Chương 9
Mà là vì âm thanh của anh đang "rơi" xuống một tần số mà tai người phàm tục không thể tiếp nhận.
Trong khoảnh khắc sử dụng sức mạnh tột đỉnh để đẩy lùi đòn tấn công chết người của đối thủ, cơ thể Lâm Phong đã vô tình chạm vào ngưỡng giới hạn của "Cân Bằng Tồn Tại".
Anh không chết, nhưng anh cũng không còn thực sự sống theo cách thế giới này định nghĩa.
Mộc Vân quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy cố gắng nắm lấy cổ tay người bạn thân.
Những ngón tay thô ráp, chai sần vì luyện kiếm ấy trượt qua làn da lạnh lẽo của Lâm Phong như thể đang cố nắm bắt làn khói sương.
Không có ma sát.
Không có nhiệt độ.
Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ lan tỏa từ điểm tiếp xúc, làm tê liệt từng thớ cơ bắp của anh.
Đừng đùa nữa!" Giọng Mộc Vân vỡ vạc, vang lên trong không gian tĩnh lặng như một tiếng sét khô khan.
Anh lắc mạnh vai người bạn, nhưng chuyển động của Lâm Phong hoàn toàn độc lập, như thể đang tồn tại trong một dòng thời gian song song.
Đôi mắt Lâm Phong vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi một bóng đen mờ ảo đang dần tan biến vào hư vô.
Hoàng Thiên Tâm đứng dậy, thanh kiếm trong tay cô vẫn còn dư chấn của trận chiến.
Cô đưa kiếm về phía trước, lưỡi kiếm sắc bén chạm nhẹ vào vai Lâm Phong.
Lưỡi thép cong lại, uốn éo như thể đâm vào một dòng nước chảy xiết, rồi bật ngược trở lại, cắt rách không khí.
Không có máu.
Không có vết thương.
Chỉ có sự từ chối tồn tại của vật chất đối với một thực thể đang rơi vào trạng thái vô hình.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Hoàng Thiên Tâm hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự run rẩy hiếm thấy.
Cô nhìn vào đôi mắt Lâm Phong, cố gắng tìm kiếm chút phản hồi, chút ý chí, bất cứ thứ gì chứng minh rằng linh hồn của anh vẫn còn gắn kết với xác thân.
Nhưng ánh mắt đó trống rỗng, phản chiếu lại hình ảnh biến dạng của chính cô, méo mó và xa lạ.
Lâm Phong cố gắng cử động ngón tay.
Anh muốn chạm vào mặt đất, muốn cảm nhận độ nhám của đá, muốn xác nhận rằng mình vẫn ở đây.
Nhưng cử chỉ đó chỉ tạo ra một cơn gió nhẹ, thổi bay những hạt bụi li ti quanh chân anh.
Anh cảm thấy sự tách rời khủng khiếp.
Não bộ vẫn ra lệnh, nhưng cơ thể không còn là công cụ tuân lệnh.
Nó đang trở thành một cái xác rỗng, một chiếc áo choàng cũ kỹ mà linh hồn anh đang cố gắng thoát ra.
Trong đầu anh, giọng nói của phiên bản thứ mười vang lên, trầm ổn và đáng sợ: *"Đừng kháng cự.
Hãy buông bỏ.
Nếu ngươi cố bám víu vào xác thân này, linh hồn ngươi sẽ bị xé toạc.
Cân Bằng Tồn Tại không cho phép một Đấu Giả duy trì trạng thái này quá lâu.
Ngươi đang nợ thế giới một khoản nợ sinh mạng."*
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh nhớ đến cảm giác của những phiên bản trước.
Cảm giác của phiên bản thứ một, khi anh lần đầu tiên nhận ra rằng mình không thể nhìn thấy cha mình.
Phiên bản thứ năm, khi anh cố gắng chạm vào người yêu nhưng chỉ xuyên qua cô như một bóng ma.
Và phiên bản thứ chín, khi anh chết trong cô độc tuyệt đối, không ai nghe thấy tiếng hét cuối cùng của anh.
"Ta không muốn chết lần nữa," Lâm Phong thì thầm.
Nhưng không có âm thanh.
Chỉ có sóng ý niệm yếu ớt, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, lan tỏa ra xung quanh.
Mộc Vân bỗng nhiên ngước đầu lên, hai mắt đỏ ngầu.
Anh không nghe thấy lời nói, nhưng anh cảm thấy nó.
Một nỗi buồn sâu thẳm, cũ kỹ, thấm đẫm mùi máu và nước mắt, tràn vào tâm trí anh.
Nó không phải là nỗi buồn của Lâm Phong hiện tại, mà là tổng hòa của chín cuộc đời đã kết thúc trong tuyệt vọng.
"Ta biết ngươi ở đó," Mộc Vân khàn giọng, nước mắt rơi xuống, thấm vào vũng đất khô cằn.
"Ta cảm thấy ngươi.
Ngươi đang sợ, phải không?
Ngươi sợ bị bỏ lại.
Sợ bị quên lãng."
Hoàng Thiên Tâm bước tới, đặt tay lên vai Mộc Vân, kéo anh đứng dậy.
Cô nhìn vào khoảng không nơi Lâm Phong đang đứng, ánh mắt sắc lẹm như kiếm.
"Đừng khóc.
Nước mắt không thể cứu được hắn.
Chúng ta cần phải giữ hắn lại.
Bằng cách nào cũng được."
Cô quay sang nhìn cuốn sổ da dê nằm trên mặt đất.
Cuốn sổ ấy, nơi Lâm Phong đã khắc ghi mọi ký ức, mọi nỗi đau, và mọi hy vọng.
Ánh sáng từ cuốn sổ vẫn đang nhấp nháy, yếu ớt nhưng kiên cường.
Đó là neo giữ duy nhất còn lại.
Lâm Phong cảm thấy ý chí của mình đang tan rã.
Cơ thể anh trở nên trong suốt hơn, từng tế bào đấu khí đang bị hòa tan vào không khí.
Anh nhìn thấy bàn tay mình, những ngón tay dài và gầy guộc đang dần biến mất, để lộ ra ánh sáng trắng xóa bên dưới.
Anh nhớ đến lời hứa với chính mình: *"Ta sẽ phá vỡ quy luật.
Ta sẽ nhìn thấy họ."* Nhưng giờ đây, anh đang trở thành nạn nhân của chính quy luật ấy.
"Không..." Lâm Phong cố gắng hét lên trong tâm trí.
Anh dồn toàn bộ đấu khí còn lại vào lòng bàn tay, cố gắng kích hoạt lại cơ thể.
Một tia lửa nhỏ lóe lên từ lòng bàn tay anh, nhưng ngay lập tức bị hút vào chân không của sự vô hình.
Nó biến mất không một tiếng động, như thể chưa bao giờ tồn tại.
Mộc Vân nhìn thấy tia lửa đó.
Anh hét lên, lao về phía trước, cố gắng ôm chầm lấy cái bóng mờ ảo của Lâm Phong.
Ngươi hứa với ta!
Chúng ta sẽ cùng nhau đạt đến Đấu Vương!
Chúng ta sẽ cùng nhau nhìn thấy cha ta, nhìn thấy ngươi!
Đừng phá vỡ lời hứa!"
Hoàng Thiên Tâm cũng bước tới, đặt tay lên lưng Mộc Vân, cố gắng giữ anh lại.
"Mộc Vân, dừng lại!
Ngươi không thể chạm vào hắn.
Nếu ngươi cố gắng dùng đấu khí để kéo hắn lại, ngươi sẽ bị cuốn vào cùng tần số.
Ngươi sẽ biến mất cùng hắn."
"Ta không quan tâm!" Mộc Vân gào thét, đấu khí trong người bùng phát, tạo thành một luồng gió xoáy quanh hai người họ.
"Nếu hắn đi, ta sẽ đi cùng!
Ta thà làm một bóng ma còn hơn sống trong thế giới mà không có Lâm Phong!"
Lâm Phong nhìn thấy sự tuyệt vọng của bạn mình.
Anh cảm thấy đau đớn, không phải cho bản thân, mà cho những người đang cố gắng giữ anh lại.
Anh không muốn họ phải chịu đựng bi kịch này.
Anh không muốn họ phải đối mặt với sự thật rằng, trong thế giới Shenmu, sức mạnh đi kèm với cái giá là sự cô lập vĩnh viễn.
*"Hãy để anh đi,"* giọng nói của phiên bản thứ mười vang lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
*"Đây là cách duy nhất để bảo vệ họ.
Và để bảo vệ ký ức của ngươi.
Nếu ngươi chết trong xác thân này, mọi thứ sẽ kết thúc.
Nhưng nếu ngươi tách ra, nếu ngươi trở thành một phần của dòng chảy đấu khí, ngươi sẽ tồn tại mãi mãi.
Trong ký ức.
Trong chiến đấu.
Trong bóng tối."*
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh nhớ đến những dòng chữ mình đã khắc lên da.
Những ký ức về gia đình, về bạn bè, về những giấc mơ điên cuồng.
Anh đã khắc chúng để không quên.
Nhưng giờ đây, anh sắp quên mất chính mình.
"Ta xin lỗi," Lâm Phong nghĩ trong lòng.
Anh gửi gắm lời xin lỗi đó vào cuốn sổ da dê.
Ánh sáng từ cuốn sổ sáng lên rực rỡ, chiếu rọi khắp đấu trường.
Dòng chữ mới hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng chính đấu khí của anh, đang tan rã và hòa vào không gian.
*"Ta không thể nhìn thấy các ngươi.
Nhưng các ngươi sẽ nhìn thấy ta.
Hãy tiếp tục tu luyện.
Hãy đạt đến cảnh giới Đấu Vương.
Khi đó, các ngươi sẽ hiểu.
Khi đó, chúng ta sẽ gặp lại.
Không phải trong ánh sáng, mà trong bóng tối.
Nơi quy luật không còn tồn tại."*
Mộc Vân nhìn thấy dòng chữ.
Anh khóc, nhưng không còn là sự hoảng loạn.
Đó là sự chấp nhận đau đớn.
Hoàng Thiên Tâm nhìn vào dòng chữ, ánh mắt cô thay đổi.
Cô hiểu rằng Lâm Phong không phải đang bỏ chạy.
Anh đang hy sinh.
Hy sinh sự hiện hữu của mình để tồn tại trong ý nghĩa.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.
Anh không còn cảm thấy trọng lực.
Anh không còn cảm thấy hơi thở.
Anh chỉ còn là một ý thức, một tia sáng nhỏ bé, trôi nổi trong dòng chảy vô tận của đấu khí thế giới.
Nhưng ngay khi anh nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc, một cảm giác lạ lùng xuất hiện.
Anh không cô đơn.
Từ khắp mọi nơi, từ những vùng đất xa xôi, từ những đỉnh núi cao chót vót, từ những vực sâu thẳm nhất, hàng ngàn, hàng triệu ý thức khác vang lên.
Chúng không phải là con người.
Chúng là những kẻ Vô Hình.
Những Đấu Vương, Đấu Hoàng, Đấu Đế...
những người đã đạt đến đỉnh cao sức mạnh và trả giá bằng sự cô độc.
Họ nhìn thấy anh.
Không phải bằng mắt thường.
Mà bằng linh hồn.
Một giọng nói cổ xưa, trầm vang, vang lên trong tâm trí Lâm Phong.
Nó không đến từ một người, mà từ tập hợp của vô số linh hồn.
*"Chào mừng ngươi, người thứ mười.
Ngươi đã bước qua cánh cửa.
Ngươi đã trở thành một phần của chúng ta.
Nhưng hãy nhớ, sức mạnh này không miễn phí.
Ngươi đã đánh mất xác thân.
Ngươi đã đánh mất cảm giác.
Giờ đây, ngươi phải tìm lại chính mình trong bóng tối.
Nếu không, ngươi sẽ tan rã hoàn toàn, trở thành một phần của nền tảng thế giới, mãi mãi không thể quay lại."*
Lâm Phong nhìn xuống.
Anh không còn thấy cơ thể mình.
Anh thấy một vùng đất rộng lớn, bao la, nơi những dòng sông đấu khí chảy xiết.
Và ở trung tâm của vùng đất đó, một cái bóng đen khổng lồ đang chờ đợi.
Đó không phải là kẻ mặt nạ.
Đó là hiện thân của Quy Luật.
Và nó đang mỉm cười.
Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm đứng đó, nhìn vào khoảng không trống rỗng.
Cuốn sổ da dê nằm trên tay Mộc Vân, ánh sáng từ nó dần tắt đi, để lại những dòng chữ khắc sâu vào da dê, đen kịt và vĩnh cửu.
"Một ngày nào đó," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
"Ta sẽ tìm ra cách nhìn thấy ngươi.
Dù phải phá vỡ cả thế giới này."
Mộc Vân nắm chặt cuốn sổ, nước mắt đã khô.
Anh nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang cuộn xoáy, tạo thành hình ảnh một con mắt khổng lồ, đang quan sát họ.
"Và khi đó," Mộc Vân khàn giọng.
"Ta sẽ giết chết quy luật này.
Để ngươi có thể trở về."
Ở đâu đó, trong không gian vô hình, Lâm Phong mở mắt.
Anh không còn là con người.
Anh là một phần của đấu khí.
Anh là một phần của bóng tối.
Và anh cảm thấy một sức mạnh mới, một sức mạnh đáng sợ và tuyệt vọng, đang chảy trong linh hồn anh.
Anh nhìn về phía hai người bạn của mình, dù họ không thể thấy anh.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười bi tráng, đầy nước mắt và hy vọng.
*"Ta sẽ đợi các ngươi,"* anh nghĩ.
*"Và ta sẽ sẵn sàng chiến đấu.
Không phải để sống.
Mà để chết đúng nghĩa.
Với các ngươi."*
Nhưng ngay khi anh định chìm vào giấc ngủ của sự vô hình, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức anh.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong.
Từ chính ký ức của phiên bản thứ mười.
Một hình ảnh hiện ra.
Một đứa trẻ.
Một đứa trẻ với đôi mắt giống hệt anh.
Đứa trẻ đó đang khóc, cầm trong tay một cuốn sổ da dê cũ kỹ.
Và trên trang đầu tiên của cuốn sổ, có một dòng chữ quen thuộc.
Dòng chữ mà Lâm Phong đã viết cho chính mình, từ chín đời trước.
*"Đừng tin vào ký ức.
Ký ức là lời nói dối ngọt ngào nhất của thời gian."*
Lâm Phong giật mình.
Tim anh, dù đã không còn đập, lại run lên bần bật.
Nếu ký ức là lời nói dối...
thì ai mới là Lâm Phong thật?
Và nếu anh không phải là Lâm Phong...
thì ai đang điều khiển cơ thể này?
Ai đang nói chuyện với anh trong bóng tối?
Và nếu tất cả chỉ là một kịch bản...
thì kẻ đạo diễn là ai?
Bóng đen khổng lồ ở trung tâm vùng đất đấu khí bỗng nhiên chuyển động.
Nó vươn tay ra, hướng về phía Lâm Phong.
Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhìn thấy khuôn mặt của chính mình, nhưng méo mó, xấu xí, và đầy thù hận.
Khuôn mặt của phiên bản thứ mười một.
Và nó đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận