Chương 7

Ánh nắng trưa mùa hè chiếu xuống đấu trường đất nung, gay gắt và khô cằn, nhưng không ai cảm thấy ấm áp.

Không khí nặng nề, dày đặc mùi mồ hôi, máu khô và sự sợ hãi nguyên thủy.

Lâm Phong đứng giữa vòng tròn đá, đôi mắt mở to nhưng trống rỗng.

Hắn nhìn thấy đám đông xung quanh, những khuôn mặt méo mó vì hoảng loạn, những miệng há hốc chờ đợi một cái chết.

Nhưng hắn không nghe thấy tiếng hét.

Hắn không thấy ai di chuyển.

Mọi thứ xung quanh hắn như bị đóng băng trong một khung hình tĩnh lặng chết chóc, ngoại trừ nhịp đập tim mình – một tiếng trống gấp gáp đếm ngược thời gian còn lại.

Một nam tử áo xanh, tên Vân Kiệt, bước tới.

Hắn là đối thủ tiếp theo trong chuỗi bài tử thần của Hội Đồng.

Vân Kiệt giơ tay, ngón tay run rẩy cố gắng chạm vào vai Lâm Phong, miệng mấp máy điều gì đó.

Khóe miệng hắn co giật, tạo thành những hình dáng quen thuộc của lời cảnh báo, của sự khẩn khoản.

Nhưng khi đầu ngón tay hắn chạm vào vùng không khí nơi vai Lâm Phong tồn tại, nó trượt qua như chạm vào sương mù buổi sáng.

Không có va chạm.

Không có ma sát.

Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo.

Vân Kiệt lùi lại, mặt tái mét.

Hắn nhìn vào tay mình rồi nhìn lại vào Lâm Phong với ánh mắt kinh hãi tột độ.

Hắn không thấy Lâm Phong.

Hắn chỉ thấy một khoảng trống trong thế giới, một lỗ hổng đen kịt nuốt chửng ánh sáng.

Những người xung quanh cũng vậy.

Họ hoảng loạn, la hét, nhưng âm thanh đó không đến được tai Lâm Phong.

Hắn cảm thấy cô đơn một cách tuyệt đối, một sự cô đơn không phải vì thiếu vắng con người, mà vì hắn đang tồn tại ở một tần số khác, một tần số của kẻ đã chết từ lâu nhưng chưa chịu rời đi.

Hắn đưa tay lên, cố gắng chạm vào cổ tay mình, nơi anh thường khắc những dòng ký ức lên da.

Nhưng bàn tay hắn cũng trượt qua chính cơ thể hắn.

Hắn đang tan rã.

Quy luật "Người Vô Hình" không chỉ là việc người khác không nhìn thấy mình; ở giai đoạn cuối cùng này, nó là việc chính bản thân mình也开始 mất đi cảm giác về sự tồn tại vật chất.

Đấu khí trong cơ thể hắn không còn là năng lượng, mà là chất xúc tác cho sự phân hủy linh hồn.

Trong tâm trí hắn, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong những mảnh vỡ ký ức.

*"Ngươi đang trở nên nhẹ hơn, Lâm Phong.

Nhẹ như một lời hứa bị phá vỡ."*

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Không khí vào phổi cảm giác xa lạ, như thể hắn đang thở dưới nước.

Hắn nhớ đến Hoàng Thiên Tâm, đến nụ cười lạnh lùng nhưng đầy ẩn ý của cô ấy lần cuối.

Cô ấy đã nhìn thấy hắn.

Cô ấy đã khóc.

Và giờ, hắn không còn là đối tượng để cô ấy nhìn thấy nữa.

Hắn là một bóng ma trong chính cuộc đời mình.

Sự hoảng loạn của đám đông xung quanh, dù hắn không nghe thấy, vẫn truyền đến hắn qua những rung động của mặt đất.

Họ sợ hãi không phải vì hắn mạnh, mà vì hắn là hiện thân của cái chết mà họ không thể hiểu được.

Vân Kiệt, người áo xanh, cuối cùng cũng tìm thấy cách giao tiếp.

Hắn không nói.

Hắn dùng đấu khí, dồn nén nó vào lòng bàn tay và đập mạnh xuống đất.

Một xung lực ý niệm, thô sơ và đau đớn, vang lên trong đầu Lâm Phong.

Ngươi là đồ quỷ quái!

Đừng đến gần ta!"*

Lâm Phong mở mắt.

Hắn nhìn Vân Kiệt.

Trong mắt hắn, Vân Kiệt không phải là một đối thủ, mà là một đứa trẻ đang khóc.

Hắn thấy sự sợ hãi trong con ngươi đen láy của đối thủ.

Sợ hãi bị bỏ lại.

Sợ hãi sự vô hình.

Vân Kiệt muốn chạm vào, muốn xác nhận sự tồn tại của người khác bằng cách đẩy họ ra xa.

Đó là cơ chế phòng vệ của kẻ yếu.

*"Ta không phải quỷ,"* Lâm Phong đáp lại trong tâm trí, giọng nói của hắn vang lên trong đầu Vân Kiệt như tiếng gió rít qua khe đá.

*"Ta chỉ là người đã đi quá xa."*

Vân Kiệt lùi lại bước nữa, mặt mày tím bầm vì gắng gượng duy trì kết nối ý niệm.

Ở cấp độ Đấu Giả, việc giao tiếp qua ý niệm là điều cấm kỵ, nó làm hao tổn tinh thần nghiêm trọng.

Nhưng hắn không thể ngừng lại.

Hắn cần phải biết kẻ đứng trước mặt mình là gì.

*"Ngươi là ai?

Tại sao ta không thấy ngươi?

Tại sao ta không thể chạm vào ngươi?"* Vân Kiệt gào lên trong tâm trí, giọng điệu đầy tuyệt vọng.

*"Vì ngươi còn quá nhỏ bé,"* Lâm Phong trả lời, không có sự khinh miệt, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.

ta đang chuẩn bị ra đi.

Ngươi không thể chạm vào một giấc mơ đang tan biến."*

Lâm Phong bước tới.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, mặt đất đều rung lên nhẹ.

Hắn không tấn công.

Hắn chỉ tiến lại gần, như một người dẫn đường đưa linh hồn về cõi vĩnh hằng.

Vân Kiệt hoảng loạn, hắn rút kiếm ra, lưỡi kiếm run rẩy.

Hắn cố gắng chém vào khoảng không nơi Lâm Phong đứng.

Lưỡi kiếm xuyên qua không khí, cắt vào gió, nhưng không chạm được vào cơ thể Lâm Phong.

*"Đừng sợ,"* Lâm Phong thì thầm trong tâm trí.

*"Sợ hãi sẽ khiến ngươi mù quáng.

Hãy nhìn vào nội tâm của ngươi.

Hãy nhìn vào điều ngươi thực sự muốn bảo vệ."*

Vân Kiệt sững sờ.

Kiếm trong tay hắn hạ xuống một chút.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ đến cha mình.

Người cha đã trở thành Vô Hình khi hắn còn là một đứa trẻ năm tuổi.

Hắn nhớ đến những đêm dài ngồi dưới chân giường, cố gắng nghe tiếng bước chân của cha, cố gắng cảm nhận hơi thở của người đã bỏ rơi hắn để theo đuổi sức mạnh.

Hắn muốn thấy cha.

Hắn muốn chạm vào cha.

Nhưng mỗi lần hắn mạnh lên, cha lại càng mờ đi.

*"Cha ta..."* Vân Kiệt nghẹn ngào trong tâm trí.

*"Cha ngươi vẫn ở đó,"* Lâm Phong nói, giọng điệu dịu dàng lạ thường.

*"Ngươi chỉ cần học cách nhìn bằng trái tim, chứ không phải bằng đôi mắt phàm tục.

Nhưng ngươi chưa sẵn sàng.

ta cũng không thể chờ đợi."*

Bỗng nhiên, không khí trong đấu trường thay đổi.

Một mùi thối rữa, nồng nặc và kinh tởm, lan tỏa từ phía sau sân khấu.

Đám đông, dù không nhìn thấy Lâm Phong, đều quay đầu lại, mặt mày biến sắc.

Từ bóng tối sâu thẳm của lối vào, một bóng hình lê bước ra.

Đó không phải là một đấu sĩ.

Đó là một đống thịt nát nhừ được giữ lại bởi ý chí tàn bạo.

Da thịt hắn bị loét, xương cốt nhô ra ngoài, nhưng đôi mắt thì sáng quắc, đầy ánh sáng đỏ rực của sự điên loạn.

Đây là một "Thùng Thây Sống" – sản phẩm thất bại của Hội Đồng Đấu Khí, những người bị tiêm trực tiếp đấu khí thô bạo vào cơ thể để thử nghiệm giới hạn chịu đựng của thịt thể phàm.

Họ không có nhân tính.

Họ chỉ có bản năng giết chóc và nỗi đau vĩnh cửu.

Thùng Thây Sống gầm lên, một tiếng gầm không phải từ cổ họng, mà từ những lỗ hổng trên cơ thể hắn.

Hắn lao về phía Lâm Phong.

Không phải vì hắn nhìn thấy Lâm Phong.

Mà vì hắn cảm nhận được sự bất ổn trong năng lượng của Lâm Phong.

Hắn là một kẻ săn mồi, và Lâm Phong là con mồi yếu đuối nhất, dễ bị bắt nhất.

Vân Kiệt hét lên trong tâm trí, *"Cẩn thận!

Hắn không thể bị đánh bại bằng kiếm!

Hắn là quái vật!"*

Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng yên, hai tay buông thõng.

Hắn nhìn Thùng Thây Sống lao tới, nhìn những giọt máu đen bắn ra từ miệng hắn, nhìn sự hủy diệt thuần túy.

Hắn không sợ.

Hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Đây là lúc.

Đây là khoảnh khắc hắn đã chờ đợi từ khi bước vào thế giới này.

Thùng Thây Sống vung nắm đấm xương cốt, đập vào ngực Lâm Phong.

Không có tiếng va chạm.

Không có tiếng xương gãy.

Thay vào đó, cơ thể Lâm Phong bắt đầu phát sáng.

Một ánh sáng trắng xóa, trong trẻo và lạnh lẽo, bùng nổ từ bên trong hắn.

Nắm đấm của Thùng Thây Sống xuyên qua ánh sáng, nhưng không thể gây ra tổn thương.

Thay vào đó, những mảnh thịt nát nhừ của hắn bắt đầu tan rã, biến thành bụi tro dưới tiếp xúc với ánh sáng đó.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không chống cự.

Hắn để cho đấu khí trong cơ thể mình chảy ra, không kiểm soát, không kìm nén.

Hắn để cho ký ức về thế giới cũ, về phiên bản thứ nhất đến thứ chín, về những cuộc chết đau đớn, hòa vào dòng chảy năng lượng này.

*"Đừng quên ta,"* giọng nói của Hoàng Thiên Tâm vang lên trong đầu hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết.

*"Ta không quên,"* Lâm Phong đáp lại trong tâm trí, dù hắn biết cô ấy không thể nghe thấy.

*"Ta sẽ khắc nó vào linh hồn."*

Ánh sáng từ cơ thể Lâm Phong lan rộng, bao trùm cả đấu trường.

Đám đông hét lên, che mắt lại, nhưng họ không nhìn thấy gì.

Họ chỉ cảm thấy một làn sóng năng lượng mạnh mẽ quét qua, làm cho đấu khí trong cơ thể họ rung chuyển, sợ hãi.

Thùng Thây Sống gào thét trong nỗi đau.

Cơ thể hắn tan rã nhanh chóng, từng bộ phận, từng mảnh da thịt, biến mất vào hư không.

Hắn không chết.

Hắn bị xóa sổ.

Tồn tại của hắn bị phủ nhận bởi sự hiện diện mạnh mẽ hơn, sự hiện diện của một linh hồn đã chấp nhận cái chết.

Vân Kiệt quỳ xuống, nước mắt chảy dài.

Hắn không nhìn thấy Lâm Phong.

Nhưng hắn cảm thấy.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của một người bạn, một người anh, đang bảo vệ hắn khỏi cơn ác mộng.

Hắn cảm thấy sự ấm áp, dù cơ thể hắn lạnh run.

Lâm Phong đứng giữa ánh sáng, thân hình hắn càng ngày càng mờ.

Da thịt hắn trở nên trong suốt, như thủy tinh.

Máu trong tĩnh mạch hắn không còn đỏ, mà là ánh sáng trắng.

Hắn đang tan rã hoàn toàn.

Quy luật "Người Vô Hình" đã đạt đến đỉnh điểm.

Hắn không còn là người.

Hắn là một phần của thế giới.

Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Ở đó, trên da thịt đang mờ dần, một vết sẹo hình con rắn hiện ra.

Nó không phải là vết sẹo cũ.

Nó nóng hổi.

Và nó đang di chuyển.

Con rắn nhỏ bé đó bò lên cổ tay hắn, quấn quanh, và rồi...

cắn vào da thịt đang tan rã của hắn.

Một cơn đau dữ dội, nhưng không phải là đau đớn thể xác.

Đó là đau đớn của ký ức.

Ký ức về phiên bản thứ mười một.

Ký ức về một cuộc sống mới, một cơ hội mới, nhưng với một cái giá phải trả khác.

Lâm Phong mở mắt.

Ánh sáng tắt đi.

Đấu trường chìm vào bóng tối.

Thùng Thây Sống đã biến thành một đống bụi tro.

Vân Kiệt vẫn quỳ đó, khóc.

Và Lâm Phong...

không còn ở đó.

Chỉ còn lại cuốn sổ da dê, rơi xuống đất, mở ra trang cuối cùng.

Trên đó, dòng chữ cũ đã mờ đi.

Một dòng chữ mới, viết bằng mực đen tuyền, hiện ra, như thể vừa được viết xong ngay lúc này:

*"Phiên bản thứ mười đã hoàn thành nhiệm vụ.

Linh hồn tan rã.

Nhưng hạt giống đã được gieo.

Phiên bản thứ mười một, hãy bắt đầu."*

Và từ trong đống bụi tro của Thùng Thây Sống, một vật thể nhỏ bé, đen ngòm, lăn ra.

Đó là một con dấu.

Con dấu của Hội Đồng.

Nhưng trên đó, khắc một biểu tượng quen thuộc.

Biểu tượng của gia tộc Lâm.

Ai đó đã đặt nó ở đó.

Ai đó đã biết trước mọi chuyện.

Và trong bóng tối sâu thẳm của đấu trường, một giọng nói cười khẽ, vang lên, không phải từ bất kỳ ai trong đám đông, mà từ chính không khí xung quanh.

*"Chào mừng trở lại, Lâm Phong.

Lần này, ngươi sẽ không còn cô đơn."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập