Chương 11

Đó là thứ duy nhất còn lại trên sàn đấu, đỏ thẫm và nhớp nháp, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc xung quanh.

Đối thủ của Lâm Phong, một tên Đấu Giả sao thứ bảy với cơ bắp cuồn cuộn, đã ngã gục.

Thanh kiếm của hắn vẫn còn cắm sâu vào vai trái kẻ thù, rung lên những rung động cuối cùng trước khi im bặt.

Lâm Phong đứng đó, bất động.

Hắn không thở.

Không phải vì hắn đang kìm nén đấu khí, mà vì cơ thể hắn đã quên đi nhịp điệu của sự sống.

Cảm giác đầu tiên không phải là nhẹ nhõm, không phải là chiến thắng, mà là một cơn đau nhói xuyên tủy, như thể ai đó đang dùng dao cùn cạo sạch từng mảng ký ức khỏi não bộ.

Nó bắt đầu từ gáy, lan tỏa xuống cột sống, và cuối cùng là tim – một nhịp đập yếu ớt, mong manh như ngọn nến trước gió.

Hắn sụp xuống một đầu gối.

Thanh kiếm cũ kỹ trong tay run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự từ chối của chính bàn tay nắm giữ nó.

Máu từ vết thương trên cánh tay hắn nhỏ xuống, nhưng lạ thay, những giọt máu ấy không rơi xuống đất.

Chúng lơ lửng, trôi nổi trong không khí như những hạt sương mai, rồi tan biến vào hư vô.

"Lâm Phong!"

Tiếng hét của Mộc Vân vang lên, gấp gáp và đầy lo lắng.

Cậu ta lao tới, bàn tay vươn ra để đỡ lấy vai bạn mình.

Nhưng khoảnh khắc bàn tay Mộc Vân chạm vào áo giáp của Lâm Phong, một sự trượt qua kỳ lạ xảy ra.

Không phải vì Lâm Phong né tránh, mà vì cơ thể hắn...

không còn thực.

Mộc Vân sững lại, mắt mở to trong hoảng loạn.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt mình.

Ở đó, hình ảnh của Lâm Phong vẫn còn đó, nhưng mờ nhạt, như một bức tranh vẽ bằng than bị xóa đi một nửa.

Những chi tiết sắc nét của khuôn mặt, vết sẹo trên mày, ánh mắt kiên định – tất cả đang tan rã, chuyển hóa thành những hạt bụi ánh sáng li ti.

ngươi làm gì vậy?" Mộc Vân lắp bắp, giọng run rẩy.

"Đừng chơi đùa với ta, Lâm Phong!

Ngươi đang biến mất!"

Lâm Phong cố gắng mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Hắn cảm thấy giọng nói của mình bị mắc kẹt trong cổ họng, bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng đang lan tỏa từ bên trong.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay đang trở nên trong suốt, da thịt lộ ra xương cốt, và xương cốt ấy cũng đang phân hủy thành ánh sáng.

*Đây là cái giá.*

Tư duy của Lâm Phong lạnh lẽo như băng giá.

Hắn đã biết điều này sẽ xảy ra.

Mỗi khi hắn đẩy đấu khí vượt quá giới hạn của cảnh giới Đấu Sĩ, ranh giới giữa "Hiện Tại" và "Vô Hình" lại mỏng đi một chút.

Và hôm nay, ranh giới đó đã vỡ.

Hoàng Thiên Tâm bước tới, dáng vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt cô đầy vẻ đau đớn.

Cô không nói gì, chỉ đặt tay lên không trung, nơi đầu gối của Lâm Phong đang dần tan biến.

Cô không thể chạm vào hắn.

Cô chỉ có thể cảm nhận được dư âm của đấu khí hắn để lại – một thứ lạnh lẽo, cô độc, và đầy bi kịch.

"Đừng cố gắng giữ hắn lại, Mộc Vân," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng khàn đặc.

"Hắn đã chọn con đường này.

Hắn đã chọn trở thành Vô Hình."

"Nhưng hắn chưa chết!" Mộc Vân gào lên, nắm chặt đấm.

"Hắn vẫn còn đó!

Ta nhìn thấy hắn!

Tại sao ta không thể chạm vào?"

"Vì ngươi vẫn còn quá yếu," Hoàng Thiên Tâm đáp, ánh mắt nhìn vào khoảng không nơi Lâm Phong đang đứng.

đã bắt đầu rời bỏ thế giới này."

Lâm Phong nhìn thấy họ.

Hắn nhìn thấy sự hoảng loạn trên khuôn mặt Mộc Vân, sự đau buồn trong ánh mắt Hoàng Thiên Tâm.

Nhưng hắn không thể đáp lại.

Hắn cố gắng mỉm cười, cố gắng nói rằng mọi thứ sẽ ổn, rằng hắn vẫn còn nhớ họ.

Nhưng khuôn mặt hắn đã không còn khả năng biểu cảm.

Nó trở nên phẳng lì, vô hồn, như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng của vũ trụ.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của phiên bản thứ mười.

*Đừng tin vào ký ức.* Và giờ, ký ức của hắn đang tan biến cùng với cơ thể.

Hắn không còn nhớ mùi hương của hoa trong vườn gia tộc.

Hắn không còn nhớ cảm giác ấm áp của bàn tay mẹ.

Hắn chỉ còn nhớ mục tiêu.

Phá vỡ quy luật.

Nhìn thấy họ.

Chạm vào họ.

Nhưng để làm được điều đó, hắn phải trở thành một phần của quy luật đó.

Hắn phải trở thành Vô Hình.

Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những hạt bụi ánh sáng từ cơ thể Lâm Phong.

Hắn cảm thấy nhẹ bẫng.

Không còn trọng lực.

Không còn đau đớn.

Chỉ còn sự tĩnh lặng đáng sợ.

Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh lóe lên trong tâm trí hắn.

Một cuốn sổ da dê cũ kỹ.

Dòng chữ *Đừng tin vào ký ức* hiện ra rõ ràng.

Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong linh hồn hắn đang tan rã.

*"Ngươi nghĩ rằng đây là sự hy sinh?"*

Giọng nói đó quen thuộc đến rợn người.

Nó giống như giọng của chính hắn, nhưng già cỗi, mệt mỏi, và đầy thù hận.

Đây là sự trừng phạt.

Ngươi đã dám can thiệp vào trật tự của Shenmu.

Ngươi đã dám tìm cách nhìn thấy những thứ không thuộc về ngươi."*

Lâm Phong cố gắng quay đầu, nhưng cổ hắn đã không còn xương.

Hắn chỉ có thể xoay ý thức của mình.

Trước mặt hắn, trong không gian đang tan biến, một bóng đen hiện ra.

Không phải bóng tối thông thường, mà là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó bao trùm lấy hắn, lạnh lẽo và ngột ngạt.

Bóng đen đó có hình dáng con người.

Và khuôn mặt của nó...

là khuôn mặt của Lâm Phong.

Nhưng méo mó, xấu xí, với đôi mắt đỏ rực như máu.

*"Ta là phiên bản thứ mười một,"* bóng đen nói, giọng vang vọng trong đầu Lâm Phong.

*"Và ta là những phiên bản trước đó.

Tất cả chúng ta đều chết vì cùng một lý do.

Chúng ta quên mất lý do sống.

Và giờ, ngươi cũng sẽ quên."*

Lâm Phong cảm thấy ký ức của mình bị kéo ra, như những sợi chỉ bị giật mạnh.

Hình ảnh của Mộc Vân cười đùa.

Hình ảnh của Hoàng Thiên Tâm luyện kiếm.

Hình ảnh của gia tộc hắn, trước khi bị diệt.

Tất cả đang mờ dần, bị nuốt chửng bởi bóng đen.

*"Không!"* Lâm Phong hét lên trong tâm trí.

*"Ta không quên!

Ta nhớ tất cả!"*

Hắn tập trung toàn bộ ý chí còn lại vào một ký ức duy nhất.

Ký ức về lần đầu tiên hắn chạm vào tay Hoàng Thiên Tâm, khi cô dạy hắn cách điều khiển đấu khí.

Cảm giác ấm áp, thực tế, và sống động.

*"Đó là của ngươi,"* bóng đen cười nhạo.

*"Nhưng đó không phải là của ngươi nữa.

Đó là của quá khứ.

Và quá khứ đã chết."*

Cơ thể Lâm Phong giờ đây chỉ còn là một vầng sáng mờ ảo.

Hắn không còn cảm nhận được sự hiện diện của Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm.

Hắn chỉ cảm nhận được bóng đen đang bao vây hắn, ép hắn phải chấp nhận sự thật.

Sự thật rằng hắn đã chết từ lúc bắt đầu xuyên không.

Sự thật rằng tất cả những gì hắn trải qua chỉ là một ảo ảnh, một kịch bản được viết sẵn cho một linh hồn lạc lối.

Và giờ, kịch bản đang kết thúc.

Bóng đen vươn tay ra, nắm lấy vầng sáng của Lâm Phong.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhìn thấy một cánh cửa.

Một cánh cửa bằng đá đen, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc được.

Nhưng hắn biết, phía sau cánh cửa đó là nơi dành cho những người Vô Hình.

Nơi cô độc vĩnh cửu.

*"Đi vào đi,"* bóng đen thì thầm.

*"Và hãy ngủ.

Ngủ cho đến khi ngươi quên hoàn toàn."*

Lâm Phong không kháng cự.

Hắn không còn sức lực để kháng cự.

Hắn chỉ còn một mong muốn cuối cùng.

Một mong muốn nhỏ bé, nhưng đủ mạnh để chống lại bóng tối.

Hắn muốn để lại một dấu vết.

Một thứ gì đó mà Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm có thể tìm thấy.

Một thứ gì đó chứng minh rằng hắn đã tồn tại.

Hắn nhìn về phía thanh kiếm cũ kỹ đang nằm trên mặt đất.

Thanh kiếm ấy không tan biến cùng hắn.

Nó vẫn còn đó, thực tế và lạnh lẽo.

Với toàn bộ ý chí còn lại, Lâm Phong gửi một luồng đấu khí cuối cùng vào thanh kiếm.

Không phải để phá hủy, mà để khắc ghi.

Một dòng chữ hiện ra trên lưỡi kiếm, phát sáng bằng ánh sáng tím nhạt – màu của đôi mắt hắn trong khoảnh khắc hy vọng cuối cùng.

*"Ta là Lâm Phong.

Ta đã yêu."*

Và rồi, vầng sáng của hắn tan biến hoàn toàn.

Im lặng bao trùm sàn đấu.

Mộc Vân vẫn quỳ đó, tay vươn ra không trung, nắm chặt vào khoảng không vô hình.

Giọt nước mắt rơi xuống, nhưng không chạm vào bất kỳ ai.

Hoàng Thiên Tâm đứng yên, ánh mắt cô nhìn vào thanh kiếm trên mặt đất.

Cô không nhìn thấy Lâm Phong.

Cô chỉ nhìn thấy thanh kiếm.

Nhưng trong tim cô, có một sự trống rỗng lớn lao, giống như một phần của linh hồn cô đã bị cuốn đi cùng với hắn.

đã đi rồi phải không?" Mộc Vân thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc.

Hoàng Thiên Tâm không đáp.

Cô bước tới, cúi xuống, và nhặt thanh kiếm lên.

Lưỡi kiếm lạnh giá, nhưng dòng chữ khắc trên đó vẫn còn nóng hổi, như thể vừa mới được viết.

Cô nhìn vào dòng chữ.

*Ta là Lâm Phong.

Ta đã yêu.*

Một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi cô.

Một nụ cười đầy đau đớn và biết ơn.

"Hắn không hoàn toàn biến mất," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nhẹ nhàng.

"Hắn đã để lại thứ gì đó."

Mộc Vân ngẩng đầu lên, nhìn vào Hoàng Thiên Tâm.

"Thứ gì?"

"Ký ức," Hoàng Thiên Tâm đáp.

"Và một lời hứa."

Cô siết chặt thanh kiếm, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng từ lưỡi kiếm.

Một rung động yếu ớt, nhưng kiên định.

Giống như nhịp đập của một trái tim không còn tồn tại.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng gió mạnh thổi qua, cuốn theo những tàn dư của đấu khí.

Và trong làn gió đó, có một tiếng thì thầm rất nhẹ, rất xa, như thể đến từ một thế giới khác.

*"Đừng quên ta."*

Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm đều ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời tối đen.

Không có ai ở đó.

Không có gì cả.

Chỉ có sự im lặng và bóng tối.

Nhưng họ biết.

Hắn vẫn ở đó.

Ở một nơi mà họ không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng có thể cảm nhận được.

Và họ biết, cuộc hành trình của họ chưa kết thúc.

Nó mới chỉ bắt đầu.

Một cuộc hành trình để tìm lại hắn.

Để phá vỡ quy luật Vô Hình.

Để gặp lại người bạn, người đồng môn, người yêu thương mà họ đã mất.

Hoàng Thiên Tâm nhìn vào dòng chữ trên thanh kiếm một lần nữa.

Ánh mắt cô trở nên sắc bén, quyết liệt.

"Chúng ta sẽ tìm ra cách," cô nói, không phải với Mộc Vân, mà với chính mình.

"Dù phải trả giá bất kỳ cái giá nào."

Mộc Vân đứng dậy, lau nước mắt.

Cậu ta nhìn vào Hoàng Thiên Tâm, rồi nhìn vào thanh kiếm.

Một sự quyết tâm mới dấy lên trong mắt cậu.

"Ta sẽ không bao giờ để ngươi bị bỏ lại phía sau lần nữa, Lâm Phong," cậu ta nói, giọng đầy tự hào và đau buồn.

"Ngươi là bạn của ta.

Và bạn của ta không bao giờ chết."

Họ đứng đó, giữa tàn tích của sàn đấu, với thanh kiếm lạnh giá trong tay.

Xung quanh họ, thế giới Shenmu vẫn tiếp tục vận hành, vô tình và tàn nhẫn.

Nhưng trong tim họ, một ngọn lửa đã được thắp lên.

Ngọn lửa của ký ức.

Ngọn lửa của hy vọng.

Và ngọn lửa của sự thù hận dành cho quy luật vô hình đã cướp đi người thân yêu của họ.

Và sâu thẳm trong bóng tối, nơi những người Vô Hình cư trú, một bóng đen mỉm cười.

Cuộc chơi mới đã bắt đầu.

Và lần này, con tốt đã biết mình đang chơi với ai.

Nhưng câu hỏi vẫn còn đó.

Ai là kẻ đạo diễn?

Và liệu có cách nào để thoát ra khỏi kịch bản này, hay tất cả chỉ là một vòng lặp vô tận của sự hủy diệt và tái sinh?

Thanh kiếm trong tay Hoàng Thiên Tâm đột nhiên rung lên mạnh mẽ, phát ra một âm thanh chói tai.

Dòng chữ *Ta là Lâm Phong.

Ta đã yêu* bắt đầu mờ dần, và một dòng chữ mới hiện ra, bằng màu đỏ thẫm như máu.

*"Họ đang đến."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập