Chương 14
Những xác kẻ thù nằm rải rác, nhưng không có tiếng máu chảy, không có tiếng thở gấp.
Chỉ có bước chân đều đặn của Lâm Phong vang lên, khô khan như tiếng gõ đồng hồ đếm ngược sự sống.
Ngay phía sau anh, Hoàng Thiên Tâm đi theo, thanh kiếm trong tay cô vẫn còn dính những vệt máu đen.
Cô không nói lời nào, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng góc tối, nhưng ánh nhìn ấy lại không hề chạm vào Lâm Phong.
Với cô, anh chỉ là một khoảng trống trong không gian, một bóng ma mà lý trí cố gắng phớt lờ nhưng trực giác lại run rẩy cảnh báo.
Lâm Phong dừng lại, đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên cổ tay mình.
Cảm giác đau đớn ấy là thứ duy nhất còn lại để khẳng định sự tồn tại của anh.
Anh lấy ra một mảnh da thú đã được xử lý và một chiếc kim bằng xương, bắt đầu khắc lên đó những ký tự nhỏ li ti.
Không phải là bản đồ, không phải là thuật pháp, mà là ký ức.
Ký ức về nụ cười của Mộc Vân khi họ cùng nhau luyện tập dưới mưa, về ánh mắt lo lắng của Thiên Tâm khi anh ngã xuống trong trận đấu thử nghiệm.
"Đừng làm vậy nữa," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính linh hồn đang rạn nứt của anh.
"Mỗi ký ức anh ghi lại là một gánh nặng thêm cho linh hồn đang tan rã."
Lâm Phong không đáp.
Anh chỉ cúi đầu, mũi kim rạch sâu hơn vào lớp da.
Máu nhỏ ra, nhuộm đỏ những ký tự.
Anh cần phải nhớ.
Nếu anh quên, anh sẽ chết.
Không phải cái chết thể xác, mà là cái chết của ý thức, trở thành một phần của quy luật "Người Vô Hình" vĩnh viễn, trôi nổi trong hư vô mà không còn ý niệm về bản ngã.
Hoàng Thiên Tâm dừng lại, cảm nhận được sự bất ổn trong luồng đấu khí xung quanh.
Cô quay đầu, nhìn về phía bóng lưng mờ nhạt của Lâm Phong.
Cô không thể thấy anh rõ ràng, nhưng cô cảm thấy lạnh.
Một cơn lạnh thấu xương, như thể đang đứng trước vực thẳm của cái chết.
Cô rút kiếm ra một phần, lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh leng keng như tiếng chuông cảnh báo.
"Thiên Tâm," Lâm Phong gọi tên cô, giọng nói khàn khàn, yếu ớt.
Chúng ta sắp đến nơi rồi."
Cô không đáp, nhưng bàn tay cô siết chặt chuôi kiếm hơn.
Cô biết anh đang nói dối.
Cô cảm nhận được sự suy kiệt trong đấu khí của anh, như một ngọn nến sắp tắt trong đêm đen.
Nhưng cô không thể bỏ lại anh.
Dù anh có vô hình đến đâu, anh vẫn là người duy nhất hiểu được nỗi cô đơn của cô.
Nỗi cô đơn của một người có thể nhìn thấy những thứ người khác không thể, nhưng lại không thể chạm vào chúng.
Họ tiếp tục đi sâu hơn vào hang động.
Ánh sáng từ bên ngoài dần tắt, thay vào đó là những tia sáng xanh lét phát ra từ các tinh thể trên vách đá.
Những tinh thể này là tàn dư của một nền văn minh cổ xưa, nơi mà ranh giới giữa sinh và tử, giữa hữu hình và vô hình, đã bị xóa nhòa.
Lâm Phong cảm thấy đầu mình đau nhói.
Những ký ức khắc trên da tay bắt đầu nóng lên, như thể chúng đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể anh.
Anh biết rằng mình đang tiến gần đến giới hạn.
Giới hạn của một Đấu Sĩ cố gắng duy trì sức mạnh của một Đấu Vương.
PHẦN 2
Bên trong không gian ý niệm của Lâm Phong, một giọng nói cơ hội, lạnh lùng vang lên.
Đây là hệ thống ước nguyện mà anh đã ký kết với thực thể bí ẩn từ khi xuyên không.
Một giao ước đẫm máu, trao đổi linh hồn để lấy sức mạnh, để lấy cơ hội nhìn thấy những người anh yêu thương.
Lâm Phong đứng giữa không gian trắng xóa, xung quanh anh là những mảnh vỡ của ký ức.
Mỗi mảnh vỡ là một khoảnh khắc quý giá: lần đầu tiên anh gặp Mộc Vân, lần đầu tiên anh thấy Thiên Tâm cười, lần đầu tiên anh cảm thấy mình thuộc về thế giới này.
"Không," Lâm Phong nói, giọng anh run rẩy nhưng kiên quyết.
"Anh sẽ không đánh đổi ký ức.
Nếu anh quên đi họ, thì sức mạnh này có ý nghĩa gì?"
Giọng nói cơ giới không cảm xúc.
"Thực tại của tôi là ở bên họ," Lâm Phong hét lên, giọng anh vang vọng trong không gian ý niệm.
"Dù họ không thể thấy tôi, dù tôi không thể chạm vào họ, nhưng họ vẫn là lý do tôi sống.
Và tôi sẽ không để cái chết lấy đi điều đó."
Anh cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ ký ức.
Đó là hình ảnh của Mộc Vân, đang cười tươi rói, tay cầm một thanh kiếm gỉ sét.
"Lâm Phong!
Mau lên nào!"
Lâm Phong ôm chặt mảnh vỡ ấy vào ngực.
Nó nóng hổi, ấm áp.
Đó là nhiệt độ của sự sống.
Anh dùng đấu khí của mình, dù đang suy kiệt, để bảo vệ mảnh vỡ đó khỏi sự xâm thực của bóng tối.
Không gian ý niệm bắt đầu rung chuyển.
Những vết nứt xuất hiện trên nền trắng, lan tỏa ra như mạng nhện.
Lâm Phong biết rằng mình đang phá vỡ quy luật.
Anh đang cố gắng giữ chân cái chết bằng chính ký ức của mình.
Một trò chơi liều lĩnh, nơi con bài đặt cược là linh hồn anh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn trên da tay.
Mỗi vết khắc là một neo giữ anh lại với thực tại.
Anh không muốn trở thành một con số, một thực thể vô danh trong hệ thống.
Anh muốn là Lâm Phong.
Là phiên bản thứ mười, người đã chết chín lần trước đó, nhưng lần này, anh sẽ không chết trong sự quên lãng.
PHẦN 3
Khi Lâm Phong bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng anh không cảm thấy ấm áp.
Anh nhìn thấy đoàn người của bang hội phía xa, đang chờ đợi.
Họ hét lên, vẫy tay, nhưng với anh, thế giới này đang trở nên tĩnh lặng chết chóc.
Anh không thể nghe thấy tiếng họ.
Anh chỉ thấy môi họ cử động, thấy những giọt mồ hôi trên trán họ, thấy sự lo âu trong ánh mắt họ.
Nhưng tất cả chỉ là hình ảnh câm lặng, như một bộ phim không âm thanh.
Mộc Vân đứng ở hàng đầu, tay cầm thanh kiếm gỉ sét, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt anh.
Anh ta đang cố gắng tìm kiếm dấu vết của Lâm Phong.
"Lâm Phong!
Cậu ở đâu?" Giọng anh ta vang lên trong đầu Lâm Phong, yếu ớt, như tiếng vọng từ đáy biển.
Lâm Phong muốn chạy về phía anh ta, muốn ôm lấy anh ta, muốn nói rằng anh vẫn ở đây.
Nhưng chân anh như bị đóng đinh vào mặt đất.
Đấu khí trong cơ thể anh đang chảy ngược, ăn mòn từng thớ cơ, từng dây thần kinh.
Hoàng Thiên Tâm đứng bên cạnh Mộc Vân, tay vẫn cầm kiếm.
Cô nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt cô tràn đầy đau khổ.
Cô biết anh đang ở đó.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, như một cơn gió lạnh lẽo lướt qua da thịt.
"Lâm Phong," cô thì thầm, nước mắt rơi xuống.
"Đừng bỏ em."
Lâm Phong nhìn thấy những giọt nước mắt đó.
Chúng rơi xuống đất, thấm vào cát bụi.
Anh cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh đã hứa sẽ bảo vệ họ.
Nhưng giờ đây, anh đang trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với họ.
Sự hiện diện của anh, một Đấu Giả với sức mạnh Đấu Vương, đang phá vỡ cân bằng của thế giới.
Anh nhớ lại lời của bóng đen trong hang động.
*"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi mới."*
Trò chơi gì?
Trò chơi của sự hy sinh?
Hay trò chơi của sự quên lãng?
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng đang trở nên trong suốt, như thủy tinh.
Anh có thể nhìn thấy những mạch máu bên dưới da, nhưng chúng đang dần biến mất.
Anh đang tan rã.
Linh hồn anh đang bị xé toạc bởi sức mạnh quá lớn mà nó không thể chứa đựng.
Nhưng anh không sợ.
Anh đã chết chín lần trước đó.
Lần này, anh sẽ chết với ý thức rõ ràng.
Anh sẽ chết để bảo vệ những người anh yêu thương, dù họ không biết anh đang làm gì.
PHẦN 4
Bỗng nhiên, bầu trời trên đầu Lâm Phong đổi màu.
Không phải mây đen, mà là một vết nứt không gian màu tím than.
Đó là dấu hiệu của "Linh Hồn Tan Rã" – hiện tượng xảy ra khi một Đấu Giả cố gắng giữ lại sức mạnh Đấu Vương quá lâu mà không có nền tảng linh hồn đủ vững chắc.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu vỡ vụn.
Không phải theo nghĩa vật lý, mà là sự phân rã của ý thức.
Anh cảm thấy mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, như một缕 khói bay vào gió.
Nhưng anh không buông tha.
Anh dùng toàn bộ ý chí còn lại để giữ lấy những ký ức khắc trên da tay.
Những vết khắc đó bắt đầu phát sáng, tỏa ra một ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu rọi khắp khu rừng.
Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh sáng đó.
Họ không hiểu đó là gì, nhưng họ cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lòng họ.
"Lâm Phong?" Mộc Vân gọi tên anh, giọng anh ta đầy hy vọng.
Lâm Phong mỉm cười.
Anh biết rằng đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy họ.
Anh muốn nói lời tạm biệt, nhưng anh không thể.
Giọng nói của anh đã biến mất, cùng với cơ thể anh.
Anh chỉ có thể gửi gắm tình cảm của mình vào ánh sáng.
Ánh sáng đó sẽ bao phủ họ, bảo vệ họ, cho đến khi họ đủ mạnh để tự mình đối mặt với thế giới.
Và rồi, ánh sáng tắt đi.
Lâm Phong biến mất.
Không còn dấu vết nào để lại, ngoại trừ những vết khắc trên da tay, rơi xuống mặt đất, tan biến vào cát bụi.
PHẦN 5
Lâm Phong bước đi.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, không để lại dấu vết, nhưng lại làm rung chuyển cả khu rừng xung quanh.
Những con chim ngừng hót, những con thú rừng nép mình vào gốc cây, bản năng sinh tồn báo hiệu sự nguy hiểm chết người từ "con người" đang đi về phía chúng.
Tô Nhã nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời.
Cô không thấy Lâm Phong, nhưng cô cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng mình.
Cô biết rằng có điều gì đó đã thay đổi.
Một phần của thế giới này đã biến mất, để lại một khoảng trống vĩnh viễn.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô.
Không phải giọng của Lâm Phong, mà là giọng của bóng đen từ hang động.
*"Chào mừng bạn đến với trò chơi mới, Tô Nhã.
Bạn đã sẵn sàng để trả giá chưa?"*
Tô Nhã run rẩy, nhìn về phía khu rừng nơi Lâm Phong vừa biến mất.
Cô biết rằng câu chuyện của họ chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Và lần này, cô sẽ không để ai đó phải chết một mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận