Chương 17
Hắn biết rằng nếu làm vậy, ánh sáng của thế giới thực sẽ xé tan sự tập trung mong manh này.
Bên ngoài, mưa đã tạnh, nhưng trong tiềm thức, bão tố đang gầm rú.
Những "Tâm Âm" của triệu linh hồn không còn là tiếng thì thầm hỗn loạn nữa; chúng kết tụ thành một dòng chảy dữ dội, va vào ý chí của hắn như những khối đá băng nhọn hoắt.
Hắn lún sâu hơn.
Bỏ lại tầng ý thức bề mặt nơi những suy nghĩ tầm thường của kẻ yếu hiển hiện như bọt nước, hắn lao vào vùng tối tăm nhất — nơi mà ngay cả các Đấu Hoàng cũng ngại ngùng không dám đặt chân tới.
Đây là ranh giới giữa cái Tôi và Thế Giới, nơi Luật Bất Sát thực sự bắt đầu phát huy tác dụng tàn khốc nhất.
Không phải vì hắn từ chối giết người.
Mà vì ở đây, một ý nghĩ sát hại đủ mạnh có thể làm nổ tung não bộ của nạn nhân trước khi ngón tay siquiera chạm vào cổ họng họ.
"Thận trọng," Lâm Phong tự nhủ trong đầu, giọng nói lạnh lẽo như thép đóng băng.
Hắn co rút đấu khí về huyệt đạo chẩm môn, tạo thành một lớp vỏ bọc dày đặc xung quanh ý thức.
Nếu không có nó, hắn sẽ bị cuốn trôi vào dòng chảy tâm trí của Diệp Thiên — Đấu Đế đang cố gắng "đồng bộ hóa" thế giới này.
Trước mặt Lâm Phong trong không gian ảo, hình ảnh một cánh cửa bằng xương trắng ngà hiện ra.
Nó không lớn, nhưng tỏa ra áp lực khủng khiếp khiến toàn thân hắn tê liệt từng chút một.
Đó là phòng giam tâm trí của Trương Vô Kỵ.
Hay ít nhất, đó là nơi hệ thống cho biết linh hồn thứ hai đang ẩn náu.
Lâm Phong bước tới.
Hắn nâng tay lên, định gõ vào cánh cửa xương ấy, nhưng đột ngột dừng lại.
Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng.
Không phải vì sợ hãi Trương Vô Kỵ — cậu bé hồn nhiên kia chưa đủ mạnh để đe dọa hắn lúc này.
Mà bởi vì...
sự im lặng ở đây quá lớn.
"Kẻ nào đang ẩn mình trong bóng tối của tâm trí ta?" Một giọng nói vang lên, không phải từ phía sau cánh cửa, mà từ chính những bức tường xương xung quanh.
Giọng đó trầm thấp, mang theo dư âm của ngàn năm tích tụ và sự mệt mỏi tột độ.
Lâm Phong quay người lại, mắt sắc như dao cạo.
Trong khoảng trống vô cực ấy, một bóng dáng ngồi thiền trên một đống tro tàn đang bốc khói xanh lam.
Người đó mặc áo choàng rách nát, nhưng khí tức tỏa ra lại thuần khiết đến mức làm Lâm Phong phải nín thở.
Đó không phải là Trương Vô Kỵ.
Đó cũng không phải là Diệp Thiên.
Bóng dáng kia mở mắt ra.
Đôi mắt đó màu đen thăm thẳm, không có đồng tử, chỉ phản chiếu lại hình ảnh của chính Lâm Phong — nhưng phiên bản Lâm Phong đang ngồi ở đó là một kẻ già nua, xương sườn lộ rõ, và trên trán khắc dòng chữ: *Phiên Bản 8*.
Lâm Phong cứng đờ.
Đấu khí trong cơ thể hắn dao động dữ dội, suýt nữa phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ.
Hắn đã gặp những phiên bản trước của chính mình?
Hay đây chỉ là ảo giác do Diệp Thiên tạo ra để thử thách hắn?
"Ngươi không cần phải căng thẳng như vậy," gã đàn ông già nua nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự chán chường sâu sắc.
"Tôi không ăn thịt người.
quan sát."
Lâm Phong nghiến răng, đấu khí tích tụ ở lòng bàn tay chuẩn bị cho một đòn đánh tâm linh — thứ vũ khí duy nhất hữu hiệu trong vực thẳm này.
"Ngươi là ai?
Tại sao ngươi lại có dạng của tôi?"
"Dạng cũ," gã đàn ông cười nhạt.
"Tôi là tàn dư của ý chí phiên bản tám.
Anh ấy đã thất bại vì quá tin vào sức mạnh đấu khí thuần túy.
Và bây giờ, anh đang lặp lại sai lầm tương tự bằng cách cố gắng xâm nhập tâm trí người khác mà không hiểu quy tắc."
"Nghe Thầm Nghĩ không phải là kỹ năng," gã đàn ông giải thích, ngón tay khoát nhẹ trên không trung.
Những con mực đen từ đống tro tàn bay lên, xoắn thành hình một cuốn sách cũ nát.
"Đó là sự cộng hưởng.
Khi hai tâm trí kết nối sâu sắc đến mức ranh giới 'tôi' và 'người khác' biến mất, thì bất kỳ ý nghĩ nào cũng trở thành hiện thực.
Đó chính là nguồn gốc của Đấu Khí cao cấp."
Lâm Phong nhíu mày.
Thông tin này mâu thuẫn với những gì hắn biết từ hệ thống.
Hệ thống luôn mô tả đấu khí như một năng lượng vật lý được rèn luyện qua tu tập, không phải phép thuật tâm linh.
"Vậy tại sao Trương Vô Kỵ lại đặc biệt?" Lâm Phong hỏi thẳng vào trọng tâm vấn đề.
Gã đàn ông cười to, tiếng cười vang vọng làm rung chuyển cả vùng không gian ảo.
"Vì cậu bé đó là 'Lỗ Hổng'.
Cậu ấy không có Tâm Âm.
Không phải vì cậu ấy yếu, mà vì linh hồn của cậu ấy đến từ một nơi khác — nơi không bị ràng buộc bởi luật lệ của Đấu Đại Lục.
Khi Diệp Thiên cố gắng đồng bộ hóa suy nghĩ với Trương Vô Kỵ, hắn sẽ gặp lỗi hệ thống."
"Lỗi hệ thống?" Lâm Phong lặp lại câu nói này, tim đập thình thịch.
Đây là manh mối đầu tiên thực sự mà hắn tìm được kể từ khi xuyên không.
"Chính xác," gã đàn ông gật đầu.
"Trương Vô Kỵ là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp của Diệp Thiên.
Nhưng có một điều kiện."
Gã đưa ra một ngón tay, ánh mắt trở nên nghiêm trọng lạ thường.
"Nếu ngươi sử dụng Trương Vô Kỵ làm vũ khí chống lại Diệp Thiên, thì chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà anh muốn bảo vệ nhất: sự tự do ý chí của nhân loại.
Cậu bé ấy sẽ trở thành công cụ kiểm soát mới, mạnh hơn cả Đấu Đế."
Lâm Phong sững sờ.
Hắn đã luôn tìm kiếm một giải pháp 'win-win', nhưng điều này nghe có vẻ như không thể thực hiện được.
Làm sao có thể thắng mà không sử dụng sức mạnh tối đa?
Và nếu không thắng, mọi thứ sẽ sụp đổ dưới sự thống trị của Diệp Thiên.
"Đợi đó," Lâm Phong lên tiếng, giọng run rẩy nhẹ.
"Nếu tôi không dùng cậu bé ấy...
thì ai là người thay thế?"
Gã đàn ông mỉm cười, nụ cười đầy bi kịch.
"Chính anh đấy, Lâm Phong.
Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận trở thành kẻ thù của chính mình."
Trước khi Lâm Phong kịp phản ứng, xung quanh họ vỡ òa ra những mảng màu đỏ tươi.
Không gian ảo bị xé toạc bởi một luồng đấu khí hung bạo mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Hình ảnh gã đàn ông già nua biến mất, thay vào đó là bóng dáng của chính Lâm Phong — nhưng phiên bản này đang cười điên dại, mắt đỏ ngầu vì sát ý.
"Lâm Phong!" Phiên bản kia hét lên, giọng nói vang vọng như sấm sét trong đầu hắn.
"Ngươi nghĩ mình có thể cứu được ai cả sao?
Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối!
Giết đi tất cả!
Đó mới là cách duy nhất để sống sót!"
Lâm Phong lùi lại bước, mồ hôi lạnh chạy dọc trán.
Hắn nhận ra đây không phải là ảo giác của Phiên Bản 8 nữa.
Đây là tiếng gọi từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính hắn — những ký ức bị chôn vùi sau tám lần thất bại trước đó.
"Mày sai rồi," Lâm Phong đáp lại, giọng lạnh băng nhưng kiên định.
"Giết không mang lại hòa bình.
Nó chỉ tạo ra thêm nỗi đau."
"Đau đớn là cần thiết!" Phiên bản điên dại lao tới, hai bàn tay hóa thành móng vuốt sắc nhọn xoáy vào ý chí của hắn.
"Nếu không có nỗi sợ hãi, con người sẽ trở nên lười biếng!
Nếu không có cái chết, sự sống mất đi giá trị!
Tại sao ngươi lại muốn bảo vệ những kẻ ngu ngốc này?
Họ sẽ phản bội ngươi ngay khi quay lưng!"
Lâm Phong chịu đựng cú va chạm tâm linh.
Đau đớn xé toạc đầu hắn ra từng mảnh.
Nhưng thay vì chống trả bằng đấu khí hung hãn, hắn làm một điều khác: Hắn mở lòng mình ra.
Hắn để cho những nỗi đau của tám phiên bản trước tràn vào ý thức hiện tại.
Sự cô đơn của Phiên Bản 1 khi bị từ chối bởi gia tộc.
Nỗi sợ hãi tột cùng của Phiên Bản 3 khi chứng kiến người yêu chết trong tay hắn.
Sự tuyệt vọng của Phiên Bản 7 khi nhận ra rằng vũ trụ này là một vòng lặp không lối thoát.
Và rồi, giữa những đống đổ nát của ký ức ấy, Lâm Phong tìm thấy thứ mà các phiên bản trước đã bỏ sót: Hy vọng.
Không phải hy vọng chiến thắng, mà là hy vọng về sự kết nối.
"Mày sai ở chỗ này," Lâm Phong nói chậm rãi, mắt sáng lên một tia ánh sáng kỳ lạ.
"Họ không cần được bảo vệ khỏi cái chết.
Họ cần được bảo vệ khỏi nỗi cô đơn."
Phiên bản điên dại dừng lại.
Những móng vuốt sắc nhọn chĩa vào ngực Lâm Phong nhưng không thể đâm xuyên qua lớp giáp cảm xúc dày đặc này.
"Đúng," Lâm Phong gật đầu.
"Diệp Thiên muốn xóa bỏ sự riêng tư để loại bỏ hiểu lầm.
Nhưng hắn quên rằng chính sự bí mật mới là nơi yêu thương và lòng trắc ẩn nảy sinh.
Nếu mọi suy nghĩ đều công khai, thì không còn ai dám hy sinh cho người khác nữa vì họ sẽ biết trước kết cục bi thảm đó."
Cánh cửa xương trắng phía sau dần biến mất.
Thay vào đó, một khoảng trống rộng mở xuất hiện, dẫn lối thẳng đến trung tâm của mê cung tâm trí này.
Và ở đầu kia của con đường ấy, Lâm Phong thấy hình ảnh của Trương Vô Kỵ đang ngủ say trên lưng một thần thú khổng lồ — Con Rồng Sấm sét chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu nào.
Lâm Phong bước vào vùng không gian mới này, cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn.
Không còn những tiếng gầm gừ của tâm trí hỗn loạn, chỉ có âm thanh đều đặn của hơi thở và nhịp đập trái tim mạnh mẽ như trống trận.
Trên lưng con rồng sấm sét, Trương Vô Kỵ đang ôm lấy một quả cầu năng lượng phát sáng.
Cậu bé mở mắt ra khi Lâm Phong tiến gần.
Đôi mắt trong veo không chút杂质 nhìn thẳng vào hắn, khiến Lâm Phong cảm thấy như bị lột trần từng lớp phòng thủ tinh thần.
"Anh ấy đến rồi," Trương Vô Kỵ nói, giọng trẻ con nhưng chứa đựng một sự tỉnh táo đáng sợ.
"Nghe Thầm Nghĩ của anh rất ồn ào."
Lâm Phong cau mày ngồi xuống cạnh cậu bé trên lưng rồng.
Con thú vật này không hề hung dữ mà chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, như thể đang đánh giá xem thịt của Lâm Phong có ngon hay không.
Nhưng trực giác chiến đấu mách bảo hắn rằng đây là một sinh vật cấp độ Đấu Đế tiềm năng — hoặc hơn thế nữa.
Trương Vô Kỵ nhún vai, cầm lấy miếng bánh mì còn sót lại từ túi áo của mình và cắn một cái thật to.
Anh là người thứ chín đến đây cố gắng sửa lỗi cho tám người trước.
Nhưng lần này khác."
"Khác thế nào?" Lâm Phong dồn hỏi, tim đập nhanh hơn bình thường.
Đây là cơ hội hiếm hoi để hiểu rõ về dòng máu cổ đại mà Trương Vô Kỵ mang trong người — và tại sao cậu bé lại trở thành mục tiêu của tất cả mọi phe phái.
"Các anh trước đều nghĩ rằng họ phải giết Diệp Thiên," Trương Vô Kỵ đáp, nhai chậm rãi miếng bánh mì thứ hai.
"Nhưng nếu giết hắn đi, thì ai sẽ giữ cho thế giới này không sụp đổ dưới sức mạnh đấu khí hỗn loạn?
Luật Bất Sát tồn tại để ngăn chặn chính điều đó."
Lâm Phong sững sờ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến góc độ này.
Diệp Thiên không chỉ là một kẻ phản diện muốn thống trị; hắn còn là một cơ chế cân bằng vũ trụ, dù phương pháp của hắn tàn nhẫn đến mức phi nhân tính.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" Lâm Phong hỏi, giọng thấp hơn hẳn trước kia.
Hắn cảm thấy mệt mỏi trong tâm trí này, như thể vừa chạy marathon suốt cả ngày.
Trương Vô Kỵ mỉm cười, nụ cười hồn nhiên nhưng đầy bí ẩn của một đứa trẻ đã nhìn thấu trò chơi mà người lớn đang chơi.
"Chúng ta không cần phải giết ai cả.
Chúng ta chỉ cần...
thức tỉnh."
Cậu bé đưa tay ra chạm vào trán Lâm Phong.
Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn, khác hẳn với sự lạnh lẽo của đấu khí thông thường.
Nó mang theo mùi vị của đất ẩm sau mưa và hương thơm của cỏ cây mới mọc mầm — sức mạnh nguyên thủy chưa bị ô nhiễm bởi tham vọng hay hận thù.
"Đây là gì?" Lâm Phong hỏi, mắt mở to nhìn những ký tự cổ xưa hiện lên trong không gian giữa hai người họ.
Những ký tự đó giống như xương rồng nhưng lại mềm mại như lụa, uốn lượn theo nhịp đập của trái tim hắn.
"Là Hợp Đồng," Trương Vô Kỵ trả lời đơn giản.
"Không phải hợp đồng với con rồng này.
Mà là hợp đồng với chính bản thân anh — và với thế giới."
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi.
Không phải sự tăng cấp đột ngột của đấu khí, mà là một sự mở rộng nhận thức sâu sắc hơn nhiều lần.
Hắn nhìn thấy những sợi dây vô hình kết nối mọi sinh vật trên Đấu Đại Lục — mạng lưới Tâm Âm phức tạp mà Diệp Thiên đang cố gắng kiểm soát bằng cách đồng bộ hóa chúng thành một màu duy nhất: Màu xám của sự tuân phục.
Nhưng trong tâm trí của Trương Vô Kỵ, những sợi dây đó vẫn giữ nguyên sắc thái riêng biệt của mình.
Xanh lá cây cho hy vọng, đỏ thẫm cho đam mê, vàng rực cho niềm vui...
và đen ngòm cho nỗi sợ hãi cần được đối mặt chứ không phải xóa bỏ.
"Anh hiểu rồi," Lâm Phong thì thầm.
"Diệp Thiên muốn biến thế giới thành một bức tranh đơn sắc để dễ quản lý.
Nhưng nghệ thuật chỉ đẹp khi có sự tương phản."
Trương Vô Kỵ gật đầu, bước xuống từ lưng con rồng sấm sét.
Con thú vật này dõng dạc bay lên cao hơn, mở đường cho hai người họ rời khỏi vùng không gian ảo trở lại thực tại bên ngoài — nơi mưa vẫn đang rơi và ba Đấu Sư kia vẫn còn trong trạng thái sùng bái Linh Nhi.
Nhưng khi Lâm Phong bước ra khỏi vực thẳm tâm trí, hắn nhận thấy một sự khác biệt lớn lao trong thế giới xung quanh mình.
Những tiếng Tâm Âm của người dân thành phố gần đó không còn là những lời thì thầm hỗn loạn nữa; chúng trở nên rõ ràng hơn, có cấu trúc hơn — như thể ai đó đang sắp xếp lại bản giao hưởng này từ bên ngoài.
Và rồi, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn, làm rung chuyển cả cơ thể vừa mới thức tỉnh: *[Hệ thống cập nhật thành công.
Cảnh báo: Chủ nhân đã tiếp xúc với nguồn năng lượng cấm kỵ 'Tâm Nguyên'.
Điểm số uy tín giảm 50 đơn vị.
Nhiệm vụ khẩn cấp được kích hoạt: Tìm cách ngăn chặn sự đồng bộ hóa toàn cầu trước khi mặt trời mọc ngày mai, hoặc bị xóa sổ vĩnh viễn.]*
Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay giờ đây đang phát sáng nhẹ màu xanh lam — dấu hiệu của Hợp Đồng đã ký kết với thế giới này mà không cần lời thề nào cả.
Hắn biết rằng chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà hắn muốn bảo vệ nếu hắn chọn con đường sức mạnh thông thường.
Nhưng bây giờ, với sự giúp đỡ của Trương Vô Kỵ và bí mật về Tâm Nguyên trong người mình, Lâm Phong cuối cùng cũng tìm thấy một lựa chọn thứ ba — một lối thoát chết chóc nhưng đầy hy vọng giữa hai cực trị: Sự nô lệ dưới lòng bàn tay Đấu Đế và sự hủy diệt hoàn toàn.
Hắn nhìn về phía chân trời nơi mặt trăng đang khuyết dần đi trước khi bình minh đến.
Và trong bóng tối của bầu trời đêm ấy, Lâm Phong biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu — không phải để thắng hay thua, mà là để định nghĩa lại ý nghĩa của tự do cho cả thế giới này.
Và lần này, hắn sẽ không chạy trốn nữa.
Hắn sẽ đối mặt với kẻ thù lớn nhất của mình: chính bản thân hắn và những bóng tối từ tám đời trước đang rình rập chờn trong góc khuất tâm hồn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận