Chương 13

Lâm Phong không đáp lại cái vẫy tay của cô bé.

Thay vào đó, anh cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc huyệt đạo, giống như có ai đó đang dùng dao nhọn cào nát từng thớ cơ trong kinh mạch.

Đấu khí bên trong cơ thể anh không còn lưu chuyển theo nhịp thở đều đặn nữa, mà bùng nổ hỗn loạn, mang màu tím thẫm của "Tần Số Vĩ Đại".

Đó là dấu hiệu của sự tách biệt.

Cơ thể anh đang cố gắng thoát khỏi thực tại phàm tục, vươn lên một tầng cảnh giới mà ở đó, anh sẽ trở nên vĩnh cửu nhưng cô độc.

Dưới chân anh, trong biển sương mù trắng xóa, cô bé Hoàng Thiên Tâm tiếp tục vẫy tay.

Miệng cô mở ra, khuôn mặt nhăn nhó như đang hét lên điều gì đó khẩn thiết.

Nhưng không có âm thanh.

Không có tiếng gió, không có tiếng bước chân, chỉ có sự im lặng chết chóc của chân không.

Lâm Phong cố gắng hạ giọng, cố gắng gọi tên cô, nhưng thanh quản anh đã trở nên vô nghĩa.

Anh nhận ra mình đang dần mất đi khả năng tạo ra rung động trong không khí.

Anh đang trở thành một quan sát viên, một thực thể tồn tại giữa hai thế giới, nơi mà mọi tương tác đều bị cấm đoán bởi quy luật tàn khốc của "Cân Bằng Tồn Tại".

Anh nhìn xuống lòng bàn tay.

Dòng chữ *Phiên bản 10.

Đừng quên* đang mờ dần, như thể mực viết trên da thịt đang bốc hơi.

Nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự lãng quên.

Nếu anh không còn cảm nhận được đau đớn, anh sẽ không còn nhớ tại sao mình phải chiến đấu.

Và nếu không còn ký ức, anh sẽ chỉ là một xác sống trôi nổi trong dòng thời gian vô tận.

Lâm Phong nghiến răng, cố gắng tập trung đấu khí lại, nhưng nó lại càng trở nên điên cuồng hơn, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt đang cố phá tung mọi ràng buộc để thoát ra ngoài.

Đột nhiên, thế giới xung quanh Lâm Phong rung chuyển.

Không phải địa chấn, mà là sự xé rách của không gian, giống như một tấm vải mỏng bị kéo căng đến giới hạn rồi đứt gập.

Một bóng người hiện ra trước mặt anh, cắt ngang dòng sương mù.

Không phải ai khác, chính là Tiểu Y, người bạn đồng hành vừa bị anh bỏ lại ở khu rừng phía sau vì "tai nạn".

Thực chất, Tiểu Y đã hy sinh bản thân để chặn đứng bước tiến của con thần thú cấp cao, nhưng giờ đây, cô ấy đang đứng đây, nguyên vẹn, với ánh mắt trống rỗng và cơ thể trong veo như thủy tinh.

"Cậu không thể nhìn thấy tôi, đúng không?" Giọng nói của Tiểu Y vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong, lạnh lẽo và xa lạ, không mang chút tình cảm nào mà anh từng biết.

"Nhưng tôi có thể nhìn thấy cậu.

Tôi có thể nhìn thấy nỗi đau đang xé nát linh hồn cậu, Lâm Phong."

Lâm Phong lùi lại, gót chân chạm vào không khí hư vô.

Anh muốn hét lên, muốn hỏi cô ấy có thật hay chỉ là ảo ảnh của sự điên loạn.

Nhưng anh không thể.

Quy luật "Người Vô Hình" không cho phép anh giao tiếp bằng lời nói với những ai đã vượt qua ngưỡng cảnh giới của anh, hoặc ngược lại, những ai đang ở tần số khác.

Tiểu Y bước tới, bàn tay trong suốt của cô ấy đặt lên vai anh.

Không có cảm giác nặng nề, không có nhiệt độ, chỉ có một luồng ý niệm lạnh giá thấm vào xương tủy.

"Tôi là phiên bản thứ 9," Tiểu Y nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông mộ.

"Và những người kia...

họ là phiên bản 1 đến 8.

Chúng ta đều đã chết, Lâm Phong.

Chúng ta đã quên mất lý do sống, và khi ký ức tan biến, chúng ta trở thành những bóng ma của chính mình, lang thang trong khoảng không giữa các thế giới."

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Tiểu Y, cố gắng tìm kiếm chút gì đó quen thuộc, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng đáng sợ.

Cô ấy không còn là cô gái dịu dàng, hay sợ hãi, hay yêu thương anh nữa.

Cô ấy chỉ là một ký ức bị đánh cắp, một lời nhắc nhở rằng sự hy sinh cuối cùng cũng chỉ dẫn đến hư vô.

Căng thẳng leo thang khi Lâm Phong nhận ra sự thật ghê rợn: Anh không phải là người duy nhất bị "Cân Bằng Tồn Tại" trừng phạt.

Xung quanh anh, trong khoảng không vô hình ấy, bắt đầu xuất hiện những bóng người mờ nhạt.

Hàng chục, hàng trăm bóng hình.

Tất cả đều mang bộ trang phục giống anh, cùng khuôn mặt, cùng ánh mắt chết chóc.

Đó là những phiên bản trước của Lâm Phong.

Họ đứng yên, bất động, như những bức tượng đá bị phong ấn trong thời gian.

Mỗi bóng hình đều đại diện cho một lựa chọn sai lầm.

Phiên bản thứ 1 đã chết vì tham lam sức mạnh.

Phiên bản thứ 2 đã chết vì tin sai người.

Phiên bản thứ 5 đã chết vì từ bỏ tu luyện để bảo vệ người yêu, nhưng người yêu ấy lại quên mất anh.

Và phiên bản thứ 9, Tiểu Y, đã chết vì hy sinh vô ích.

Bây giờ, phiên bản thứ 10, Lâm Phong, đang đứng trước cùng một ngã ba đường.

Anh nhìn thấy phiên bản thứ 3 đang khóc, nước mắt rơi xuống nhưng không chạm đất mà biến thành hơi sương.

Anh nhìn thấy phiên bản thứ 7 đang cố gắng nắm lấy tay một bóng hình phụ nữ, nhưng bàn tay anh xuyên qua cô ấy như không khí.

Nỗi đau của họ không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự vô vọng tuyệt đối.

Họ đã đạt đến đỉnh cao của sức mạnh, nhưng lại mất đi quyền được yêu thương, được chạm vào, được tồn tại trong thế giới thực.

"Chúng ta là những kẻ thất bại," một giọng nói khác vang lên, lần này là từ phía sau.

Lâm Phong quay lại, thấy phiên bản thứ 6 đang đứng đó, với một vết thương hở trên ngực.

"Chúng ta đã nghĩ rằng nếu đủ mạnh, chúng ta có thể thay đổi quy luật.

Nhưng quy luật không thể thay đổi.

Nó chỉ có thể được tuân thủ, hoặc bị trừng phạt."

Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những ký ức không phải của anh đang tràn vào, chồng chéo lên nhau.

Anh nhớ những trận chiến chưa từng xảy ra, những lời hứa chưa từng được nói, những cái chết chưa từng diễn ra.

Nhưng tất cả đều là thật, vì chúng đã xảy ra với những phiên bản trước của anh.

Anh không phải là một cá thể duy nhất.

Anh là một chuỗi lặp lại, một vòng lặp chết chóc mà mỗi lần quay lại, anh lại gần hơn với sự hủy diệt.

"Làm thế nào để thoát ra?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của anh vang lên trong đầu những bóng hình đó, yếu ớt và run rẩy.

"Không có cách nào," phiên bản thứ 8 trả lời, ánh mắt trống rỗng.

"Trừ khi cậu chấp nhận tan rã.

Tan rã hoàn toàn, không còn một mảnh ký ức nào.

Khi đó, cậu sẽ trở về trạng thái ban đầu, một đứa trẻ ngây thơ, không biết gì về đau khổ, về mất mát, và về cái giá của sức mạnh."

Lâm Phong đưa tay lên, định tự hủy huyệt đạo để cắt đứt nguồn đấu khí.

Nhưng bàn tay anh không thể chạm vào da thịt mình.

Anh là "Vô Hình".

Anh không thể làm tổn thương chính mình.

Đó là quy luật: *Kẻ mạnh nhất không thể bị tổn thương, nhưng cũng không thể cứu rỗi chính mình.* Sự bất tử của anh cũng chính là địa ngục của anh.

Anh bị mắc kẹt trong cơ thể của chính mình, không thể tự hủy, không thể chạy trốn, và không thể kết thúc nỗi đau.

Bỗng nhiên, từ dưới vực thẳm, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ chiếu lên, xé toạc màn sương mù.

Một con thần thú khổng lồ hiện ra, không phải là quái vật dữ tợn, mà là một con hạc trắng với đôi cánh bằng ngọc trai.

Nó không tấn công, mà chỉ nhìn anh bằng đôi mắt hiền từ, đầy thông tuệ.

Con hạc mở miệng, nhưng không nói lời nào.

Thay vào đó, một hình ảnh hiện ra trong tâm trí Lâm Phong: Đó là Hoàng Thiên Tâm, nhưng không phải cô bé mười tuổi, cũng không phải sư tỷ lạnh lùng.

Đó là một Hoàng Thiên Tâm già đi, với những nếp nhăn trên trán và ánh mắt mệt mỏi.

Cô ấy đang ngồi bên mộ của ai đó, khóc.

"Đó là tương lai," con hạc truyền đạt ý niệm.

"Nếu cậu chọn quên lãng, cậu sẽ sống một cuộc đời bình yên, nhưng cô ấy sẽ nhớ cậu suốt đời.

Nếu cậu chọn giữ lấy ký ức, cậu sẽ chết trong đau đớn, nhưng cô ấy sẽ hiểu tại sao cậu phải rời đi.

Lựa chọn nằm ở cậu, Lâm Phong.

Nhưng nhớ rằng, bất kể lựa chọn nào, cậu sẽ không bao giờ được chạm vào họ nữa."

Lâm Phong nhìn vào hình ảnh đó, nước mắt anh rơi xuống, nhưng không ai thấy.

Anh nhận ra rằng, bi kịch thực sự không phải là cái chết, mà là sự chia ly vĩnh viễn trong tâm hồn.

Anh không thể nào xóa bỏ ký ức về Hoàng Thiên Tâm, về Mộc Vân, về tất cả những người đã từng tin tưởng anh.

Nếu anh quên họ, anh sẽ không còn là Lâm Phong nữa.

Anh sẽ chỉ là một cái xác rỗng, một cỗ máy chiến đấu không có linh hồn.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sự hiện diện của những phiên bản trước.

Họ không còn lạnh lùng nữa.

Họ đang mỉm cười, một nụ cười giải thoát.

Họ đang chúc phúc cho anh, cho phiên bản thứ 10, người cuối cùng còn cơ hội để lựa chọn.

Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết.

Anh không còn sợ hãi.

Anh đã chấp nhận số phận của mình.

Lâm Phong mở mắt.

Ánh sáng chói lòa.

Tiếng chim hót.

Cơn gió mát lạnh拂 qua khuôn mặt.

Anh đứng giữa rừng cây.

Mặt đất vững chãi dưới chân.

Anh có thể cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi lá khô.

Anh không còn "Vô Hình".

Anh đã quay lại.

Nhưng có gì đó sai sai.

Anh cúi xuống, chạm vào một chiếc lá.

Nó vỡ tan dưới ngón tay anh, không phải vì lực ép, mà vì nó đã mục nát từ lâu.

Anh nhìn quanh, những cây cối xung quanh đều đang héo úa, chết khô.

Bầu trời không còn xanh, mà là một màu xám xịt, u ám.

Anh quay lại, và thấy Hoàng Thiên Tâm đang đứng đó, cách anh vài bước chân.

Cô ấy nhìn anh, nhưng ánh mắt cô ấy không có sự nhận biết.

Cô ấy nhìn xuyên qua anh, như thể anh chỉ là một mảng không khí vô hình.

Cô ấy bước qua anh, không chạm vào anh, và đi về phía một ngôi mộ nhỏ, nơi khắc tên Lâm Phong.

Lâm Phong cố gắng gọi tên cô ấy, nhưng không có âm thanh.

Anh cố gắng chạm vào vai cô ấy, nhưng bàn tay anh xuyên qua cơ thể cô ấy.

Anh đã quay lại, nhưng anh vẫn là "Vô Hình".

Và lần này, anh không còn cách nào để phá vỡ quy luật.

Anh đã chọn giữ lấy ký ức, và cái giá phải trả là sự tồn tại vĩnh cửu trong sự vô hình, nhìn những người mình yêu thương sống tiếp mà không biết anh ở đó.

Hoàng Thiên Tâm đặt một bó hoa lên mộ, nước mắt cô ấy rơi xuống.

"Anh hứa sẽ về," cô ấy thì thầm, giọng nói khàn khàn, đau đớn.

"Tại sao anh lại bỏ rơi em?"

Lâm Phong đứng đó, không thể đáp lại.

Anh nhìn thấy bóng hình của Mộc Vân từ xa chạy tới, tay cầm một thanh kiếm gỉ sét.

"Thiên Tâm!

Chúng ta phải tìm cậu ấy!

Cậu ấy vẫn còn sống!

Tôi cảm nhận được đấu khí của cậu ấy!"

Lâm Phong muốn hét lên, muốn nói rằng anh vẫn ở đây, rằng anh không bao giờ rời đi.

Nhưng anh chỉ có thể đứng đó, một người vô hình, chứng kiến những người mình yêu thương đau khổ vì sự tồn tại của anh, trong khi anh không thể làm gì hơn ngoài việc nhớ.

Và từ trong bóng tối sâu thẳm của khu rừng, một bóng đen khác hiện ra.

Cao lớn, uy nghiêm, và mang theo mùi vị của...

Bóng đen đó không phải là Hoàng Thiên Tâm, cũng không phải là Mộc Vân.

Nó là một thứ gì đó từ quá khứ xa xôi, thứ mà ngay cả lão tổ cũng không dám nhắc đến.

Và bóng đen đó, đang mỉm cười với anh, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

"Bạn đã về rồi, Lâm Phong," bóng đen nói, giọng nói vang lên trong đầu anh, đầy mỉa mai.

"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi mới."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập