Chương 6
Một vết rách nhỏ xíu xuất hiện trên da, máu đỏ thẫm bắn ra, mặn chát.
Nỗi đau đó không phải là cảnh báo, mà là lời mời gọi từ "Cái Tôi" tối tăm đang đập cửa trong tâm trí hắn.
Nó thì thầm, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự rung động của những sợi dây thần kinh đang dần đứt gãy.
*"Cắt đứt nó,"* giọng nói ấy vang lên, lạnh lùng như băng hà vĩnh cửu.
*"Cắt đứt sự yếu đuối.
Cắt đứt ký ức.
Chỉ còn lại sức mạnh."*
Lâm Phong siết chặt nắm tay, máu nhỏ giọt xuống nền đá lạnh lẽo của đấu trường.
Hắn nhìn bàn tay mình.
Ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang phản kháng lại sự xâm nhập của năng lượng dị thường.
Đấu khí trong kinh mạch hắn vốn dĩ thanh khiết, mang màu xanh ngọc của Đấu Giả sơ kỳ, giờ đây đang bị một luồng khí đen tuyền, nhớt và nặng nề, cố gắng chui vào từng huyệt đạo.
Triệu Minh đứng đối diện, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt lẫn tò mò.
Hắn không hiểu tại sao đối thủ yếu đuối này lại tỏa ra một áp lực khiến hắn phải lùi lại nửa bước.
Nhưng Triệu Minh không quan tâm.
Hắn chỉ muốn kết thúc trận đấu này để chứng minh vị thế của mình trong học viện.
"Ngươi đang cố gắng gì?" Triệu Minh cười nhạo, bàn tay phải tụ tập đấu khí, tạo thành một lưỡi dao gió sắc bén hơn lần trước.
"Hãy chịu đựng đi, đồ bỏ rác."
Lâm Phong không đáp.
Hắn nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đối, hắn cảm nhận được sự hiện diện của những người xung quanh.
Nhưng lạ lùng thay, những người có cảnh giới cao hơn hắn — các giám thị, các sư huynh trưởng — đang nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng.
Với họ, Lâm Phong chỉ là một bóng mờ, một ảo giác.
Chỉ có những người cùng cảnh giới, hoặc thấp hơn, mới có thể nhìn thấy hắn rõ ràng.
Đây là quy luật "Người Vô Hình".
Hắn đang đứng trên bờ vực của sự cô lập vĩnh viễn.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.
Hắn không rút kiếm gỗ.
Thay vào đó, hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết thương trên ngón tay.
Máu thấm vào lòng bàn tay.
Hắn nhớ đến cuốn sổ da dê mà phiên bản thứ bảy đã để lại.
*"Đừng tin vào mắt ngươi.
Hãy tin vào nỗi đau."*
Triệu Minh lao tới.
Lưỡi gió cắt không khí, tạo ra tiếng rít chói tai.
Lâm Phong không né.
Hắn bước tới.
Và rồi, hắn đưa tay ra, bắt lấy lưỡi gió đó.
Không phải bằng đấu khí.
Mà bằng da thịt.
Lưỡi gió xé nát da thịt, máu văng tung tóe.
Nhưng Lâm Phong vẫn đứng vững.
Hắn nhìn Triệu Minh, nụ cười nhạt nở trên môi, một nụ cười đầy bi kịch.
"Ngươi không hiểu," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc như tro tàn.
"Ta không cần né.
Vì ta đã chết từ lâu."
Triệu Minh hoảng hốt.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng đen kịt từ cơ thể Lâm Phong phát ra, cuốn lấy lưỡi gió của hắn, làm nó tan biến vào hư không.那不是 đấu khí.
Đó là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó nguy hiểm hơn cả thần thú.
Lâm Phong bước tiếp.
Mỗi bước chân đều in hằn vết máu.
Hắn đang tự hủy hoại cơ thể mình để giữ cho ý thức tỉnh táo.
Nếu hắn để cho nỗi đau xâm nhập hoàn toàn, hắn sẽ trở thành con quái vật mà con sói trong ký ức đã cảnh báo.
Nhưng nếu hắn không hành động, hắn sẽ mãi mãi là một bóng mờ, không ai nhìn thấy, không ai nhớ đến.
Hắn chọn nỗi đau.
Vì nỗi đau là bằng chứng cho sự tồn tại.
***
Giám thị trưởng trường, Lão sư Hàn, bước vào đấu trường, vẻ mặt khó hiểu.
Hắn cảm nhận được dư âm đấu khí còn sót lại, nhưng lạ lùng thay, khi hắn nhìn thẳng vào Lâm Phong, hình ảnh của nam sinh này lại mờ nhạt như một vết nhơ trên tấm kính mờ.
Hắn nhíu mày.
Là một Đấu Vương, hắn có thể nhìn thấy mọi thứ trong phạm vi bán kính mười dặm.
Nhưng với Lâm Phong, hắn chỉ thấy một khoảng trống.
Một khoảng trống nơi một con người từng đứng đó.
"Triệu Minh," Lão sư Hàn quát lên, giọng vang vọng khắp đấu trường.
"Ngươi đã thắng chưa?"
Triệu Minh đứng sững sờ, mồ hôi vã ra như tắm.
Hắn nhìn vào tay mình, nơi vừa nãy hắn đã dùng đấu khí mạnh nhất.
Hắn nhìn vào Lâm Phong, người đang đứng yên như tượng đá, máu vẫn nhỏ giọt từ ngón tay.
"Sư phụ..." Triệu Minh lắp bắp.
"Học sinh...
học sinh không chịu thua."
Lão sư Hàn phẩy tay áo, một luồng đấu khí nhẹ nhàng quét qua đấu trường, nhằm mục đích buộc hai học sinh dừng lại.
Luồng khí này đủ mạnh để làm choáng váng một Đấu Giả bình thường.
Nhưng khi luồng khí chạm vào Lâm Phong, nó trượt qua cơ thể hắn như thể hắn không tồn tại.
Lão sư Hàn瞳孔 co lại.
Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Điều này không bình thường.
Ngay cả khi một người đạt đến cảnh giới Đấu Vương, họ vẫn có thể nhìn thấy và cảm nhận được những người dưới mình, dù có thể không chạm vào được.
Nhưng Lâm Phong...
hắn hoàn toàn vô hình đối với Lão sư Hàn.
"Đây là gì?" Lão sư Hàn lẩm bẩm, bước lại gần.
Hắn cố gắng dùng ý niệm để liên lạc với Lâm Phong.
*"Ngươi là ai?"* Lão sư Hàn gửi ý niệm.
Không có phản hồi.
Lâm Phong đang cúi đầu, dùng móng tay khắc lên da cổ tay trái.
Những đường khắc sâu, chảy máu.
Hắn đang ghi lại điều gì đó.
Không phải bằng chữ, mà bằng cảm giác.
Mùi hương của Hoàng Thiên Tâm.
Tiếng cười của Mộc Vân.
Hắn biết mình đang mất dần.
Ký ức đang bị xói mòn bởi sức mạnh của "Cái Tôi" tối tăm.
Nếu hắn không khắc chúng lên da thịt, chúng sẽ biến mất mãi mãi.
Hoàng Thiên Tâm đứng ở khu vực khán giả, tay nắm chặt thành quyền.
Cô nhìn thấy mọi thứ.
Cô nhìn thấy máu của Lâm Phong.
Cô nhìn thấy sự điên loạn trong ánh mắt hắn.
Và cô nhìn thấy sự vô hình của hắn đối với những người mạnh mẽ hơn.
Cô bước xuống, tiến vào đấu trường.
Cô là Đấu Giả 8 sao, cao hơn Lâm Phong hai bậc.
Nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy hắn.
Vì cô chưa đạt đến cảnh giới Đấu Vương.
Cô vẫn còn ở trong thế giới của những người "có hình".
"Lâm Phong!" Hoàng Thiên Tâm gọi tên hắn, giọng căng thẳng.
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hắn gặp ánh mắt của Hoàng Thiên Tâm.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như dừng lại.
Hắn nhìn thấy sự quan tâm, sự sợ hãi, và một thứ gì đó sâu sắc hơn trong đôi mắt lạnh lùng của sư tỷ.
"Tỷ..." Lâm Phong gọi, giọng yếu ớt.
Hoàng Thiên Tâm bước lại gần, đưa tay ra như muốn chạm vào hắn.
Nhưng cô dừng lại.
Cô nhớ đến quy luật.
Nếu cô chạm vào hắn khi hắn đang ở trạng thái bất ổn, cô có thể bị kéo vào trong "vùng vô hình" của hắn.
"Đừng di chuyển," cô ra lệnh, nhưng giọng nói lại đầy vẻ run rẩy.
"Ta sẽ gọi thầy thuốc."
Lâm Phong lắc đầu.
Hắn cười, một nụ cười đau đớn.
"Không cần.
Ta ổn."
Hắn không ổn.
Hắn biết điều đó.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Vì nếu hắn dừng lại, hắn sẽ quên.
Và nếu hắn quên, mọi nỗ lực của chín phiên bản trước sẽ trở thành vô nghĩa.
***
Lâm Phong không để ý đến sự phản bội của Tiểu Phong.
Hắn đang chìm vào trạng thái mơ hồ.
Cơ thể hắn nóng rát, không phải vì đấu khí, mà vì ký ức đang bị xói mòn.
*Flashback ngắn:* Cảnh tượng một thị trấn nhỏ bị đốt cháy.
Lâm Phong — phiên bản thứ nhất — đang đứng giữa biển lửa.
Hắn nhìn thấy một cô gái nhỏ, tóc đen, mắt sáng.
Cô ấy đang khóc.
*"Anh hứa sẽ quay lại,"* phiên bản thứ nhất nói, giọng đầy kiên định.
Nhưng hắn không quay lại.
Hắn chết trong biển lửa, để lại một di chúc bằng máu trên vách đá: *"Đừng quên lý do."*
Lâm Phong — phiên bản thứ mười — rùng mình.
Hắn nhớ ra.
Đó là tên cô ấy.
Nhưng khi hắn cố gắng nhớ khuôn mặt cô ấy, nó lại mờ đi.
Chỉ còn lại đôi mắt.
Đôi mắt màu nâu, đầy nước mắt.
Hắn chạy khỏi đấu trường, chạy khỏi học viện.
Những người xung quanh nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi, như thể hắn là một con quái vật.
Họ không hiểu.
Họ chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi, máu me nhem nhuốc, đang chạy trốn vào bóng tối.
Mộc Vân đuổi theo.
Cậu chạy nhanh, mồ hôi ướt đẫm trán.
"Lâm Phong!
Đứng lại!" Mộc Vân hét lên.
"Ngươi đang làm gì vậy?"
Lâm Phong không đáp.
Hắn lao vào khu rừng Shenmu rậm rạp.
Cành cây quất vào mặt hắn, gai nhọn đâm vào da thịt.
Nhưng hắn không cảm thấy đau.
Hắn chỉ cảm thấy trống rỗng.
Mộc Vân bắt kịp hắn, kéo tay áo hắn lại.
"Đủ rồi!" Mộc Vân吼 lên, ánh mắt đầy giận dữ lẫn đau khổ.
"Ngươi nghĩ ta không thấy sao?
Ngươi đang tự hủy hoại chính mình!
Ngươi muốn nhìn thấy cha ta?
Ngươi muốn nhìn thấy họ?
Vậy thì hãy sống!
Hãy sống để có thể nhìn thấy họ!"
Lâm Phong dừng lại.
Hắn nhìn Mộc Vân.
Cậu bạn thân này, người luôn kiêu ngạo, luôn muốn chứng minh bản thân, giờ đây đang khóc.
"Ta không thể sống nếu ta không nhìn thấy họ," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.
"Mộc Vân, ngươi hiểu không?
Khi ta không thể nhìn thấy họ, ta không tồn tại.
Ta chỉ là một bóng ma.
Một bóng ma lang thang trong thế giới này, không ai nhớ đến, không ai quan tâm."
Mộc Vân nắm chặt tay Lâm Phong.
"Ta nhớ ngươi!
Ta luôn nhớ ngươi!"
Lâm Phong nhìn vào tay Mộc Vân.
Cậu ấy đang nắm chặt tay hắn.
Một cử chỉ bình thường, nhưng với Lâm Phong, nó là một phép màu.
Hắn cảm thấy ấm áp.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của Mộc Vân.
Nhưng rồi, anh cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc cơ thể.
Ký ức về Mộc Vân bắt đầu mờ đi.
Tên cậu ấy...
khuôn mặt cậu ấy...
"Lâm Phong!" Mộc Vân hét lên, giọng đầy hoảng sợ.
"Ngươi đang làm gì?
Đừng làm vậy!"
Lâm Phong cố gắng mỉm cười.
"Xin lỗi, Mộc Vân.
Ta không muốn ngươi nhớ đến một con quái vật."
Hắn rút tay ra, đẩy Mộc Vân lại.
Và rồi, hắn tiếp tục chạy.
Chạy vào sâu hơn trong rừng.
Chạy vào bóng tối.
***
Lâm Phong chạy trốn khỏi học viện, lao vào khu rừng Shenmu rậm rạp.
Càng đi sâu vào rừng, ánh mắt của hắn càng trở nên trống rỗng.
Hắn nhớ về A Nhiên.
Nhưng khuôn mặt cô ấy...
Tên cô ấy...
Chỉ còn lại cảm giác: *Nỗi đau mất mát.*
Hắn dừng lại, dựa vào một thân cây cổ thụ.
Rễ cây bám chặt vào đất, như thể chúng đang cố gắng giữ hắn lại.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Những vết khắc trên da cổ tay đang mờ dần.
Máu đã khô, nhưng những ký tự không còn rõ ràng.
Hắn lấy ra cuốn sổ da dê.
Hắn mở nó ra.
Trang giấy trắng trơn.
Không có chữ.
Không có hình vẽ.
Hắn nhớ đến phiên bản thứ bảy.
Người đã để lại cuốn sổ này.
*"Khi ngươi không còn gì để nhớ, hãy bắt đầu lại."*
Nhưng bắt đầu lại từ đâu?
Lâm Phong nhìn lên bầu trời qua tán lá cây.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng bạc trên mặt đất.
Hắn cảm thấy một sự hiện diện.
Không phải từ con người.
Mà từ một thứ gì đó cổ xưa, mạnh mẽ, và đầy nguy hiểm.
Hắn quay đầu lại.
Trong bóng tối, hai mắt vàng rực sáng.
Một con sói xám khổng lồ (Thần Thú Cấp 1) hiện ra, mũi ngửi thấy mùi máu tanh và đấu khí hỗn loạn.
Nó gầm lên, chuẩn bị lao tới.
Nhưng nó dừng lại.
Con sói run rẩy, đuôi kẹp chặt vào giữa hai chân.
Nó không thấy con người.
Nó chỉ thấy một bóng tối đa...
Và từ trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên.
Không phải của Lâm Phong.
Mà của chính con sói.
*"Cuối cùng, ngươi cũng đến,"* con sói nói, giọng vang vọng trong tâm trí Lâm Phong.
*"Ta đã chờ ngươi rất lâu, phiên bản thứ mười."*
Lâm Phong nhìn vào con sói.
Hắn không sợ hãi.
Hắn chỉ cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi.
*"Ta là linh hồn của những phiên bản trước,"* con sói đáp.
*"Và ta là chìa khóa để ngươi phá vỡ quy luật.
Nhưng giá phải trả...
là linh hồn của ngươi sẽ tan rã hoàn toàn.
Ngươi sẽ không còn là Lâm Phong.
Ngươi sẽ trở thành một phần của thế giới này.
Vĩnh cửu."*
Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ trong tay.
Hắn nhớ đến Hoàng Thiên Tâm.
Nhớ đến Mộc Vân.
Nhớ đến A Nhiên.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười bình thản, chấp nhận số phận.
"Ta đã biết," hắn nói.
"Từ lúc ta bước vào thế giới này, ta đã biết ta sẽ chết.
Nhưng ít nhất, giờ đây, ta có thể nhìn thấy họ."
Con sói gầm lên, một tiếng gầm đầy bi tráng.
Và rồi, nó lao tới.
Không phải để tấn công.
Mà để ôm lấy hắn.
Lâm Phong đóng cuốn sổ lại.
Và hắn nhắm mắt lại.
Thế giới Shenmu rung chuyển.
Và linh hồn của Lâm Phong bắt đầu tan rã, hòa lẫn vào ánh trăng, vào gió, vào đất đai.
Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, hắn nhìn thấy một bóng người.
Một bóng người nữ, đứng ở rìa rừng.
Cô ấy đang khóc.
Và cô ấy đang gọi tên hắn.
Lâm Phong cố gắng gọi lại.
Nhưng giọng nói của hắn đã biến mất.
Chỉ còn lại một câu nói vang vọng trong tâm trí của Hoàng Thiên Tâm, người đang đứng đó, nhìn thấy bóng hình Lâm Phong dần mờ đi.
*"Đừng quên ta."*
Và rồi, bóng hình đó biến mất.
Chỉ còn lại cuốn sổ da dê, rơi xuống đất, mở ra trang cuối cùng.
Trên đó, có một dòng chữ mới xuất hiện, viết bằng mực đen tuyền:
*"Phiên bản thứ mười đã hoàn thành nhiệm vụ.
Phiên bản thứ mười một, hãy bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận