Chương 16

Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Những tiếng gào thét của các học viên, tiếng bước chân dồn dập của đội truy sát, và cả tiếng gió rít qua những tán lá cổ thụ đều nhạt dần, như thể ai đó đang vặn nhỏ núm âm thanh của thế giới.

Anh đứng giữa lòng rừng rậm, nhưng cảm giác như đang trôi nổi trong một biển khơi vô tận, không trọng lực, không điểm tựa.

Mộc Vân đứng cách anh ba bước chân, nắm chặt thanh kiếm gỗ, mồ hôi lạnh顺着 trán tuôn xuống.

Anh muốn hét lên, muốn đấm vào vai người bạn thân nhất của mình để kéo anh về thực tại, nhưng thanh kiếm trong tay anh bỗng trở nên nặng trĩu, như thể đang chống cự lại một lực vô hình.

"Lâm Phong!

Đừng làm vậy!" Mộc Vân gào lên, giọng khàn đặc vì sự hoảng loạn.

"Đấu khí của anh đang...

nó đang tự hủy!"

Lâm Phong không quay đầu.

Anh chỉ cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay phải của chính mình.

Những ngón tay gầy guộc, từng khắc ghi vô số ký ức lên da thịt để chống lại sự lãng quên, giờ đây đang mờ dần.

Không phải là biến mất hoàn toàn, mà là trở nên trong suốt, như lớp sương mai mỏng manh trước ánh nắng mặt trời.

Một cơn đau nhói buốt lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ thể xác, mà từ linh hồn.

Đó là cảm giác của việc bị xé toạc khỏi hiện thực.

Anh nhớ ra lời cảnh báo của vị lão giả mù ở biên giới: *"Khi ngươi chạm đến ngưỡng cửa của Đấu Vương, thế giới này sẽ ném ngươi ra khỏi bàn cờ.

Ngươi sẽ trở thành quan sát viên vĩnh cửu.

Ngươi nhìn thấy chúng ta, nhưng chúng ta không bao giờ nhìn thấy ngươi."*

Nhưng Lâm Phong không chấp nhận số phận đó.

Anh không chấp nhận việc phải nhìn Hoàng Thiên Tâm cười mà không thể chạm vào vai cô.

Anh không chấp nhận việc phải nghe Mộc Vân than thở mà không thể đáp lại.

Và quan trọng nhất, anh không chấp nhận việc quên đi lý do mình tồn tại.

Anh nghiến răng, cắn chặt môi đến mức máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ hàm răng trắng ngà.

Huyết khí nóng rực bùng lên trong kinh mạch, nhưng thay vì lưu thông, nó lại bị hút vào một điểm kỳ lạ ở trung tâm lồng ngực.

Đó là huyệt đạo Thần Hải, nơi chứa đựng linh hồn và ký ức.

"Ta không cho phép điều đó xảy ra," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong đầu mọi người xung quanh, lạnh lẽo và xa xăm, như tiếng vọng từ đáy biển sâu thẳm.

Hoàng Thiên Tâm, người đang đứng phía sau Mộc Vân, bỗng nhiên dừng lại.

Đôi mắt sắc bén của cô mở to, đồng tử co lại thành một đường thẳng.

Cô cảm nhận được sự thay đổi trong luồng khí xung quanh.

Không phải là sự gia tăng sức mạnh, mà là sự *thiếu hụt*.

Không gian xung quanh Lâm Phong đang trống rỗng, như thể anh ấy đang trở thành một lỗ đen nhỏ bé, nuốt chửng mọi giác quan.

"Lâm Phong!" Hoàng Thiên Tâm hét lên, bước nhanh về phía trước.

Cô giơ tay ra, cố gắng nắm lấy vai anh.

Nhưng bàn tay cô đi xuyên qua lớp áo vải thô của anh, chạm vào không khí lạnh giá.

Không có độ ấm, không có sự kháng cự, chỉ có một cảm giác rợn người khi tay cô lướt qua một vật thể đang dần tan biến.

Cô sững sờ, lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng và bất lực.

nó đang xảy ra rồi.

Quy luật Cân Bằng Tồn Tại đang thực thi."

Lâm Phong cuối cùng cũng quay đầu.

Khuôn mặt anh vẫn bình thản, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, một nỗi buồn sâu thẳm, cũ kỹ, như thể đã trải qua mười đời người, đang chực trào ra.

Anh nhìn Hoàng Thiên Tâm, nhìn Mộc Vân, và rồi nhìn về phía xa xa, nơi bóng dáng một con thú nhỏ đang chạy trốn trong bụi rậm.

Con thú nhỏ mà anh đã cứu, con thú mà anh đặt tên cho nó bằng ký ức của phiên bản thứ nhất.

Con thú mà anh hứa sẽ bảo vệ, dù phải trả giá bằng mạng sống.

"Chạy đi," Lâm Phong nói, giọng nói vẫn vang lên trong đầu họ, nhưng lần này, nó mang theo một chút run rẩy.

"Trước khi ta hoàn toàn trở thành Vô Hình.

Nếu ta không còn tồn tại trong thế giới này, các ngươi sẽ an toàn."

"Cái gì?" Mộc Vân gầm lên, nước mắt chảy tràn trên gò má.

"Anh nghĩ sao?

Anh nghĩ chúng ta sẽ bỏ lại anh một mình sao?

Anh là Lâm Phong!

Anh là người bạn thân nhất của tôi!

Anh không được phép chết!

Anh không được phép biến mất!"

Mộc Vân lao tới, không còn quan tâm đến thanh kiếm, không còn quan tâm đến nguy hiểm.

Anh lao thẳng vào vùng không khí trống rỗng nơi Lâm Phong đang đứng.

Nhưng ngay khi anh tiến vào bán kính ba mét, một bức tường vô hình đập mạnh vào ngực anh, ném anh bay ra xa.

Anh va vào một gốc cây cổ thụ, khạc ra một ngụm máu tươi.

"Đừng lại gần!" Hoàng Thiên Tâm hét lên, giữ chặt lấy Mộc Vân đang cố vùng vẫy đứng dậy.

"Lâm Phong đang tách khỏi tần số của chúng ta.

Nếu các ngươi chạm vào anh lúc này, năng lượng dư thừa sẽ làm nổ tung linh hồn của các ngươi.

Anh đang cố giữ bản thân mình ở lại, nhưng quy luật này không cho phép sự can thiệp từ bên ngoài."

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đau đớn và bi tráng.

Anh biết điều đó.

Anh đã nghiên cứu quy luật này trong mười đời.

Mỗi lần anh cố gắng phá vỡ nó, kết quả đều là sự hủy diệt.

Phiên bản thứ hai đã chết vì cố gắng dùng đấu khí để buộc thế giới phải nhìn thấy mình.

Phiên bản thứ năm đã tự tử vì không chịu nổi sự cô đơn khi nhìn thấy người yêu mình khóc mà không thể lau nước mắt cho cô.

Và giờ đây, phiên bản thứ mười, Lâm Phong, đang đứng trước cùng một lựa chọn.

Nhưng lần này, anh có Mochi.

Và anh có một lý do mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ nào.

Anh cúi xuống, lấy ra từ trong túi áo một mảnh da thú khô cứng, và một chiếc dao nhỏ bằng đá.

Anh không cần nhìn, vì đôi mắt anh đang dần mất đi khả năng tập trung vào các vật thể thực.

Anh chỉ dựa vào ký ức.

Ký ức về vị trí của từng ngón tay, ký ức về cảm giác của lưỡi dao sắc bén, ký ức về những dòng chữ anh đã khắc lên chính mình.

*"Lâm Phong, đừng quên.

Đừng quên em là ai.

Đừng quên anh là ai."*

Anh bắt đầu khắc lên da tay trái của mình.

Lưỡi dao cắt vào thịt, máu chảy ra, nhưng anh không hề cảm thấy đau.

Thay vào đó, anh cảm thấy một sự kết nối.

Mỗi vết cắt là một neo giữ, một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn là một thực thể hữu hình, một con người có máu thịt, có nỗi đau, có tình yêu.

Mộc Vân nhìn thấy cảnh tượng đó, anh ngừng vùng vẫy, mắt mở to đầy kinh hãi.

"Lâm Phong...

anh đang làm gì?"

Hoàng Thiên Tâm cũng nhìn thấy.

Cô nhận ra những ký tự cổ xưa mà Lâm Phong đang khắc.

Đó không phải là văn tự thông thường.

Đó là những ký hiệu của một nền văn minh đã thất lạc, những ký hiệu mà chỉ những người mang trong mình "Huyết Mạch Ký Ức" mới có thể hiểu.

"Anh đang cố gắng ghi nhớ," Lâm Phong trả lời, giọng nói trong đầu họ trở nên yếu ớt hơn, như thể tiếng vọng từ một khoảng cách ngày càng xa.

"Nếu ta mất đi ký ức, ta sẽ mất đi bản thân.

Và nếu ta mất đi bản thân, ta sẽ không còn là Lâm Phong nữa.

Ta sẽ chỉ là một bóng ma lang thang trong thế giới này, không tên, không tuổi, không quá khứ."

Anh dừng lại, nhìn vào vết thương trên tay mình.

Máu chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.

Nó lơ lửng trong không khí, tạo thành những giọt nước nhỏ bé, trong suốt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của mặt trời xuyên qua tán lá.

"Mochi," anh gọi tên con thú nhỏ.

Từ sâu trong bụi rậm, một bóng dáng nhỏ bé, lông màu xám tro, với đôi mắt to tròn màu nâu ấm áp, chậm rãi bước ra.

Mochi không sợ hãi.

Nó dường như hiểu được điều gì đó mà các con thú khác không thể hiểu.

Nó tiến về phía Lâm Phong, dậm chân lên đất, tạo ra một âm thanh nhỏ bé nhưng kiên định.

Lộp cộp.*

Tiếng bước chân của Mochi vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

Đó là âm thanh duy nhất còn tồn tại trong thế giới đang dần tách rời của Lâm Phong.

Lâm Phong mỉm cười, nước mắt chảy tràn trên gò má.

Anh đưa tay ra, nhưng bàn tay anh đã quá mờ nhạt để chạm vào con thú nhỏ.

Mochi dừng lại, ngước nhìn anh, rồi nó dụi đầu vào không khí nơi bàn tay anh đang lơ lửng.

Nó không thể chạm vào anh, nhưng nó có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh.

Nó có thể cảm nhận được nỗi buồn, sự cô đơn, và tình yêu thương mà anh dành cho nó.

"Ta không thể bảo vệ các ngươi nữa," Lâm Phong nói, giọng nói của anh bây giờ chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt, như làn gió cuối cùng trước khi bão tố ập đến.

"Nhưng các ngươi vẫn còn nhau.

Mộc Vân, hãy bảo vệ Hoàng Thiên Tâm.

Hoàng Thiên Tâm, hãy dạy cho Mộc Vân cách kiểm soát sự nóng nảy của mình.

Và Mochi..."

Anh nhìn con thú nhỏ, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Hãy sống thật mạnh mẽ.

Hãy trở thành một thần thú vĩ đại, để một ngày nào đó, khi ta trở lại...

hoặc khi một phiên bản khác của ta xuất hiện...

ngươi sẽ nhớ về ta."

Mộc Vân khóc nức nở, không thể kìm nén được nữa.

"Đừng nói như thể anh sẽ chết!

Anh không được chết!

Chúng ta sẽ tìm cách cứu anh!

Chúng ta sẽ phá vỡ quy luật này!

Tôi thề với anh, Lâm Phong!

Tôi sẽ trở thành Đấu Vương, Đấu Hoàng, Đấu Đế bất kể điều gì!

Tôi sẽ tìm ra cách để nhìn thấy cha mình, và tôi sẽ tìm ra cách để nhìn thấy anh!"

Hoàng Thiên Tâm im lặng, nhưng nước mắt cô cũng chảy dài trên gò má.

Cô nắm chặt tay Mộc Vân, ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết.

"Chúng ta sẽ không để anh biến mất một mình.

Dù anh có trở thành Vô Hình, dù anh có ở bất cứ đâu trong thế giới này, chúng ta vẫn sẽ tìm ra anh.

Vì anh là một phần của chúng ta.

Và chúng ta không bao giờ bỏ lại bất kỳ ai."

Lâm Phong nhìn họ, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh, dù cơ thể anh đang dần lạnh đi.

Anh biết rằng lời hứa của họ chỉ là những lời nói an ủi trong khoảnh khắc tuyệt vọng.

Nhưng anh trân trọng nó.

Anh trân trọng tình bạn, tình yêu, và sự hy sinh mà họ dành cho anh.

Anh nhìn xuống mảnh da thú trong tay mình.

Những ký tự anh đã khắc lên đó đang phát ra một ánh sáng mờ nhạt, màu xanh lam nhạt.

Đó là dấu hiệu của "Linh Hồn Tan Rã".

Linh hồn anh đang bắt đầu phân rã, tan biến vào không khí, trở thành một phần của thế giới này.

"Thời gian của ta đã đến," Lâm Phong nói, giọng nói của anh bây giờ gần như không thể nghe thấy.

"Hãy quên ta đi.

Đừng để nỗi buồn về ta cản trở bước chân của các ngươi.

Hãy sống thật hạnh phúc.

Đó là món quà lớn nhất mà ta có thể tặng cho các ngươi."

Anh thả mảnh da thú xuống đất.

Nó rơi xuống, chạm vào mặt đất, và tan biến thành bụi tro.

Mochi sủa một tiếng nhỏ, đau đớn.

Nó nhảy lên, cố gắng chạm vào chân Lâm Phong, nhưng bàn chân nó đi xuyên qua.

Con thú nhỏ lùi lại, nhìn anh với đôi mắt đầy nước mắt, rồi nó quay đi, chạy vào sâu trong rừng, mang theo những ký ức về người chủ nhân mà nó không bao giờ có thể chạm vào.

Lâm Phong đứng đó, một mình.

Hoàn toàn một mình.

Thế giới xung quanh anh tiếp tục mờ dần.

Màu sắc phai nhạt, âm thanh biến mất, và cuối cùng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi anh, nhưng anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy bình yên.

Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, anh nghe thấy một giọng nói.

Không phải từ Mộc Vân, không phải từ Hoàng Thiên Tâm, và không phải từ Mochi.

Đó là giọng nói của chính anh, từ một phiên bản khác, từ một đời trước.

*"Lâm Phong, đừng sợ.

Đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là sự bắt đầu của một hành trình mới.

Một hành trình nơi ngươi sẽ phải học cách tồn tại mà không cần được nhìn thấy.

Một hành trình nơi ngươi sẽ phải học cách yêu mà không cần được chạm vào.

Và một ngày nào đó, khi ngươi đủ mạnh, khi ngươi hiểu được bản chất thật sự của thế giới này...

ngươi sẽ trở lại.

Và lần này, ngươi sẽ không bao giờ phải sợ hãi nữa."*

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, bình thản.

Và rồi, anh biến mất.

Không có tiếng động, không có ánh sáng, không có dấu vết.

Chỉ còn lại khoảng không trống rỗng, nơi anh vừa đứng.

Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm đứng đó, nhìn vào khoảng không trống rỗng, nước mắt chảy dài trên gò má.

Họ không thể nhìn thấy anh, không thể nghe thấy anh, không thể chạm vào anh.

Nhưng họ có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh.

Một sự hiện diện yếu ớt, mong manh, nhưng kiên định.

Hoàng Thiên Tâm quay sang nhìn Mộc Vân, ánh mắt cô nghiêm nghị.

"Chúng ta phải đi.

Học viện sẽ không dừng lại ở đây.

Và chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn.

Để một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm lại anh."

Mộc Vân gật đầu, lau khô nước mắt, nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay.

Chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ.

Và chúng ta sẽ tìm lại anh.

Dù phải mất cả đời, dù phải trả giá bằng mạng sống."

Họ quay đi, bước vào sâu trong rừng, mang theo những ký ức về người bạn thân nhất, người sư tỷ, và con thú nhỏ mà họ đã để lại.

Và trong khoảng không trống rỗng, nơi Lâm Phong vừa biến mất, một hạt giống nhỏ bé, màu xanh lam nhạt, từ từ mọc lên từ mặt đất.

Nó không phải là một bông hoa, không phải là một cây cỏ.

Nó là một ký ức.

Một ký ức về một người đàn ông đã chết, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.

Và hạt giống ấy, đang chờ đợi một ngày nào đó, khi một phiên bản khác của Lâm Phong xuất hiện, nó sẽ nở hoa.

Và khi đó, câu chuyện của họ sẽ tiếp tục.

Nhưng không phải ở đây.

Không phải trong thế giới này.

Mà ở một nơi xa xôi, nơi mà quy luật "Người Vô Hình" không còn tồn tại.

Nơi mà mọi thứ đều có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, và có thể yêu thương.

Và để đến được nơi đó, Lâm Phong phải trải qua một cuộc hành trình đầy đau khổ, đầy mất mát, và đầy hy vọng.

Cuộc hành trình của một người đàn ông đã chết từ đầu, nhưng vẫn tiếp tục sống.

Và bây giờ, anh bắt đầu bước đi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập