Chương 12

Không gian xung quanh Lâm Phong không phải là hư vô đen tối, mà là một màu trắng đục, giống như sương mù dày đặc bao trùm mọi giác quan.

Tiếng bước chân của anh vang lên, nhưng âm thanh ấy không lan tỏa ra không khí, mà bị hấp thụ ngay tại nguồn phát.

Anh thử nâng tay lên, nhưng bàn tay chỉ là một vệt mờ ảo, thiếu đi sự rắn rỏi của xương cốt và da thịt.

Cảm giác cô đơn không còn là một khái niệm trừu tượng, nó trở thành một thực thể vật lý, nặng nề như chì, đè nén lên lồng ngực anh.

Lâm Phong cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây không mang mùi vị của đất ẩm hay cỏ cây.

Nó vô vị, vô hình, và đáng sợ nhất là nó không phản hồi lại sự tồn tại của anh.

Anh cúi xuống, lấy ngón tay run rẩy chạm vào mặt đất trắng bệch.

Không có cảm giác lạnh, không có độ nhám.

Chỉ có một sự trống rỗng tuyệt đối.

Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào vết thương trên cánh tay Hoàng Thiên Tâm, cảm giác nóng hổi của máu và sự run rẩy của cô gái ấy.

Bây giờ, tất cả những ký ức ấy đang phai mờ, giống như mực viết trên giấy bị ngâm trong nước.

Anh lấy ra từ không trung—nơi mà ý niệm của anh có thể với tới—một mảnh kim loại nhỏ.

Đó là một mảnh vỡ từ thanh kiếm đã từng thuộc về anh, thứ duy nhất còn lại sau khi ý thức anh bị xé toạc khỏi thế giới phàm tục.

Anh dùng móng tay, vốn giờ đây cũng mờ nhạt, khắc lên bề mặt kim loại.

*Lâm Phong.

Ta vẫn còn đây.* Mỗi nét khắc đều gây ra một cơn đau nhói trong đầu, như thể não bộ anh đang phản kháng lại nỗ lực giữ chân ký ức.

Anh biết mình đang mất dần.

Không phải mất mạng, mà là mất đi "tính người".

Khi một Đấu Vương trở thành Vô Hình, họ không chết, họ chỉ...

tan biến vào quy luật.

Và quy luật này không khoan dung cho những cảm xúc yếu đuối.

Một bóng hình hiện ra trước mặt anh.

Không phải từ phía trước, mà từ chính giữa không gian, như thể nó vốn đã ở đó và chỉ mới chờ đợi anh đủ mạnh để nhận ra.

Đó là một người đàn ông già, mặc áo choàng xám xịt, khuôn mặt ẩn sau lớp sương mù dày đặc.

Lão không nhìn anh, nhưng Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt ấy—nặng trĩu, mệt mỏi, và đầy sự thương hại.

Lão tổ của Hội Người Vô Hình.

Kẻ canh giữ cánh cửa giữa sự sống và sự quên lãng.

Lâm Phong cố gắng tập trung ý niệm, thay vì dùng giọng nói, vì giọng nói của anh giờ đây không thể vang lên trong thế giới này.

*"Tôi là ai?

Tại sao tôi ở đây?"*

Người đàn ông già khẽ gật đầu, như thể anh đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc.

*"Cậu là một biến số.

Một lỗi trong hệ thống cân bằng.

Cậu nghĩ mình đang tìm cách trở lại?

Cậu nghĩ mình đang chiến đấu để được nhìn thấy?"* Giọng nói của lão không truyền qua không khí, mà trực tiếp vang lên trong tủy sống của Lâm Phong, lạnh lẽo như băng hà.

*"Quy luật Cân Bằng Tồn Tại không cho phép sự bất đối xứng.

Khi cậu vượt qua ngưỡng Đấu Vương, cậu tách khỏi tần số cảm nhận.

Đó không phải là hình phạt, đó là bản chất.

Cậu không bị tước đoạt khả năng nhìn thấy họ, mà là họ không còn đủ 'tần số' để nhìn thấy cậu.

Sự cô đơn không phải do kẻ khác gây ra, mà do chính sự tiến hóa của cậu."*

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình—nếu nó còn tồn tại—đang sôi sục.

Anh nhớ lại ánh mắt của Mộc Vân, sự kiêu ngạo và nỗi sợ bị bỏ lại.

Anh nhớ lại Hoàng Thiên Tâm, sự lạnh lùng che giấu sự quan tâm.

Họ đang tìm anh, nhưng họ không thể thấy anh.

Và giờ đây, lão già này lại nói rằng đó là quy luật tự nhiên?

*"Vậy thì ý nghĩa của việc tu luyện là gì?"* Lâm Phong gầm lên trong tâm thức, ý chí của anh tỏa ra như những tia sét xanh chẻ ngang màn sương trắng.

*"Nếu cuối cùng chúng ta chỉ là những bóng ma cô độc, thì sức mạnh có ý nghĩa gì?"*

Lão tổ cười, một âm thanh khô khốc như lá cây rơi.

*"Sức mạnh là để chấp nhận sự cô đơn.

Những kẻ yếu đuối cần sự kết nối.

Những kẻ mạnh mẽ...

chúng ta là những người canh giữ biên giới.

Chúng ta nhìn thấy những điều họ không thể.

Chúng ta gánh chịu trọng lượng của thế giới mà không ai biết đến.

Cậu, Lâm Phong, cậu là phiên bản thứ mười.

Chín phiên bản trước đã chết không phải vì thương tích, mà vì họ quên mất lý do sống.

Họ quên mất họ là ai, và khi ký ức tan rã, linh hồn họ cũng tan rã theo."*

Lâm Phong sững sờ.

Lời nói của lão tổ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh.

*"Kẻ đã giết chết phiên bản cũ của tôi?"*

Lão tổ nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh.

*"Cậu thực sự không nhớ ư?

Hay cậu đang giả vờ?

Hãy nhìn vào trái tim cậu, Lâm Phong.

Không phải trái tim của một chiến binh, mà là trái tim của một kẻ chạy trốn.

Chín người trước cậu, mỗi người đều có một lý do để trở lại.

Nhưng khi họ chạm vào ngưỡng cửa của sự Vô Hình, họ nhận ra rằng thế giới bên ngoài không còn cần họ nữa.

Hoặc tệ hơn, họ nhận ra rằng họ không còn xứng đáng để được nhớ đến.

Họ tự hủy diệt bản thân để không phải đối mặt với sự thật: họ là những kẻ thừa thãi."*

Cơn giận dữ bùng nổ trong Lâm Phong.

Anh nhớ lại những vết khắc trên da mình.

*Lâm Phong.

Ta yêu Hoàng Thiên Tâm.

Ta hứa với Mộc Vân.* Những dòng chữ ấy không phải là ký ức, chúng là neo giữ.

Nếu anh quên, anh sẽ tan biến.

Nhưng lão tổ nói rằng anh là phiên bản thứ mười?

Điều đó có nghĩa là anh đã chết chín lần trước khi đến được đây?

Hay là mỗi lần anh "cập nhật" ký ức, một phiên bản cũ bị xóa sổ?

*"Tôi không phải là họ!"* Lâm Phong hét lên, ý niệm của anh mạnh đến mức làm rung chuyển cả không gian trắng đục.

Tôi nhớ mùi hương hoa lan trên tóc Thiên Tâm.

Tôi nhớ cảm giác đau khi Mộc Vân đấm vào bụng tôi.

Tôi nhớ mùi máu của chính mình!

Tôi không phải là một bóng ma!

Tôi là Lâm Phong!"*

Lão tổ không đáp lại.

Lão chỉ đưa tay ra, chỉ vào ngực trái của Lâm Phong.

*"Thử chạm vào nó.

Cảm nhận xem nó còn đập không."*

Lâm Phong sững sờ.

Anh đưa tay lên ngực.

Không có nhịp đập.

Không có hơi ấm.

Chỉ có một khoảng trống lạnh lẽo.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, và lần đầu tiên, anh thấy rõ ràng.

Bàn tay anh không mờ ảo.

Nó trong suốt.

Và bên trong lòng bàn tay, anh thấy một dòng chữ khắc bằng máu khô: *Phiên bản 10.

Đừng quên.*

Anh đột nhiên xông vào lão tổ.

Anh không dùng Đấu Khí, vì Đấu Khí ở đây không hoạt động.

Anh dùng ý chí thuần túy, thứ duy nhất còn lại của anh.

Anh muốn đập tan lý thuyết này.

Anh muốn chứng minh mình là thật.

Anh muốn lão già này nhìn vào mắt anh và thừa nhận sự tồn tại của anh.

Nhưng khi tay anh chạm vào lão tổ, một cú sốc điện não xảy ra.

*Làm sao mà...?*

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Lão tổ không hề kháng cự.

Thay vào đó, lão mở rộng vòng tay, ôm lấy anh.

Và trong khoảnh khắc đó, ký ức của chín phiên bản trước ập vào đầu anh như một trận lũ lụt.

Anh thấy phiên bản thứ nhất chết vì tuyệt vọng khi nhìn thấy Hoàng Thiên Tâm khóc trong khi anh không thể chạm vào cô.

Anh thấy phiên bản thứ ba chết vì điên loạn khi cố gắng tự hủy để quay lại, nhưng lại bị quy luật kéo giữ lại ở trạng thái nửa sống nửa chết.

Anh thấy phiên bản thứ chín, người có ký ức giống anh nhất, đã chọn cách xóa sạch tất cả ký ức về họ để tìm sự bình yên, và kết quả là anh ta tan biến vào hư vô.

Mỗi cái chết đều là một bài học.

Mỗi sự tan rã đều là một lời cảnh báo.

Và giờ đây, tất cả những nỗi đau ấy đang chảy trong mạch máu vô hình của anh.

Anh không phải là một cá thể mới.

Anh là tổng hòa của chín sự thất bại.

Anh là gánh nặng của chín linh hồn đã vỡ vụn.

*"Cậu thấy chưa?"* Lão tổ thì thầm, giọng nói giờ đây mang theo sự thương cảm.

*"Ký ức không phải là nhiên liệu để sống.

Ký ức là nhiên liệu để chết.

Mỗi lần cậu nhớ lại họ, cậu đang đốt cháy một phần linh hồn mình để duy trì ảo tưởng rằng họ còn quan tâm.

Nhưng sự thật là, họ đang tiến hóa.

Họ đang mạnh lên.

Và khi họ đạt đến cảnh giới Đấu Vương, họ sẽ trở thành Vô Hình.

Khi đó, họ sẽ hiểu nỗi đau của cậu.

Và họ sẽ quên cậu, vì họ không thể chịu đựng được sự đau khổ đó nữa."*

Lâm Phong lùi lại, tay run rẩy.

Anh nhìn xuống.

Dưới tầng sương mù, anh có thể thấy một bóng hình nhỏ bé đang ngước nhìn lên bầu trời.

Cô bé giơ tay lên, như thể đang vẫy chào một người bạn vô hình.

Đó là Hoàng Thiên Tâm, nhưng không phải phiên bản hiện tại.

Đó là ký ức của một đứa trẻ mười tuổi, trước khi cô trở thành một chiến binh lạnh lùng.

Cô bé đang cười.

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, không phải vì mất mát, mà vì sự vô vọng.

Anh nhận ra rằng, bất kể anh cố gắng thế nào, anh không thể phá vỡ quy luật.

Anh chỉ có thể chọn cách mình sẽ tan rã.

Là tan rã trong sự quên lãng, hay tan rã trong ký ức đau đớn nhưng vĩnh cửu?

Lão tổ lùi vào bóng tối, chỉ để lại một câu nói cuối cùng: *"Chọn đi, Lâm Phong.

Giữ lấy ký ức và chết trong đau đớn, hay xóa bỏ nó và sống trong sự trống rỗng?

Nhưng nhớ rằng, bất kể lựa chọn nào, cậu sẽ không bao giờ được chạm vào họ nữa."*

Lâm Phong đứng một mình trong biển sương trắng.

Anh nhìn vào dòng chữ *Phiên bản 10.

Đừng quên* trên lòng bàn tay.

Anh chậm rãi đưa tay lên, và lần này, anh không khắc thêm ký tự nào.

Anh chỉ đặt tay lên trái tim trống rỗng của mình, và bắt đầu đếm ngược.

Tám...*

Anh không biết mình đang đếm gì.

Hay là những lần cơ hội còn lại?

Dưới sâu thẳm, bóng hình của Hoàng Thiên Tâm bỗng nhiên biến mất.

Thay vào đó, một bóng đen khác hiện ra.

Cao lớn, uy nghiêm, và mang theo mùi vị của...

Bóng đen đó không phải là Hoàng Thiên Tâm.

Nó là một thứ gì đó từ quá khứ xa xôi, thứ mà ngay cả lão tổ cũng không dám nhắc đến.

Và bóng đen đó, đang mỉm cười với anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập