Chương 25
Máu tươi từ vết thương trên vai Lâm Phong nhỏ giọt xuống sàn đá hoa cương, tạo thành những vệt đỏ thẫm tương phản với ánh sáng trắng lạnh lẽo phát ra từ các tấm ma pháp tinh thể treo trần nhà.
Mùi tanh máu quyện lẫn với mùi ozone của đấu khí tàn dư khiến không gian trở nên ngột ngạt hơn gấp bội lần.
Trương Vô Kỵ đứng ở phía sau, nắm chặt đôi tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Cậu bé thở hổn hển, ánh mắt lo lắng quét qua thân hình đang run rẩy nhẹ nhàng của Lâm Phong.
Nhưng điều khiến cậu sợ hãi nhất không phải là vết thương thể xác, mà là sự tĩnh lặng chết chóc tỏa ra từ người thầy của mình.
Lâm Phong đứng bất động giữa hội trường rộng lớn.
Những bước chân nặng nề vang lên trong đầu hắn không còn là tiếng thì thầm hỗn loạn như trước đây nữa.
Chúng trở nên rõ ràng, có chủ đích và đầy ác ý.
Đó là "Tâm Âm" — thứ năng lượng tâm linh mà các Đấu Đế dùng để kiểm soát nhân loại, và giờ đây, nó đang xâm nhập vào tiềm thức của Lâm Phong với cường độ đáng sợ.
"Cậu ổn chứ?" Trương Vô Kỵ hỏi nhỏ giọng, cố gắng che đi sự run rẩy trong tiếng nói.
Lâm Phong không đáp lại ngay.
Hắn nháy mắt một lần chậm chạp, cố gắng tập trung tất cả ý chí vào việc duy trì hàng rào phòng thủ tinh thần mong manh cuối cùng của mình.
"Tôi ổn," Lâm Phong trả lời, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian."
Trương Minh, Đấu Giả 8 sao thuộc gia tộc phản bội họ Trương, bước ra từ bóng tối ở đầu kia của hội trường.
Hắn mặc bộ giáp đen tuyền khắc họa những (họa tiết) kỳ lạ giống như mạng nhện đang bò lên da thịt.
Ánh mắt hắn không nhìn Lâm Phong mà xuyên qua cậu ta, dường như đang quan sát một thứ gì đó vô hình trôi nổi trong ý thức hai người họ.
"Lâm Phong," Trương Minh nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo sức ép tâm lý khủng khiếp.
"Cậu đã vượt qua được vòng lọc đầu tiên.
Nhưng liệu linh hồn của cậu có đủ mạnh để chịu đựng sự thật?"
Lâm Phong nhíu mày.
Hắn cảm nhận được một luồng đấu khí đen ngòm đang âm thầm lan tỏa từ cơ thể Trương Minh, không tấn công trực tiếp mà xâm nhập vào khoảng trống giữa các suy nghĩ.
Đây chính là kỹ năng đặc trưng của những kẻ phục vụ cho hệ thống giám sát toàn diện — chúng dùng Tâm Âm để thao túng đối thủ trước khi đòn đánh vật lý siquiera được tung ra.
"Sự thật?" Lâm Phong lặp lại từ đó, giọng điệu bình thản đến đáng ngạc nhiên.
"Cậu đang nói về việc gia tộc Trương đã phản bội lời thề trung thành với Đấu Môn?
Hay là chuyện cậu tham vọng trở thành công cụ cho những Đấu Đế vô hình kia?"
Trương Minh cười nhạt.
Cú cười ấy vang lên như tiếng kính vỡ, sắc lạnh và đầy khinh miệt.
"Trung thành?
Những khái niệm đó chỉ tồn tại trong đầu của những kẻ chưa hiểu được bản chất của hòa bình." Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh trở nên dày đặc hơn.
"Diệp Thiên đã cho chúng ta thấy con đường duy nhất để kết thúc chiến tranh.
Không có lừa dối khi mọi suy nghĩ đều minh bạch.
Không có tội ác khi ý định bị phơi bày dưới ánh mặt trời."
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói lên trong đầu, như thể ai đó đang dùng kim châm vào vỏ não của hắn.
Hắn nghiến răng chịu đựng, nhưng vẫn giữ vững tư thế chiến đấu.
"Vậy nên cậu muốn đồng bộ hóa suy nghĩ với tất cả mọi người?
Biến toàn nhân loại thành những con rối không có ý chí riêng?"
"Không phải là biến họ thành con rối," Trương Minh sửa lại, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn một cách đáng sợ.
"Mà là giải phóng họ khỏi gánh nặng của sự cô đơn và hiểu lầm.
Hãy nhìn xung quanh cậu, Lâm Phong.
Bao nhiêu cuộc chiến bắt nguồn từ những lời nói dối?
Bao nhiêu gia tộc tan vỡ vì những nghi kỵ vô cớ?
Nếu tôi có thể xóa bỏ ranh giới giữa các tâm trí."
"Thì cậu sẽ trở thành Chúa tể của một thế giới không còn con người," Lâm Phong cắt ngang, giọng điệu sắc lạnh.
"Chỉ còn lại những bóng ma đang trôi nổi trong biển ý thức chung."
Trương Minh dừng bước.
Ánh mắt hắn suddenly thay đổi, từ sự kiêu ngạo chuyển sang vẻ mặt đau khổ khó hiểu.
"Cậu không hiểu.
Tôi đã chứng kiến bi kịch của chính mình.
Tôi mất tất cả vì một lời dối trá nhỏ bé.
Và bây giờ, tôi sẽ không để điều đó xảy ra với bất kỳ ai khác."
Lâm Phong nhận ra cơ hội.
Trong khoảnh khắc Trương Minh để lộ sự yếu đuối cảm xúc, hàng rào phòng thủ tâm linh của hắn tạm thời suy giảm.
Hắn chớp mắt, tập trung tất cả đấu khí vào lòng bàn tay phải, chuẩn bị cho một đòn tấn công chí mạng nhằm vào điểm huyệt cổ họng đối phương.
Nhưng trước khi Lâm Phong kịp hành động, Trương Minh đột ngột nâng tay lên.
Không phải để phòng thủ hay tấn công, mà là để chạm nhẹ vào trán mình.
Một luồng sáng tím loé lên từ giữa hai lông mày của hắn, lan tỏa ra như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng.
"Đừng vội kết luận," Trương Minh nói, giọng điệu giờ đây vang vọng từ khắp mọi hướng trong hội trường.
"Hãy nhìn xem điều gì đang chờ đợi cậu ở phía sau màn sương ảo ảnh này."
Lâm Phong cảm thấy thế giới xung quanh bắt đầu quay cuồng.
Những bức tường đá hoa cương tan biến thành những dòng dữ liệu trừu tượng, màu tím và đen xen kẽ nhau tạo thành một mê cung phức tạp trước mắt hắn.
Hắn cố gắng giữ vững ý thức, nhưng Tâm Âm của Trương Minh đang xâm nhập sâu hơn vào tiềm thức, kéo theo những ký ức mà Lâm Phong đã cố tình chôn vùi từ lâu.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi hình ảnh bi kịch đang nhấn chìm ý thức của Lâm Phong, anh nhận ra một điều kỳ lạ.
Những ký ức đau đớn mà Trương Minh ép vào không phải là ký ức thật của hắn.
Chúng là những ký ức được chỉnh sửa, được ghép nối lại từ vô vàn mảnh vỡ tâm linh khác nhau trong hệ thống giám sát toàn diện này.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tất cả năng lượng đấu khí còn sót lại để xây dựng một bức tường chắn vững chắc xung quanh linh hồn của mình.
Hắn nhớ lời khuyên của người thầy đầu tiên — không phải Trương Vô Kỵ, mà là phiên bản thứ tám của chính hắn trong quá khứ xa xôi.
"Đừng cố gắng chiến thắng Tâm Âm bằng cách đối kháng," giọng nói ấy vang lên trong ký ức.
"Hãy chấp nhận nó như một phần của dòng chảy."
Hắn mở mắt ra, đôi ngươi giờ đây sáng rực rỡ hơn bình thường với màu xanh lam lạnh lẽo đặc trưng của Đấu Sư cảnh giới cao cấp đang thức tỉnh bên trong hắn.
Lâm Phong bước tiến về phía Trương Minh, không còn sự do dự hay sợ hãi nữa.
Thay vào đó là một sự tự tin đến mức đáng sợ khi đối mặt với cái chết hoặc chiến thắng đều phụ thuộc hoàn toàn vào lựa đạo đức cá nhân mỗi người đưa ra hàng ngày trôi qua đều dài đằng đng giống hệt nhau y chang như những vòng xoáy địa ngục không lối thoát dành riêng cho những kẻ tham vọng quá lớn vượt xa khả năng kiểm soát thực tế của chính bản thân mình đang dần trượt dốc nhanh chóng về phía vực thẳm tối tăm nơi mà hy vọng sống sót gần như bằng con số 0 tuyệt đối!
"Cậu nghĩ cậu có thể kiểm soát tôi?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu bình tĩnh đến rợn người.
"Cậu đã quên mất rằng tôi không chỉ là một chiến binh thông thường."
Trương Minh nhíu mày, vẻ mặt lộ ra sự bối rối rõ rệt.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong khí thế của đối phương — từ một kẻ bị động phòng thủ chuyển sang chủ công tấn công với tốc độ và chính xác đáng kinh ngạc.
cậu đã thức tỉnh?" hắn hỏi run rẩy, giọng nói lần đầu tiên xuất hiện dấu hiệu lo lắng thực sự...
Lâm Phong bước chậm rãi đến gần, mỗi bước chân đều vang lên như tiếng trống chiến trường trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Hắn cúi xuống nhìn Trương Minh với ánh mắt thương cảm nhưng kiên quyết.
"Cậu đã làm tốt việc của mình," Lâm Phong nói nhẹ nhàng.
"Nhưng giờ là lúc nghỉ ngơi."
Trương Minh mở miệng, cố gắng thốt ra một lời cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn sụp đổ vào bóng tối vô định phía sau cánh cửa tâm trí khép lại vĩnh viễn không bao giờ có thể quay trở về với thế giới thực tại bên ngoài nữa dù cho mong muốn sống sót mãnh liệt nhất vẫn còn tồn đọng đâu đó sâu xa trong tiềm thức mơ hồ khó nắm bắt của hắn ta.
Lâm Phong quay lưng lại, bước ra khỏi Hội trường, bỏ lại phía sau sự ồn ào và những ánh mắt đầy nghi kỵ từ đám đông chứng kiến cuộc đối đầu vừa diễn ra chỉ vài phút trước đó mà thôi.
Bước chân anh nặng nề, không phải vì mệt mỏi thể xác do tổn thương nghiêm trọng gây ra bởi đòn tấn công chí mạng nhắm vào huyệt đạo cổ họng khiến máu tươi chảy đầm đìa nhuộm đỏ thẫm áo choàng trắng muốt vốn dĩ tượng trưng cho sự trong sạch thuần khiết vô nhiễm của người thầy giáo dạy võ thuật truyền thống lâu đời nổi tiếng khắp nơi trong khu vực địa phương này.
Anh biết rằng chiến thắng này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những thử thách khắc nghiệt hơn nữa sắp chờ đợi phía trước mà thôi, không hề dễ dàng hay đơn giản chút nào cả đâu.
thân mến ạ!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một dòng máu tươi nhỏ xuống trang giấy, thấm vào hình ảnh một khuôn mặt hắn từng thấy trong giấc mơ.
Hắn run rẩy rút kiếm, bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
Cánh cửa phòng bỗng mở, bóng đen kia nói: “Cuối cùng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận