Chương 5

Cơn đau não bộ giống như có ai đó nhét một chiếc đục mũi bằng sắt nóng vào giữa hai mắt Lâm Phong.

Hắn quỳ sụp xuống, hai tay bấu chặt lấy mái tóc, gân cổ nổi lên xanh nhợt.

Những ký ức kia không trôi qua như phim ảnh; chúng là một cú đấm thẳng vào ý thức, thô bạo và tàn khốc.

Hắn thấy mình đứng trên một đỉnh núi băng giá, nhưng không phải là nơi này.

Bầu trời màu tím sẫm, bị xé toạc bởi những tia sét đen kịt.

Lâm Phong nhìn xuống đôi tay của chính mình trong ký ức.

Chúng không còn là bàn tay của một thanh niên mười bảy tuổi nữa.

Da thịt nứt nẻ, lộ ra những mạch đấu khí màu đen tuyền, giống như rễ cây độc đang ăn sâu vào xương tủy.

"Ngươi là quái vật," một giọng nói vang lên, không từ phía trước, mà từ khắp mọi hướng.

Lâm Phong trong ký ức ngẩng đầu lên.

Trước mặt hắn là hàng trăm chiến binh, trang bị rực rỡ, nhưng ánh mắt của họ không phải là sự tôn kính, mà là sự ghê tởm pha lẫn nỗi kinh hoàng.

Một trong số họ, người đội mũ giáp vàng, giơ thanh trường kiếm lên.

Kiếm quang lấp lánh, nhưng không phải để chém giết, mà để phong ấn.

"Đấu Vương Lâm Phong!

Ngươi đã phá vỡ quy luật Cân Bằng.

Ngươi không còn thuộc về thế giới này nữa!"

Hắn cố gắng hét lên, cố gắng giải thích rằng mình không phải là kẻ thù, nhưng cổ họng chỉ phụt ra những luồng khí đen đặc quánh.

Những luồng khí đó chạm vào đất, hóa thành những đóa hoa đen thui chột, hút cạn sinh khí xung quanh.

Hắn cảm thấy cô đơn.

Một sự cô đơn tuyệt đối, khi cả thế giới quay lưng lại, nhưng không ai thực sự nhìn thấy hắn.

Hắn đã trở thành Vô Hình theo cách tệ hại nhất: bị loại bỏ khỏi sự tồn tại hợp pháp.

Rồi, một bóng đen lao tới.

Đó là Hoàng Thiên Tâm.

Nhưng không phải sư tỷ lạnh lùng, nghiêm khắc mà hắn biết.

Người phụ nữ trong ký ức này có đôi mắt đỏ ngầu, tay cầm một chiếc roi bằng dây xích thần thú.

Cô ta không nói lời nào, chỉ đập roi vào vai Lâm Phong.

Tiếng roi quất không tạo ra âm thanh, mà tạo ra những vết nứt trên không gian.

"Đừng nhìn ta," Thiên Tâm trong ký ức gào thét, nước mắt rơi xuống, nhưng những giọt nước mắt ấy hóa thành băng khi chạm đất.

"Đừng nhìn ta, Phong!

Nếu ngươi nhìn ta, ngươi sẽ thấy ta đang chết dần vì ngươi!"

Lâm Phong trong ký ức đưa tay ra, muốn chạm vào khuôn mặt cô.

Nhưng bàn tay hắn đi xuyên qua cơ thể cô ta, như thể cô ta chỉ là một ảo ảnh.

Và rồi, hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: không phải hắn đi xuyên qua cô ta.

Mà là cô ta đã trở thành Vô Hình đối với hắn.

Cô ta đã đạt cảnh giới cao hơn, tách khỏi tần số của hắn.

Hắn là kẻ yếu hơn, kẻ bị bỏ lại phía sau trong thế giới của những người mạnh mẽ.

"Không..." Lâm Phong thực tại rên rỉ, cơ thể hắn run rẩy dữ dội.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng mặt trời của Shenmu chiếu xuống, ấm áp và bình yên.

Không có bầu trời tím sẫm, không có những tia sét đen.

Chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót.

Nhưng mùi hôi thối của cái chết trong ký ức vẫn còn ám ảnh mũi hắn.

Hắn ngồi dậy, tay vẫn siết chặt cuốn sổ tay máu đẫm.

Trang đầu tiên vẫn mở ra, hình con sói bạc và chữ ký của phiên bản thứ nhất vẫn nằm đó, như một lời nguyền im lặng.

Thiên Tâm?" Lâm Phong gọi tên, giọng khàn đặc.

Không có ai trả lời.

Hắn nhìn quanh.

Rừng rậm tĩnh lặng.

Nhưng hắn biết họ ở đó.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của họ qua đấu khí yếu ớt của mình, nhưng mắt hắn không thể nhìn thấy.

Quy luật Vô Hình đang hoạt động.

Hắn là Đấu Giả một sao, còn Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm, dù cùng trang lứa, nhưng tài năng vượt trội khiến họ nhanh chóng tiến bộ.

Có lẽ chỉ cần một bước nữa, một bước nữa thôi, và hắn sẽ hoàn toàn mất đi họ.

Hắn đứng dậy, chân bước đi loạng choạng.

Hắn không biết mình đang đi về đâu, chỉ biết rằng hắn không thể dừng lại.

Nếu hắn dừng lại, ký ức đen kịt kia sẽ nuốt chửng ý thức của hắn.

Hắn cần di chuyển, cần hành động, cần chứng minh rằng mình không phải là con quái vật trong ký ức.

Hắn đi sâu hơn vào rừng.

Cây cối ngày càng cao, tán lá dày đặc che khuất ánh nắng.

Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề.

Đấu khí trong cơ thể hắn chảy chậm lại, như thể bị cái lạnh của ký ức thấm vào tủy xương.

Bỗng nhiên, một âm thanh rít lên từ phía trên.

Lâm Phong ngẩng đầu.

Một bóng đen lao xuống, nhanh như一道 sét.

Hắn phản xạ tự nhiên, nhảy sang một bên.

Một chiếc móng vuốt sắc nhọn cào vào thân cây cổ thụ, làm vỡ vụn lớp vỏ gỗ cứng.

Một con Báo Tuyết Trắng, cấp độ Đấu Giả năm sao, lộ diện.

Con thú hung dữ gầm lên, đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, nhưng không phải vì thèm khát thịt người.

Lâm Phong nhận ra điều đó.

Con thú này đang run rẩy.

Nó không tấn công vì đói, mà vì bản năng sinh tồn đang báo hiệu một mối nguy hiểm chết người.

Mối nguy hiểm đó chính là Lâm Phong.

"Ta không phải là quái vật," Lâm Phong thì thầm, tay đặt lên cán kiếm gỗ mà hắn đang mang theo.

"Ta chỉ là một kẻ lạc lối."

Con Báo Tuyết Trắng lùi lại, nhưng không bỏ đi.

Nó đứng đó, quan sát hắn.

Và rồi, từ trong bụi rậm phía sau con thú, một bóng người bước ra.

Không phải Mộc Vân.

Không phải Thiên Tâm.

Đó là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, mặc bộ áo bào rách nát, tay cầm một cây gậy gỗ.

Cậu bé nhìn Lâm Phong với đôi mắt to tròn, đầy tò mò và...

quen thuộc.

"Anh là ai?" cậu bé hỏi, giọng trong trẻo.

"Tại sao anh lại có mùi của...

người đã chết?"

Lâm Phong sững sờ.

Mùi của người đã chết?

Hắn ngửi thấy chính mình.

Hắn ngửi thấy mùi máu khô từ cuốn sổ, mùi lạnh lẽo từ ký ức, và mùi tuyệt vọng từ chính tâm can mình.

"Ta là Lâm Phong," hắn đáp, giọng trầm.

"Còn em là ai?"

"Em là Tiểu Long," cậu bé nói, bước lại gần.

"Em thấy anh từ sáng nay.

Anh cứ đứng đó, nhìn vào hư không.

Anh đang nói chuyện với ai?"

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Tiểu Long.

Cậu bé có thể nhìn thấy hắn.

Điều đó có nghĩa là đấu khí của cậu bé thấp hơn hoặc ngang bằng với hắn.

Nhưng tại sao cậu bé lại ở đây, trong rừng sâu, một mình?

"Em không sợ sao?" Lâm Phong hỏi.

"Nơi này có rất nhiều thần thú nguy hiểm."

Tiểu Long lắc đầu, cười một cách vô tư.

"Em không sợ.

Vì em cũng là Vô Hình."

Lâm Phong nhíu mày.

Em nói gì vậy?"

"Em không thể nhìn thấy cha em," Tiểu Long nói, ánh mắt đột nhiên trở nên buồn bã.

"Cha em là Đấu Vương.

Em cố gắng tu luyện, cố gắng mạnh lên, nhưng mỗi khi em thấy cha, em chỉ thấy một khoảng không trống rỗng.

Cha em nói, đó là quy luật.

Nhưng em không muốn như vậy.

Em muốn nhìn thấy cha.

Em muốn chạm vào cha."

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Cậu bé này...

cậu bé này đang trải qua chính nỗi đau mà hắn đang sợ hãi nhất.

Cậu bé đang tìm cách phá vỡ quy luật, giống như hắn.

"Em có biết cách nào không?" Lâm Phong hỏi, giọng run run.

"Cách để nhìn thấy họ, khi họ đã trở nên mạnh mẽ hơn?"

Tiểu Long lắc đầu.

Nhưng em nghe nói, ở sâu trong rừng này, có một con suối thần.

Nước suối đó có thể làm mờ ranh giới giữa các cảnh giới.

Nhưng để đến đó, em phải vượt qua vùng đất của những con sói bạc."

Lâm Phong nhìn xuống cuốn sổ trong tay.

Hình con sói bạc.

Chữ ký của phiên bản thứ nhất.

"Sói bạc," hắn lẩm bẩm.

"Đúng vậy," Tiểu Long gật đầu.

"Chúng hung dữ và thông minh.

Chúng không ăn thịt người, nhưng chúng sẽ xé xác bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ của chúng.

Em đã thử nhiều lần, nhưng em không đủ mạnh.

Cho đến khi anh xuất hiện."

Lâm Phong nhìn con Báo Tuyết Trắng đang đứng sững sờ.

Nó vẫn chưa tấn công.

Có lẽ nó cũng đang chờ đợi điều gì đó.

"Em muốn đi cùng ta sao?" Lâm Phong hỏi.

Tiểu Long gật đầu mạnh mẽ.

Vì em cảm thấy, anh cũng đang tìm kiếm điều gì đó giống em.

Anh không muốn bị bỏ lại phía sau."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt ngây thơ nhưng kiên định của cậu bé.

Trong đó, hắn thấy sự phản chiếu của chính mình.

Sự sợ hãi bị bỏ lại.

Sự khao khát kết nối.

Và sự tuyệt vọng của một người đã chết từ lâu nhưng vẫn cố gắng sống.

"Được," Lâm Phong nói.

"Nhưng chúng ta phải cẩn thận.

Những con sói bạc đó...

chúng không chỉ là thú hoang."

Tiểu Long nhìn vào cuốn sổ trong tay Lâm Phong.

"Anh cầm gì vậy?

Nó trông...

đáng sợ."

Lâm Phong nhanh chóng gấp cuốn sổ lại, giấu vào trong áo.

"Chỉ là một kỷ niệm mà thôi."

Họ bắt đầu di chuyển.

Tiểu Long dẫn đường, còn Lâm Phong đi sau, cảnh giác với mọi âm thanh.

Con Báo Tuyết Trắng vẫn đi theo, như một người bảo vệ im lặng.

Lâm Phong không hiểu tại sao con thú lại không tấn công, nhưng hắn không dám hỏi.

Hắn chỉ biết rằng, thời gian đang chạy trốn.

Ký ức đen kịt kia vẫn còn đó, chờ đợi cơ hội để bùng phát.

Họ đi suốt cả ngày.

Mặt trời dần lặn, bầu trời chuyển sang màu cam đỏ.

Bóng đổ dài ra, tạo nên những hình thù kỳ quái giữa những tán cây.

Không khí trở nên lạnh lẽo.

Bỗng nhiên, Tiểu Long dừng lại.

"Chúng ta đã đến," cậu bé nói, giọng run rẩy.

Trước mặt họ là một khu rừng chết.

Những cây cối ở đây không có lá, chỉ còn lại những cành cây đen kịt, như những ngón tay xương xẩu vươn lên bầu trời.

Ở giữa khu rừng, là một hồ nước nhỏ, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh trăng.

Và xung quanh hồ nước, là hàng chục đôi mắt đỏ rực, đang nhìn chằm chằm vào họ.

Những con sói bạc.

Chúng không gầm gừ.

Chúng không sủa.

Chúng chỉ đứng đó, im lặng, quan sát.

Số lượng của chúng đông đảo hơn gấp mười lần so với những gì Lâm Phong tưởng tượng.

Và ở giữa chúng, là một con sói bạc khổng lồ, lớn hơn những con khác gấp ba lần.

Đôi mắt của nó không phải màu đỏ, mà là màu xanh lam phát sáng, giống hệt như hình vẽ trong cuốn sổ.

Lâm Phong cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Đấu khí trong cơ thể hắn ngừng chảy.

Hắn bị tê liệt.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng.

Con sói khổng lồ đó...

nó không phải là một con thú hoang.

Nó là một linh hồn.

Một linh hồn của một Đấu Vương, đã chết, nhưng vẫn bám trụ lại thế giới này dưới dạng một con thú.

Và nó đang chờ đợi hắn.

"Đừng sợ," Tiểu Long thì thầm, nhưng giọng cậu bé cũng run rẩy.

"Em cảm thấy...

nó quen thuộc."

Con sói khổng lồ bước ra.

Nó không tấn công.

Nó chỉ nhìn vào Lâm Phong, và rồi, nó mở miệng ra.

Không phải tiếng sủa.

Mà là một giọng nói, vang lên trong đầu Lâm Phong.

*"Cuối cùng, ngươi cũng đến.

Phiên bản thứ mười."*

Lâm Phong bước lùi lại một bước.

Tim hắn đập thình thịch.

biết ta?" hắn hỏi, giọng khàn đặc.

*"Ta biết tất cả các phiên bản của ngươi,"* con sói nói.

*"Ta biết phiên bản thứ nhất đã bắt đầu.

Ta biết phiên bản thứ bảy đã để lại cuốn sổ.

Và ta biết ngươi, phiên bản thứ mười, đang tìm cách phá vỡ quy luật."*

"Vậy tại sao ngươi lại ở đây?" Lâm Phong hỏi.

*"Để ngăn cản ngươi,"* con sói đáp.

*"Vì nếu ngươi phá vỡ quy luật, thế giới này sẽ sụp đổ.

Và ngươi sẽ trở thành con quái vật mà ngươi vừa thấy trong ký ức."*

Lâm Phong nhìn vào hồ nước.

Mặt nước phẳng lặng, nhưng dưới sâu, có những bóng đen đang蠢蠢欲 động.

"Ta không muốn trở thành quái vật," hắn nói.

"Ta chỉ muốn nhìn thấy họ."

*"Thì ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy họ,"* con sói nói, giọng lạnh lùng.

*"Vì giá phải trả cho sự nhìn thấy, là sự tồn tại.

Ngươi phải chọn: Hoặc là nhìn thấy họ và chết.

Hoặc là sống và mãi mãi là Vô Hình."*

Lâm Phong nhìn vào Tiểu Long.

Cậu bé đang nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi.

Hắn nhìn vào con Báo Tuyết Trắng.

Nó đang gầm gừ, sẵn sàng tấn công.

Và rồi, hắn nhìn vào cuốn sổ trong tay.

Hắn nhớ đến Hoàng Thiên Tâm.

Nhớ đến Mộc Vân.

Nhớ đến cảm giác ấm áp khi họ ở bên cạnh.

"Ta đã chọn," Lâm Phong nói, giọng trầm nhưng kiên định.

"Ta sẽ không để mình chết một mình."

Con sói khổng lồ gầm lên, một tiếng gầm đầy thịnh nộ.

Những con sói xung quanh nhảy lên, chuẩn bị tấn công.

Lâm Phong rút thanh kiếm gỗ ra.

Hắn không biết mình có sống sót được không.

Nhưng hắn biết, nếu hắn không chiến đấu, hắn sẽ không bao giờ có cơ hội để tìm ra sự thật.

Hắn bước về phía con sói khổng lồ.

Và khi hắn bước, ký ức đen kịt trong đầu hắn bắt đầu bùng nổ, hòa lẫn với đấu khí của hắn, tạo nên một luồng năng lượng màu đen tuyền, giống hệt như trong ký ức.

Thế giới Shenmu đang rung chuyển.

Và cuộc chiến của Lâm Phong, mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập