Chương 18
Chỉ có sự im lặng.
Một thứ im lặng nặng nề, dày đặc như bê tông tươi đang đông đặc, bóp nghẹt mọi âm thanh, mọi chuyển động của không khí.
Lâm Phong không gục ngã theo cách một đấu sĩ thường làm.
Anh không hề va chạm với mặt đất, không hề có tiếng xương cốt gãy vỡ hay tiếng máu phun trào.
Cơ thể anh cứ thế tan rã, phân tán thành vô số hạt bụi sáng nhạt, trôi lơ lửng trong không trung như những vì sao nhỏ bé bị gió thổi bay.
Đối thủ của anh, con Huyết Lang Vương với bộ lông đỏ thẫm như máu tươi, vẫn giữ nguyên tư thế tấn công.
Nanh vuốt sắc bén của nó đóng sầm xuống đúng vị trí mà方才 còn là lồng ngực của Lâm Phong.
Nhưng thay vì cảm giác xé nát thịt da, móng vuốt của nó chỉ lướt qua không khí lạnh lẽo.
Con thú hung bạo dừng lại, mũi hít hà dữ dội, cặp mắt vàng kim đầy hoang mang đảo quanh.
Nó ngửi thấy mùi máu, mùi đấu khí nồng nặc, nhưng nó không thấy con mồi.
Nó gầm lên, một tiếng gầm đầy giận dữ và bất lực, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Nhưng tiếng gầm ấy, đối với Lâm Phong lúc này, chỉ là một đợt sóng rung động yếu ớt, giống như tiếng va chạm của hai chiếc lá xa xôi.
Lâm Phong "đứng" ở đó.
Anh không có chân để đứng, không có mắt để nhìn, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự hiện hữu của mình.
Anh nhìn xuống cơ thể mình – hoặc thứ còn sót lại của nó.
Những hạt bụi ánh sáng kia đang dần mất đi độ sáng, tan biến vào bóng tối của rừng già.
Anh cố gắng cử động ngón tay, nhưng không có gì đáp lại.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo len lỏi vào từng hốc của linh hồn.
Anh đã chết.
Không phải chết về thể xác, mà là chết về khả năng kết nối với thế giới này.
Quy luật "Người Vô Hình" vừa cắn vào da thịt anh.
Khi đấu khí trong cơ thể anh tan rã để bảo vệ linh hồn khỏi cú đả kích chí mạng, nó đã đẩy anh lên một tần số cao hơn.
Một tần số mà những kẻ ở dưới không thể chạm tới.
Lâm Phong cố gắng hít thở, nhưng phổi anh không còn không khí để chứa đựng.
Anh nhận ra rằng, từ khoảnh khắc đầu tiên anh bước vào thế giới Shenmu, cái chết này đã được định sẵn.
Không phải vì anh yếu đuối, mà vì bản chất của sự tồn tại ở đây là sự cô lập.
Càng mạnh, càng cô độc.
Và anh vừa trở nên quá mạnh, quá nhanh, để có thể quay lại làm một người bình thường.
***
Không gian xung quanh Lâm Phong thay đổi.
Rừng sâu biến mất, thay vào đó là một vùng chân không trắng xóa, vô tận.
Ở đây, không có trọng lực, không có thời gian.
Chỉ có anh và một bóng dáng mờ ảo đang ngồi xếp bằng giữa hư không.
Bóng dáng đó không có hình dạng rõ rệt, chỉ là một tập hợp những dòng chảy ý niệm, giống như mực đen hòa vào nước.
Nó không nói, nhưng giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong, trầm ấm nhưng mang theo nỗi buồn của ngàn năm.
"Cậu đã làm được điều mà chín người trước cậu không làm được," giọng nói ấy vọng lên, không phải là lời khen ngợi, mà là một sự xác nhận phũ phàng.
"Cậu đã giữ được ký ức đến lúc cuối cùng."
Lâm Phong cố gắng tập trung ý thức, hình thành câu hỏi trong tâm trí.
*Ai là người đó?
Và tại sao tôi lại ở đây?*
Bóng dáng khẽ lắc đầu, một cử chỉ đầy thương cảm.
"Ta là tàn dư của vị Đấu Vương đầu tiên đã khám phá ra quy luật này.
Ta gọi nơi này là 'Phòng Chờ'.
Nơi những linh hồn đủ mạnh để thoát khỏi cái chết thể xác, nhưng lại quá yếu để tồn tại vĩnh cửu, sẽ dừng chân."
"Thân thể tôi đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng ý niệm của anh run rẩy.
"Đã tan rã thành năng lượng nguyên thủy," bóng dáng đáp.
"Để bảo vệ linh hồn khỏi bị hủy diệt hoàn toàn khi đấu khí quá tải, cơ thể vật lý của cậu đã tự hủy.
Đó là cơ chế phòng vệ cuối cùng của con người trong thế giới Shenmu.
Nhưng giờ đây, cậu là một thực thể ý niệm.
Cậu không thể chạm vào bất cứ thứ gì.
Cậu không thể nghe thấy tiếng nói trừ khi đối phương có đủ ý chí để truyền đạt qua khoảng cách tần số."
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng ý thức.
Anh nhớ về những vết khắc trên da mình, những ký ức anh đã ghi chép cẩn thận để không quên.
Tên của mẹ anh, mùi hương của rừng cây, ánh mắt của Hoàng Thiên Tâm...
Tất cả những thứ đó giờ đây chỉ là dữ liệu trong một bộ não không còn tồn tại.
"Cậu muốn phá vỡ quy luật," bóng dáng tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của anh.
"Nhưng cậu không hiểu.
Quy luật không phải là một bức tường để phá vỡ.
Nó là bản chất của sự tồn tại.
Khi cậu nhìn thấy người khác, nghĩa là họ đang ở tần số thấp hơn cậu.
Khi họ không nhìn thấy cậu, nghĩa là cậu đã vượt khỏi phạm vi cảm nhận của họ.
Cậu không cô đơn, Lâm Phong.
không còn thuộc về thế giới này nữa."
Lâm Phong nhắm mắt lại – một cử chỉ vô thức của linh hồn.
Anh nhớ đến lời nói của bóng dáng áo choàng đen ở đỉnh núi.
*Em chỉ là một con rối.* Có phải đây là sự thật?
Anh đã xuyên không, chiến đấu, tu luyện, tất cả chỉ để kết thúc ở đây, trong một phòng chờ vĩnh viễn, nhìn những người mình yêu thương từ xa mà không thể chạm tới?
"Cho tôi một cơ hội," Lâm Phong thì thầm trong tâm trí.
"Cho tôi thấy họ một lần nữa.
Chỉ một lần."
Bóng dáng im lặng một lúc lâu.
Rồi nó mở ra một cánh cửa ảo, một khe hở trong bức tường trắng xóa.
Nhưng nhớ rằng, mỗi lần cậu nhìn, linh hồn cậu sẽ phai nhạt thêm một chút.
Ký ức sẽ tan rã thành năng lượng để duy trì sự kết nối này.
Cậu có sẵn sàng đánh đổi ký ức của mình để được nhìn thấy họ không?"
**
Anh nhớ đến lần đầu tiên gặp Hoàng Thiên Tâm.
Cô ấy đứng dưới mưa, áo choàng trắng bị ướt sũng, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng giá.
Cô ấy đã dạy anh cách kiểm soát đấu khí, cách sống sót trong học viện.
*"Đừng bao giờ tin vào cảm xúc, Lâm Phong.
Cảm xúc là điểm yếu của kẻ yếu."*
Ký ức đó bắt đầu mờ đi.
Màu trắng của áo choàng cô ấy nhạt dần, giọng nói cô ấy trở nên xa xăm.
Lâm Phong cắn chặt hàm răng ý thức.
Anh không dừng lại.
Anh nhớ đến nụ cười của mẹ anh ở thế giới cũ, mùi hương của bữa cơm chiều, tiếng còi xe trên đường phố.
Tất cả những thứ đó đang tan rã, biến thành những hạt sáng nhỏ bé, bay vào vết máu của Tiểu Phong.
Cơ thể ý niệm của anh bắt đầu run rẩy.
Một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo màu xanh lam nhạt của ký ức, từ từ thoát ra khỏi anh, hướng về phía Tiểu Phong.
Tiểu Phong bỗng nhiên ngừng khóc.
Cậu ta cảm thấy một luồng gió ấm áp lướt qua khuôn mặt mình.
Không phải gió lạnh lẽo của rừng sâu, mà là một thứ gì đó mềm mại, dịu dàng, giống như bàn tay của một người cha đang vuốt ve.
Cậu ta ngẩng đầu lên, mắt mở to.
Trong khoảnh khắc đó, cậu ta nhìn thấy một bóng dáng mờ nhạt đứng trước mặt mình.
Bóng dáng đó không rõ ràng, nhưng cậu ta cảm nhận được sự hiện hữu của nó.
Một sự hiện hữu đầy yêu thương và buồn bã.
"Lâm Phong ca ca?" Tiểu Phong thì thầm, giọng run rẩy.
Lâm Phong cố gắng mỉm cười.
Nhưng anh không còn môi để cười.
Anh chỉ có thể gửi đi một ý niệm cuối cùng, một lời tạm biệt không lời.
Ký ức về mẹ anh tan biến hoàn toàn.
Anh không còn nhớ mặt mẹ mình.
Anh không còn nhớ tên mẹ mình.
Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, đau đớn, nhưng cũng nhẹ nhàng.
Tiểu Phong cảm thấy một giọt nước rơi xuống má mình.
Không phải nước mắt của cậu.
Mà là một giọt nước mắt ánh sáng, từ từ tan biến vào không khí.
***
Mọi thứ trở về tĩnh lặng.
Con Sắt Giáp犀, con thú mà Tiểu Phong đang săn đuổi, đã bỏ chạy từ lâu.
Rừng sâu lại vang lên tiếng lá xào xạc.
Tiểu Phong ngồi dậy, bối rối nhìn quanh.
Cậu ta thấy một luồng ánh sáng mờ nhạt tan biến vào hư không, giống như một bong bóng xà phòng vỡ tan.
cậu đã giúp tôi?" Tiểu Phong thì thầm, giọng run rẩy.
"Ai đó sao?"
Không có câu trả lời.
Lâm Phong đứng ở đó, nhưng đối với Tiểu Phong, anh hoàn toàn vô hình.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng trong suốt, gần như không còn màu sắc.
Ký ức của anh đang cạn kiệt.
Anh không còn nhớ tên của mình.
Anh không còn nhớ lý do tại sao mình lại ở đây.
Chỉ còn lại một điều duy nhất: sự hiện diện của Tiểu Phong.
Và sự hiện diện của những người khác, những người mà anh sẽ không bao giờ có thể chạm tới.
Anh bước đi, những bước chân không tạo ra tiếng động, không để lại dấu vết.
Anh là một bóng ma, một người vô hình, lang thang trong thế giới mà anh từng yêu thương.
Và trong bóng tối đang dần bao phủ, một bóng dáng khác xuất hiện.
Một bóng dáng cao lớn, mặc áo choàng đen, đứng trên một đỉnh núi khác, nhìn xuống Lâm Phong.
Bóng dáng đó không vô hình.
Nó hiện hữu rõ ràng, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh hoàng, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Bóng dáng đó mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy tà khí.
"Phiên bản thứ mười," giọng nói của bóng dáng vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong tâm trí của Lâm Phong.
"Em đã đánh đổi ký ức để được nhìn thấy họ.
Nhưng em có biết, ký ức chính là linh hồn của con người?
Khi em quên hết mọi thứ, em sẽ trở thành gì?
Một cỗ máy chiến đấu?
Hay một con rối hoàn hảo?"
Lâm Phong dừng bước.
Anh không còn nhớ tên mình, nhưng anh vẫn cảm thấy một sự tò mò, và một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh trả lời, không bằng lời nói, mà bằng ý chí.
"Thử xem đi."
Và cuộc hành trình của anh, thực sự bắt đầu từ đây.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận