Chương 20

Bóng tối của hang động không còn là nơi ẩn náu an toàn nữa.

Nó trở thành một bức tường vô hình, ép chặt lấy lồng ngực Lâm Phong.

Trước mặt hắn, Trương Vô Kỵ ngồi bệt xuống đất, vai trái vẫn đang rỉ máu nhưng ánh mắt thì trống rỗng lạ lùng.

Lâm Phong bước chậm rãi về phía trước.

Mỗi bước chân của cậu đều dậm mạnh vào lớp đá vôi giòn tan dưới đáy hang.

Tiếng lạo xạo vang lên khô khốc trong sự im lặng chết chóc.

Hắn không nhìn Trương Vô Kỵ.

Ánh mắt đen của Lâm Phong khóa chặt vào bóng tối sâu thẳm phía sau lưng người bạn đồng hành kia.

Không khí ở đây đặc quánh như dầu nhớt.

Mùi ozone và sắt gỉ vẫn chưa tan, nhưng giờ nó đã pha trộn thêm một mùi hương khác — mùi của sự phân hủy nhanh chóng, giống như xác hoa mai nở giữa mùa đông giá rét.

“Cậu ổn chứ?” Lâm Phong hỏi, giọng trầm thấp, cố gắng giữ cho những gợn sóng trong Đấu Khí của mình không bị lộ ra ngoài.

Trương Vô Kỵ không đáp.

Cậu chỉ nhai một miếng bánh mì còn sót lại từ túi đồ khô, nuốt chửng mà không cần nhai kỹ.

Hành động ăn uống vô tư ấy tạo nên sự tương phản kỳ dị với vết thương đang chảy máu trên vai cậu.

Máu tươi bắn ra nhưng không rơi xuống đất.

Chúng lơ lửng trong không trung, uốn cong thành những ký tự cổ xưa trước khi vỡ tan tành như bọt xà phòng.

Lâm Phong nhíu mày.

Trực giác cảnh báo của hắn — thứ đã cứu mạng anh chín lần trước đó — đang hú lên thảm thiết.

Đây không phải là thương tích vật lý thông thường.

Đây là dấu hiệu của sự xâm nhập từ bên trong, nơi mà Đấu Khí truyền thống không thể chạm tới.

“Đừng ăn nữa,” Lâm Phong ra lệnh, giọng lạnh băng hơn bình thường.

“Máu của cậu đang bị ‘đọc’.”

Trương Vô Kỵ ngừng nhai.

Cậu quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngây thơ đến mức đáng sợ.

Ai đọc vậy?”

“Hắn,” Lâm Phong đáp cụt lủn, ngón tay cái liến nhanh chạm nhẹ lên huyệt đạo cổ họng của Trương Vô Kỵ khi người bạn kia quay sang.

Một luồng Đấu Khí tinh tế nhất chui vào mạch kinh lạc, tạm thời bịt kín lỗ chân lông nơi năng lượng tâm trí có thể rò rỉ ra ngoài.

“Ai đó đang cố gắng kết nối với ký ức qua vết thương này.”

Trương Vô Kỵ chớp mắt, dường như không hiểu gì cả.

Cậu chỉ gãi đầu một cách vô tư.

“Thế thì đau quá à?

Đau lắm đấy!”

Lâm Phong thở dài, cảm giác bất lực bao trùm lấy tâm trí cậu.

Sự ngây thơ của Trương Vô Kỵ vừa là khiên chắn tốt nhất trước sự xâm nhập tinh thần, đồng thời cũng là điểm mù chết người trong chiến đấu.

Cậu không biết mình đang bị tấn công như thế nào.

Và tệ hơn nữa, kẻ tấn công ấy có thể đã nắm được một phần ký ức quan trọng thông qua những giọt máu kia.

Lâm Phong quay lưng lại với Trương Vô Kỵ, bước nhanh về phía lối vào hang động tối đen.

Ánh mắt cậu quét ngang mọi thứ xung quanh — những nhũ đá nhọn hoắt, lớp địa y xám xịt bám trên vách đá, và cả bóng đổ của chính mình bị kéo dài ra méo mó dưới ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trần nhà.

Không có ai ở đó.

Nhưng cảm giác bị theo dõi lại mạnh hơn bao giờ hết.

Nó giống như một con rắn lạnh lẽo đang bò dọc sống lưng hắn, để lại những vết lõm sâu trong ý thức.

“Nghe Thầm Nghĩ,” Lâm Phong thì thầm vào bóng tối.

“Cậu đã dùng nó.”

Một giọng nói vang lên từ phía sau tảng đá lớn bên trái hang động.

Giọng đó không đến từ tai, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ của Lâm Phong.

Nó mượt mà, đầy uy quyền và mang theo một sự mệt mỏi ngàn năm.

“Nghe Thầm Nghĩ chỉ là công cụ,” giọng nói ấy đáp lại, lạnh lùng như băng giá mùa đông.

“Sự thật mới là vũ khí.”

Lâm Phong quay người lại, tay phải đã sẵn sàng đấu khí thành hình dạng thanh kiếm vô hình.

Đối diện cậu không phải là một con quái vật hay kẻ thù rõ ràng.

Đó là một bóng dáng mờ ảo, khoác lên mình chiếc áo choàng xám xịt đang tan biến dần vào hư không.

Khuôn mặt của nó bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng màu tím nhạt — màu của sự thao túng tâm trí cao cấp.

“Tôi muốn gặp chủ nhân của giọng nói đó,” Lâm Phong nói, cơ thể đến mức tối đa.

“Đừng chơi trò ẩn nấp.”

Bóng dáng kia cười khẽ.

Tiếng cười khô khốc vang vọng khắp hang động, làm rung chuyển những giọt nước đọng trên vách đá rơi xuống thình thịch.

Haha… Ngươi nghĩ rằng ta là một người duy nhất sao?

Ta chỉ là tiếng vọng của Luật Bất Sát mà thôi.”

Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình lạnh đi.

Hắn đã từng nghe đến thuật ngữ này từ những bản ghi chép cổ xưa bị cấm đoán ở thư viện Đấu Môn.

Luật Bất Sát không phải là đạo đức, cũng không phải là quy tắc xã hội.

Nó là một cơ chế tự vệ của vũ trụ, được kích hoạt khi một linh hồn xuyên không cố gắng thay đổi dòng chảy số phận quá mức.

“Luật Bất Sát?” Lâm Phong lặp lại từ ngữ đó, giọng run lên vì giận dữ hoặc có lẽ là sợ hãi.

“Vậy nên những cái chết trước kia… những phiên bản tôi đã gặp phải…”

“Là kết quả tất yếu,” bóng dáng ngắt lời, tiến bước về phía trước mà không cần di chuyển chân.

Nó lướt qua khoảng cách mười mét như một ảo ảnh.

“Mỗi lần ngươi cố gắng trở thành Đấu Đế để bảo vệ thế giới này, hệ thống phòng thủ của vũ trụ sẽ sụp đổ.

Sự tham vọng đó là mầm bệnh.

Và ta… chúng tôi là liều thuốc độc duy nhất có thể tiêu diệt nó.”

Lâm Phong nghiến răng chặt đến mức hàm kêu lạo xạo.

Hắn hiểu rồi.

Đây không phải là một cuộc chiến giữa thiện và ác đơn thuần.

Đây là sự xung đột giữa ý chí tự do và trật trị được áp đặt bởi chính những quy luật tồn tại của thế giới này.

“Vậy thì tôi sẽ tìm cách khác,” Lâm Phong tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

“Tôi không cần phải trở thành Đấu Đế để bảo vệ họ.”

Bóng dáng kia dừng lại.

Lớp sương mù che khuất khuôn mặt bắt đầu xáo động, như thể nó đang cảm thấy ngạc nhiên — hoặc có lẽ là tò mò.

“Không trở thành Đấu Đế?

Vậy ngươi định dùng gì?

Một cậu bé cấp độ Đấu Giả yếu ớt này?”

Lâm Phong quay sang nhìn Trương Vô Kỵ đang ngồi ăn bánh mì bên kia hang.

Cậu mỉm cười một nụ cười đầy chua chát nhưng cũng không kém phần quyết liệt.

“Tôi sẽ dùng thứ mà các ngươi không thể dự đoán được.”

“Thế nào?” bóng dáng hỏi, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng hơn, mang lại cảm giác ghê rợn khó tả.

Lâm Phong giơ tay lên, chỉ về phía Trương Vô Kỵ.

“Sự ngây thơ thuần khiết nhất này.”

Bóng dáng kia im lặng trong một khoảnh khắc dài đến mức suffocating.

Sau đó, tiếng cười của nó bùng nổ lần nữa, nhưng lần này không còn lạnh lùng mà đầy sự mỉa mai.

“Ngươi đang đùa với ta sao?

Một đứa trẻ hồn nhiên không thể chống lại sóng thần của Đấu Khí đỉnh cao.”

“Đúng là không thể,” Lâm Phong thừa nhận thẳng thắn.

“Nhưng nó có thể làm cho những người như các ngươi… mất phương hướng.”

Trước khi bóng dáng kia kịp phản ứng, một cột sáng trắng lóe lên từ bên trong cơ thể Trương Vô Kỵ.

Không phải Đấu Khí đen ngòm của Kha Vĩ hay năng lượng tâm trí tím nhạt của kẻ ẩn nấp.

Đó là ánh sáng nguyên sơ, chưa bị ô nhiễm bởi tham vọng hay nỗi sợ hãi.

Nó chiếu rọi khắp hang động, quét sạch bóng tối và khiến những ký tự huyết trên vai Trương Vô Kỵ vỡ tan hoàn toàn.

Bóng dáng kia hét lên một tiếng đau đớn — không phải từ cơ thể vật lý, mà là từ sự tồn tại ý thức của nó trong thế giới này.

Lớp sương mù bắt đầu xé toạc ra, lộ ra một khuôn mặt già nua, nhăn nheo và đầy những vết sẹo tinh thần.

“Ngươi… đã phá vỡ quy tắc,” giọng nói run rẩy của bóng dáng ấy vang lên lần cuối trước khi tan biến hoàn toàn vào hư không.

“Bây giờ thì quá muộn rồi…”

Lâm Phong đứng đó, thở hồng hộc.

Ánh sáng từ Trương Vô Kỵ dần tắt đi, để lại sự im lặng tột độ trong hang động.

Cậu biết rằng mình vừa mở ra một cánh cửa mà không thể đóng lại được nữa.

Nhưng điều khiến hắn thực sự sợ hãi không phải là hậu quả của hành động này.

Mà là thứ đang nằm trên lòng bàn tay Trương Vô Kỵ — thứ đã xuất hiện ngay sau khi ánh sáng tắt ngấm.

Đó là một chiếc nhẫn bằng xương trắng muốt, khắc đầy những ký tự máu tươi chưa kịp khô.

Và bên trong chiếc nhẫn ấy, có một con mắt mở to đang nhìn thẳng vào Lâm Phong với vẻ mặt kinh hoàng tột độ — giống hệt khuôn mặt của chính cậu trong lần tái sinh thứ tám trước khi chết thảm.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề và lạnh buốt đến kỳ lạ.

Nhiệt độ dường như giảm xuống nhanh chóng, khiến da thịt Lâm Phong nổi lên một lớp gai ốc mịn màng.

Hắn không thể nhúc nhích.

Máu trong tĩnh mạch đóng băng lại dưới sự ép buộc của cái nhìn từ con mắt kia.

Hắn đã trải qua tám lần chết đi sống lại.

Mỗi lần, ký ức về nỗi sợ hãi cuối cùng đều dần phai nhạt theo thời gian tu luyện đấu khí.

Nhưng khoảnh khắc này, mọi vết thương tinh thần cũ bỗng dưng xé toang trở lại.

Trương Vô Kỵ vẫn đứng đó, tay cầm chiếc nhẫn xương trắng như thể không hề biết đến sự hiện diện của thứ đáng sợ bên trong nó.

Biểu cảm trên khuôn mặt hắn bình thản đến mức kinh hãi.

Không có run rẩy.

Không có hoảng loạn.

Chỉ có một vẻ tĩnh lặng chết chóc của kẻ đã nhìn thấy tận cùng bí mật thế giới này.

Lâm Phong cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực đau nhói như bị ai đó bóp chặt lấy.

Đấu khí trong (kinh mạch) bắt đầu rối loạn, tuôn chảy hỗn độn thay vì tuân theo mệnh lệnh kiểm soát.

Hắn cần bình tĩnh.

Nếu không, hắn sẽ mất đi lý trí ngay tại đây.

"Trương Vô Kỵ," giọng nói của Lâm Phong vang lên khàn đặc, khác hẳn với sự thanh thoát thường ngày.

"Mày vừa làm gì vậy?"

Câu hỏi treo trong không khí loãng (loãng mỏng).

Trương Vô Kỵ từ từ hạ thấp cánh tay xuống.

Chuyển động chậm rãi, từng li từng tí, như thể hắn đang nâng một vật phẩm nguy hiểm hơn là chiếc nhẫn bình thường.

Ánh mắt lạnh lẽo của hắn quét qua Lâm Phong, mang theo vẻ xa cách tột độ mà trước đây chưa bao giờ xuất hiện giữa hai người họ.

"Mày hỏi tôi?" Trương Vô Kỵ đáp lại, giọng điệu trầm thấp và đều đều.

"Hay mày đang cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát của ngươi?"

Lâm Phong nheo mắt, cảm giác bất an dâng lên cao trào.

Hắn không thích cách nói chuyện ẩn ý này một chút nào.

Trong thế giới đấu khí tàn khốc mà họ đang sống, sự mơ hồ thường là tiền đề cho cái chết hoặc phản bội.

Hắn đưa tay ra, ngón tay khẽ run khi chuẩn bị triệu hồi đấu khí để tự vệ nếu cần thiết.

"Đưa nó đây," Lâm Phong yêu cầu ngắn gọn.

"Tôi sẽ giải quyết chuyện này."

Trương Vô Kỵ bật cười một tiếng khô khốc.

Tiếng cười đó nghe như cát xát vào đá, (kích thích tai) và đầy sự chế giễu.

Hắn lắc đầu nhẹ nhàng, mái tóc đen bay phất phơ trong luồng khí lạnh lẽo bất chợt thổi qua căn phòng kín mít này.

"Giải quyết?

Mày nghĩ mình có thể giải quyết thứ đã tồn tại từ trước khi thế giới được sinh ra sao?" Trương Vô Kỵ bước về phía trước một bước.

Chiếc nhẫn trên tay hắn bắt đầu tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, màu tím nhạt, giống như những đám mây ma khí ở vùng biên cương chết chóc mà họ từng đi qua.

"Mày không hiểu gì cả, Lâm Phong."

"Thì hãy nói rõ ràng," Lâm Phong đáp lại sắc lạnh.

Đấu khí của hắn ngưng tụ thành một lớp màng bảo vệ vô hình quanh người.

Hắn cảm nhận được áp lực từ chiếc nhẫn đang gia tăng theo cấp số nhân.

Nó giống như một hố đen nhỏ bé, hút lấy tất cả năng lượng xung quanh.

"Mày đã đánh thức thứ gì đó?"

Trương Vô Kỵ dừng bước.

Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn năm mét.

Mùi hương của máu tanh và mùi ozone lạ lùng tỏa ra từ chiếc nhẫn khiến mũi Lâm Phong đau rát.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của đối phương, tìm kiếm một dấu hiệu giả dối nào đó nhưng không hề thấy.

Chỉ có sự chân thật đáng sợ đến mức làm người ta phát điên.

"Không phải tôi đánh thức nó," Trương Vô Kỵ nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh vào tâm trí Lâm Phong.

"Nó tự mở ra khi mày bước qua cánh cửa kia.

Mày nhớ lại xem, lúc mày tái sinh lần thứ tám, chính tay ai đã chạm vào chiếc nhẫn này trước tiên?"

Lâm Phong sững sờ.

Ký ức ùa về trong một chớp mắt đau đớn.

hắn đang tuyệt vọng tìm cách thoát khỏi cái chết thảm khốc mà không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

Hắn nhớ cảm giác lạnh lẽo của xương chạm vào lòng bàn tay mình.

Hắn nhớ mùi vị sắt gỉ trên lưỡi khi cắn răng chịu đựng nỗi đau tột cùng.

"Mày." giọng nói Lâm Phong nghẹn lại trong cổ họng.

"Mày đang ám chỉ rằng chính tôi là nguyên nhân?"

"Không phải nguyên nhân," Trương Vô Kỵ chỉnh sửa, ánh mắt sắc lẹm như kiếm ý của hắn đang tỏa ra từ đôi đồng tử hẹp dài.

"Mà là người duy nhất có thể mở được nó vì linh hồn mày đã bị đánh dấu bởi cái chết tám lần liên tiếp.

Mày không chỉ đơn thuần tái sinh, Lâm Phong.

Mày đã mang theo một món nợ mà thế giới này chưa bao giờ cho phép tha thứ."

Lâm Phong cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Thông tin quá lớn để tiêu hóa trong vài giây ngắn ngủi này.

Đấu khí của hắn chùn xuống một chút vì sự shock bất ngờ.

Hắn luôn nghĩ mình là kẻ may mắn nhất, người được ban phước lành từ những thế lực siêu nhiên không tên tuổi.

Hóa ra đó chỉ là bẫy?

"Món nợ gì?" Lâm Phong hỏi lại, giọng run rẩy dù cố gắng giữ vững vẻ bình tĩnh bề ngoài.

"Nói rõ ràng nếu mày muốn tôi nghe."

Trương Vô Kỵ nhếch mép cười một nụ cười lạnh giá đến vô cảm.

Hắn xoay chiếc nhẫn trên ngón tay trỏ, và con mắt bên trong dường như cũng quay theo chuyển động đó, nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ mặt kinh hoàng không đổi nhưng đầy sự tò mò hung dữ.

"Món nợ là linh hồn của những kẻ đã chết thay cho mày," Trương Vô Kỵ nói khẽ, gần như thì thầm nhưng lại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng này.

"Mỗi lần tái sinh, có ai đó phải hy sinh mạng sống để giữ lấy sự cân bằng vũ trụ mà mày vô tình phá vỡ.

Và bây giờ."

Hắn dừng lời, ánh mắt nhìn về phía cửa phòng nơi vừa đóng sập lại trước đó vài phút.

Tiếng cọt kẹt của gỗ mục rã vang lên từ bên kia cánh cửa, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang cố sức bẻ gãy nó để bước vào thế giới thực tại này.

".bây giờ, họ đến đòi nợ," Trương Vô Kỵ kết thúc câu nói với vẻ mặt hoàn toàn bình thản.

"Và lần này, không còn ai chết thay cho mày nữa."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập