỵ gật đầu, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Lâm Phong.

Có điều gì đó đã thay đổi trong thầy giáo của mình sau cuộc chiến vừa rồi.

Nó giống như một cánh cửa mới được mở ra trước mắt anh ta, dẫn đến những chân trời chưa từng biết đến.

"Thầy," Trương Vô Kỵ cất tiếng lên, giọng nói nhỏ hơn so với lúc nãy nhưng lại chứa đựng sự nghiêm túc đáng ngạc nhiên.

"Em muốn hỏi thầy điều gì đó."

Lâm Phong nháy mắt, quay sang nhìn cậu học trò của mình.

Hắn cảm thấy một sự kết nối đặc biệt giữa hai người họ trong khoảnh khắc này.

Có lẽ vì cả hai đều đang đứng ở ranh giới giữa cái sống và cái chết, nơi những bí mật sâu nhất thường được tiết lộ.

"Cậu muốn hỏi gì?"

Trương Vô Kỵ hít một hơi thật dài, dường như đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình trước khi nói ra điều cậu đã ấp ủ trong lòng suốt thời gian qua.

"Thưa thầy.

em nghe người ta đồn rằng Đấu Khí không chỉ đơn thuần là năng lượng chiến đấu mà còn liên quan đến Tâm Âm - khả năng nghe những ý định và ký ức của kẻ khác thông qua sự cộng hưởng tâm linh.

Đúng không ạ?"

Lâm Phong im lặng một lát, ánh mắt anh nhìn về phía dòng suối chảy xiết trước mặt.

Những câu hỏi như thế này đã xuất hiện trong đầu hắn từ lâu, nhưng giờ đây chúng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết dưới áp lực của cuộc sống thực tế nơi mà mọi thứ đều có thể sụp đổ bất cứ lúc nào nếu không cẩn trọng đối phó với những mối nguy hiểm tiềm ẩn xung quanh mình mỗi ngày.

"Đúng," Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy tín.

"Tâm Âm là một phần quan trọng trong hệ thống tu luyện Đấu Khí của chúng ta.

Nó cho phép các đấu sĩ giao tiếp và cảm nhận lẫn nhau ở mức độ tinh thần cao hơn nhiều so với chỉ dựa vào sức mạnh vật lý thuần túy mà thôi."

Trương Vô Kỵ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc đến lạ thường khi lắng nghe lời giải thích từ thầy giáo của mình.

Nhưng rồi bỗng nhiên cậu nhíu mày lại, dường như đang cố gắng hiểu rõ thêm về vấn đề này hơn nữa trước khi đặt câu hỏi tiếp theo.

"Vậy thì tại sao những người tu luyện Đấu Khí luôn phải đối mặt với nỗi sợ hãi bị xâm nhập tâm trí bởi kẻ thù thông qua kỹ năng Tâm Âm vậy ạ?

Nếu đây là một khả năng tự nhiên vốn có trong quá trình phát triển thực lực cá nhân của mỗi đấu sĩ thì chúng ta hoàn toàn có thể học cách kiểm soát và sử dụng nó hiệu quả hơn thay vì luôn phòng thủ hoặc né tránh nó đúng không thầy?"

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy chứa đựng cả sự thông thái lẫn một chút buồn bã khó tả.

Hắn biết rằng Trương Vô Kỵ đang cố gắng tìm ra câu trả lời cho chính mình thông qua những thắc mắc ngây thơ nhưng lại vô cùng sâu sắc như vậy.

Và có lẽ đó cũng là lý do vì sao cậu bé này luôn khiến anh phải kinh ngạc mỗi lần gặp gỡ dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

"Vì Tâm Âm không đơn giản chỉ là một công cụ hỗ trợ chiến đấu thông thường," Lâm Phong bắt đầu giải thích, giọng nói trở nên trầm hơn và đầy suy tư.

"Nó còn đại diện cho sức mạnh kiểm soát tâm trí của những kẻ có thực lực vượt trội đối với những người yếu kém hơn họ trong cùng lĩnh vực này nữa đó cậu à!

Khi một Đấu Sư đạt đến cảnh giới đủ cao thì khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ' sẽ trở thành vũ khí lợi hại nhất giúp họ thao túng ý chí và hành động của nạn nhân mà không cần phải trực tiếp ra tay giết chết đối phương ngay lập tức đâu."

Trương Vô Kỵ ngẩn người, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc trước những thông tin mới mẻ này.

Cậu bé chưa bao giờ nghĩ rằng đằng sau vẻ ngoài hào hùng và oai phong lẫm liệt của các bậc Đấu Sư lại ẩn chứa một bí mật đen tối như thế này cả!

Sự thật phũ phàng ấy khiến trái tim non nớt của cậu bé rung động mạnh mẽ hơn bất kỳ cú đấm nào từ Hắc Lang gây ra lúc trước kia đâu phải không nào bạn ạ?

nhưng nếu vậy thì làm sao chúng ta có thể bảo vệ chính mình khỏi những cuộc tấn công như thế này được chứ thầy?" Trương Vô Kỵ hỏi với giọng run rẩy, lo sợ rằng một ngày nào đó bản thân cũng sẽ trở thành nạn nhân của loại kỹ năng đáng ghét ấy mà không hề hay biết trước khi quá muộn màng nữa đâu!

Lâm Phong lắc đầu nhẹ, ánh mắt anh nhìn thẳng vào của Trương Vô Kỵ.

"Chìa khóa nằm ở việc hiểu rõ nguồn gốc và giới hạn của Tâm Âm," hắn trả lời chậm rãi, từng từ ngữ đều được chọn lọc cẩn thận để tránh gây hoang mang cho học trò của mình quá mức cần thiết trong tình huống nhạy cảm như hiện tại này!

"Cụ thể hơn nữa thì sao ạ?" Trương Vô Kỵ nài nỉ, rõ ràng là đang cố gắng nắm bắt mọi chi tiết nhỏ nhất có liên quan đến chủ đề nguy hiểm nhưng hấp dẫn này trước khi nó biến mất khỏi tầm kiểm soát của anh ta mãi mãi sau này đâu phải không nào bạn ơi?

Lâm Phong thở dài nhẹ, cảm thấy mệt mỏi vì phải đối mặt với những câu hỏi khó trả lời như vậy từ một cậu bé còn quá trẻ con trong mắt thế giới bên ngoài kia!

Tuy nhiên, hắn biết rằng đây chính là cơ hội vàng để truyền đạt những kiến thức quý giá nhất mà mình đã tích lũy được qua chín đời chết chóc liên tiếp trước đó nữa đâu!

"Thứ nhất," Lâm Phong bắt đầu đếm trên ngón tay cái của mình một cách chậm rãi và chắc chắn.

"Cậu cần phải rèn luyện ý chí mạnh mẽ bên trong tâm hồn mình mỗi ngày để chống lại những tác động tiêu cực từ bên ngoài xâm nhập vào não bộ của chính cậu đấy."

Trương Vô Kỵ gật đầu liên hồi, cố gắng ghi nhớ tất cả mọi thứ mà thầy giáo đang nói với mình lúc này đây!

Nhưng rồi bỗng nhiên cậu nhíu mày lại một lần nữa, dường như vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn với câu trả lời vừa nghe được từ người đàn ông trước mặt đâu phải không nào bạn ạ?

"Và thứ hai thì sao thưa thầy?" Cậu hỏi tiếp, giọng nói đầy mong chờ và háo hức muốn biết thêm nhiều điều thú vị hơn nữa trong thế giới đấu khí phức tạp này!

Lâm Phong mỉm cười lần cuối cùng, nụ cười ấy chứa đựng cả sự hy vọng lẫn một chút bi quan khó tả dành cho tương lai của Trương Vô Kỵ sau này.

"Thứ hai là tìm kiếm những đồng minh đáng tin cậy xung quanh mình để hỗ trợ và bảo vệ lẫn nhau khi gặp nguy hiểm bất ngờ xảy ra trong cuộc sống hàng ngày."

Trương Vô Kydın lặng thinh một lúc, dường như đang cố gắng tiêu hóa tất cả thông tin mới mẻ này trước khi đặt câu hỏi tiếp theo.

Nhưng rồi bỗng nhiên cậu bé nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong với ánh sáng rực rỡ đầy quyết tâm và tự tin hơn bao giờ hết!

"Thưa thầy," Trương Vô Kỵ cất tiếng lên lần cuối cùng, giọng nói rõ ràng và dứt khoát đến mức khiến cả hai người đều phải kinh ngạc trước sự trưởng thành đột ngột của cậu bé trong khoảnh khắc ngắn ngủi này!

"Em hứa sẽ không bao giờ ngừng học hỏi và rèn luyện bản thân mỗi ngày để trở nên mạnh mẽ hơn nữa!"

Lâm Phong gật đầu nhẹ, cảm thấy hài lòng với thái độ tích cực từ Trương Vô Kỵ sau cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa này.

Hắn biết rằng mình đã làm đúng khi chia sẻ những bí mật quan trọng nhất về Tâm Âm và Đấu Khí cho học trò của mình ngay lúc này đây!

Vì chỉ có như vậy thì họ mới có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách phía trước một cách tốt đẹp hơn trong tương lai gần.

Nhưng khi Lâm Phong cúi xuống nhìn dòng suối, bóng phản chiếu trên mặt nước không phải là hình ảnh của anh.

Nó là khuôn mặt của Diệp Thiên, đang mỉm cười lạnh lùng và thì thầm vào tai hắn: "Luật Bất Sát chỉ bảo vệ kẻ yếu.

ngươi đã sẵn sàng để trở thành con mồi chưa?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập