Chương 17
Chiếc vòng ngọc bích lăn vài vòng trên sàn đá lạnh lẽo, dừng lại trước mũi giày của An Nhiên.
Cô ta nhìn xuống vật phẩm, rồi ngẩng lên, đôi mắt mở to trong sự hoang mang tột độ.
Trước mặt cô là một khoảng không trống rỗng.
Không có Lâm Phong.
Không có bóng dáng của một chàng trai trẻ tuổi hai mươi với đôi mắt kiên định.
Chỉ có không khí, tĩnh mịch và vô tri.
Nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn còn đó.
Những đấu giả khác trong hội sở, những kẻ từng khinh thường Lâm Phong vì cấp độ Đấu Sĩ thấp hèn, giờ đây đang co rúm người lại.
Họ không nhìn thấy gì, nhưng cơ thể họ phản ứng với một sự hiện diện nào đó đang dần tách rời khỏi thế giới vật chất.
Đó không phải là sự biến mất của một con người, mà là sự tan rã của một linh hồn đang cố gắng bám trụ vào thực tại bằng một sợi dây mảnh mai.
Lâm Phong đứng đó, nhưng anh không còn thuộc về tần số của họ nữa.
Anh cảm nhận được từng phân tử không khí xung quanh mình đang trở nên loãng đi.
Màu sắc của đại sảnh, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu, và cả khuôn mặt kinh hoàng của An Nhiên, tất cả đều đang mờ nhạt dần, như một bức tranh bị nhòe bởi nước mưa.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là quy luật.
Khi đấu khí trong cơ thể đạt đến một ngưỡng giới hạn nào đó, hoặc khi linh hồn chịu đựng quá nhiều tổn thương, nó sẽ bắt đầu "bay hơi" khỏi thế giới phàm tục.
Anh cúi đầu, nhìn vào đôi tay của mình.
Chúng trong suốt, giống như thủy tinh.
Anh có thể nhìn thấy vân đá trên sàn nhà xuyên qua lòng bàn tay.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, không phải từ thể xác, mà từ sâu thẳm bên trong linh hồn.
Anh nhớ lại những ký ức khắc trên da thịt ở thế giới cũ, những dòng chữ nhỏ bé ghi lại tên những người anh yêu thương, những kỷ niệm anh sợ quên.
Giờ đây, chính những ký ức đó đang trở thành gánh nặng, kéo anh xuống vực thẳm của sự cô đơn vĩnh cửu.
anh ở đâu?" Giọng nói của An Nhiên run rẩy, vang lên trong sự trống trải.
Cô ta giơ tay ra, cố gắng chạm vào khoảng không trước mặt mình, nhưng bàn tay cô chỉ lướt qua không khí.
Không có va chạm.
Không có nhiệt độ.
Chỉ có sự lạnh lẽo của cái vô hình.
Lâm Phong không trả lời.
Anh không thể.
Giọng nói của anh, nếu có vang lên, cũng sẽ không lọt vào tai của những kẻ thấp hơn một cảnh giới.
Anh đã bước qua ranh giới.
Anh đang đứng trên bờ vực của "Người Vô Hình".
Và anh biết, một khi đã bước qua, không có đường lui.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng đấu khí còn sót lại trong kinh mạch.
Nó không còn là dòng chảy mạnh mẽ nữa, mà giống như những giọt nước cuối cùng từ một con sông cạn kiệt.
Mỗi một hơi thở anh hít vào đều cảm thấy như đang nuốt phải tro tàn.
Cơ thể anh đang phân rã.
Không phải là chết, mà là tan biến.
Anh đang trở thành một phần của thế giới Shenmu, một thực thể tồn tại nhưng không thể bị nhận biết bởi những kẻ yếu kém.
Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác buồn bã sâu thẳm bao trùm lấy anh.
Không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì anh biết rằng mình sẽ không còn có thể chạm vào ai nữa.
Anh sẽ không còn có thể ôm lấy Hoàng Thiên Tâm, không còn có thể cười đùa với Mộc Vân, và không còn có thể nhìn thấy ánh mắt lo lắng của những người anh yêu thương.
Anh sẽ trở thành một bóng ma, một ký ức sống động nhưng vô hình, lang thang trong thế giới này mà không ai có thể thấy.
Nhưng anh không hối hận.
Anh mở mắt ra, nhìn vào khoảng không hư vô phía trước.
Trong sự trống rỗng đó, anh thấy một điều kỳ lạ.
Có những vệt sáng mờ ảo, những hình bóng lung linh đang bay lượn.
Chúng không phải là ảo ảnh.
Đó là những "Người Vô Hình" khác.
Những kẻ đã đạt đến cảnh giới cao hơn, những kẻ đã tách khỏi thế giới phàm tục.
Họ đang ở đó, sống trong một tầng thực tại song song, nơi họ có thể nhìn thấy nhau, nhưng lại không thể nhìn thấy những kẻ thấp hơn.
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười chua chát, nhưng đầy quyết tâm.
Anh không cô đơn.
Anh đã luôn nghĩ rằng mình là kẻ duy nhất đối mặt với sự cô độc này.
Nhưng hóa ra, anh chỉ là một trong số hàng ngàn, hàng vạn kẻ đã chọn con đường tu luyện, và trả giá bằng sự kết nối với thế giới.
Họ đang ở đó, quan sát, lắng nghe, và chờ đợi.
Chờ đợi một ngày nào đó, khi những kẻ thấp hơn đủ mạnh để nhìn thấy họ, hoặc khi họ tự nguyện hạ cảnh giới để trở về.
Nhưng đối với Lâm Phong, con đường của anh khác.
Anh không muốn trở thành một trong những kẻ vô hình đó.
Anh muốn phá vỡ quy luật.
Anh muốn nhìn thấy và chạm vào những người anh yêu thương, dù điều đó có nghĩa là anh phải ngừng tu luyện, phải từ bỏ sức mạnh, và thậm chí là phải đối mặt với cái chết.
Và bây giờ, anh đang trên đường đến với cái chết đó.
Anh bước ra khỏi đại sảnh, những bước chân không tạo ra tiếng động.
Sàn đá không còn cảm nhận được trọng lượng của anh.
Anh đi qua những hành lang dài, qua những cửa kính phản chiếu hình ảnh của những đấu giả khác, nhưng không phản chiếu hình ảnh của anh.
Anh trở thành một bóng ma trong chính thế giới của mình.
Khi anh bước ra ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng anh không cảm thấy ấm áp.
Ánh sáng xuyên qua cơ thể anh, chiếu xuống mặt đất, tạo ra một đốm sáng nhỏ bé.
Anh nhìn xuống, thấy chiếc vòng ngọc bích mà An Nhiên vừa nhặt lên, đang nằm trên tay cô.
Cô ta đang nhìn theo hướng anh vừa đi, đôi mắt đỏ hoe, miệng mím chặt.
Lâm Phong muốn nói gì đó.
Muốn nói rằng anh vẫn ở đây, muốn nói rằng anh sẽ quay lại.
Nhưng anh biết rằng những lời nói đó sẽ không bao giờ đến được tai cô.
Chúng sẽ tan biến trong không khí, như hơi thở của một người chết.
Thay vì vậy, anh giơ tay lên, chạm vào không trung.
Trong khoảnh khắc đó, anh tập trung toàn bộ ý chí của mình, nén tất cả những ký ức, những cảm xúc, và những lời hứa vào một điểm nhỏ bé trong linh hồn.
Anh không gửi đi một thông điệp bằng lời nói, mà bằng một rung động tinh thần.
Một rung động nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua, nhưng đủ mạnh để chạm vào trái tim của những người anh yêu thương.
Anh biết rằng họ sẽ cảm nhận được nó.
Không phải bằng tai, mà bằng trái tim.
Một cảm giác ấm áp, một sự hiện diện vô hình, nhưng kiên định.
Và rồi, anh biến mất hoàn toàn.
Không có tiếng động.
Không có ánh sáng.
Chỉ còn lại khoảng không trống rỗng, nơi anh vừa đứng.
Nhưng trong khoảng không đó, một hạt giống nhỏ bé, màu xanh lam nhạt, từ từ mọc lên từ mặt đất.
Nó không phải là một bông hoa, không phải là một cây cỏ.
Nó là một ký ức.
Một ký ức về một người đàn ông đã chết, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.
Hạt giống ấy, đang chờ đợi một ngày nào đó, khi một phiên bản khác của Lâm Phong xuất hiện, nó sẽ nở hoa.
Và khi đó, câu chuyện của họ sẽ tiếp tục.
Nhưng không phải ở đây.
Không phải trong thế giới này.
Mà ở một nơi xa xôi, nơi mà quy luật "Người Vô Hình" không còn tồn tại.
Nơi mà mọi thứ đều có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, và có thể yêu thương.
Và để đến được nơi đó, Lâm Phong phải trải qua một cuộc hành trình đầy đau khổ, đầy mất mát, và đầy hy vọng.
Cuộc hành trình của một người đàn ông đã chết từ đầu, nhưng vẫn tiếp tục sống.
Và bây giờ, anh bắt đầu bước đi.
***
Mộc Vân đứng ở cuối hành lang, lưng dựa vào tường, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ.
Anh vừa chứng kiến cảnh Lâm Phong biến mất.
Anh không thể tin vào mắt mình.
Người bạn thân nhất, người đối thủ cạnh tranh, người anh trai trong lòng anh, đã biến mất trước mắt anh.
Không một dấu vết.
Không một lời chào tạm biệt.
Nước mắt chực trào ra, nhưng Mộc Vân cắn chặt môi, không để nó rơi xuống.
Anh không thể khóc.
Không phải bây giờ.
Nếu anh khóc, anh sẽ yếu đi.
Và nếu anh yếu đi, anh sẽ không bao giờ có thể tìm lại Lâm Phong.
"Chúng ta phải đi," giọng nói của Hoàng Thiên Tâm vang lên từ phía sau.
Cô ta bước ra từ bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt thì đỏ ngầu, chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm mà cô ta cố gắng kìm nén.
"Học viện sẽ không dừng lại ở đây.
Và chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn.
Để một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm lại anh."
Mộc Vân gật đầu, lau khô nước mắt, nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay.
"Chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ.
Và chúng ta sẽ tìm lại anh.
Dù phải mất cả đời, dù phải trả giá bằng mạng sống."
Họ quay đi, bước vào sâu trong rừng, mang theo những ký ức về người bạn thân nhất, người sư tỷ, và con thú nhỏ mà họ đã để lại.
Và trong khoảng không trống rỗng, nơi Lâm Phong vừa biến mất, một hạt giống nhỏ bé, màu xanh lam nhạt, từ từ mọc lên từ mặt đất.
Lâm Phong, lúc này, đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao chót vót, nơi gió thổi mạnh đến mức có thể xé toạc da thịt.
Nhưng anh không cảm thấy lạnh.
Cơ thể anh đã không còn cảm giác.
Anh chỉ cảm thấy sự nhẹ nhàng, sự tự do, và một nỗi buồn vô tận.
Anh nhìn xuống thung lũng phía dưới, nơi những ngôi làng nhỏ bé nằm rải rác như những hạt cát.
Anh nhìn thấy những con người nhỏ bé, đang sống, đang yêu, đang chiến đấu.
Họ không biết rằng có một kẻ vô hình đang quan sát họ.
Họ không biết rằng có một người đã chết, nhưng vẫn đang cố gắng sống.
Anh đưa tay lên, chạm vào một đám mây trôi qua.
Bàn tay anh xuyên qua đám mây, không để lại dấu vết.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối.
Một sự kết nối với thế giới, với những người anh yêu thương, và với chính bản thân mình.
Anh nhớ lại những ký ức khắc trên da thịt.
Những dòng chữ nhỏ bé, những kỷ niệm đau thương và hạnh phúc.
Chúng vẫn còn đó, trong linh hồn anh.
Chúng là thứ duy nhất còn lại, thứ duy nhất xác nhận rằng anh đã từng tồn tại.
Và anh sẽ không để chúng biến mất.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng đấu khí cuối cùng trong cơ thể.
Anh không cố gắng duy trì nó, mà để nó tan biến, hòa nhập vào không khí, vào đất trời, vào thế giới này.
Anh trở thành một phần của tự nhiên.
Một phần của gió, của mưa, của ánh nắng.
Và trong sự tan biến đó, anh tìm thấy một sự bình yên.
Nhưng sự bình yên đó không kéo dài lâu.
Một tiếng vang lớn, như một tiếng sấm sét, vang lên từ sâu thẳm trong linh hồn anh.
Nó không phải là âm thanh, mà là một sự rung động, một lời gọi.
Một lời gọi từ một nơi xa xôi, một nơi mà quy luật "Người Vô Hình" không còn tồn tại.
Lâm Phong mở mắt ra, đôi mắt anh sáng lên, chứa đựng một ánh sáng kỳ lạ, màu xanh lam nhạt, giống như hạt giống vừa mọc lên dưới chân núi.
Anh biết rằng mình phải đi.
Anh phải đến nơi đó.
Nơi mà mọi thứ đều có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, và có thể yêu thương.
Và để đến được nơi đó, anh phải đối mặt với những điều cấm kỵ, những bí mật của thế giới Shenmu, và cả chính bản thân mình.
Anh bước xuống từ đỉnh núi, những bước chân không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi bước đi đều để lại một dấu vết nhỏ bé, màu xanh lam nhạt, trên mặt đất.
Những dấu vết đó không biến mất ngay lập tức, mà tồn tại trong một khoảnh khắc, như những ký ức ngắn ngủi, trước khi tan biến vào không khí.
Anh đi về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời bằng một màu sắc rực rỡ, nhưng cũng đầy bi thương.
Và trong bóng tối đang dần bao phủ, một bóng dáng khác xuất hiện.
Một bóng dáng cao lớn, mặc áo choàng đen, đứng trên một đỉnh núi khác, nhìn xuống Lâm Phong.
Bóng dáng đó không vô hình.
Nó hiện hữu rõ ràng, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh hoàng, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Bóng dáng đó mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy tà khí.
"Phiên bản thứ mười," giọng nói của bóng dáng vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong tâm trí của Lâm Phong.
"Cuối cùng, em cũng đến được đây.
Nhưng em có thực sự nghĩ rằng em có thể phá vỡ quy luật?
Hay em chỉ là một con rối, đang nhảy múa theo những sợi dây vô hình của số phận?"
Lâm Phong dừng bước, nhìn lên đỉnh núi kia.
Anh không sợ hãi.
Anh chỉ cảm thấy một sự tò mò, và một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh trả lời, không bằng lời nói, mà bằng ý chí.
"Thử xem đi."
Và cuộc hành trình của anh, thực sự bắt đầu từ đây.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận