Chương 19

Hầm hang ẩm ướt, mùi máu tanh nồng nặc của con Quỷ Hổ Xanh cấp 7 vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo.

Lâm Phong đứng chòng chành giữa vũng máu đen sì, bàn tay phải của anh run rẩy không kiểm soát được.

Không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì kiệt sức.

Đó là sự run rẩy của một cơ thể đang cố gắng bám trụ vào thực tại, trong khi linh hồn anh đang trượt dài vào vực thẳm vô hình.

Anh cúi xuống, ngón tay chạm vào chiếc nhẫn đen ngót nằm giữa đống xác thịt.

Kim loại lạnh lẽo, trơn trượt.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng điện giật nhẹ chạy qua da thịt, nhưng không có cảm giác ấm áp của sự sở hữu.

Nó giống như một vật lạ, một mảnh ký ức bị cắt xén, rời rạc.

Anh nhặt nó lên, nhìn vào mặt trong của chiếc nhẫn nơi những vết khắc mờ nhạt đang dần phai màu.

Những ký tự anh đã khắc để nhớ về mẹ, về mùi hương bữa cơm chiều, về ánh mắt Hoàng Thiên Tâm...

giờ đây chỉ còn là những đường rãnh vô nghĩa.

"Làm sao...

anh còn đứng được?"

Giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.

Lâm Phong quay đầu lại, cổ họng khô khốc.

Tiểu Vũ, cô thiếu nữ tóc vàng hoe với bộ giáp da rách nát, đang nhìn anh với ánh mắt hỗn hợp giữa kinh hoàng và ngưỡng mộ.

Cô ta lùi lại một bước, gót chân trượt trên bùn đất, mắt瞠 to nhìn vào xác con Quỷ Hổ Xanh khổng lồ nằm bất động trước mặt Lâm Phong.

Con thú hoang dã đáng sợ nhất trong khu rừng này, kẻ đã săn đuổi cô ta suốt cả ngày, giờ đây chỉ còn là một đống thịt lạnh.

Lâm Phong mở miệng, cố gắng tạo ra âm thanh.

không nhớ."

Tiểu Vũ nhíu mày, vẻ mặt chuyển từ sợ hãi sang nghi hoặc.

"Không nhớ?

Anh vừa mới giết nó bằng một cú đấm duy nhất.

Đấu khí của anh...

nó không màu, không mùi, nhưng nó nặng như chì.

Khi anh ra tay, không khí xung quanh như bị đông cứng.

Đó không phải là đấu khí của một Đấu Sĩ, thậm chí không phải Đấu Giả."

Cô ta tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc bén quét qua cơ thể anh.

"Anh là ai?

Tại sao tôi không cảm nhận được đấu khí của anh?

Nó như thể...

như thể anh không tồn tại."

Lâm Phong im lặng.

Câu nói của cô ta như một lưỡi dao cứa vào vết thương chưa lành của anh.

*Anh không tồn tại.* Đúng vậy.

Từ lúc bước ra khỏi "Phòng Chờ", từ lúc đánh đổi ký ức về mẹ để được nhìn thấy Tiểu Phong một lần cuối, anh đã bắt đầu quá trình tan rã.

Anh là phiên bản thứ mười, một con rối được lắp ráp từ tro tàn của chín người tiền nhiệm.

Và giờ, lớp vỏ bọc đang bắt đầu vỡ vụn.


Đột nhiên, một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong hang động.

Không phải từ con Quỷ Hổ Xanh đã chết.

Mà từ phía sau bức tường đá nơi Lâm Phong đang đứng.

Đá vỡ tan tành, bụi mù mịt bay khắp nơi.

Một bóng dáng khổng lồ, phủ đầy sương mù đen kịt, bước ra từ bóng tối.

Đó là Rồng Sương Mù, một loại thần thú cổ xưa, thường ẩn náu trong những nơi tối tăm nhất để hấp thụ năng lượng âm khí.

Thân hình nó dài hơn mười mét, vảy đen bóng loáng, đôi mắt đỏ rực như hai quả cầu lửa.

Hơi thở của nó tỏa ra làn sương độc, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề và ngạt thở.

Tiểu Vũ hét lên, lùi lại phía sau.

"Rồng Sương Mù!

Chúng ta chết chắc rồi!"

Lâm Phong đứng im.

Anh nhìn con rồng, cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Không phải sợ hãi, mà là một cảm giác thân thuộc, như thể con rồng đang gọi tên anh.

Những giọt sương độc bay về phía anh, nhưng khi chạm vào cơ thể anh, chúng không gây hại.

Chúng tan biến, hòa vào làn da trong suốt của anh, như thể anh là một cái hố đen, nuốt chửng mọi thứ.

"Chạy đi!" Tiểu Vũ hét lên, kéo tay Lâm Phong.

Nhưng bàn tay cô ta trượt qua cơ thể anh, như thể chạm vào một ảo ảnh.

Cô ta hoảng loạn, nhìn vào tay mình, rồi nhìn vào Lâm Phong với ánh mắt đầy kinh hoàng.

anh không để lại dấu vết," cô ta thì thầm, giọng vỡ òa.

"Anh thực sự đang biến mất."

Lâm Phong nhìn cô ta, trong mắt anh hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm.

"Tiểu Vũ, đừng sợ.

Đây là quy luật.

Tôi đã chọn con đường này.

Tôi không thể quay lại."

Anh quay người lại, đối diện với con Rồng Sương Mù.

Con rồng gầm lên một tiếng, chuẩn bị phóng ra luồng năng lượng hủy diệt.

Nhưng Lâm Phong không né tránh.

Anh giơ tay lên, bàn tay trong suốt của anh bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt, màu của ký ức đang tan rã.

"Anh đang làm gì?" Tiểu Vũ hỏi, nước mắt rơi xuống.

"Đánh đổi," Lâm Phong đáp, giọng nói vang vọng trong hang động.

"Tôi sẽ đánh đổi phần ký ức cuối cùng của mình để tạo ra một sức mạnh đủ lớn để bảo vệ em.

phá vỡ quy luật này, dù chỉ là một giây."


Tiểu Vũ cúi xuống, tay run rẩy nhặt chiếc nhẫn lên.

Nó lạnh lẽo, vô tri.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tiềm thức.

*"Linh hồn tan rã, nhưng ý chí vẫn còn.

Hãy giữ nó, Tiểu Vũ.

Khi cậu sẵn sàng, hãy tìm đến Học viện Shenmu.

Tìm Hoàng Thiên Tâm.

Và nói với cô ấy...

Lâm Phong đã không quên."*

Tiểu Vũ nhảy lùi lại, chiếc nhẫn rơi xuống đất.

Cô ta nhìn quanh, hang động trống rỗng, không có dấu vết của Lâm Phong.

Chỉ còn lại mùi máu và sự im lặng chết chóc.

Cô ta cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên lần nữa, nắm chặt nó trong tay.

Nước mắt rơi xuống, nhưng ánh mắt cô ta đã thay đổi.

Không còn là ánh mắt của một cô gái sợ hãi.

Mà là ánh mắt của một người đã chứng kiến sự hy sinh, và giờ đây, mang trên vai một gánh nặng mới.

"Anh sẽ không chết đâu," cô ta thì thầm, giọng đầy quyết tâm.

"Tôi sẽ tìm ra cách đưa anh trở lại.

Dù phải phá vỡ cả thế giới này."

Cô ta bước ra khỏi hang động, ánh nắng ban mai chiếu vào mặt, nhưng trong tim cô ta, bóng tối của sự vô hình đang bắt đầu lan tỏa.

Và đâu đó, trong hư không, một bóng dáng mờ nhạt đang mỉm cười, chờ đợi cuộc hành trình tiếp theo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập