Chương 15

Không khí xung quanh An Nhiên đột ngột trở nên nặng nề, giống như đang đứng trước một cơn bão tĩnh lặng.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung ngừng chuyển động, bị một lực vô hình nào đó khóa chặt.

An Nhiên đưa tay ra, ngón tay cô chạm vào khoảng không trước mặt, nhưng cảm giác truyền về không phải là da thịt ấm áp, mà là sự trống rỗng lạnh lẽo.

Cô thót tim, lùi lại một bước, mắt mở to vì kinh hoàng.

Trước mặt cô, Lâm Phong đang đứng đó.

Hoặc ít nhất, hình ảnh của anh vẫn còn đó.

Nhưng ánh mắt của An Nhiên bắt đầu trượt khỏi anh, giống như nước chảy qua kẽ hở của một bức tường nứt nẻ.

Cô cố gắng tập trung, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc ấy, nhưng hình ảnh Lâm Phong lại trở nên mờ nhạt, như một bức tranh bị thấm nước.

"Lâm Phong?" Giọng cô run rẩy, vang lên trong sự im lặng chết chóc của khu rừng.

Không có hồi âm.

Không có cử chỉ đáp lại.

Chỉ có gió thổi qua những tán lá, tạo ra những tiếng xào xạc vô tri, như thể đang cười nhạo sự vô vọng của cô.

Lâm Phong nhìn thấy cô.

Anh thấy đôi mắt mở to đầy hoảng sợ của An Nhiên, thấy đôi môi cô cử động thành những lời gọi tên mình.

Nhưng anh không thể nghe thấy.

Thế giới của anh đang bị tách rời khỏi tần số của thế giới phàm tục.

Anh cảm nhận được sự rung động của không khí khi cô nói, nhưng âm thanh thì không còn chạm đến màng nhĩ anh nữa.

Anh đưa tay ra, muốn chạm vào vai cô, muốn trấn an cô rằng mình vẫn ở đây.

Cánh tay anh xuyên qua không khí, và xuyên qua cả hình ảnh của An Nhiên.

An Nhiên giật bắn người, lùi lại, lưng va mạnh vào thân cây cổ thụ.

Cô nhìn chằm chằm vào điểm không gian nơi bàn tay Lâm Phong vừa di chuyển.

Không có gì cả.

Chỉ có ánh sáng và bóng tối đan xen, tạo thành một ảo ảnh huyễn hoặc.

Cô hét lên, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ oà, xé toạc sự tĩnh lặng.

"Lâm Phong!

Đừng làm vậy!

Đừng biến mất!"

Lâm Phong đứng im, nhìn cô khóc.

Nỗi đau trong lòng anh không thể diễn tả bằng ngôn từ.

Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào da thịt con người lần cuối cùng.

Và giờ, nó đã trở thành ký ức xa vời, như những giấc mơ buổi sáng mai tỉnh dậy là quên.

Anh đưa tay lên chạm vào cổ tay mình.

Những vết khắc trên da, những ký ức anh đã khắc ghi để không quên đi chính mình, giờ đây đang phát sáng rực rỡ.

Ánh sáng vàng kim tỏa ra từ những vết sẹo, chiếu rọi lên khuôn mặt vô cảm của anh.

Anh không sợ hãi.

Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.

Khi anh đạt đến cảnh giới Đấu Giả 10 sao, khi đấu khí trong cơ thể anh đạt đến đỉnh cao hoàn hảo, quy luật "Cân Bằng Tồn Tại" của thế giới Shenmu sẽ bắt đầu hiệu lực.

Anh sẽ trở thành "Người Vô Hình".

Anh sẽ không còn có thể nhìn thấy những người ở cảnh giới thấp hơn, và ngược lại, họ cũng không thể nhìn thấy anh.

Nhưng anh không muốn cô đơn.

Anh muốn nhìn thấy họ.

Muốn chạm vào họ.

Muốn nghe tiếng cười của họ.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Mùi hương của đất ẩm, của lá cây mục, và mùi hương cơ thể của An Nhiên — dù anh không còn ngửi thấy rõ ràng — vẫn còn vương vấn trong tâm trí.

Anh nhớ lại lời dặn của phiên bản thứ 9, người đã chết trong sự quên lãng hoàn toàn, không còn nhớ đến ai, không còn nhớ đến lý do sống.

"Đừng quên," giọng nói của phiên bản thứ 9 vang lên trong tiềm thức, như một lời nguyền, như một lời cầu nguyện.

"Đừng để ký ức tan rã.

Đó là tất cả những gì bạn còn lại."

Lâm Phong mở mắt.

Ánh sáng từ những vết khắc trên tay anh trở nên mạnh mẽ hơn, lan tỏa ra xung quanh, bao phủ lấy An Nhiên.

Cô ngừng khóc, ngước đầu lên, nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ ấy.

Cô không hiểu đó là gì, nhưng cô cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ, một sự an ủi vô hình đang lan tỏa trong lòng cô.

"Lâm Phong..." cô thì thầm, giọng đầy hy vọng.

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng tràn đầy tình yêu thương.

Anh biết rằng đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô.

Anh muốn nói lời tạm biệt, nhưng anh không thể.

Giọng nói của anh đã biến mất, cùng với cơ thể anh trong mắt thế giới.

Anh chỉ có thể gửi gắm tình cảm của mình vào ánh sáng.

Ánh sáng đó sẽ bao phủ họ, bảo vệ họ, cho đến khi họ đủ mạnh để tự mình đối mặt với thế giới.

Và rồi, ánh sáng tắt đi.

Lâm Phong biến mất.

Không còn dấu vết nào để lại, ngoại trừ những vết khắc trên da tay, rơi xuống mặt đất, tan biến vào cát bụi.

***

Mộc Vân đứng ở rìa khu rừng, nhìn thấy cảnh tượng đó từ xa.

Anh ta không hiểu发生了什么.

Anh ta chỉ thấy An Nhiên khóc, thấy ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ, và sau đó là sự im lặng.

Sự im lặng đáng sợ.

"Lâm Phong?" Anh ta gọi tên bạn thân mình, giọng đầy lo lắng.

Không có hồi âm.

Anh ta chạy về phía An Nhiên, đẩy cô sang một bên, quét mắt nhìn xung quanh.

Không có Lâm Phong.

Không có dấu chân.

Không có vết tích nào.

Chỉ có những hạt bụi lơ lửng trong không trung, và ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá, tạo nên những đốm sáng lung linh.

"Anh ấy đâu?" Mộc Vân quay lại, nhìn An Nhiên với ánh mắt hoang mang.

"An Nhiên, anh ấy đâu?"

An Nhiên không trả lời.

Cô chỉ nhìn xuống mặt đất, nơi những vết khắc trên da của Lâm Phong vừa tan biến.

Cô cúi xuống, nhặt một mảnh giấy nhỏ còn sót lại từ cuốn sổ tay của anh.

Trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc, viết vội vàng trước khi anh biến mất.

*"Nếu bạn đọc được dòng này, nghĩa là tôi đã đi xa.

Đừng tìm tôi.

Đừng cố gắng tìm cách phá vỡ quy luật.

Nó sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt.

Hãy mạnh mẽ.

Và hãy nhớ tôi."*

Mộc Vân nhìn vào tờ giấy, tay anh run rẩy.

Nỗi giận dữ bùng lên trong lòng anh.

Nỗi giận dữ vì sự bất lực, vì sự mất mát, vì thế giới này đã cướp đi người bạn thân nhất của anh một cách tàn nhẫn.

"Thế giới này...

quy luật này..." anh nghiến răng, mắt đỏ ngầu.

"Tôi sẽ phá vỡ nó.

Dù phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng sẽ phá vỡ nó.

Tôi sẽ tìm thấy anh, Lâm Phong.

Và tôi sẽ kéo anh trở lại."

An Nhiên nhìn vào mắt Mộc Vân.

Cô thấy sự kiên định, sự quyết liệt, và cả nỗi đau sâu thẳm ẩn chứa bên trong.

Cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy hy vọng.

"Cùng nhau," cô nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng.

"Chúng ta sẽ cùng nhau tìm anh ấy."

Mộc Vân gật đầu.

Hai người họ đứng dậy, nhìn về phía sâu thẳm của khu rừng.

Nơi mà Lâm Phong đã biến mất.

Nơi mà hành trình mới của họ sẽ bắt đầu.

**

Lâm Phong bước đi.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, không để lại dấu vết, nhưng lại làm rung chuyển cả khu rừng xung quanh.

Những con chim ngừng hót, những con thú rừng nép mình vào gốc cây, bản năng sinh tồn báo hiệu sự nguy hiểm chết người từ "con người" đang đi về phía chúng.

Anh không nhìn thấy chúng.

Anh không nghe thấy chúng.

Anh chỉ cảm nhận được sự hiện diện của chúng, như những luồng năng lượng nhỏ bé, run rẩy trước sức mạnh vô hình của anh.

Anh đi sâu vào khu rừng.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên dày đặc, càng trở nên ngột ngạt.

Anh cảm thấy như đang bị nhấn chìm trong một đại dương vô hình, nơi mà mọi thứ đều mờ nhạt, mọi thứ đều xa vời.

Anh dừng lại, nhìn về phía trước.

Trước mặt anh là một hang động tối om, sâu thẳm.

Từ trong hang động tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, một luồng khí mang theo mùi vị của cái chết và sự hủy diệt.

Anh nhớ lại lời của bóng đen từ hang động trong ký ức của phiên bản thứ 9.

*"Chào mừng bạn đến với trò chơi mới.

Bạn đã sẵn sàng để trả giá chưa?"*

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy thách thức.

"Ta đã sẵn sàng," anh nói, giọng vang lên trong đầu anh, nhưng không ai nghe thấy.

"Ta sẽ trả giá.

Nhưng không phải bằng mạng sống.

Mà bằng ký ức.

Bằng tình yêu.

Bằng sự hy sinh."

Anh bước vào hang động.

Bóng tối bao phủ lấy anh, nuốt chửng anh.

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh biết rằng, trong bóng tối ấy, là nơi anh sẽ tìm thấy câu trả lời.

Là nơi anh sẽ tìm thấy cách để phá vỡ quy luật "Người Vô Hình".

Là nơi anh sẽ tìm thấy cách để nhìn thấy và chạm vào những người anh yêu thương.

Dù điều đó có nghĩa là anh phải ngừng tu luyện.

Dù điều đó có nghĩa là anh phải từ bỏ sức mạnh.

Dù điều đó có nghĩa là anh phải chết.

Anh bước tiếp.

Bước vào bóng tối.

Bước vào sự cô đơn vĩnh viễn.

Bước vào cuộc chiến cuối cùng của mình.

***

Tô Nhã nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời.

Cô không thấy Lâm Phong, nhưng cô cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng mình.

Cô biết rằng có điều gì đó đã thay đổi.

Một phần của thế giới này đã biến mất, để lại một khoảng trống vĩnh viễn.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải giọng của Lâm Phong, mà là giọng của bóng đen từ hang động.

*"Chào mừng bạn đến với trò chơi mới, Tô Nhã.

Bạn đã sẵn sàng để trả giá chưa?"*

Tô Nhã run rẩy, nhìn về phía khu rừng nơi Lâm Phong vừa biến mất.

Cô biết rằng câu chuyện của họ chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Và lần này, cô sẽ không để ai đó phải chết một mình.

Cô đứng dậy, lau khô nước mắt.

Cô nhìn về phía hang động tối om, nơi Lâm Phong vừa bước vào.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự thôi thúc để đi theo anh, để bảo vệ anh, để cùng anh đối mặt với số phận.

Cô bước về phía hang động.

Bước chân cô chậm rãi, nhưng vững chãi.

Cô biết rằng, phía trước là những nguy hiểm chết người, là những bí mật đen tối, là những thử thách khắc nghiệt.

Nhưng cô không sợ hãi.

Cô có Lâm Phong.

Và cô sẽ không bao giờ rời xa anh.

Khi cô bước vào hang động, bóng tối bao phủ lấy cô.

Nhưng trong bóng tối ấy, cô thấy một ánh sáng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng kiên định.

Đó là ánh sáng từ những vết khắc trên da của Lâm Phong.

Ánh sáng của ký ức.

Ánh sáng của tình yêu.

Ánh sáng của hy vọng.

Cô mỉm cười, bước về phía ánh sáng.

Và rồi, một tiếng động lớn vang lên từ sâu trong hang động.

Tiếng động của một cánh cửa đang mở ra.

Một cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.

Một thế giới nơi mà quy luật "Người Vô Hình" không còn tồn tại.

Một thế giới nơi mà Lâm Phong có thể nhìn thấy và chạm vào những người anh yêu thương.

Nhưng để bước qua cánh cửa đó, cô phải trả giá.

Phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.

Tô Nhã dừng lại, nhìn vào cánh cửa.

Cô nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong bóng tối.

Một cô gái trẻ, đầy sức sống, đầy hy vọng.

Nhưng cũng đầy sợ hãi.

Đầy lo lắng.

Cô hít một hơi thật sâu.

Cô nhắm mắt lại.

Và rồi, cô bước vào cánh cửa.

Bóng tối bao phủ lấy cô.

Và rồi, sự im lặng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập