Chương 20

Không khí trong hang động không phải là sự vắng lặng thông thường, mà là một chân không tột độ.

Những hạt bụi đất bay lơ lửng, ngừng lại giữa không trung như bị đóng băng bởi một định luật vật lý vô hình.

Lâm Phong đứng giữa khoảng trống đó, lồng ngực phập phồng nhưng không tạo ra tiếng động.

Anh cảm nhận được sự tách biệt.

Nó không đến từ bên ngoài, mà từ chính cốt lõi tồn tại của anh.

Mỗi nhịp đập tim giờ đây vang lên như tiếng trống trong một phòng thu âm cách âm hoàn hảo.

Tiếng *bình...

bình...* chậm chạp, nặng nề, và xa xôi.

Anh đưa tay lên ngực, ngón tay chạm vào lớp vải áo, nhưng cảm giác đó mơ hồ, giống như đang chạm vào một giấc mơ sắp tan biến.

Da thịt anh, vốn đã trong suốt như pha lê ở phần cánh tay, giờ đây đang lan tỏa xuống cổ, xuống mặt.

"Quy luật cân bằng," anh tự nhủ, giọng nói vang lên trong đầu mình rõ ràng hơn cả tiếng nói bên ngoài.

"Khi một thứ gia tăng, thứ khác phải giảm đi.

Đấu khí tăng, linh hồn giảm.

Tồn tại vật chất giảm, sự hiện diện ý niệm tăng."

Anh nhìn xuống đôi chân mình.

Chúng đang hòa vào nền đá lạnh lẽo.

Không có ranh giới giữa chân và đất.

Anh đang trở thành một phần của hang động này, một phần của thế giới Shenmu, nhưng lại bị loại trừ khỏi sự tương tác của nó.

Đây không phải là sự biến mất theo nghĩa đen.

Đây là sự thăng hoa đau đớn.

Anh đang leo lên bậc thang mà những Đấu Vương, Đấu Hoàng trước đây đã đi qua, nhưng anh đi nhanh hơn, điên cuồng hơn, và trả giá đắt hơn.

Một cơn gió lùa qua, mang theo mùi ẩm mốc và mùi máu tanh của Rồng Sương Mù đã bị đánh bại.

Nhưng Lâm Phong không ngửi thấy.

Khứu giác của anh đang tê liệt.

Chỉ còn lại thị giác và thính giác, và ngay cả chúng cũng đang bị méo mó.

Ánh sáng từ những ngọn đuốc bên ngoài lọt vào, nhưng nó không chiếu rọi lên người anh.

Nó xuyên qua anh, như thể anh là một khối không khí trong suốt.

Anh nhớ lại lời của Tiểu Vũ.

*Anh sẽ trở thành một cỗ máy.*

Có lẽ đúng vậy.

Khi ký ức tan rã, khi những sợi dây liên kết với quá khứ đứt gãy, chỉ còn lại ý chí chiến đấu thuần túy.

Một ý chí không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi, và cũng không biết thương cảm.

Đó là con đường của "Người Vô Hình".

Những kẻ mạnh nhất thế giới này không cô đơn vì họ bị bỏ rơi.

Họ cô đơn vì họ không còn thuộc về thế giới của những kẻ yếu đuối.

Họ sống trong một tần số khác, nơi thời gian trôi chậm hơn, nơi không gian cong queo theo ý muốn.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, dù phổi anh không còn cần oxy theo cách thông thường.

Anh cần phải ra ngoài.

Hang động này quá yên tĩnh, quá an toàn.

Và sự an toàn là kẻ thù của kẻ đang chạy đua với cái chết.

Anh cần một thử thách.

Anh cần một đối thủ để xác nhận mình vẫn còn tồn tại, dù chỉ là trong khoảnh khắc va chạm.

Anh bước ra khỏi bóng tối.

Mỗi bước chân không tạo ra tiếng động, nhưng lại gây ra những gợn sóng nhẹ trên không khí, như mặt nước khi có viên đá rơi xuống.

Những gợn sóng đó là dấu vết duy nhất của sự hiện diện anh.

Anh đang để lại dấu chân trên thực tại, nhưng những dấu chân đó sẽ biến mất ngay lập tức, không để lại bất kỳ bằng chứng nào cho ai khác.


Lâm Phong rời khỏi hành lang, bước vào đấu trường tròn rộng lớn.

Khán đài trống rỗng.

Không có ai.

Chỉ có ánh sáng trắng xóa chiếu xuống từ bầu trời nhân tạo.

Ở trung tâm đấu trường, một chiếc bệ đá cao ngất.

Trên đó, A Châu bị trói bằng những sợi dây năng lượng màu tím.

Cô ấy gục xuống, cơ thể run rẩy, máu rỉ ra từ khóe miệng.

Bên cạnh cô ấy, một sinh vật kỳ dị đang đứng.

Nó trông giống như một con chó sói, nhưng thân hình phủ đầy những mảnh vỡ kim loại đen nhánh.

Đôi mắt nó không có tròng trắng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là "Kẻ Thải Rác", một loại thần thú đột biến, được tạo ra từ sự pha trộn giữa đấu khí ô nhiễm và ý chí hủy diệt.

Lâm Phong nhìn A Châu.

Anh muốn chạy đến bên cô ấy, nhưng mỗi bước chân anh tiến lại gần, khoảng cách dường như lại mở rộng ra.

Không gian đang bóp méo.

Đó là ảnh hưởng của "Kẻ Thải Rác".

Nó đang tạo ra một trường hấp dẫn, kéo mọi thứ về phía nó, đồng thời đẩy những kẻ yếu đuối ra xa.

"Lâm Phong..." A Châu thì thào, giọng yếu ớt.

Cô ấy nhìn về phía anh, nhưng ánh mắt cô ấy đi xuyên qua anh.

Cô ấy không thấy anh.

Với cô ấy, Lâm Phong chỉ là một bóng mờ, một ảo ảnh trong không khí.

Anh cảm thấy một nỗi đau xé lòng.

Anh đứng trước mặt người mình muốn bảo vệ, nhưng cô ấy không thể nhìn thấy anh.

Anh đang trở thành "Người Vô Hình" theo đúng nghĩa đen nhất.

Anh tồn tại, nhưng không được thừa nhận.

"Kẻ Thải Rác" gầm lên, một âm thanh chói tai làm vỡ tan sự im lặng.

Nó lao về phía A Châu, móng vuốt sắc nhọn hướng thẳng vào tim cô ấy.

Lâm Phong không nghĩ ngợi.

Anh lao lên, nhưng cơ thể anh lướt qua không khí mà không tạo ra lực cản.

Anh không thể chạm vào con thú.

Anh không thể chạm vào A Châu.

Anh chỉ là một quan sát viên, một bóng ma trong chính cuộc chiến của mình.

Con thú dừng lại ngay trước mặt A Châu, nâng cao móng vuốt.

A Châu nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Và rồi, Lâm Phong nhận ra sự thật.

Anh không thể cứu cô ấy bằng sức mạnh vật lý.

Anh phải cứu cô ấy bằng cách phá vỡ quy luật không gian.

Anh phải trở thành một lực lượng tự nhiên, một cơn bão, một tia sét.


A Châu lao về phía đống tro tàn nơi Lâm Phong vừa ngã xuống.

Cô ấy quỳ xuống, khóc nức nở, gọi tên anh.

"Lâm Phong!

Tỉnh dậy đi!"

Không có phản hồi.

Bỗng nhiên, không khí xung quanh A Châu trở nên lạnh lẽo.

Một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai cô ấy.

A Châu kinh hoàng ngẩng đầu lên.

Cô ấy không thấy ai.

Nhưng cô ấy cảm thấy sự hiện diện.

Một sự hiện diện to lớn, cổ xưa, và đầy thiện chí.

*"Đừng khóc,"* một giọng nói vang lên trong đầu cô ấy, không phải của Lâm Phong, mà của một ai đó khác.

*"Anh ấy chưa chết.

Anh ấy chỉ đang ở một nơi khác.

Một nơi mà con không thể nhìn thấy."*

A Châu run rẩy, nước mắt rơi xuống.

ai đang nói?"

*"Ta là kẻ đã gửi anh ấy đến đây,"* giọng nói đáp.

*"Và giờ, ta sẽ đưa anh ấy trở lại.

Nhưng con phải trả giá.

Con phải trở thành 'Người Dẫn Đường'.

Con phải học cách nhìn thấy những kẻ vô hình.

Và khi con làm được điều đó, con sẽ hiểu được sự cô đơn thực sự là gì."*

A Châu nhìn xuống chiếc nhẫn đen trên tay.

Nó bắt đầu phát sáng, một ánh sáng xanh nhạt, giống như ánh sáng của Lâm Phong trước khi biến mất.

Cô ấy nắm chặt chiếc nhẫn, ánh mắt dần trở nên quyết liệt.

Cô ấy không biết mình đang bước vào con đường nào, nhưng cô ấy biết một điều: cô ấy sẽ không để Lâm Phong cô đơn một mình.

Dù phải trở thành một bóng ma, dù phải đánh đổi linh hồn, cô ấy sẽ tìm ra anh.

Và đâu đó, trong hư không, một bóng dáng mờ nhạt đang mỉm cười, chờ đợi cuộc hành trình tiếp theo.

Nhưng nụ cười đó không còn là nụ cười của một người đàn ông kiên nhẫn.

Đó là nụ cười của một thực thể đã vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Và nó đang nhìn xuống thế giới này với đôi mắt của một vị thần.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập