Chương 8
Giọng nói đó vang lên ngay sát gáy, lạnh lẽo như băng giá của Bắc Cực, nhưng lại mang một sự thân quen kinh hoàng đến mức làm tê liệt tủy sống.
Lâm Phong không kịp quay đầu, bản năng sinh tồn đã cảnh báo rằng nếu ông ta quay lại ngay lúc này, linh hồn sẽ bị xé nát thành từng mảnh vụn vô hình.
Thay vào đó, anh đấm thẳng cú quyền chứa đựng toàn bộ Đấu Khí Đấu Giả 8 sao vào không trung phía sau mình.
*POÁNG!*
Một mảng không khí bị xé toạc.
Không có tiếng va chạm thịt thể, chỉ có âm thanh rỗng tuếch như đánh vào bóng ma.
Từ làn khói bụi tan biến, một bóng người cao lớn bước ra.
Đó không phải cô gái tóc đỏ, cũng không phải kẻ truy sát của Học viện.
Đó là một thanh niên mặc áo choàng đen, mặt nạ bạc che kín nửa khuôn mặt, đôi mắt lộ ra bên ngoài đỏ rực như huyết cầu.
"Ngốc nghếch."
Tiếng cười khẩy vang lên, không phải từ miệng người mặt nạ, mà trực tiếp vọng vào não bộ Lâm Phong.
Cảm giác ấy giống như có ai đó đang dùng kim bạc cào xé ý thức của anh.
Lâm Phong lùi lại một bước, ngón tay run rẩy chạm vào cuốn sổ da dê đang nằm dưới đất.
Máu từ vết cắn của con rắn ảo ảnh vẫn còn ấm, nhưng cơ thể anh đang dần trở nên lạnh giá, như thể nhiệt lượng đang bị hút cạn bởi bóng tối xung quanh.
"Ngươi không thể nhìn thấy ta, đúng không?" Người mặt nạ hỏi, giọng điệu bình thản như đang trò chuyện với một người bạn cũ.
"Đó là quy luật của thế giới này.
Khi ngươi đạt đến đỉnh cao, ngươi sẽ trở thành kẻ cô đơn nhất.
Nhưng ngươi khác.
Ngươi là một lỗi trong hệ thống."
Lâm Phong nghiến răng, đấu khí trong kinh mạch cuộn trào dữ dội.
Anh không đáp lại.
Anh biết rằng bất kỳ phản ứng nào cũng có thể là bẫy.
Anh cúi xuống, nhặt cuốn sổ da dê lên.
Trang cuối cùng vẫn còn lưu lại dòng chữ đen tuyền: *"Phiên bản thứ mười một, hãy bắt đầu."*
"Đừng phí sức," người mặt nạ giơ tay, năm ngón tay xoáy không khí.
"Ngươi đã chết rồi, Lâm Phong.
Linh hồn ngươi đã tan rã.
Thứ đứng trước mặt ta bây giờ chỉ là một xác thịt đang cố gắng hô hấp bằng ý chí yếu ớt."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, anh nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp từ phía sau.
Một bóng người lao tới, va vào lưng anh, đẩy anh lùi lại vài bước.
"Lâm Phong!
Đừng nghe hắn nói!"
Giọng nói đó.
Kiêu ngạo, nóng nảy, nhưng đầy lo lắng.
Mộc Vân quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì vừa khóc vừa giận dữ.
Hắn nắm chặt tay Lâm Phong, nhưng rồi đột nhiên buông ra, gương mặt biến sắc.
nó không có nhiệt độ," Mộc Vân lắp bắp, lùi lại như bị bỏng.
"Lâm Phong, tay ngươi lạnh như băng.
Ngươi không còn là người nữa sao?"
Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đấu trường, da thịt anh dường như trong suốt hơn, những mạch máu xanh lét ẩn hiện dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Anh không sợ hãi.
Anh đã chấp nhận điều này từ lâu.
Sự tan rã không phải là cái chết, mà là sự chuyển dịch sang một trạng thái tồn tại khác.
Một trạng thái nơi anh có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thể.
"Ta vẫn còn đây, Mộc Vân," Lâm Phong nói, giọng nói của anh vang lên đục nghẹn, như thể phát ra từ đáy giếng sâu.
"Chỉ là tần số của ta đang thay đổi."
Người mặt nạ bước tới, bóng đổ dài ra phía sau, che khuất cả Mộc Vân và Lâm Phong.
Một Đấu Giả 8 sao, nhưng lại mang linh hồn của một Đấu Vương.
Ngươi là dị thường.
Và dị thường phải bị tiêu diệt để duy trì sự cân bằng."
Mộc Vân đứng dậy, đấu khí trong người bùng phát.
Hắn là Đấu Giả 6 sao, kém Lâm Phong hai sao, nhưng trong cơn giận dữ, hắn quên đi mọi quy tắc chiến đấu.
Hắn lao về phía người mặt nạ, thanh kiếm trong tay sáng lòa.
"Đứng lại, Mộc Vân!" Hoàng Thiên Tâm xuất hiện từ phía sau, một luồng gió lạnh lẽo quét ngang, chặn đứng bước tiến của Mộc Vân.
Sư tỷ của Lâm Phong, với mái tóc đen dài bay phất phơ, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
Nàng không nhìn về phía người mặt nạ, mà nhìn thẳng vào Lâm Phong.
Trong đôi mắt lạnh lùng ấy, ẩn chứa một nỗi đau khó tả.
"Lâm Phong," Hoàng Thiên Tâm gọi tên anh, giọng nói trầm xuống.
"Ngươi đã làm gì với linh hồn của mình?
Ta cảm nhận được sự trống rỗng trong ngươi.
Giống như...
giống như cha ta."
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Hoàng Thiên Tâm.
Người phụ nữ lạnh lùng nhất trong học viện, người luôn giữ khoảng cách an toàn với mọi người.
Nhưng giờ đây, nàng đang nhìn anh như thể nhìn thấy bóng ma của quá khứ.
"Thiên Tâm," Lâm Phong nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định.
"Ta không thể giải thích ngay lúc này.
Nhưng ngươi cần phải rời đi.
Hắn không phải là đối thủ mà chúng ta có thể đánh bại bằng sức mạnh vật chất."
Người mặt nạ cười khẽ.
Ta không thể bị chạm vào.
Ta là Vô Hình.
Và các ngươi, những kẻ phàm tục, chỉ có thể nhìn ta từ xa.
Đó là định mệnh của các ngươi."
Mộc Vân nghiến răng, nước mắt rơi xuống nhưng hắn không lau đi.
"Vậy thì làm sao chúng ta có thể chiến đấu?
Nếu ta không thể chạm vào hắn, làm sao ta có thể bảo vệ Lâm Phong?"
Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ da dê trong tay.
Dòng chữ *"Phiên bản thứ mười một"* vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đang phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt.
Anh nhớ lại ký ức của phiên bản thứ mười.
Những lần thất bại.
Những lần chết đi vì quên mất lý do sống.
Và lần này, anh đã tìm ra cách.
Không phải bằng cách tăng cường đấu khí, mà bằng cách kết nối với thứ gì đó sâu xa hơn.
"Ta có một cách," Lâm Phong nói.
"Nhưng nó đòi hỏi một cái giá."
"Thì sao?" Mộc Vân hét lên.
"Ta đã sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để cứu ngươi!"
Lâm Phong nhìn Hoàng Thiên Tâm.
"Thiên Tâm, ngươi muốn thấy cha ngươi, đúng không?
Ngươi muốn chạm vào hắn, nghe giọng nói của hắn, chứ không phải chỉ là những ý niệm mờ nhạt trong đầu."
Hoàng Thiên Tâm sững sờ.
Đôi mắt lạnh lùng của nàng run rẩy.
"Làm sao ngươi biết?"
"Vì ta cũng vậy," Lâm Phong đáp.
"Ta muốn chạm vào những người ta yêu thương.
Và cách duy nhất để làm điều đó là phá vỡ quy luật 'Người Vô Hình'.
Nhưng để làm được điều đó, ta cần một hợp đồng.
Một hợp đồng với một thực thể nằm ngoài sự kiểm soát của Hội Đồng."
Người mặt nạ đột nhiên ngừng cười.
Đôi mắt đỏ rực của hắn sáng lên, đầy vẻ tò mò và...
"Ngươi định gọi hắn ra?" Người mặt nạ hỏi, giọng nói lần đầu tiên lộ ra sự run rẩy.
"Hắn không phải là thần thú.
Cấm Kỵ."
Lâm Phong gật đầu.
Anh mở cuốn sổ da dê ra, dùng ngón tay chấm vào vết máu từ vết cắn của con rắn ảo ảnh, và vẽ một ký tự lên trang giấy.
Ký tự đó không phải là chữ viết thông thường, mà là một hình dạng xoắn ốc, giống như DNA của sự sống.
"Ta gọi ngươi," Lâm Phong thì thầm.
"Hỡi linh hồn của sự hỗn độn.
Hỡi kẻ bị lãng quên.
Hãy đến đây."
Không khí trong đấu trường bắt đầu rung chuyển.
Những tảng đá trên mặt đất vỡ vụn.
Gió ngừng thổi.
Và từ trong bóng tối sâu thẳm, một bóng hình khổng lồ bắt đầu hiện ra.
Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối bóng đen đang cuộn xoáy, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Bóng đen đó phát ra một tiếng gầm rú, không phải bằng âm thanh, mà bằng sóng thần kinh.
Mọi người trong đấu trường đều ôm đầu, quỳ sụp xuống vì đau đớn.
Chỉ có Lâm Phong đứng vững.
Anh cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang kéo linh hồn anh ra khỏi cơ thể.
"Ngươi đang làm gì?" Hoàng Thiên Tâm hét lên, cố gắng chạy tới nhưng bị một lực vô hình đẩy lùi.
"Ngươi đang tự hủy!"
"Không," Lâm Phong mỉm cười, dù khuôn mặt anh đang biến dạng vì đau đớn.
"Ta đang trao đổi.
Ta dùng ký ức của mình để đổi lấy khả năng nhìn thấy ngươi.
Đổi lấy khả năng chạm vào ngươi."
Anh nhớ lại phiên bản thứ nhất.
Phiên bản thứ hai.
Những cuộc đời mà anh đã sống, những người mà anh đã yêu và mất đi.
Những ký ức đó đang bị xé toạc, bị nuốt chửng bởi bóng đen.
Mỗi ký ức mất đi, anh lại trở nên mờ nhạt hơn, nhưng đồng thời, anh lại cảm thấy rõ ràng hơn.
Anh có thể nhìn thấy Hoàng Thiên Tâm.
Anh có thể nhìn thấy Mộc Vân.
Và anh thậm chí có thể nhìn thấy người mặt nạ.
Người mặt nạ lùi lại, sợ hãi.
ngươi đang trở thành một trong số chúng ta.
Một Kẻ Vô Hình thực sự."
"Không," Lâm Phong nói, giọng nói của anh giờ đây vang vọng khắp đấu trường.
"Ta đang trở thành cầu nối.
Giữa thế giới hữu hình và vô hình."
Bóng đen ngừng cuộn xoáy.
Nó co lại, biến thành một con thú nhỏ bé, màu đen tuyền, với đôi mắt đỏ như máu.
Nó nhảy lên vai Lâm Phong, quấn lấy cổ anh như một con rắn.
Lâm Phong ngã xuống.
Cơ thể anh hoàn toàn trong suốt.
Da thịt anh tan biến, chỉ còn lại bộ xương và những mạch đấu khí phát sáng.
Nhưng anh vẫn còn ý thức.
Anh vẫn còn nhớ.
Mộc Vân chạy tới, ôm lấy xác thân đang tan rã của Lâm Phong.
"Lâm Phong!
Đừng bỏ ta lại!"
Hoàng Thiên Tâm cũng chạy tới, nước mắt rơi xuống.
Nàng đặt tay lên ngực Lâm Phong, nơi trái tim anh đã ngừng đập.
Nhưng kỳ lạ thay, nàng cảm thấy một nhịp đập.
Nhịp đập của linh hồn.
Im lặng bao trùm đấu trường.
Người mặt nạ biến mất, như thể chưa bao giờ tồn tại.
Chỉ còn lại xác thân trong suốt của Lâm Phong, nằm giữa vòng tay của Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm.
Nhưng rồi, từ trong xác thân đó, một tia sáng trắng lóe lên.
Nó lan tỏa ra, bao phủ cả ba người họ.
Và khi ánh sáng tắt đi, Lâm Phong không còn ở đó.
Chỉ còn lại cuốn sổ da dê, nằm trên mặt đất.
Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm nhìn nhau, đầy hoang mang.
"Ngươi đã đi đâu?" Hoàng Thiên Tâm hỏi không khí.
Từ trong cuốn sổ da dê, một dòng chữ mới hiện ra.
Không phải bằng mực, mà bằng ánh sáng.
*"Ta không đi đâu cả.
Ta đang ở ngay đây.
Trong ký ức của các ngươi.
Trong đấu khí của các ngươi.
Và trong bóng tối mà các ngươi không thể nhìn thấy.
Hãy tiếp tục tu luyện.
Hãy đạt đến cảnh giới Đấu Vương.
Khi đó, các ngươi sẽ nhìn thấy ta.
Và khi đó, chúng ta sẽ chiến đấu lại.
Với sức mạnh mới.
Với ký ức mới."*
Mộc Vân khóc.
Hoàng Thiên Tâm im lặng.
Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa đã được thắp lên.
Ngọn lửa của sự khao khát.
Khao khát được nhìn thấy.
Khao khát được chạm vào.
Và ở đâu đó, trong một thế giới khác, một cơ thể mới đang mở mắt.
Một cơ thể mạnh mẽ hơn.
Một cơ thể với ký ức của mười phiên bản trước.
Và một con dấu của Hội Đồng, nằm trong tay.
Lâm Phong mỉm cười.
Cuộc chơi mới đã bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không còn cô đơn.
Nhưng anh không biết rằng, người mặt nạ vẫn đang theo dõi.
Và hắn không đơn độc.
Hắn là một trong nhiều kẻ Vô Hình.
Và họ đang chờ đợi.
Chờ đợi Lâm Phong trở lại.
Chờ đợi để kết thúc mọi thứ.
Và từ trong bóng tối sâu thẳm nhất, một giọng nói khác vang lên.
Một giọng nói quen thuộc.
Giọng nói của chính Lâm Phong, từ phiên bản thứ mười.
*"Chào mừng trở lại, người anh em.
Lần này, chúng ta sẽ không chết nữa.
Chúng ta sẽ giết chết quy luật."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận