Chương 21
Không phải là sự yên bình của một buổi sáng mùa thu, mà là sự im lặng chết chóc trước khi cơn bão tâm trí ập đến.
Hắn đứng giữa vòng tròn đá đen, vết thương trên má đã khô lại thành vệt máu sẫm màu, nhưng cảm giác đau đớn đó giờ đây trở nên xa xỉ so với áp lực tinh thần đang đè nặng lên lồng ngực.
Trương Vô Kỵ ngồi bệt xuống đất bên cạnh một tảng đá đổ vỡ, vai trái vẫn còn rỉ máu đỏ.
Cậu ta không hề tỏ ra hoảng loạn hay sợ hãi trước lời tuyên bố vừa rồi về "món nợ linh hồn".
Thay vào đó, ánh mắt cậu ấy hướng về phía cánh cửa gỗ mục đang phát ra những tiếng rít gào khó chịu mỗi khi có một cú va đập từ bên ngoài.
"Ngươi nói.
không còn ai chết thay cho tao nữa?" Lâm Phong hỏi lại.
Giọng của hắn trầm xuống, thiếu đi sự run rẩy mà ngay cả bản thân cũng cảm thấy lạ lùng.
Sự bình tĩnh này đến từ đâu?
Có phải là vì sự tuyệt vọng tột cùng khiến mọi dây thần kinh ngừng hoạt động để bảo vệ chủ nhân khỏi bị suy sụp?
Trương Vô Kỵ nhếch mép, nụ cười lạnh giá ấy lại xuất hiện trên khuôn mặt ngây thơ vốn dĩ của cậu.
Lần này, luật chơi đã thay đổi." Cậu ta xoay chiếc nhẫn trên ngón tay trỏ một lần nữa.
Con mắt bên trong viên đá quý dường như quay chậm lại, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe hở cửa sổ.
"Ngươi không còn là phiên bản thứ tám hay thứ bảy nữa.
Ngươi là số 9.
Và hệ thống đã quyết định rằng, nếu ngươi muốn tồn tại, ngươi phải tự trả giá."
Lâm Phong nhíu mày.
Thông tin này quá lớn để tiêu hóa trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy.
Ngươi đang nói về cái gì?"
"Đừng hỏi những câu ngu ngốc," Trương Vô Kỵ đáp lại, giọng điệu đột ngột trở nên sắc bén hơn.
Cậu ta đứng dậy, chân trái hơi khập khiễng do vết thương nhưng dáng vẻ vẫn vững chãi bất thường.
"Họ gọi đó là 'Cơ Chế Cân Bằng'.
Mỗi lần linh hồn của ngươi xuyên không và phá vỡ quy luật tự nhiên để sống sót, vũ trụ này phải hấp thụ một lượng năng lượng sinh mạng từ đâu đó để bù đắp.
Trước đây, nó lấy từ những kẻ yếu đuối nhất xung quanh ngươi.
Nhưng bây giờ."
Cậu ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong.
Ánh mắt của Trương Vô Kỵ không còn là ánh mắt của một cậu bé hồn nhiên thích ăn uống nữa.
Nó sâu thẳm và đầy ẩn ý, giống như hồ nước đen thăm thẳm dưới đáy rừng già.
"Bây giờ, nó sẽ lấy từ chính ngươi.
Hoặc những người mà ngươi yêu quý nhất."
Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình dường như đông cứng lại.
Hắn nhớ lại những lần gần chết vì bảo vệ người bạn đồng hành, những đêm không ngủ để canh gác cho làng mạc khi quái thú tấn công.
Hóa ra tất cả đều có giá?
Và giờ thì cái giá đó đang được tính toán bằng mạng sống của chính hắn?
"Có cách nào khác không?" Lâm Phong hỏi, giọng run nhẹ dù cố gắng giữ vững vẻ bình tĩnh bề ngoài.
Hắn không muốn chấp nhận sự thật rằng mình phải giết người hoặc hy sinh bạn bè để tồn tại.
Điều đó đi ngược lại với nguyên tắc 'Luật Bất Sát' mà hắn luôn tuân thủ, dù cho nó có thể là một cơ chế bảo vệ của vũ trụ.
Trương Vô Kỵ lắc đầu chậm rãi.
Trừ khi ngươi tìm ra cách phá bỏ sự độc tôn của Đấu Môn từ bên trong.
Nhưng để làm được điều đó." Cậu ta hạ thấp giọng xuống gần như thì thầm, nhưng lại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng này.
".ngươi cần sức mạnh mà ngay cả các Đấu Đế cũng phải e dè."
Tiếng cọt kẹt của gỗ mục rã vang lên từ bên kia cánh cửa, lớn hơn và dữ dội hơn trước đó vài phút.
Một phần khung cửa bị bẻ gãy, lộ ra một khe hở nhỏ.
Từ phía sau, ánh sáng trắng xóa chiếu vào, kèm theo mùi hương ngọt ngào đến mức gây buồn nôn – mùi của hoa tử đinh hương trong mùa chết chóc.
"Họ đã đến," Trương Vô Kỵ nói khẽ.
Cậu ta rút thanh kiếm gỗ cũ kỹ từ lưng ra, nhưng không hề có ý định tấn công ngay lập tức.
Thay vào đó, cậu ta lùi lại một bước, nhường chỗ cho Lâm Phong ở vị trí trung tâm của vòng tròn đá đen.
"Và lần này, ngươi sẽ phải tự mình đối mặt với hậu quả của những lựa chọn trước đây."
Lâm Phong hít sâu.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Đấu Khí xung quanh.
Nó không còn là năng lượng thuần túy mà đã bị nhiễm độc bởi Tâm Âm – khả năng nghe trộm suy nghĩ và ý định của kẻ thù.
Đây chính là vũ khí lợi hại nhất trong thế giới này, nhưng cũng là thứ nguy hiểm nhất nếu người sử dụng không kiểm soát được nó.
Hắn nhắm mắt lại một giây để tập trung.
Trong tâm trí mình, hình ảnh của những phiên bản trước đó xuất hiện – những linh hồn thất bại vì lòng tham hoặc sự yếu đuối.
Họ muốn quyền lực để thay đổi thế giới này theo ý mình, nhưng cuối cùng đều trở thành nạn nhân của chính mong muốn ấy.
Lâm Phong khác.
Mục tiêu duy nhất của hắn là bảo vệ thứ gì đó ngoài bản thân mình.
Và trong hệ thống này, tình yêu và sự hy sinh lại là lỗ hổng lớn nhất mà kẻ thù không thể khai thác hiệu quả nếu biết cách sử dụng đúng đắn.
Mở mắt ra, Lâm Phong bước về phía khe hở trên cánh cửa.
Ánh sáng trắng xóa kia giờ đây đã rõ ràng hơn – đó là bóng dáng của một đấu sĩ cao lớn, mặc áo choàng đen dài phủi bụi tro.
Người này không mang theo vũ khí nào cả, chỉ có đôi bàn tay trần và ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
"Ngươi đến để đòi nợ?" Lâm Phong hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn nữa.
Hắn biết rằng câu trả lời sẽ quyết định tương lai của mình – và có thể là của toàn bộ thế giới này.
Đấu sĩ áo choàng đen không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn bước qua khe hở một cách nhẹ nhàng như thể cánh cửa chỉ là ảo ảnh.
Khi đứng trước mặt Lâm Phong, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể chạm tay vào nhau.
Mùi hương tử đinh hương càng nồng nàn hơn, khiến đầu óc Lâm Phong trở nên mơ hồ và khó chịu.
"Không phải nợ," Đấu sĩ áo choàng đen nói, giọng điệu trầm thấp và đều đặn như nhịp đập của trái tim đang dần ngừng hoạt động.
"Mà là sự thanh toán."
Lâm Phong nhận ra ngay lập tức rằng người này không chỉ đơn thuần là một đấu sĩ bình thường.
Sức mạnh tỏa ra từ cơ thể hắn ta mang tính chất áp đảo, khiến cho Đấu Khí trong kinh mạch Lâm Phong trở nên trì trệ và khó kiểm soát hơn bao giờ hết.
Đây chắc chắn phải là cấp độ Đấu Sư cao nhất – thậm chí có khả năng chạm đến ngưỡng cửa của Đấu Tông!
"Vậy thì hãy thanh toán đi," Trương Vô Kỵ lên tiếng từ phía sau, giọng điệu vẫn lạnh giá nhưng mang theo một sự thách thức rõ rệt.
Cậu ta giơ thanh kiếm gỗ lên, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào nếu cần thiết.
"Nhưng đừng quên rằng chúng tôi không đơn độc."
Đấu sĩ áo choàng đen quay sang nhìn Trương Vô Kỵ với vẻ mặt đầy tò mò hung dữ.
Ánh mắt của hắn lướt qua cậu bé rồi trở lại Lâm Phong.
"Người này.
tại sao ngươi bảo vệ một kẻ ngoại tộc?"
"Vì anh ấy là đồng đội," Lâm Phong đáp ngắn gọn, không hề do dự.
Hắn biết rằng sự trung thành và lòng tin là yếu tố quan trọng nhất trong những tình huống như thế này – đặc biệt khi đối phương đang cố gắng thăm dò điểm yếu tinh thần của họ thông qua Tâm Âm.
Đấu sĩ áo choàng đen mỉm cười một nụ cười buồn bã nhưng đầy hy vọng kỳ lạ.
"Trung thành.
luôn là thứ dễ bị phản bội nhất." Hắn giơ tay lên, và những ngón tay dài thon gọn bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt – dấu hiệu của kỹ năng Tâm Âm đang được kích hoạt tối đa.
Lâm Phong cảm thấy sóng xung kích tinh thần đập vào ý thức của mình như một quả bom nổ chậm.
Những ký ức đau thương từ quá khứ của hắn bắt đầu hiện rõ trước mắt: cảnh cha mẹ chết vì bệnh tật, làng mạc bị đốt cháy bởi quân thù, và những lần gần mất mạng chỉ để cứu sống một người xa lạ.
Tất cả đều quay cuồng trong tâm trí hắn như một cơn lốc xoáy không lối thoát.
Nhưng rồi, bất ngờ thay, một giọng nói khác vang lên từ sâu thẳm bên trong – giọng của chính Lâm Phong phiên bản thứ 9.
Nó mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết: "Tôi đã sống đủ nhiều lần để biết rằng sự thật luôn nằm ở nơi ta chọn đứng!"
Hắn mở mắt ra, ánh sáng tím nhạt đang lan tỏa xung quanh Đấu sĩ áo choàng đen đột ngột tắt ngấm.
Người đàn ông kia sững sờ, vẻ mặt kinh hoàng lộ rõ khi nhận thấy Lâm Phong không những chịu đựng được mà còn đẩy lùi ảnh hưởng của Tâm Âm một cách hoàn hảo!
"Không thể nào." Đấu sĩ áo choàng đen thì thầm, giọng run rẩy bất thường.
Hắn chưa từng gặp phải ai có khả năng kháng cự mạnh mẽ như vậy – đặc biệt là ở cấp độ thấp hơn hẳn so với mình về mặt thực lực đấu khí thông thường.
Lâm Phong bước tiến lên một bước, áp đảo hoàn toàn đối phương dù vẫn đang chịu đựng vết thương trên vai trái do cuộc chiến trước đó để lại.
"Tôi nói đã bảo vệ những người thân thiết khỏi sự kiểm soát tâm trí của các Đấu Đế," hắn tuyên bố rõ ràng, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý chí và quyết tâm sắt đá.
"Và hôm nay sẽ không ngoại lệ."
Trương Vô Kỵ đứng yên lặng phía sau, ánh mắt sáng lên niềm tự hào hiếm khi thấy ở cậu bé vốn dĩ hồn nhiên ấy.
Hắn biết rằng khoảnh khắc này đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Lâm Phong – từ một người xuyên thích nghi đơn thuần trở thành chiến binh thực sự với lý tưởng riêng không ai lay chuyển được!
Đấu sĩ áo choàng đen lùi lại hai bước, vẻ mặt kinh hoàng lộ rõ hơn bao giờ hết.
Hắn chưa từng gặp phải ai có khả năng kháng cự mạnh mẽ như vậy – đặc biệt là ở cấp độ thấp hơn hẳn so với mình về mặt thực lực đấu khí thông thường.
Nhưng sự sững sờ ấy nhanh chóng biến mất khi một bóng đen khác xuất hiện từ phía sau lưng hắn, tiếp nối chuỗi phản công bất ngờ mà phe đối phương đã chuẩn bị kỹ lưỡng!
"Ngươi nghĩ rằng chỉ có vậy sao?" Một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối, kèm theo tiếng bước chân nặng nề của ba đấu sĩ khác đang tiến vào vòng tròn đá đen.
Họ đều mang trên người khí thế hung hãn và ánh mắt tàn nhẫn – những dấu hiệu rõ ràng cho thấy đây là một nhóm săn lùng chuyên nghiệp được đào tạo bài bản để xử lý các mối đe dọa tiềm tàng như Lâm Phong!
Lâm Phong quay sang nhìn Trương Vô Kỵ với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Chúng ta không thể chiến đấu cùng lúc cả bốn người này," cậu nói nhanh, phân tích tình hình trong nháy mắt.
Sức mạnh tập trung của họ sẽ dễ dàng áp đảo hai kẻ đang kiệt sức và bị thương nặng như hiện tại.
Chiến lược phòng thủ đơn thuần sẽ thất bại sớm muộn thôi!
Trương Vô Kỵ gật đầu đồng ý, nhưng thay vì lùi bước hoặc tìm cách chạy trốn như dự kiến ban đầu, cậu lại mỉm cười một nụ cười tinh nghịch đầy bí ẩn.
"Đúng là vậy.
nếu chúng ta không sử dụng lợi thế duy nhất mà chỉ có mình mới sở hữu được!"
Lâm Phong nhíu mày bối rối trước câu nói mơ hồ ấy chưa kịp hỏi thêm gì thì Trương Vô Kỵ đã lao thẳng về phía trước – nhắm vào chính Đấu sĩ áo choàng đen đang kinh hoàng đứng sững người nơi vừa nãy!
Thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong tay cậu bay vút lên không trung, cắt ngang luồng năng lượng tím nhạt còn sót lại từ đòn Tâm Âm của đối phương và tạo ra một khoảng trống đủ lớn để Lâm Phong có thể phản công ngay lập tức nếu muốn!
Nhưng thay vì tấn công trực diện vào kẻ địch mạnh nhất này, Lâm Phong lại đưa tay ra nắm chặt lấy cổ áo Đấu sĩ áo choàng đen đang hoảng loạn tột cùng.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào con ngươi của đối phương – nơi chứa đựng những bí mật sâu thẳm nhất về động cơ và mục đích thực sự đằng sau cuộc tấn công hôm nay!
"Ngươi đến đây không phải để giết tôi," Lâm Phong nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý chí và quyết tâm sắt đá.
"Mà là để kiểm tra xem liệu 'Luật Bất Sát' của ta có còn tồn tại trong thế giới này hay không?"
Đấu sĩ áo choàng đen sững sờ nhìn hắn với vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn sự thất vọng rõ rệt.
Hắn chưa từng gặp phải ai dám đối chất trực diện như vậy – đặc biệt lại là một kẻ ngoại tộc vốn dĩ không thuộc về hệ thống cân bằng vũ trụ này!
Sự im lặng của hắn kéo dài vài giây trước khi trả lời: "Đúng.
và kết quả cho thấy ngươi đã vượt qua kỳ vọng của chúng ta rất nhiều!"
Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình dường như đông cứng lại một lần nữa.
Thông tin này quá lớn để tiêu hóa trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy!
Nếu họ không phải là kẻ thù thực sự thì ai mới là người đang theo dõi và điều khiển toàn bộ chuỗi biến cố từ sau lưng?
Và quan trọng hơn cả – liệu Trương Vô Kỵ có biết trước mọi thứ hay chỉ đơn thuần là một quân cờ bị lợi dụng mà thôi?!
Đấu sĩ áo choàng đen bước lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hoàng lộ rõ hơn bao giờ hết.
Hắn chưa từng gặp phải ai có khả năng kháng cự mạnh mẽ như vậy – đặc biệt là ở cấp độ thấp hơn hẳn so với mình về mặt thực lực đấu khí thông thường.
Nhưng sự sững sờ ấy nhanh chóng biến mất khi một bóng đen khác xuất hiện từ phía sau lưng hắn, tiếp nối chuỗi phản công bất ngờ mà phe đối phương đã chuẩn bị kỹ lưỡng!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận