Chương 19
Nó phủ lên mọi thứ một lớp bụi tro tàn, che lấp cả màu sắc lẫn cảm xúc.
Lâm Phong đứng giữa vòng tròn đá đen, hơi thở vẫn còn khò khè trong lồng ngực.
Máu từ khóe miệng hắn chảy xuống cằm, ấm áp và mặn chát, nhưng lạnh lẽo hơn là ánh mắt của Trương Vô Kỵ đang nhìn hắn.
Không khí nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao.
Không ai nói lời nào.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá xa xôi, mang theo mùi ozone nồng nặc — dấu hiệu của đấu khí vừa mới được giải phóng với cường độ khủng khiếp.
Lâm Phong cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.
Chúng run nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thôi thúc từ sâu thẳm trong tủy xương.
Thứ gì đó đang gọi hắn.
Một tiếng thì thầm cổ xưa, nguyên thủy và đầy bạo lực.
Nó không hỏi ý kiến hắn.
Nó chỉ đòi hỏi.
“Đứng dậy,” Lâm Phong nói.
Giọng nói của hắn bình thản đến đáng sợ.
Không có sự hả hê chiến thắng, cũng không có chút xót thương nào dành cho kẻ bại trận nằm sprawled trên sàn đá kia.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mở to, lắp bắp của đối thủ — Kha Vỹ.
Kha Vỡ không cử động.
Cơ thể hắn co giật nhẹ, những đường vân đấu khí trên da thịt đang vỡ vụn như kính vỡ dưới áp lực vô hình.
Linh hồn hắn chưa chết, nhưng đã bị nghiền nát.
Sự tự hào, niềm tin vào luật lệ bất sát, và cả lý trí của một Đấu Sư cấp cao đều tan biến trong tích tắc vừa qua khi Lâm Phong kích hoạt sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình.
Trương Vô Kỵ bước về phía trước.
Bước chân cậu nặng nề nhưng kiên quyết.
Cậu không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện này.
Trực giác chiến đấu mách bảo rằng thứ vừa sử dụng bởi Lâm Phong nguy hiểm hơn bất kỳ chiêu thức nào hắn từng thấy.
Nó không mang theo sát khí, mà mang theo sự trống rỗng của một vực thẳm.
“Lâm Phong,” Trương Vô Kỵ gọi tên bạn mình bằng giọng run rẩy.
cậu đã làm gì vậy?” Hắn quay sang nhìn người thầy đầu tiên — hay đúng hơn là đồng đội chiến đấu duy nhất còn lại bên cạnh hắn trong thế giới điên cuồng này.
Gương mặt trẻ trung của Trương Vô Kỵ lộ vẻ hoang mang tột độ.
Cậu không sợ Lâm Phong bị thương, cậu sợ thứ gì đó đang thay đổi con người mà cậu biết rõ.
“Tôi đã chọn,” Lâm Phong đáp ngắn gọn.
Hắn lau vết máu trên môi bằng mu bàn tay, chậm rãi và có chủ đích.
“Luật Bất Sát bảo vệ chúng ta khỏi sự hủy diệt của Đấu Đế.
Nhưng nó cũng giam cầm chúng ta trong lồng kính mong manh này.” Kha Vỹ cố gắng nhúc nhích ngón chân, nhưng cơ thể hắn từ chối tuân lệnh.
Hắn nhìn lên Lâm Phong với ánh mắt cầu cứu lẫn kinh hãi.
ngươi đã vi phạm quy tắc.
Tâm Âm sẽ trừng phạt.” “Tâm Âm không trừng phạt,” Lâm Phong ngắt lời, giọng lạnh băng.
“Nó chỉ phản chiếu.” Hắn bước về phía Kha Vỹ, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung lên nhẹ nhàng.
Đấu khí trong cơ thể hắn không còn xoay chuyển theo quỹ đạo truyền thống nữa.
Nó ngưng tụ lại ở trung tâm lồng ngực — nơi trái tim đập thình thịch như một cái trống chiến trường.
Thứ ánh sáng xanh lam kỳ lạ từ lòng bàn tay chương trước giờ đây đã lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nó không mang màu sắc của hy vọng.
Nó là màu của sự tuyệt vọng được đóng băng.
Trương Vô Kỵ nheo mắt, cố gắng tập trung tinh thần để “Nghe Thầm Nghĩ” như mọi khi.
Nhưng thay vì những suy nghĩ rõ ràng, cậu chỉ nghe thấy một tiếng ồn trắng — giống như tĩnh điện từ radio cũ.
Nó làm đau đầu cậu đến mức quặn thắt.
“Tôi không thể nghe được,” Trương Vô Kỵ nói, nhíu mày đau đớn.
cậu đã che chắn tâm trí mình?
Không, không phải là che chắn.
nó quá ồn ào.” Đó chính xác là điều Lâm Phong muốn khẳng định.
Hắn quay lại nhìn Kha Vỹ đang nằm bất động trên sàn đá.
Kẻ thù này đại diện cho trật tự cũ — những người tin rằng hòa bình đến từ sự kiểm soát và đồng bộ hóa suy nghĩ.
Và giờ, hắn đã phá vỡ nó bằng cách đơn giản nhất: từ chối tham gia vào trò chơi tâm trí đó.
“Cậu hỏi tôi đã làm gì,” Lâm Phong lặp lại câu hỏi của Trương Vô Kỵ trước khi dừng bước cạnh Kha Vỹ.
“Tôi đã ngừng cố gắng trở thành Đấu Đế.” Kha VỶ mở miệng, muốn phản bác điều vô lý ấy, nhưng chỉ có một tiếng sặc máu thoát ra từ cổ họng hắn.
Hắn không hiểu.
Không ai trong thế giới này có thể mạnh lên mà không đi theo con đường thăng cấp cảnh giới thông qua việc tích tụ đấu khí và ép buộc tâm hồn người khác phục tùng.
“Luật Bất Sát là cơ chế bảo vệ,” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa, đủ để chỉ hai người họ nghe thấy.
“Nhưng nó cũng là còng tay cho những ai dám mơ về tự do thực sự.
Tôi không giết cậu vì tôi muốn thắng.
Tôi làm vậy vì nếu tôi dùng đấu khí thông thường để hạ gục cậu, hệ thống phòng thủ của Đấu Đế sẽ kích hoạt ngay lập tức.” Trương Vô Kỵ nuốt nước bọt khó khăn.
Trực giác mách bảo rằng Lâm Phong đang nói sự thật — một phần sự thật nguy hiểm hơn bất kỳ lời dối trá nào.
cái giá là gì?” Lâm Phong không trả lời ngay.
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình.
Những đường vân xanh lam giờ đây đã chuyển sang màu đỏ sẫm, giống như máu đông khô lại trên da thịt.
Nó nóng rát.
Đau đớn dữ dội ăn vào từng tế bào thần kinh, nhưng hắn cắn chặt răng chịu đựng.
“Cái giá là tôi trở thành một lỗ hổng,” Lâm Phong nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý nghĩa.
“Trong mắt Đấu Đế và hệ thống Tâm Âm của họ, tôi không còn tồn tại như một thực thể độc lập nữa.
Tôi trở thành ‘nhiễu loạn’.
Một lỗi trong mã nguồn của thế giới này.” Kha Vỹ cố gắng cười — một nụ cười đau đớn đầy khinh miệt.
nghĩ rằng ngươi đặc biệt sao?
Ngươi chỉ là một con rối đang tự cắt dây thừng mà không biết nó sẽ chặt cổ mình trước tiên.” “Im đi,” Trương Vô Kỵ quát lên, giọng nói vang vọng trong hang động đá đen.
Cậu bước sang bên cạnh Lâm Phong, đặt tay lên vai người bạn của mình — cử động hiếm hoi thể hiện sự bảo vệ rõ ràng từ cậu.
“Ngươi không có quyền phán xét hắn nữa.” Kha Vỹ sững sờ nhìn Trương Vô Kỵ.
Ánh mắt hoang mang trong đôi ngươi đen láy ấy cuối cùng cũng vỡ ra thành những mảnh ghép hiểu biết đau đớn.
Hắn nhận ra rằng hai người trước mặt mình — một kẻ đa nghi lạnh lùng và một cậu bé hồn nhiên ngây thơ — vừa tạo nên sự kết hợp mà không ai từng dự đoán được: Sự im lặng tuyệt đối giữa tiếng ồn của thế giới.
Lâm Phong quay sang nhìn Trương Vô Kỵ, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có.
“Vô Kỵ, nghe này.
Từ giờ trở đi, đừng bao giờ cố gắng đọc suy nghĩ của tôi.” Trương Vô Kịt gật đầu thật nhanh, vẻ mặt căng thẳng đến mức những cơ bắp trên khuôn mặt cậu bị xoắn lại.
“Tôi không muốn mà!
Nó làm đau đầu tôi chết mất!” “Không phải vì nó gây đau,” Lâm Phong nói nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Mà vì nếu cậu đọc được suy nghĩ của tôi trong trạng thái này, linh hồn thuần khiết của cậu sẽ bị lây nhiễm bởi sự hỗn loạn từ tám đời trước.” Trương Vô Kỵ sững người.
Cậu lùi lại một bước, mắt mở to đầy kinh hãi.
đời?” Lâm Phong không đáp.
Hắn quay lưng đi về phía lối ra hang động.
Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.
Hắn biết rằng đây mới chỉ là bước đầu tiên — và cũng là bước nguy hiểm nhất.
Bằng cách từ chối tham gia vào hệ thống đồng bộ hóa tâm trí của Đấu Đế, hắn đã trở thành kẻ thù số một của trật tự hiện tại.
Nhưng quan trọng hơn cả, hắn đang mở ra cánh cửa cho những gì nằm ngoài hiểu biết của bất kỳ tu sĩ nào trên Đấu Đại Lục này.
“Đi thôi,” Lâm Phong nói với Trương Vô Kỵ.
“Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi các Đấu Sư cấp thấp khác đến kiểm tra thi thể — hay đúng hơn là xác sống — của Kha Vỹ.” Trương Vô KỊ gật đầu, nhưng cậu không di chuyển ngay lập tức.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang khuất dần của Lâm Phong trong ánh sáng mờ ảo.
Trực giác chiến đấu cực cao của cậu đang báo động liên tục.
Không phải vì nguy hiểm từ bên ngoài.
Mà vì sự thay đổi sâu sắc bên trong người bạn thân nhất của mình.
Hắn không còn là chàng trai thận trọng, đa nghi mà Trương Vô Kỵ từng biết nữa.
Hắn trở thành một bí ẩn sống — một hộp Pandora vừa được mở ra nhưng chưa ai dám nhìn vào bên trong.
Và đáng sợ hơn cả, Lâm Phong dường như cũng đang tự hỏi chính xác thứ gì đang nằm sâu thẳm trong bóng tối của linh hồn mình sau khi những phiên bản trước đó đã thất bại thảm hại.
Trương Vô Kỵ chạy theo, bước chân nhỏ nhẹ để không làm vỡ sự im lặng mong manh vừa được thiết lập.
Nhưng ngay trước khi hai người họ vượt qua ngưỡng cửa hang động, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau — nơi Kha Vỹ vẫn nằm bất động trên sàn đá.
Không phải tiếng kêu cứu.
Không phải lời nguyền rủa.
Mà là một giọng nói trầm thấp, cổ xưa và đầy uy quyền phát ra trực tiếp từ trong tâm trí của cả hai người họ — vượt qua mọi rào chắn Tâm Âm mà Lâm Phong vừa tạo lập.
“Phiên bản thứ mười,” giọng nói ấy thì thầm, lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu.
“Cuối cùng cũng thức tỉnh.” Lâm Phong đứng đơ người tại chỗ.
Mồ hôi lạnh nhọc trên sống lưng cậu, mặc dù không khí trong hang động đang se lạnh.
Cậu quay phắt đầu lại, mắt nheo hẹp nhìn về phía khe đá nơi Kha Vỹ nằm co ro.
Cơ thể của gã thanh niên ấy vẫn bất động, nhưng lớp áo đen cũ kỹ xung quanh hắn bỗng chốc rung lên dữ dội.
Không phải do gió.
Hang sâu này không có luồng khí lưu thông mạnh mẽ đến vậy.
Đó là Đấu Khí đang sôi sục bên trong cơ thể Kha Vỹ.
Nhưng màu sắc của nó.
hoàn toàn sai lệch.
Thay vì ánh sáng trắng bạc thuần khiết mà Lâm Phong từng chứng kiến khi gã tỉnh dậy lần trước, giờ đây một thứ bóng tối quánh đặc, tựa như mực tàu bị khuấy lên bởi bàn tay vô hình, đang thẩm thấu qua các lỗ chân lông da thịt.
Nó lan tỏa chậm rãi, giống như những rễ cây độc hại tìm kiếm nguồn dinh dưỡng từ đất mẹ.
“Lâm Phong,” Kha Vỹ mở mắt ra.
Đôi đồng tử đen nhánh ấy không còn sự mơ hồ hay mệt mỏi nữa.
Chúng sáng lên một cách đáng sợ, phản chiếu lại ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc trong tay cậu với vẻ xa xăm, cổ xưa đến mức làm rợn người.
“Ngươi đã nghĩ rằng mình là kẻ cứu rỗi?” Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí nặng nề.
Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đều như một cú đấm vào lồng ngực.
Cậu nghiến răng, Đấu Khí trong kinh mạch bắt đầu xoay chuyển theo bản năng phòng thủ.
“Ngươi đang nói cái gì?
Chúng ta vừa mới thoát chết.
Ngươi cần nghỉ ngơi.” “Nghỉ ngơi?” Kha Vỹ khẽ cười.
nụ cười đầy mỉa mai và đau khổ, méo mó khuôn mặt trẻ trung của hắn thành một biểu cảm kỳ dị.
“Đây không phải là giấc ngủ, Lâm Phong.
Đây là sự giam cầm.
chính là chìa khóa đã vô tình mở cánh cửa địa ngục.” Lâm Phong bước lùi lại một bước, gót chân va vào tảng đá sau lưng tạo ra tiếng lạo xạo khô khốc.
Trực giác sinh tồn của cậu – thứ trực giác đã giúp hắn sống sót qua bao nhiêu trận chiến tàn khoc ở thế giới cũ – đang la hét cảnh báo nguy hiểm.
Không phải từ Kha Vỹ trước mặt, mà từ chính bản thân gã thanh niên này.
Từ sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc con người mỏng manh ấy.
“Phiên bản thứ mười,” Lâm Phong lặp lại lời nói vừa vang lên trong đầu hắn, giọng run rẩy bất thường.
“Ý ngươi là.
có chín phiên bản khác trước đó?
Và họ đều đã chết?” Kha Vỹ không trả lời ngay.
Hắn từ từ ngồi dậy, chậm chạp nhưng chắc chắn.
Những vết nứt trên sàn đá xung quanh gã bắt đầu mở rộng hơn, tiết ra những luồng hơi lạnh lẽo mang mùi vị của tro bụi và máu khô.
“Họ không chết vì chiến tranh,” Kha Vỵ thì thầm, giọng nói giờ đây hòa quyện hoàn toàn với âm thanh kỳ lạ kia, tạo thành một sự cộng hưởng làm rung động từng tế bào trong cơ thể Lâm Phong.
“Họ chết vì họ từ chối chấp nhận thật sự của thế giới này.” “Thật sự nào?” Lâm Phong hỏi, tay phải đưa vào túi áo, chạm nhẹ lên cán kiếm nhỏ mà hắn luôn mang theo dù không bao giờ sử dụng công khai.
Kha Vỹ đứng dậy hoàn toàn.
Chiều cao của gã dường như tăng thêm vài phân trong ánh sáng mờ ảo này.
Bóng đổ trên tường hang động bị kéo dài và biến dạng, trông giống như một con thú dữ đang vươn mình sau giấc ngủ dài ngàn năm.
“Thế giới ngươi gọi là Dị Giới,” Kha Vỹ nói, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu áp lực tâm lý đè lên vai Lâm Phong, “chỉ là một phòng thí nghiệm khổng lồ.
Và Đấu Khí?
Đó không phải năng lượng thiên nhiên.
Đó là mã nguồn lỗi được cố gắng vá lại bằng ý chí của con người.” Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình như đông cứng lại.
Những gì gã thanh niên này nói ra đi ngược lại mọi kiến thức mà các bậc trưởng lão, những cuốn sách cổ và thậm chí cả hệ thống nhiệm vụ ảo đã dạy cho hắn suốt hai mươi năm qua.
Đấu Khí là linh khí của trời đất, là kết tinh của sinh mệnh đấu tranh với tự nhiên.
Nó không thể là một thứ gì đó nhân tạo, một cái lỗi kỹ thuật cần được sửa chữa.
“Ngươi nói dối,” Lâm Phong gầm lên, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng sự giận dữ trong tim đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Ta đã thấy Thần Thú!
Ta đã chứng kiến những chiến binh vĩ đại nhất nâng cao đấu khí để bảo vệ người thân của họ!
Ngươi dám gọi đó là lỗi?” Kha Vỹ nhìn Lâm Phong với ánh mắt thương cảm, một sự thương cảm lạnh lùng đến mức tàn nhẫn.
Chỉ là chương trình phòng thủ tự động quá tải ý thức chủ nhân mà thôi.
Còn những chiến binh vĩ đại.
Họ chỉ là những người may mắn tìm ra cách tận dụng lỗi đó trước khi hệ thống quét và xóa sổ họ.” Gã giơ tay lên, lòng bàn tay mở rộng.
Một quả cầu năng lượng đen ngòm hiện hình giữa không trung, xung quanh nó tỏa ra những tia sét màu tím nhạt – một dạng Đấu Khí mà Lâm Phong chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào.
“Xem này,” Kha Vỹ thì thầm.
“Đây là mã gốc.
Không bị nhiễm độc bởi cảm xúc hay mong muốn bảo vệ ai đó.” Quả cầu năng lượng nổ tung nhẹ nhàng, không tạo ra sóng xung kích vật lý, nhưng lại lan tỏa một làn sóng âm thanh kỳ lạ khiến Lâm Phong nhắm mắt chặt lại.
Khi mở mắt trở ra, hắn thấy cảnh tượng trước mặt mình thay đổi hoàn toàn.
Những bức tường đá vững chãi của hang động giờ đây trở nên trong suốt như kính vỡ.
Bên kia lớp vỏ bọc thực tại ấy là những dòng chữ mã hóa chạy liên tục, vô tận, tạo thành một cấu trúc lưới bao trùm lên mọi thứ: cây cối, con người, và cả chính cơ thể hắn.
“Đây mới là thế giới thật,” Kha Vỹ nói, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp nơi trong hang động, không còn xuất phát từ miệng gã nữa.
“Và ngươi, Lâm Phong.
Ngươi là biến số duy nhất mà chúng chưa tính đến.” Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Thông tin quá nhiều, xung đột nhau dữ dội.
Nếu những gì Kha Vỹ nói đúng, thì mọi nỗ lực tu luyện của hắn cho đến nay đều vô nghĩa?
Mọi người thân mà hắn cố gắng bảo vệ chỉ là ảo ảnh trong một trò chơi lớn hơn mà hắn không hề biết đến quy tắc?
“Tại sao ngươi lại thức tỉnh?” Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.
“Và tại sao là phiên bản thứ mười?
Ai đang tạo ra những phiên bản này?” Kha Vỹ lắc đầu slowly.
“Không ai ‘tạo’ chúng ra cả.
Chúng ta tự sinh ra từ sự phản kháng của ý thức đối với quy định cứng nhắc của thế giới.
Mỗi khi một người đấu sĩ đạt đến đỉnh cao và khao khát phá vỡ ranh giới, hệ thống sẽ cố gắng xóa bỏ họ bằng cách biến họ thành Thần Thú – những thực thể mất trí nhớ, chỉ biết chiến đấu và tiêu diệt.
Nhưng đôi khi.
sự phản kháng đủ mạnh để giữ lại nhân tính.” Gã bước closer về phía Lâm Phong.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vài mét.
Áp lực từ Đấu Khí đen ngòm của Kha Vỹ khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, khó thở.
“Mười lần trước đó, họ đều thất bại vì lòng tham hoặc sự yếu đuối,” Kha Vỵ tiếp tục nói, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
“Họ muốn quyền lực để thay đổi thế giới này theo ý mình.
Nhưng ngươi.
Ngươi khác.” “Khác ra sao?” Lâm Phong hỏi, dù biết rằng câu trả lời có thể sẽ làm rung chuyển nền tảng nhận thức của hắn.
Kha Vỵ mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng đầy hy vọng kỳ lạ.
“Vì mục tiêu duy nhất của ngươi là bảo vệ thứ gì đó ngoài bản thân mình.
Và trong hệ thống này.
tình yêu và sự hy sinh là lỗ hổng lớn nhất.” Lâm Phong sững sờ.
Hắn nhớ lại những lần gần chết vì bảo vệ người bạn đồng hành, những đêm không ngủ để canh gác cho làng mạc khi quái thú tấn công.
Những khoảnh khắc mà hắn nghĩ rằng đó chỉ là trách nhiệm của một đấu sĩ mạnh mẽ.
Hóa ra chúng lại là nguyên nhân khiến gã thanh niên trước mặt gọi hắn là “biến số”?
“Vậy thì ngươi muốn gì ở ta?” Lâm Phong hỏi, giọng trầm xuống.
Kha Vỵ đưa tay ra, lòng bàn tay vẫn còn dư âm năng lượng đen ngòm từ vụ nổ nhỏ nãy giờ.
Trên lòng bàn tay ấy xuất hiện một
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận