Chương 27

Hơi ẩm mốc từ khe đá thấm vào da thịt, lạnh buốt và dính nhớt.

Không gian phía dưới thư viện cổ xưa này giống như một hầm mộ bị lãng quên, nơi ánh sáng của mặt trời chưa từng chạm đến.

Lâm Phong đứng giữa vòng vây của ba tên Đấu Giả cấp 5 sao.

Chúng không mặc giáp trụ, chỉ khoác lên mình những chiếc áo choàng màu xám tro đã bạc phếch theo thời gian.

Trên ngực mỗi người đều khắc một ký tự kỳ lạ: hình hai mắt khép lại.

Không khí xung quanh nặng nề đến ngột ngạt.

Đây không phải là một trận đấu công bằng trong ý nghĩa thông thường của võ lâm.

Trong thế giới Đấu Đại Lục này, sự chênh lệch đẳng cấp không chỉ nằm ở lượng Đấu Khí, mà còn ở khả năng kiểm soát 'Tâm Âm'.

Khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Đấu Sư trở lên, họ có khả năng nghe những suy nghĩ tiềm thức của kẻ yếu hơn.

Nhưng ba gã trước mặt Lâm Phong lại khác.

Chúng là những "Người Mù Tâm".

Những người từ chối mở mắt tâm linh để tránh bị chi phối bởi ý chí tập thể của các Đấu Đế.

Gã đứng giữa, một tên đàn ông cao lớn với khuôn mặt sẹo dài chạy dọc má trái, bước tiến lên trước.

Hắn không nói lời nào.

Chỉ cần ánh nhìn lạnh lẽo quét qua người Lâm Phong cũng đủ khiến cơ thể anh ta cứng đờ.

Đây là kỹ năng đặc thù của bọn chúng: áp lực tinh thần thuần túy thông qua ý chí đấu khí, thay vì đọc suy nghĩ đối phương.

Lâm Phong hít thở sâu.

Máu từ vết thương trên vai vẫn đang nhỏ giọt, nhưng tốc độ chảy đã chậm lại đáng kể nhờ vào việc kiểm soát mạch máu bằng Đấu Khí cấp thấp của mình.

Anh ta không rút kiếm.

Kiếm trong tay giờ đây là thứ vũ khí dễ bị lộ điểm yếu nhất khi đối mặt với những kẻ có thể cảm nhận ý định tấn công trước khi lưỡi blade chạm da thịt.

Tại sao chúng lại ở đây?

Tại sao một nhóm người tự gọi mình là "Người Mù" lại canh giữ thư viện cấm địa này?

Câu hỏi đó quay cuồng trong đầu Lâm Phong, nhưng anh ta không cho phép nó chiếm lấy sự tập trung.

Sự đa nghi vốn có của chín đời trước trỗi dậy.

Hắn quan sát từng cử động nhỏ nhất của đối phương: cách chúng đặt chân xuống sàn đá để giảm tiếng động, cách ánh mắt chúng tránh né trực tiếp nhìn vào mặt hắn mà chỉ liếc về phía vai trái – nơi tim và các huyệt đạo trọng yếu tập trung.

"Một người chống lại ba kẻ?" Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau gã sẹo dài.

Đó là một trong hai tên còn lại, đang đứng ở vị trí tam giác tấn công hoàn hảo.

"Ngươi không sợ sao?

Chúng ta có thể nghe thấy nỗi sợ của ngươi nếu ngươi đạt đến Đấu Sư.

Nhưng may mắn thay, ngươi vẫn chỉ là một Đấu Giả yếu đuối." Lâm Phong mỉm cười nhạt.

Nụ cười đó chứa đựng sự mệt mỏi của kẻ đã sống chết qua lại nhiều lần hơn số ngày trong tháng.

"Ta không sợ cái chết," anh ta đáp, giọng đều đều như nước chảy dưới suối đá.

"Ta chỉ sợ những câu chuyện chưa được kể hết." Gã sẹo dài nhíu mày.

Sự bình tĩnh phi thường này làm hắn khó chịu.

Trong thế giới nơi mọi suy nghĩ đều trần trụi trước các Đấu Đế, sự im lặng của một người không có Tâm Âm là thứ đáng nghi ngờ nhất.

Nó giống như một khoảng trống trong bức tranh hoàn hảo mà Diệp Thiên đang cố vẽ lên cho nhân loại.

"Ngươi biết ai đứng sau chúng ta?" Gã sẹo dài hỏi, tay phải chậm rãi đưa vào bên trong áo choàng.

Không khí xung quanh bỗng trở nên sắc bén hơn, như thể không gian đang bị cắt xé bởi những lưỡi dao vô hình.

"Hay ngươi là người của 'Hội Đồng'?

Nếu vậy, việc này sẽ phức tạp hơn chúng ta nghĩ." "Hội Đồng?" Lâm Phong lặp lại từ đó.

Hắn chưa từng nghe thấy tên gọi này trong bất kỳ ghi chép nào về lịch sử Đấu Môn hay các phe phái chống đối trước đây.

Đây là một mảnh ghép mới.

Một manh mối nguy hiểm.

"Ta không biết Hội Đồng là gì.

Nhưng ta biết rằng ngươi đang cầm thứ gì đó mà chính ngươi cũng không hiểu rõ giá trị của nó." Anh ta nháy mắt ra hiệu cho Trương Vô Kỵ, người đang ẩn nấp trong bóng tối phía sau cột đá lớn bên trái.

Cậu bé hậu duệ dòng máu cổ đại này là quân cờ bí mật duy nhất Lâm Phong có thể tin tưởng hoàn toàn lúc này.

Vì không có khả năng Nghe Thầm Nghĩ, Trương Vô Kỵ trở thành một 'điểm mù' tuyệt đối trong hệ thống giám sát tâm linh của thế giới này.

Hắn giống như một lỗ hổng trong ma trận, nơi những quy tắc thông thường ngừng hoạt động.

Gã Đấu Giả 6 sao – gã sẹo dài – cảm nhận được sự bất thường.

Sự 'tĩnh lặng' của Lâm Phong không phải là sự đầu hàng, mà là một bức tường vô hình chặn đứng dòng chảy Tâm Âm của hắn.

Hắn nổi giận, tăng cường áp lực Đấu Khí, khiến mặt đất xung quanh bắt nứt nẻ thành những vết rạn nhỏ li ti.

Đá vôi bay lên lơ lửng trong không trung.

"Ngươi đang chơi trò gì?" Gã sẹo dài gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động hẹp, tạo ra tiếng vọng đáng sợ.

"Trong mắt ta, tâm trí của ngươi trống rỗng như vực thẳm!

Không có nỗi sợ, không có hy vọng.

chỉ có sự tính toán lạnh lùng!" Hắn rút kiếm.

Một thanh đao đen nhánh, tỏa hơi sương lạnh giá.

Đây là Đấu Khí thuộc tính Băng Phong – loại năng lượng hiếm gặp và cực kỳ nguy hiểm vì nó tấn công cả thể xác lẫn thần kinh của đối thủ qua rung động âm thanh tần số cao.

Lâm Phong không di chuyển.

Anh ta đứng yên như một bức tượng đá, nhưng bên trong, mọi giác quan đều căng thẳng đến mức đứt dây thừng.

Hắn nhớ lại lời dặn dò từ phiên bản thứ 8 của chính mình: *Khi đối mặt với những kẻ đã cắt đứt liên kết tâm linh, đừng dùng suy nghĩ để chiến đấu.

Dùng trực giác nguyên thủy.* Trực giác nguyên thủy là gì?

Đó là phản xạ sinh tồn trước khi ý thức kịp hình thành.

Là khoảnh khắc mà cơ thể hành động nhanh hơn não bộ xử lý thông tin.

Hai gã Đấu Giả 5 sao còn lại lao tới từ hai bên sườn, những lưỡi dao cong lóe lên trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc dầu.

Chúng phối hợp ăn nhịp đến kinh ngạc.

Một người quấy rối tầm nhìn bằng cách ném ra những mảnh đá nhỏ được điều khiển bởi Đấu Khí nhẹ nhàng, trong khi người kia nhắm vào chân Lâm Phong để triệt hạ khả năng di chuyển.

Lâm Phong nghiêng người sang trái, tránh né đòn cắt vào cổ họng của gã bên phải.

Mảnh vải áo choàng bay văng ra, lộ ra làn da trắng nhợt và những vết sẹo cũ kỹ dưới đó.

Hắn xoay hông, dùng khuỷu tay hất mạnh vào khớp gối của đối phương.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên.

Gã Đấu Giả 5 sao gào thét đau đớn, ngã quỵ xuống sàn đá.

Nhưng gã thứ hai đã ở ngay sau lưng.

Lưỡi dao lạnh lẽo quét ngang qua vai trái Lâm Phong, sâu hơn vết thương cũ.

Máu bắn tung tóe trên nền đất ẩm ướt.

Sự đau rát xé toạc cơ thể, nhưng nó cũng đánh thức một phản ứng dữ dội trong lòng anh ta.

"Đủ rồi!" Gã sẹo dài hét lên, lao tới với thanh đao đen nhánh.

Đòn tấn công này không nhằm vào người Lâm Phong, mà là vào khoảng không gian ngay trước mặt hắn – nơi tâm trí của đối thủ thường tập trung ý định phòng ngự hoặc phản kích.

Hắn muốn phá vỡ 'bức tường tĩnh lặng' đó bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Lâm Phong nhắm mắt lại trong nửa giây ngắn ngủi.

Trong bóng tối sau mí mắt, anh ta hình dung ra những dòng chảy năng lượng xung quanh mình.

Không phải Đấu Khí sục sôi của đối phương, mà là sự im lặng chết chóc giữa các cú đánh.

Anh ta cảm nhận được nhịp đập chậm rãi nhưng đều đặn của gã sẹo dài – một dấu hiệu cho thấy kẻ này đang kiểm soát trận đấu hoàn toàn.

Và đó chính là điểm yếu.

Sự tự tin thái quá dẫn đến sơ hở trong nhịp điệu.

Lâm Phong bước về phía trước, không né tránh lưỡi đao đen nhánh đang chém xuống.

Thay vào đó, anh ta đưa tay phải lên, nắm chặt lấy cán kiếm của gã sẹo dài ngay tại lúc nó chạm vào da thịt mình.

Máu từ vết cắt trên vai chảy dọc theo cánh tay, nhưng bàn tay hắn vẫn bám chắc như đinh đóng cột.

"Ngươi." Gã sẹo dài sững sờ.

Hắn không ngờ một Đấu Giả cấp thấp có thể chịu đựng và bắt giữ đòn tấn công của mình mà không bị đẩy lùi bởi áp lực khí thế.

"Tại sao ngươi không chạy?" Lâm Phong mở mắt ra, đôi đen thẳm nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Lần đầu tiên trong cuộc đời này – hoặc bất kỳ kiếp nào trước đó – anh ta thấy sự hoang mang xuất hiện trên khuôn mặt của một kẻ thù được huấn luyện bài bản đến vậy.

"Vì nếu ta chạy," Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng như tiếng chuông đồng vang lên trong hang động tối tăm, "ta sẽ không bao giờ biết tại sao ngươi lại bảo vệ cái chết." Khoảnh khắc đó, thế giới như dừng lại.

Thời gian dường như giãn nở ra chậm chạp đến mức từng giọt mồ hôi rơi từ trán gã sẹo dài cũng trở nên rõ ràng trước mắt Lâm Phong.

Anh ta cảm nhận được dòng chảy ký ức của tên Đấu Giả 5 sao vừa bị thương ập vào tâm trí mình – không phải qua Tâm Âm, mà thông qua tiếp xúc vật lý và sự đồng điệu trong khoảnh khắc cận kề cái chết.

Nó không phải là một suy nghĩ hỗn loạn hay nỗi sợ hãi bản năng.

Mà là một hình ảnh sắc nét: một góc chết trong phòng thủ của gã Đấu Giả 6 sao, nơi mà thanh đao đen nhánh của hắn luôn để hở ra ba tấc khi kết thúc cú chém xuống từ trên cao.

Đó là thói quen vô thức được rèn giũa qua hàng ngàn lần luyện tập với chính nó – đối diện với gương nước tĩnh lặng.

Lâm Phong không cần suy nghĩ thêm nữa.

Cơ thể anh ta tự động hành động, dẫn dắt bởi trực giác của chín đời trước tích tụ lại thành một bản năng sinh tồn hoàn hảo.

Hắn rút kiếm từ vỏ, nhưng không phải để đâm vào gã sẹo dài.

Thay vào đó, lưỡi kiếm bạc sáng lóa lao vào khe hở nhỏ bé giữa hai ngón tay đang cầm chặt cán đao kia.

Một tiếng kim khí va chạm sắc lạnh vang lên.

Thanh đao đen nhánh rơi xuống đất với âm thanh trầm đục.

Gã sẹo dài đứng sững sờ, bàn tay phải vẫn giơ cao trong không trung, nhưng giờ đây chỉ còn nắm giữ khoảng trống và sự kinh hoàng tột độ.

Lưỡi kiếm của Lâm Phong dừng lại đúng ngay dưới cằm hắn, cắt đứt một sợi tóc duy nhất bay lơ lửng giữa hai người họ.

Khí thế áp đảo hoàn toàn bị lật ngược.

Hai gã Đấu Giả 5 sao kia, dù một đang quỳ đau đớn và kẻ còn lại đã lùi về sau, đều không dám tiến lên nữa.

Chúng nhìn thấy điều mà chúng chưa từng chứng kiến trong suốt những năm tháng phục vụ cho 'Hội Đồng': sự vượt trội tuyệt đối của kỹ năng thuần túy trước sức mạnh đẳng cấp.

Lâm Phong thở hắt ra, cơ bắp toàn thân run rẩy do cố gắng duy trì tư thế phòng thủ cuối cùng.

Máu từ vết thương trên vai trái đã thấm đẫm áo choàng, nặng chịch như chì.

Nhưng anh ta không quan tâm đến đau đớn thể xác lúc này.

Thứ khiến hắn bận tâm hơn là ánh mắt của gã sẹo dài – thứ ánh mắt đầy sự kính trọng pha lẫn hoang mang tột độ.

ngươi không phải người bình thường," Gã sẹo lắp bắp, giọng nói mất đi vẻ lạnh lùng uy quyền ban đầu.

"Kỹ thuật đó.

chỉ có trong các ghi chép về 'Kiếm Ý Vô Âm'.

Người ta nói rằng kiếm pháp ấy đã tuyệt diệt từ thời đại trước khi Đấu Đế xuất hiện." "Và ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi lại, rút kiếm ra khỏi không trung nhưng vẫn giữ thế tấn công.

"Người canh giữ mộ phần của quá khứ?

Hay người hầu hạ cho tương lai nô lệ?" Gã sẹo dài im lặng một lúc lâu.

Hắn cúi đầu xuống, nhìn vào thanh đao đen nhánh nằm trên nền đá đầy máu và bụi bẩn.

Sau đó, hắn làm điều mà không ai trong Hội Đồng từng làm với bất kỳ kẻ thù nào: anh ta quỳ xuống.

Không phải để cầu xin (thoát chết), mà là một nghi thức tôn kính dành cho những bậc tiền bối hoặc bí kíp bị lãng quên.

"Ta tên là A Minh," Gã nói, giọng trầm buồn như tiếng gió thổi qua khe núi vào mùa thu.

"Và chúng ta.

chúng ta không bảo vệ cái chết.

Chúng ta bảo vệ sự thật mà thế giới này đã cố gắng xóa bỏ để duy trì hòa bình giả tạo." Khi gã Đấu Giả 6 sao bất tỉnh – do một đòn đánh nhẹ từ phía sau bởi Trương Vô Kỵ vừa xuất hiện thần tốc như bóng ma –, hai tên Đấu Giả 5 sao còn lại không chạy trốn.

Thay vào đó, chúng quỳ xuống, không phải để đầu hàng Lâm Phong, mà để.

cúi đầu trước xác của leader họ đang nằm bất tỉnh trên sàn đá lạnh lẽo.

Chúng không hề sợ hãi, mà vẻ mặt lại đầy kính trọng và một nỗi buồn sâu thẳm khó tả.

Một trong số họ – gã có vết thương ở khớp gối – chậm rãi đưa tay ra phía sau lưng áo choàng mình.

Hắn rút ra một vật kim loại nhỏ xíu, hình dạng giống như chiếc chìa khóa cổ nhưng được khắc những ký tự Tâm Âm phức tạp đến mức mắt thường không thể nhận diện ngay lập tức.

"Nếu ngươi thực sự sở hữu Kiếm Ý Vô Âm," A Minh nói, giọng run rẩy vì cảm xúc hoặc có lẽ là đau đớn từ vết thương mới chịu đựng ở cằm, "thì ngươi xứng đáng biết được lý do tại sao 'Luật Bất Sát' tồn tại.

Nó không phải để bảo vệ Đấu Đế khỏi chúng ta.

Nó là lồng giam cho chính linh hồn của họ." Lâm Phong nhíu mày, tiến lại gần vài bước nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

"Lồng giam?

Ngươi nói gì vậy?" "Đấu Khí," Gã kia tiếp lời, đưa chiếc chìa khóa kim loại lên cao trước mặt Lâm Phong.

Ánh sáng từ ngọn đuốc phản chiếu trên bề mặt kim loại tạo thành những vệt ánh sáng kỳ lạ, như thể chúng đang sống và di chuyển độc lập.

"Khi một người đạt đến cảnh giới Đấu Đế, họ không chỉ thống trị năng lượng thiên địa mà còn trở thành trung tâm của mạng lưới Tâm Âm toàn cầu.

Họ nghe được mọi suy nghĩ.

Và để ngăn chặn sự điên loạn từ việc tiếp nhận quá nhiều ý thức hỗn độn.

vũ trụ đã tạo ra Luật Bất Sát như một bộ lọc." Trương Vô Kỵ bước ra khỏi bóng tối, khuôn mặt ngây thơ nhưng ánh mắt thì sắc bén hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa kia với vẻ tò mò thuần khiết của trẻ con phát hiện ra món đồ chơi mới – hay có thể là một bí mật vĩ đại nhất lịch sử nhân loại này.

"Nói cách khác," Lâm Phong lắp ráp các mảnh thông tin trong đầu, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng dù mồ hôi vẫn đang ướt đẫm trán anh ta.

"Các Đấu Đế không tự do?

Họ bị nô lệ hóa bởi chính sức mạnh của mình?" "Không chỉ vậy," A Minh lắc đầu, nước mắt rơi xuống má hắn – những giọt nước trong suốt tương phản với sự tàn khốc của chiến trường vừa diễn ra cách đây vài phút trước thôi đó cũng là lúc mà ranh giới giữa thiện ác trở nên mờ nhạt nhất bao giờ nữa khi đối diện cùng một sự thật trần trụi như thế này rồi.

phải không nào?

"Họ bị đồng bộ hóa.

Suy nghĩ, cảm xúc, ký ức.

tất cả đều được kết nối lại thành một khối duy nhất nhằm mục đích duy trì trật tự tuyệt đối dưới sự điều khiển của Ý Chí Tập Thể Tối Cao mà Diệp Thiên đang cố gắng hoàn thiện cuối cùng bằng cách loại trừ những 'nhiễu' như chúng ta – những Người Mù Tâm và những kẻ mang kiếm ý cổ xưa." Chiếc chìa khóa kim loại phát ra âm thanh rung động nhẹ nhàng, giống như tiếng chuông xa xôi vang lên trong tâm trí Lâm Phong.

Nó không phải là một vật thể vô tri.

Nó đang kêu gọi hắn.

Hoặc có lẽ.

nó đang nhận diện chủ nhân thực sự của mình từ những mảnh vỡ linh hồn đã tích tụ qua chín đời sống chết chóc trước kia của anh ta?

Lâm Phong nắm chặt chiếc thẻ kim loại, cảm giác lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay.

Anh ta nhìn về phía gã Đấu Giả 6 sao đang nằm bất tỉnh, và lần này, anh ta nhận thấy điều mà trước đó anh ta đã bỏ sót: trên trán của gã Đấu Giả 6 sao – nơi thường xuất hiện huyệt đạo Thiên Tỉnh trong y học cổ truyền phương Đông lẫn tu luyện phương Tây kết hợp lại với nhau ở đây nữa chứ gì không?

–, có một vết sẹo hình mắt khép lại giống hệt ký tự khắc lên áo choàng của bọn chúng.

Nhưng khác biệt là, vết sẹo đó đang phát sáng yếu ớt bằng màu xanh lam nhạt – dấu hiệu của sự liên kết Tâm Âm bị ép buộc từ bên ngoài tác động vào cơ thể con người mà không cần sự đồng ý hay hiểu biết rõ ràng trước khi chấp nhận nó trở thành một phần không thể tách rời khỏi chính xác định danh cá nhân cũng như tồn tại xã hội rộng lớn hơn nữa xung quanh chúng ta hàng ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi đây mãi đến cuối cùng thì sao chứ?

Trương Vô Kỵ đứng bên cạnh Lâm Phong, cầm lấy nửa thanh kiếm còn lại trong tay mình sau khi vừa dùng nó làm vũ khí tự vệ sơ bộ chống lại phản ứng bất ngờ từ phía đối phương trước đó không lâu nữa đâu phải không nào bạn ạ?

Cậu bé nhìn vào chiếc chìa khóa mà A Minh trao cho thầy giáo của mình – dù mối quan hệ giữa họ chưa từng được định nghĩa rõ ràng bằng lời nói suông đơn thuần dễ dãi kiểu gì hết thảy đúng ra thì phải như vậy chứ sao lại khác đi nhiều thế.

quái lạ thật sự luôn ấy à!

"Làm ơn đừng dùng nó ngay lúc này," Trương Vô Kỵ thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm trọng và trưởng thành hơn tuổi tác vốn có của mình rất nhiều lần so với bình thường hằng ngày trước kia từng thấy bao giờ hết thảy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập