Chương 18

Bầu không khí trong hang động đá đen đặc quánh lại, nặng trĩu mùi ozone và sắt gỉ.

Lâm Phong ngồi bệt xuống sàn lạnh lẽo, lưng dựa vào vách đá thô ráp.

Tim hắn đập thình thịch như trống chiến trường, mỗi nhịp đều rung lên những hồi âm đau nhói trong lồng ngực.

Hắn hít sâu một hơi dài.

Không khí lạnh buốt len lỏi vào phổi, cố gắng xua tan đi cảm giác mơ hồ còn sót lại từ trận đấu vừa rồi.

Nhưng nó không biến mất.

Nó chỉ chuyển hóa thành một nỗi sợ hãi thầm kín, bám lấy từng tế bào thần kinh của hắn.

Trước mặt Lâm Phong là Trương Vô Kỵ.

Cậu bé đang cầm nửa cái bánh mì khô, nhai chậm rãi với vẻ mặt vô tư đến mức khó tin.

Mồ hôi và bùn đất vẫn còn dính trên khuôn mặt ngây thơ ấy, nhưng ánh mắt cậu lại sáng lên một cách kỳ lạ — sắc thái của sự tỉnh táo hiếm hoi giữa cơn bão tâm trí.

"Cậu ổn chứ?" Trương Vô Kỵ hỏi, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng chuông đồng xa xôi.

Hắn đưa tay lau đi vụn bánh trên cằm, hành động đơn giản nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên kỳ lạ cho Lâm Phong.

Lâm Phong gật đầu nhẹ.

Cổ họng hắn khô khốc, khóe môi nứt nẻ vì mất nước và căng thẳng tột độ.

"Tôi ổn," hắn đáp, giọng nói nghẹn ngang trong cổ họng.

Nhưng bên trong tâm trí, những lời cảnh báo của hệ thống vẫn đang vang lên không ngớt: *[Cảnh báo: Mức độ đồng bộ hóa đạt 89%.

Nguy cơ sụp đổ ý thức là cực cao.]*

Hắn nhắm mắt lại.

Trong bóng tối sau mí mắt, hình ảnh của tám phiên bản trước đó xuất hiện chập chờn như những con ma dữ.

Họ đều đã thất bại.

Họ đều đã giết người để bảo vệ chính mình, và kết quả cuối cùng là sự hủy diệt toàn diện.

Luật Bất Sát không phải là đạo đức giả.

Nó là bức tường chắn duy nhất ngăn cản hắn trở thành một vị Đấu Đế tàn bạo — kẻ cầm quyền tuyệt đối bằng cách xóa bỏ ý chí tự do của nhân loại.

"Chúng ta cần đi," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường.

Hắn đứng dậy, chân hơi run nhẹ nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng.

"Nơi này không an toàn."

Trương Vô Kỵ ngừng nhai bánh mì.

Cậu nhìn quanh hang động với đôi mắt to tròn đầy tò mò.

Tôi chưa ăn no mà," cậu than vãn, dù ánh mắt vẫn cảnh giác quan sát lối vào tối đen như mực phía sau họ.

"Vì Diệp Thiên biết chúng ta ở đây," Lâm Phong trả lời ngắn gọn.

Hắn không cần phải giải thích thêm.

Trong thế giới nơi 'Tâm Âm' là vũ khí mạnh nhất, việc giữ bí mật suy nghĩ của chính mình gần như là điều bất khả thi đối với những Đấu Sư cấp cao.

Và hiện tại, hắn đang nằm trong tầm ngắm của một kẻ thù có thể đọc được từng ý định nhỏ nhất mà không cần chạm vào cơ thể hắn.

Trương Vô Kỵ thở dài, bỏ phần bánh mì còn lại vào túi vải cũ kỹ trên lưng.

"Thế thì đi đâu?

Ra ngoài là chết ngay lập tức vì bị quân đoàn truy quét," cậu nói, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm túc một cách lạ thường — sự trưởng thành ẩn sâu trong tính cách hồn nhiên của cậu đang trỗi dậy.

"Chúng ta sẽ tìm đường xuống tầng hầm cổ đại bên dưới hang động này," Lâm Phong lên kế hoạch nhanh chóng trong đầu.

Hắn nhớ lại bản đồ tinh thần mà hắn đã tải về từ ký ức hỗn loạn trước khi xuyên không lần thứ chín.

"Theo ghi chép, đó là nơi sinh sống của dòng máu cổ đại bị lãng quên — tổ tiên của cậu."

Trương Vô Kỵ sững sờ.

Miệng cậu mở to thành hình chữ 'O'.

Nhưng tôi chỉ biết ăn." cậu lắp bắp, ánh mắt hoang mang nhìn hai bàn tay gầy guốc của mình.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ — nụ cười đầu tiên trong nhiều ngày qua, dù nó không hề ấm áp chút nào.

"Đôi khi, sức mạnh lớn nhất lại nằm ở những thứ đơn giản nhất," hắn nói.

"Và cậu là chìa khóa duy nhất để phá vỡ sự độc tôn của Đấu Môn."

Họ bắt đầu di chuyển vào bóng tối sâu thẳm hơn bên trong hang động.

Bức tường đá dần mỏng đi, thay thế bằng một lớp rêu phát sáng màu xanh nhạt — dấu hiệu cho thấy họ đang tiến gần đến khu vực bị cấm đoán.

Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn, mang theo mùi của thời gian đã qua ngàn năm.

Họ đi thêm khoảng nửa giờ đồng hồ trong bóng tối trước khi đến một căn phòng rộng lớn được chạm khắc từ đá nguyên khối.

Ở trung tâm căn phòng là một tấm bia đá cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh và những ký tự cổ xưa đã mờ nhòa theo thời gian.

Ánh sáng từ lớp rêu trên tường chiếu vào mặt bia tạo nên những hình bóng kỳ ảo, như thể chúng đang sống động trở lại sau hàng thế kỷ im lặng.

Lâm Phong tiến về phía tấm bia đá.

Những ngón tay gầy guốc của hắn lướt nhẹ qua các ký tự khắc sâu.

Hắn không cần phải đọc chúng bằng mắt thường — hệ thống trong đầu đã bắt đầu phân tích cấu trúc ngôn ngữ cổ đại này, dịch nghĩa từng từ một vào tâm trí hắn với tốc độ chóng mặt.

*[Phân tích: Đây là 'Tâm Nguyên Bí Ký' của dòng họ Trương Vô Kỵ.

Nội dung đề cập đến khả năng kháng cự Tâm Âm thông qua sự thuần khiết tuyệt đối của ý thức.]*

"Đây là gì?" Trương Vô Kị hỏi, bước lên bên cạnh Lâm Phong.

Cậu ngửi mùi rêu ẩm và nhăn mũi khó chịu.

"Mùi này giống như mùi trong bếp khi mẹ tôi nấu cháy nồi canh vậy."

Lâm Phong dừng tay lại trên một ký tự đặc biệt — hình ảnh của một vòng tròn bao quanh bởi tám cánh hoa nở rộ, biểu tượng cho sự tuần hoàn và tái sinh mà hắn đã nhìn thấy trong giấc mơ của phiên bản thứ 8.

"Đây là di sản của tổ tiên cậu," hắn nói chậm rãi, chọn lọc từng từ ngữ để đảm bảo rằng không có kẽ hở nào cho Tâm Âm xâm nhập vào suy nghĩ thật của mình.

"Nó giải thích tại sao cậu lại miễn nhiễm với việc Nghe Thầm Nghĩ."

Trương Vô Kỵ trợn mắt lên đầy ngạc nhiên.

tôi thì chẳng làm được gì đặc biệt cả," cậu nói, gãi đầu bối rối.

"Tôi chỉ là một kẻ ngốc ăn no rồi ngủ thôi."

"Đó chính là điểm mấu chốt," Lâm Phong giải thích, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Hắn quay sang nhìn Trương Vô Kỵ thẳng vào mắt — lần đầu tiên trong chuyến hành trình này, hắn thực sự chú ý đến vẻ ngoài của người bạn đồng hành hiếm hoi duy nhất còn lại bên cạnh mình.

"Trong thế giới nơi mọi suy nghĩ đều bị phơi bày trước Đấu Đế và những kẻ có quyền lực cao hơn thì sự ngây thơ không tội ác của cậu là một khiếm khuyết mà hệ thống phòng thủ tâm trí của họ không thể dự đoán nổi."

Trương Vô Kỵ nheo mắt nhìn Lâm Phong, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt trẻ trung ấy.

"Vậy nên ý cậu là.

tôi an toàn vì tôi quá ngu?"

Lâm Phong nhếch mép cười nhạt — một nụ cười đầy chua chát nhưng cũng không kém phần ngưỡng mộ.

"Không hẳn là ngu ngốc, mà là 'thuần khiết'.

Ý thức của những Đấu Đế bị ô nhiễm bởi tham vọng và nỗi sợ mất kiểm soát nên họ luôn tìm kiếm sự đồng bộ hóa để che giấu sự trống rỗng bên trong mình.

tâm trí cậu giống như một dòng suối mát lạnh chảy giữa sa mạc — không tạp chất, không dối trá."

Trương Vô Kỵ im lặng lắng nghe lời giải thích của Lâm Phong.

Cậu cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay gầy guốc của chính mình, ánh mắt trở nên mơ màng và xa xăm hơn bình thường.

"Nếu vậy thì.

Đột nhiên, một vết thương sâu hoắm xé toạc vai trái Trương Vô Kỵ, máu tươi bắn ra nhưng không rơi xuống đất mà hóa thành chữ huyết.

Lâm Phong kinh hoàng lùi lại, co giật, nhận ra đó là dấu hiệu của Huyết Ma Thuật đã thất truyền.

Vẻ mặt cậu chợt biến đổi, nụ cười lạnh lẽo
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập