Chương 26

Hơi ẩm mốc từ khe đá thấm vào da thịt, lạnh buốt và dính nhớt.

Lâm Phong bước xuống những bậc thang bằng xương rồng cổ đại dẫn sâu vào lòng đất của Đông Thành.

Không khí ở đây nặng nề hơn mặt đất rất nhiều, mùi hôi thối của xác thối lẫn với hương vị kim loại của máu cũ nồng nặc trong mũi.

Những ngọn đuốc dầu thực vật leo lét trên tường đá chiếu rọi lên những khuôn mặt méo mó, đầy dục vọng và sợ hãi.

Đây là khu chợ đen nơi mà 'Luật Bất Sát' không còn hiệu lực tuyệt đối vì sự hỗn loạn của tâm trí quá mức khiến các Đấu Đế khó lòng giám sát từng cá nhân nhỏ bé này.

Trương Vô Kỵ đi sau, tay cầm một chiếc bánh bao đã nguội lạnh nhưng vẫn chăm chú nhai.

Cậu liếc nhìn xung quanh với ánh mắt trong veo, không hề bị ảnh hưởng bởi những luồng ý nghĩ độc ác đang trôi nổi trong không khí như bụi bẩn vô hình.

"Này Phong," Trương Vô Kỵ hỏi, giọng nói vang lên rõ ràng giữa sự ồn ào giả tạo của đám đông, "Tại sao chúng ta lại đến nơi này?

Mùi vị ở đây khiến bụng tôi đau."

Lâm Phong dừng bước tại một góc khuất, bóng tối bao phủ nửa khuôn mặt anh.

Anh quay sang nhìn người bạn đồng hành với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Ở đây có thứ mà Đấu Môn không thể kiểm soát hoàn toàn," Lâm Phong đáp khẽ, giọng nói trầm thấp như tiếng xì của gió trong hang động, "Và đặc biệt là một kẻ buôn bán ký ức."

Hắn cần thông tin về 'Luật Bất Sát'.

Anh đã sống chín đời trước.

Mỗi lần anh cố gắng giết chết những Đấu Đế để giải phóng thế giới, vũ trụ này đều sụp đổ hoặc bị tái cấu trúc theo cách tàn khốc hơn.

Luật bất sát không phải là đạo đức của các vị thần, mà là một cơ chế an toàn sinh học cho chính thực tại này.

Nhưng làm sao để phá vỡ nó mà không vi phạm nó?

Hắn cần một lời giải từ quá khứ, nơi những quy tắc chưa được thiết lập chặt chẽ như ngày nay.

Họ tiến vào một hang động nhỏ nằm sâu trong mê cung chợ đen.

Tại đó, ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục nát là một lão già da bọc xương với đôi mắt trắng bệch không tròng.

Lão ta đang mài một con dao gỉ sét lên tảng đá.

Tiếng 'kít kít' phát ra nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị hành hạ.

"Ta đã chờ ngươi," Lão già nói, giọng khàn khạc, "Không phải bằng Đấu Khí, mà bằng mùi máu của sự tuyệt vọng trên người cậu."

Lâm Phong bước tới, ánh mắt sắc lạnh quét qua lão già.

"Ngươi biết tôi là ai?"

"Biết," Lão già cười nhếch mép, lộ ra hàm răng đen ngòm, "Cậu là kẻ mang gánh nặng của tám thế giới trước đó.

Cậu đến đây để tìm cách giết mà không phải giết."

Lâm Phong giật mình.

Tim anh đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực.

Không ai biết chuyện này.

Đây là bí mật lớn nhất của linh hồn xuyên không thứ chín.

"Ngươi nói gì?" Lâm Phong hỏi, tay đặt lên hilt kiếm bên hông.

"Có một cách," Lão già ngẩng đầu lên, đôi mắt trắng bệch suddenly chuyển thành màu đỏ rực như máu tươi, "Một kỹ thuật cổ xưa gọi là 'Tâm Âm Bí Kíp'.

Nó không tiêu diệt thân xác kẻ thù, mà xóa bỏ ý chí chiến đấu của họ vĩnh viễn.

Biến họ thành những cái vỏ rỗng tuếch."

Lâm Phong cau mày.

Nghe có vẻ vô hại, nhưng trong thế giới này, việc kiểm soát tâm trí cũng là một dạng giết chết con người thật sự.

"Nếu vậy thì khác gì với Diệp Thiên?" Anh hỏi thẳng thắn.

"Khác," Lão già lắc đầu chậm rãi, "Diệp Thiên muốn đồng bộ hóa để hòa bình giả tạo.

Tâm Âm Bí Kíp này.

nó trao trả quyền lựa chọn cho kẻ yếu, nhưng lấy đi cảm xúc của kẻ mạnh.

Nó làm họ mất đi lý do chiến đấu."

Trương Vô Kỵ bỗng dưng đặt chiếc bánh bao xuống, ánh mắt cậu trở nên nghiêm trọng hiếm hoi.

"Phong," cậu gọi tên Lâm Phong với vẻ lo lắng, "Lão già này đang nói dối.

Tôi không nghe thấy suy nghĩ của hắn, nhưng tôi cảm nhận được sự trống rỗng trong con người hắn.

Hắn đã tự xóa ký ức của chính mình."

Lâm Phong nhìn Trương Vô Kỵ, rồi quay lại lão già.

Sự thận trọng vốn có khiến anh lùi về sau.

"Và cái giá là gì?" Anh hỏi, giọng lạnh băng hơn trước đó rất nhiều.

"Cái giá là," Lão già đứng dậy, những khớp xương kêu lên bộp chóp, "Cậu phải đánh cược linh hồn của chính mình vào một trò chơi mà ngay cả các Đấu Đế cũng không dám tham gia."

Bỗng nhiên, ánh sáng trong hang động tắt ngấm.

Chỉ còn lại hai con mắt đỏ rực của lão già và ánh mắt cảnh giác của Lâm Phong.

Trương Vô Kỵ rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm phát ra âm thanh leng keng yếu ớt khi va vào một lớp màng vô hình bao quanh họ.

"Chào mừng đến với bàn cờ tâm trí," Lão già cười nhạt, "Bây giờ, hãy bắt đầu tiết lộ sự thật."

Không khí bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bội.

Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn ra, như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào những ký ức sâu kín nhất trong tâm trí anh.

Nhưng thay vì sợ hãi, một luồng Đấu Khí thanh tịnh từ lòng bàn tay Trương Vô Kỵ tỏa ra, tạo thành một vòng tròn bảo vệ nhỏ bé nhưng kiên cường xung quanh hai người họ.

"Cậu không thể đọc được suy nghĩ của tôi," Lâm Phong nói với lão già, giọng bình tĩnh đáng ngạc nhiên, "Và cũng không phải của cậu ấy."

"Đúng vậy," Lão già gật đầu, vẻ mặt bỗng dưng trở nên nghiêm trang hơn, "Trương Vô Kỵ là 'Kẻ Ngoài Cuộc'.

Nhưng chính vì thế mà hắn lại là chìa khóa.

Dòng máu cổ đại trong người cậu ta có khả năng vô hiệu hóa Tâm Âm của bất kỳ ai."

Lâm Phong nhíu mày.

Thông tin này quá lớn và nguy hiểm.

Nếu Trương Vô Kỵ thực sự là chìa khóa để phá vỡ hệ thống kiểm soát tâm trí, thì anh sẽ trở thành mục tiêu số một của mọi Đấu Đế trong vùng.

"Vậy tại sao ngươi lại nói chuyện với chúng tôi?" Anh hỏi, nghi ngờ không hề giảm bớt.

"Vì tôi cần cậu ta," Lão già đáp, "Và vì.

Diệp Thiên đã gửi thư cho tôi."

Tên 'Diệp Thiên' vang lên như một tiếng sét giữa trời quang ngày nắng đẹp.

Lâm Phong cảm thấy lạnh sống lưng.

Kẻ thù của anh không chỉ đang ở ngoài kia, mà còn có mặt ngay trong phòng bí mật này thông qua lời nhắn của kẻ phản bội.

"Thư nói gì?" Anh hỏi, giọng run run nhẹ nhàng do sự kích động nội tâm.

Lão già giơ lên một cuộn giấy nhỏ bằng xương rồng khô.

Trên đó chỉ viết duy nhất ba từ: *Họ đã tìm ra ngươi.*

Ba chữ ấy như dao cắt vào tim Lâm Phong.

Hắn không ngờ rằng bí mật xuyên không của mình lại bị phát hiện nhanh đến vậy.

Phải chăng các Đấu Đế có cách nào để truy vết linh hồn?

Hay là một trong những phiên bản trước đó của chính anh đã để lộ manh mối?

"Chạy đi," Lão già hét lên, đột ngột quay lưng lại và phá tan bức tường phía sau, "Trước khi chúng ta trở thành nạn nhân tiếp theo!"

Bụi bặm mù mịt.

Trương Vô Kỵ kéo tay Lâm Phong lao vào bóng tối.

Họ chạy qua những hành lang hẹp của khu chợ đen, tránh né đám đông đang hoảng loạn vì sự xuất hiện đột ngột của hai luồng Đấu Khí va chạm nhau ở phía sau.

Tiếng hét và tiếng bước chân đuổi theo vang lên khắp nơi.

Họ không dám dừng lại cho đến khi thoát ra được mặt đất.

Bầu trời đêm Đông Thành tối tăm, những ngôi sao mờ nhạt ẩn mình sau lớp mây dày đặc.

Lâm Phong dựa vào bức tường đá lạnh lẽo, thở hồng hộc nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo hơn bao giờ hết.

"Diệp Thiên biết," anh nói với Trương Vô Kỵ, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự lo âu sâu sắc, "Hắn biết tôi là ai."

Trương Vô Kỵ nhìn bạn mình với ánh mắt đầy trăn trở.

"Cậu phải làm gì bây giờ?" Cậu hỏi đơn giản như một đứa trẻ đang tìm hiểu thế giới mới.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng thu gom Đấu Khí còn sót lại trong cơ thể.

Anh nhớ đến lời của lão già về 'Tâm Âm Bí Kíp'.

Nếu đó là con đường duy nhất để đối đầu với sự kiểm soát tâm trí mà không cần giết người, thì anh phải tìm hiểu nó cho bằng được.

Nhưng trước hết.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời nơi những tòa tháp cao chót vót của Đấu Môn vươn lên như những ngón tay quỷ ám chỉ trích vào bầu trời tự do.

"Chúng ta sẽ không chạy nữa," Lâm Phong nói quyết liệt, "Đêm nay, chúng ta sẽ đột nhập thư viện cấm."

Trương Vô Kỵ giật mình lùi lại một bước.

"Nơi đó là địa ngục!" Cậu hét lên, sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra dũng cảm.

"Có thể vậy," Lâm Phong mỉm cười , nụ cười của người đàn ông đã sống chín đời chết chóc và biết rằng đôi khi cái chết cũng chỉ là sự bắt đầu mới, "Nhưng nếu không có bí mật trong đó, chúng ta sẽ chết sớm hơn rất nhiều."

Hắn bước đi trước, để lại Trương Vô Kỵ đứng sững sờ tại chỗ.

Giông bão sắp tới, và lần này, nó không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính nội tâm của những kẻ đang cố gắng bảo vệ hòa bình bằng cách hủy diệt tự do ý chí.

Lâm Phong biết rằng mình sẽ phải đối mặt với sự thật khủng khiếp nhất về nguồn gốc của linh hồn xuyên không trong thư viện đó.

Và có thể, cũng là nơi anh tìm thấy câu trả lời cho việc tại sao vũ trụ lại cần 'Luật Bất Sát'.

Hắn bước vào bóng tối dày đặc, nơi những âm thanh thì thầm từ khắp mọi hướng đang gọi tên hắn bằng giọng điệu đầy mê hoặc và nguy hiểm.

Một bóng đen khổng lồ xé toạc bóng tối, lộ ra khuôn mặt giống hệt hắn nhưng với đôi mắt không đồng tử.

Hắn hét lên, linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.

Những ngón tay lạnh giá chạm vào gáy hắn, thì thầm: “Cuộc chơi.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập