Chương 16
Mưa rơi không còn lạnh lẽo, nó nặng trĩu mùi sắt gỉ và mùi của sự tan vỡ.
Những giọt nước đục ngầu rơi xuống mái tóc rối bời của Lâm Phong, hòa lẫn với mồ hôi lạnh đang đầm đìa trên lưng áo vải thô của hắn.
Hắn đứng im, hai tay buông thõng, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng.
Trước mặt hắn là xác của tên gia nô đầu tiên hắn đã "chạm" vào — không phải bị chém chết bởi lưỡi kiếm sắc bén, mà tim đập dừng lại đột ngột vì sự hoảng loạn tột độ khi chạm vào cái "Trống Rỗng" trong tâm trí Lâm Phong.
Tên gia nô đó đã chết vì sợ hãi.
Không phải sợ Lâm Phong, mà sợ chính những suy nghĩ của hắn.
Khi hai ý thức va chạm, người yếu hơn bị dìm vào vực sâu của ký ức phiên bản thứ 9 — một nỗi đau tích tụ qua tám lần hủy diệt thế giới.
Sự sụp đổ của cơ thể là phản ứng tự vệ của vũ trụ.
Một giọng cười khàn khàn vang lên từ phía sau, xé toạc bầu không khí chết chóc.
Lâm Phong không quay lại.
Hắn biết ai đang ở đó.
Không cần nhìn, hắn có thể cảm nhận được áp lực đấu khí từ ba Đấu Sư đang bao vây hắn.
Họ không nói lời nào, nhưng trong thế giới của Đấu Đại Lục, sự im lặng mới là tiếng hét lớn nhất.
Với khả năng Nghe Thầm Nghĩ, họ đã nghe thấy tất cả.
Họ nghe thấy sự đa nghi, sự tính toán lạnh lùng, và cả lòng trắc ẩn yếu ớt mà Lâm Phong cố che giấu.
"Ngươi thực sự đáng sợ," một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu Lâm Phong, nhưng lại phát ra từ môi của tên đấu sĩ đứng bên trái.
Hắn ta đang cười, nụ cười méo mó đầy khinh miệt.
"Ngươi không giết người bằng kiếm.
Ngươi giết người bằng sự hiện diện của ngươi.
Tâm trí của ngươi là một hố đen, Phong.
Nó hút lấy linh khí, hút lấy ý chí, và cuối cùng là mạng sống."
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát dòng chảy đấu khí trong kinh mạch.
Hắn biết mình đang ở thế yếu.
Cấp độ Đấu Sư của hắn chỉ là giả tạo, một lớp vỏ bọc mong manh che đậy một linh hồn đã chết chín lần.
Nếu hắn để cho họ nghe thêm nữa, họ sẽ tìm ra bí mật về những phiên bản trước.
Và nếu họ biết điều đó, họ sẽ không chỉ giết hắn, mà sẽ xóa sổ linh hồn hắn khỏi vũ trụ này.
"Đừng phí sức," Lâm Phong nói, giọng nói của hắn khô khốc như tro tàn.
"Các ngươi không thể thắng một người đã chấp nhận cái chết."
"Chấp nhận cái chết?" Tên đấu sĩ bên trái bước tới, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Hay là ngươi đang chuẩn bị cho sự tái sinh?
Ta nghe thấy nó, Phong.
Trong sâu thẳm tâm trí ngươi, có một thứ gì đó đang kêu gọi.
Một thứ gì đó cũ kỹ, hoen gỉ, nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ Đấu Đế nào.
Ngươi không phải là người đầu tiên, phải không?"
Lâm Phong cứng đờ.
Máu trong người hắn như đóng băng.
Hắn đã che giấu tốt, hắn đã nghĩ rằng mình đã che giấu tốt.
Nhưng với Đấu Sư, sự riêng tư là một lời nói dối.
Và bây giờ, lời nói dối ấy đang bị bóc trần.
Hai Đấu Sư còn lại gầm thét, lao vào cùng lúc.
Đây là cơ hội.
Nếu Lâm Phong giết họ ngay lúc họ đang mất phương hướng, hắn sẽ thắng.
Nhưng quy luật "Không được giết" vẫn ràng buộc.
Nếu hắn ra tay, hắn sẽ chết.
Hệ thống trong đầu hắn đã cảnh báo无数次: *Vi phạm Luật Bất Sát sẽ dẫn đến xóa sổ linh hồn.*
Hắn nhìn về phía xa, nơi bóng dáng một bé gái nhỏ bé đang nép sau tảng đá — Linh Nhi.
Em gái hắn.
Bé gái mười hai tuổi với đôi mắt trong veo như hồ nước.
Cô ấy đang nhìn hắn, không phải với ánh mắt sợ hãi, mà với một sự tò mò kinh dị.
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Hắn không thể giết họ.
Nhưng hắn cũng không thể để họ giết mình.
Và quan trọng hơn, hắn không thể để họ làm hại Linh Nhi.
"Đừng đến gần!" Lý Cường hét lên, giọng nói của hắn đầy hoảng loạn.
Hắn nhìn về phía Linh Nhi, và lần này, hắn không còn thấy một bé gái vô hại.
Hắn thấy một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó sáng bừng lên từ tâm trí của bé gái.
Lâm Phong quay lại.
Hắn thấy Linh Nhi đang bước ra khỏi sau tảng đá.
Cô ấy không chạy.
Cô ấy đi chậm rãi, từng bước một, như thể đang bước trên một con đường đã được định sẵn từ lâu.
Mưa ngừng rơi.
Không, không phải mưa ngừng rơi.
Mà là thời gian đang chậm lại.
"Linh Nhi," Lâm Phong gọi, giọng nói của hắn nghẹn ngào.
"Chạy đi."
Nhưng Linh Nhi không chạy.
Cô ấy nhìn thẳng vào Lý Cường, và lần đầu tiên, Lý Cường không thể nghe thấy suy nghĩ của cô ấy.
Không, không phải là vì cô ấy quá yếu.
Mà là vì tâm trí của cô ấy...
trống rỗng.
Hoặc có lẽ, nó quá đầy ắp đến mức không ai có thể chạm vào.
"Anh trai," Linh Nhi nói, giọng nói của cô ấy vang lên không phải từ môi, mà từ sâu thẳm trong tâm trí của tất cả mọi người hiện diện.
"Họ đã nghe thấy sự thật.
Bây giờ, họ phải chấp nhận cái giá."
Lý Cường và hai tên đấu sĩ kia đứng chết lặng.
Họ không thể di chuyển.
Họ không thể nghĩ.
Tâm trí của họ bị khóa lại bởi một sức mạnh từ bên ngoài.
Một sức mạnh mà Lâm Phong chưa bao giờ biết đến.
Lâm Phong cảm thấy một cơn寒意 chạy dọc sống lưng.
Hắn nhìn vào Linh Nhi, và lần đầu tiên, hắn thấy ở em gái mình một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
Một thứ gì đó cổ xưa, và đáng sợ hơn bất kỳ Đấu Đế nào.
Ba Đấu Sư kia tỉnh dậy, nhưng họ không nhìn Lâm Phong.
Họ nhìn Linh Nhi với ánh mắt sùng bái và sợ hãi.
Họ không còn là những kẻ thù.
Họ là những người theo đạo.
Họ đã nghe thấy sự thật từ tâm trí của Linh Nhi, và sự thật đó đã thay đổi họ.
"Hệ thống," Lâm Phong gọi trong đầu, giọng run rẩy.
*"Làm thế nào để thoát?"*
Tiếng hệ thống vang lên, lạnh lùng và xa lạ hơn bao giờ hết:
*[Cảnh báo: Chủ nhân đang vi phạm quy tắc 'Bảo vệ Bản thân bằng bạo lực'.
Cảnh báo: Thực thể 'Linh Nhi' không nằm trong cơ sở dữ liệu.
Cảnh báo: Sự thật đang bị bóp méo.]*
Lâm Phong nhìn vào Linh Nhi.
Cô ấy đang cười.
Và trong nụ cười đó, hắn thấy sự kết thúc của mọi thứ.
Hắn không thể giết cô ấy.
Hắn không thể chạy trốn.
Và tệ hơn, hắn không thể tin vào chính mình nữa.
Vì nếu Linh Nhi là phiên bản 0, thì ai là người đang điều khiển anh ta?
Và nếu sự thật là một lời nói dối, thì điều gì còn lại?
Mưa bắt đầu rơi trở lại.
Nhưng lần này, nó không mang theo mùi sắt gỉ.
Nó mang theo mùi của sự hư vô.
Và trong sự hư vô đó, Lâm Phong biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, hắn không thể chạy trốn.
Hắn phải đối mặt với kẻ thù lớn nhất của mình: chính bản thân hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận