Chương 10

Gã "Người Mang Dấu" kia không rút kiếm.

Hắn chỉ há miệng, và một âm thanh vô hình, sắc bén như lưỡi dao cưa kim loại, xé toạc không khí.

Đó không phải là tiếng hét thông thường, mà là một tần số rung động cực cao, được điều chỉnh chính xác để cộng hưởng với Đấu Khí trong kinh mạch của kẻ thù.

Đối với những người bình thường, đó chỉ là sự im lặng chết chóc.

Nhưng với Lâm Phong, vừa đạt cảnh giới Đấu Giả 8 sao, thế giới suddenly nổ tung.

Quy luật "Cân Bằng Tồn Tại" vốn dĩ là một bức tường vô hình, ngăn cách những kẻ mạnh khỏi sự cảm nhận của kẻ yếu.

Nhưng khi hai thực thể có chênh lệch cảnh giới quá nhỏ, hoặc khi một trong hai người cố tình phá vỡ rào chắn bằng cách tự hạ thấp phòng thủ tinh thần, bức tường đó sẽ trở thành cái bẫy.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình như bị mắc kẹt trong một khối nhựa đường lỏng.

Hắn không thể di chuyển, không thể hô hấp, chỉ có thể đứng đó, ngước nhìn lên bầu trời nơi những đám mây cuộn xoáy tạo thành con mắt khổng lồ.

Con mắt ấy không còn quan sát từ xa.

Nó đang nhìn thẳng vào hắn.

Nhìn vào linh hồn.

Mộc Vân ở phía sau, dù không thể thấy rõ Lâm Phong, vẫn cảm nhận được sự biến động dữ dội của đấu khí.

Cậu ta nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi dọc sống lưng.

"Lâm Phong!" Cậu hét lên, giọng khàn đặc vì lo lắng.

Tiếng nói của cậu vang lên trong không gian, nhưng đối với Lâm Phong, nó giống như tiếng vọng từ một thế giới khác xa xôi, mờ nhạt và vô nghĩa.

Quy luật vô hình đang bóp nghẹt mọi kết nối.

Lâm Phong cảm thấy cô đơn đến tận cùng.

Anh không còn là một phần của nhóm, của bạn bè, hay của thế giới này.

Anh đang bị đẩy ra ngoài rìa thực tại, nơi mà sự tồn tại của anh chỉ là một ảo giác đối với những người xung quanh.

Hắn cố gắng hô hấp, nhưng mỗi lần hít vào, không khí lại trở nên nặng nề hơn, như thể chứa đầy thủy ngân.

Đấu khí trong cơ thể hắn bắt đầu hỗn loạn, chạy ngược lại các huyệt đạo.

Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn của linh hồn đang bị kéo giãn, sắp đứt gãy.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào ký ức.

Anh khắc lên da thịt những ký ức về Mộc Vân, về Hoàng Thiên Tâm, về những ngày tháng bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ.

Nhưng ký ức ấy giờ đây trở nên mờ nhạt, như một bức tranh bị tẩy trắng bởi thời gian.

Kael, gã đối thủ với vết thương hình dấu hiệu trên trán, bước tới gần hơn.

Hắn không cần nhìn thấy Lâm Phong để biết vị trí của hắn.

Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn trong đấu khí của đối thủ.

"Nghe này," Kael thì thầm, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong, xuyên qua rào cản vô hình.

"Ngươi nghĩ mình là ai?

Một anh hùng?

Một nạn nhân?

Hay chỉ là một cái bóng đang cố gắng bám víu vào ánh sáng?"

Lâm Phong không đáp.

Hắn không thể.

Cổ họng hắn bị tê liệt bởi áp lực của tần số âm thanh.

Hắn chỉ có thể đứng đó, như một pho tượng đá, chứng kiến sự tan rã của chính mình.

Nhưng trong sâu thẳm ý thức, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của phiên bản thứ mười.

*"Đừng tin vào ký ức.

Ký ức là lời nói dối ngọt ngào nhất của thời gian."* Câu nói ấy như một liều thuốc độc, thấm vào từng tế bào linh hồn.

Lâm Phong run rẩy.

Nếu ký ức là dối trá, thì ai đang điều khiển cơ thể này?

Ai đang cảm thấy đau đớn?

Ai đang sợ hãi?

Kael ngưng cười.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi.

Không gian xung quanh Lâm Phong bắt đầu nứt vỡ, những tia sáng tím loé lên, cắt ngang qua lớp màn xám xịt của sự cách ly.

Đó không phải là đấu khí thông thường.

Đó là năng lượng của sự tan rã, của linh hồn đang tự hủy hoại chính mình để phá vỡ quy luật.

"Ngươi tự hủy?" Kael 'nói', giọng điệu thay đổi từ mỉa mai sang kinh ngạc.

Hắn lùi lại một bước, mắt mở to.

"Lâm Phong, ngươi không nhớ sao?

Cha ngươi đã làm điều đó."

Câu nói như một cú sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong.

Hắn không có cha.

Hắn là người xuyên không, là một linh hồn lạc loài từ một thế giới khác.

Nhưng ký ức của phiên bản thứ mười lại khác.

Trong ký ức đó, có một người đàn ông, một chiến binh vĩ đại, người đã từ bỏ mọi thứ để đạt đến cảnh giới Đấu Vương, và sau đó...

Trở thành Vô Hình.

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt hắn không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu tím nhạt, đầy vẻ trống rỗng và đau khổ.

"Cha ta..." Hắn khàn giọng, tiếng nói vang lên yếu ớt, nhưng đủ để Kael nghe thấy.

"Cha ta đã chết vì quên mất lý do sống.

Giống như chín phiên bản trước của ta."

Kael sững sờ.

Hắn không biết gì về chuyện này.

Hắn chỉ biết rằng Lâm Phong là một học viên ưu tú, một kẻ thù nguy hiểm.

Nhưng giờ đây, hắn đang đối mặt với một bí ẩn lớn hơn nhiều.

"Ngươi nói gì?" Kael hỏi, giọng run rẩy.

"Phiên bản?"

Lâm Phong không đáp.

Hắn đưa tay lên, chạm vào ngực mình.

Tại đó, dưới lớp da thịt, những dòng chữ khắc sâu đang nóng rực lên.

*"Đừng tin vào ký ức."* Hắn nhớ ra.

Không phải ký ức của phiên bản thứ mười.

Mà là ký ức của chính anh.

Ký ức của người đã chết từ đầu.

Không khí nặng nề đến mức khó thở.

Các học viên khác, dù không thể nhìn thấy rõ ràng, vẫn cảm nhận được áp lực kinh khủng.

Họ thấy Lâm Phong đứng bất động, đôi mắt nhắm chặt, mồ hôi tuôn rơi.

Họ không biết rằng, trong thế giới ý niệm của Lâm Phong, một con quái vật đang trỗi dậy.

Kael dừng lại cách Lâm Phong ba bước chân.

Hắn cảm thấy lạnh sống lưng.

Không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi.

Sợ hãi trước điều không thể hiểu được.

Hắn nhìn vào đôi mắt màu tím của Lâm Phong và thấy một thứ gì đó giống như sự tuyệt vọng vĩnh cửu.

"Ngươi đang làm gì?" Kael hỏi, giọng run rẩy.

"Ngươi đang giết chính mình?"

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười bi tráng, đầy nước mắt và hy vọng.

"Không," anh nói.

"Ta đang thức tỉnh."

Hắn hít một hơi sâu.

Đấu khí trong cơ thể hắn bùng nổ.

Không phải để tấn công, mà để phá vỡ.

Phá vỡ quy luật.

Phá vỡ sự cô đơn.

Phá vỡ sự vô hình.

Một tiếng vang lớn, không phải từ tai, mà từ tâm trí, vang lên khắp học viện.

Tất cả mọi người đều ôm đầu, đau đớn.

Họ không thấy gì, nhưng họ cảm thấy một linh hồn đang vỡ vụn.

Đó là cảm giác của sự tan rã, của sự giải phóng, của sự chết chóc và tái sinh.

Lâm Phong hét lên.

Nỗi đau xé toạc não bộ.

Hắn đang cố gắng giữ lấy ý thức trong khi phần linh hồn cha mình cố gắng chiếm lấy cơ thể hắn.

Hình ảnh của người đàn ông ấy hiện ra trước mắt.

Một khuôn mặt quen thuộc, nhưng xa lạ.

Một nụ cười đau khổ, nhưng kiên cường.

"Con trai ta," người đàn ông nói, giọng vang vọng trong tâm trí Lâm Phong.

"Con đã tìm thấy con đường của con."

Lâm Phong lắc đầu.

"Không phải con đường của cha.

Là con đường của ta."

Hắn đẩy mạnh đấu khí ra ngoài.

Những tia sáng tím bao phủ cơ thể hắn, tạo thành một chiếc áo choàng rực rỡ.

Hắn không còn vô hình nữa.

Hắn hiện hữu.

Hắn thực tại.

Nhưng cái giá phải trả là linh hồn hắn đang tan rã.

Kael ngã quỵ xuống.

Hắn không thể chịu đựng được áp lực đó.

Hắn nhìn thấy Lâm Phong, nhưng không phải là Lâm Phong mà hắn biết.

Đó là một thực thể khác, một thực thể của bóng tối và ánh sáng, của sự sống và cái chết.

Mọi thứ tĩnh lặng.

Ánh sáng tím tắt lịm.

Kael ngã quỵ xuống, thở hổn hển, mặt mày tái mét.

Hắn vừa chứng kiến một linh hồn bị hủy diệt, và một linh hồn khác bị xóa sạch.

Các học viên và giáo viên chạy lại, nhưng họ không biết phải làm gì.

Lâm Phong vẫn đứng đó, thẳng tắp, nhưng đôi mắt hắn mở to, trống rỗng.

Không có màu tím.

Không có sự sống.

Chỉ có sự trống rỗng.

Hoàng Thiên Tâm chạy đến bên cạnh, tay run rẩy chạm vào vai Lâm Phong.

"Lâm Phong?" Cô gọi, giọng run rẩy.

Không có phản hồi.

Mộc Vân đứng xa hơn, nước mắt rơi.

Cậu nhìn thấy cơ thể bạn mình, nhưng không nhìn thấy linh hồn.

Cậu biết rằng, dù Lâm Phong còn sống, nhưng phần nào đó của anh đã chết.

Chết từ khi anh bắt đầu tìm kiếm sự thật.

Trong khoảnh khắc im lặng đó, một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí Lâm Phong.

Không phải của cha.

Không phải của phiên bản thứ mười.

Mà là của chính anh.

Của người đã chết từ đầu.

*"Chào mừng trở lại, Lâm Phong.

Nhưng lần này, ngươi không còn là người vô hình.

Ngươi là kẻ bị lãng quên.

Và kẻ bị lãng quên không có quyền sống."*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Sự bình yên của cái chết.

Nhưng anh không muốn chết.

Anh muốn sống.

Muốn nhìn thấy Mộc Vân.

Muốn chạm vào Hoàng Thiên Tâm.

Muốn phá vỡ quy luật này.

Anh mở mắt.

Đôi mắt hắn lại trở về màu đen.

Nhưng trong sâu thẳm, có một tia sáng tím lóe lên.

Một tia sáng của hy vọng.

Hay là của sự hủy diệt?

Hoàng Thiên Tâm nhìn vào đôi mắt ấy và cảm thấy một cơn ớn lạnh.

Cô không biết rằng, Lâm Phong đã không còn là con người.

Anh là một phần của đấu khí.

Anh là một phần của bóng tối.

Và anh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến không phải để sống.

Mà để chết đúng nghĩa.

Với những người anh yêu thương.

Nhưng ngay khi anh định chìm vào giấc ngủ của sự vô hình, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức anh.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong.

Từ chính ký ức của phiên bản thứ mười.

Một hình ảnh hiện ra.

Một đứa trẻ.

Một đứa trẻ với đôi mắt giống hệt anh.

Đứa trẻ đó đang khóc, cầm trong tay một cuốn sổ da dê cũ kỹ.

Và trên trang đầu tiên của cuốn sổ, có một dòng chữ quen thuộc.

Dòng chữ mà Lâm Phong đã viết cho chính mình, từ chín đời trước.

*"Đừng tin vào ký ức.

Ký ức là lời nói dối ngọt ngào nhất của thời gian."*

Lâm Phong giật mình.

Tim anh, dù đã không còn đập, lại run lên bần bật.

Nếu ký ức là lời nói dối...

thì ai mới là Lâm Phong thật?

Và nếu anh không phải là Lâm Phong...

thì ai đang điều khiển cơ thể này?

Ai đang nói chuyện với anh trong bóng tối?

Và nếu tất cả chỉ là một kịch bản...

thì kẻ đạo diễn là ai?

Bóng đen khổng lồ ở trung tâm vùng đất đấu khí bỗng nhiên chuyển động.

Nó vươn tay ra, hướng về phía Lâm Phong.

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhìn thấy khuôn mặt của chính mình, nhưng méo mó, xấu xí, và đầy thù hận.

Khuôn mặt của phiên bản thứ mười một.

Và nó đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập