Chương 4

Bụi đá vẫn còn đang bay lượn, lơ lửng trong không khí như những hạt kim sa chết chóc.

Lâm Phong mở mắt, nhưng thế giới trước mặt không còn sắc thái quen thuộc.

Không phải vì bóng tối, mà vì sự mất kết nối kinh hoàng.

Hắn cố với tay ra để đỡ lấy một tảng đá đổ sụp đang đè lên chân một học viên đồng môn tên là Tiểu Phong.

Bàn tay của Lâm Phong xuyên qua tảng đá, xuyên qua da thịt Tiểu Phong, và chạm vào không khí lạnh lẽo bên kia.

Cảm giác ấy giống như đang cố gắng nắm bắt làn khói.

Tiểu Phong đang la hét, giọng gào thét xé toạc không gian, nhưng với Lâm Phong, đó chỉ là những rung động âm thanh mơ hồ, như tiếng vọng từ đáy giếng sâu.

Hắn nhìn thấy miệng Tiểu Phong mở to, nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt cậu ta, nhưng hắn không thể nghe thấy lời cầu cứu.

Hắn không thể chạm vào cậu ta.

Hắn là một bóng ma giữa thực tại, một thực thể bị tước đoạt quyền tồn tại vật lý.

"Tiểu Phong!

Tránh ra!" Lâm Phong gào lên trong đầu, nhưng không có âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.

Đấu khí trong cơ thể hắn đang sôi sục, nhưng nó không còn mang tính chất vật chất nữa.

Nó trở thành một thứ năng lượng thuần khiết, tách biệt khỏi thế giới phàm tục.

Tiểu Phong hoảng loạn, dùng hai tay đẩy tảng đá.

Cậu ta không nhìn thấy Lâm Phong.

Cậu ta chỉ nhìn thấy tảng đá và sự sống còn của chính mình.

Với góc nhìn của một Đấu Giả cấp thấp, Lâm Phong hiện tại là vô hình.

Hắn đã vượt qua ngưỡng cửa, nhưng không phải để trở nên vĩ đại, mà để trở nên cô độc.

Lâm Phong lùi lại, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo.

Hắn nhìn bàn tay mình.

Ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự trống rỗng.

Hắn nhớ lại cảm giác của những phiên bản trước.

Mười lần chết.

Mười lần nhận ra rằng sức mạnh là một lời nguyền.

Mỗi lần hắn tu luyện, mỗi lần hắn mạnh lên, khoảng cách giữa hắn và những người hắn yêu thương lại giãn ra.

Và giờ, khoảng cách đó đã trở thành vực thẳm.

Hắn rút ra một mảnh xương thú từ trong người, thứ duy nhất hắn còn giữ được từ phiên bản thứ chín.

Dùng mũi nhọn, hắn khắc vội vàng lên da cổ tay mình: *Đừng tin vào sự im lặng.

Sự im lặng là tiếng thét của ký ức đang tan rã.*

Đau đớn.

Nhưng đau đớn là bằng chứng cho thấy hắn vẫn còn cảm nhận.

Hắn không thể chạm vào người khác, nhưng hắn có thể chạm vào nỗi đau của chính mình.

Đó là dây neo duy nhất giữ hắn lại với thế giới này.

Trong khi Tiểu Phong đang trong trạng thái kinh hãi, một giọng nói trầm thấp, cổ kính vang lên trong đầu Lâm Phong.

Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong linh hồn hắn.

Đó là giọng nói của thực thể "Nó" – thứ đã mượn cơ thể hắn trước đây, hoặc có lẽ, thứ đang cố gắng chiếm lấy hắn bây giờ.

*"Ngươi cảm thấy cô đơn sao, Lâm Phong?"*

Giọng nói ấy không có cảm xúc.

Nó lạnh như băng, cứng như đá, nhưng lại mang một sự thấu hiểu đáng sợ.

Nó biết hắn.

Nó biết mọi phiên bản của hắn.

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra từ trán.

Hắn không đáp lại bằng lời nói, mà bằng ý niệm.

Hắn tập trung đấu khí, nén nó lại thành một điểm nhỏ, cố gắng tạo ra một rào cản tinh thần.

*"Đi ra khỏi đầu tôi."*

*"Ta không ở trong đầu ngươi.

Ta là phần bóng tối của ngươi.

Ta là lý do tại sao ngươi sống sót qua chín lần chết trước.

Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu để cứu họ?

Ngươi đang chiến đấu để tìm ra cách giết chết chính mình."*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hình ảnh của Mộc Vân hiện ra.

Cậu ta kiêu ngạo, nóng nảy, nhưng luôn đứng sau lưng Lâm Phong khi nguy hiểm ập đến.

Hình ảnh Hoàng Thiên Tâm lạnh lùng, nhưng ánh mắt ấy luôn dõi theo hắn với một sự quan tâm thầm kín.

Nếu hắn biến mất hoàn toàn, nếu hắn trở thành một Đấu Vương, một Đấu Hoàng, thì họ sẽ chỉ còn là những ký ức mờ nhạt trong đầu hắn.

*"Tại sao ngươi lại nói vậy?"* Lâm Phong hỏi trong tâm trí, giọng ý niệm run rẩy.

*"Vì quy luật này không cho phép sự kết nối,"* giọng nói đáp lại.

*"Càng mạnh, càng cô độc.

Đó là giá của Shenmu.

Ngươi muốn chạm vào họ?

Muốn nhìn thấy họ?

Muốn nghe thấy tiếng cười của họ?

Thì ngươi phải yếu đi.

Ngươi phải trở thành một kẻ tầm thường.

Nhưng ngươi có dám từ bỏ sức mạnh mà ngươi đã trả giá bằng máu để có được không?"*

Lâm Phong mở mắt.

Ánh mắt hắn sắc lạnh hơn.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, bàn tay đang xuyên qua tảng đá.

Hắn nhớ lại phiên bản thứ tám.

Phiên bản đó đã chọn từ bỏ tu luyện.

Hắn đã trở về做一个普通人, sống bên cạnh Mộc Vân và Thiên Tâm.

Nhưng rồi, một cuộc tấn công của thần thú cấp cao ập đến.

Vì không có đấu khí, hắn không thể bảo vệ họ.

Mộc Vân chết.

Thiên Tâm mất tích.

Và phiên bản thứ tám đã tự sát trong nỗi đau tột cùng.

Sức mạnh không phải là nguyên nhân của bi kịch.

Sự yếu đuối mới là nguyên nhân khiến bi kịch không thể tránh khỏi.

*"Ngươi sai,"* Lâm Phong đáp lại, giọng ý niệm vững chãi hơn.

*"Sức mạnh không phải để tách rời.

Nó phải là cầu nối.

Nếu quy luật này nói rằng người mạnh không thể nhìn thấy người yếu, thì ta sẽ phá vỡ quy luật đó.

Ta sẽ trở nên đủ mạnh để nhìn thấy tất cả, dù điều đó có nghĩa là ta phải chịu đựng sự cô đơn vĩnh cửu."*

Giọng nói trong đầu im bặt.

Có một sự kính trọng, hoặc có lẽ là sự mỉa mai, vang lên trong sự im lặng ấy.

*"Thì ra ngươi vẫn chưa học được bài học.

Hãy xem xem, lần này ngươi sẽ chết thế nào."*

Lâm Phong quay đầu chuẩn bị rời đi.

Hắn cần phải ra khỏi đây.

Hắn cần tìm cách liên lạc với Mộc Vân và Thiên Tâm.

Dù không thể chạm vào họ, hắn có thể để lại dấu vết.

Hắn có thể khắc thông điệp lên đá, lên cây, lên bất cứ thứ gì.

Hắn sẽ biến cả khu rừng này thành một thư viện của ký ức, hy vọng rằng một ngày nào đó, họ sẽ tìm thấy nó.

Nhưng khi Lâm Phong quay đầu chuẩn bị rời đi, một bóng đen từ trong bóng tối của di tích bước ra.

Đó là Elder Mo, trưởng lão bảo vệ di tích Shenmu.

Elder Mo không nhìn thấy Lâm Phong, nhưng hắn đang nhìn chằm chằm vào không trung, nước mắt rơi xuống, giọng nói run rẩy vang lên trong không gian im lặng.

"Lâm Phong...

con trai ta..."

Lâm Phong đông cứng người.

Trái tim hắn đập thình thịch, mạnh đến mức đau đớn.

Người này không phải là trưởng lão bảo vệ di tích.

Hắn là cha của một trong những phiên bản trước của Lâm Phong.

Phiên bản thứ ba.

Elder Mo giơ tay lên, như thể đang cố gắng chạm vào khuôn mặt vô hình của Lâm Phong.

"Con đã trở về sao?

Cha đã chờ đợi con suốt hai mươi năm.

Cha đã đạt đến cảnh giới Đấu Vương, nhưng cha không thể nhìn thấy con.

Cha chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của con, cảm nhận được hơi thở của con.

Nhưng con không bao giờ dừng lại.

Con luôn đi về phía trước, rời xa cha."

Lâm Phong nhìn Elder Mo.

Ông ta già nua, tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt vẫn còn chút ánh sáng của sự hy vọng.

Ông ta không biết rằng người đang đứng trước mặt ông ta không phải là con trai ông ta, mà là một kẻ lạ mặt mang cùng một khuôn mặt, cùng một ký ức, nhưng không phải cùng một linh hồn.

"Cha..." Lâm Phong thì thầm, nhưng không có âm thanh.

Elder Mo nghiêng đầu, như thể nghe thấy điều gì đó.

"Con nói gì?

Cha không nghe thấy.

Nhưng cha cảm thấy con đang đau khổ.

Con có mệt không?

Con có muốn nghỉ ngơi không?

Cha sẽ bảo vệ con.

Cha sẽ không để ai làm hại con nữa."

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau xé toạc lồng ngực.

Đây là cái bẫy.

Đây là lời nguyền của sự vô hình.

Hắn không thể đáp lại.

Hắn không thể an ủi.

Hắn chỉ có thể đứng đó, nhìn một người cha già đang nói chuyện với bóng ma, trong khi chính hắn lại là người thật, nhưng bị tước đoạt quyền được công nhận.

Hắn nhớ lại bí mật của mình.

Anh không phải là người đầu tiên xuyên không.

Anh là 'phiên bản thứ 10' của chính mình.

9 phiên bản trước đã chết vì quên mất lý do sống.

Và giờ, phiên bản thứ mười đang đối mặt với một lý do sống đau đớn nhất: chứng kiến nỗi đau của người khác mà không thể làm gì để cứu vãn.

Elder Mo đột ngột rút kiếm ra.

Thanh kiếm ánh lên sắc lạnh, nhưng không phải nhắm vào Lâm Phong.

Ông ta nhắm vào không gian xung quanh Lâm Phong.

"Kẻ thù của con ở đâu?" Elder Mo gầm lên, đấu khí bùng phát.

"Cha cảm thấy sự hiện diện của nó.

Nó đang cố gắng lấy đi ký ức của con.

Cha sẽ không để nó làm vậy!"

Lâm Phong không thể né tránh.

Nếu hắn né, Elder Mo sẽ tiếp tục tấn công vào không gian xung quanh, gây ra hiệu ứng dây chuyền phá hủy di tích.

Hắn phải đối đầu.

Hắn hít một hơi thật sâu, triệu hồi toàn bộ đấu khí, đẩy nó lên mức tột đỉnh để tạo ra một lực đẩy đủ mạnh.

Hắn không đánh vào Elder Mo.

Hắn đánh vào tảng đá phía sau ông ta.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Tảng đá vỡ vụn, bụi mù mịt.

Elder Mo sững sờ, quay lại nhìn.

Ông ta không thấy Lâm Phong, nhưng ông ta thấy vết nứt trên tảng đá.

"Con đã đánh nó?" Elder Mo hỏi, giọng run rẩy.

"Con vẫn còn sức mạnh.

Con vẫn còn chiến đấu.

Tốt lắm."

Lâm Phong bước lùi lại, trong bóng tối.

Hắn cảm thấy mệt mỏi.

Mệt mỏi đến tận xương tủy.

Hắn vừa cứu một người cha già khỏi sự điên loạn, nhưng ông ta vẫn không biết rằng con trai ông ta đã chết từ lâu.

Và hắn, kẻ thừa kế ký ức, đang sống trong nỗi đau của người khác.

Hắn nhìn xuống chân mình.

Bụi đất đang lắng xuống.

Và dưới lớp đất đó, có thứ gì đó lấp lánh.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.

Từ sâu trong lòng di tích, một ánh sáng tím thẫm bắn ra.

Không phải từ Elder Mo, mà từ một vật thể bị chôn vùi dưới chân Lâm Phong.

Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bị máu đẫm, nằm ngay dưới lớp đất mà hắn vừa dẫm lên.

Trang bìa có khắc tên: *Lâm Phong - Phiên bản Thứ 7*.

Lâm Phong cúi xuống, tay run rẩy chạm vào cuốn sổ.

Hắn không thể mở nó ngay lúc này, vì đấu khí của hắn đang không ổn định.

Nhưng hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ từ cuốn sổ.

Nó giống như một tiếng gọi.

Một lời mời.

*"Mở nó ra,"* giọng nói trong đầu hắn vang lên, lần này không còn lạnh lùng, mà đầy tham vọng.

*"Nó chứa đựng bí mật về cách phá vỡ quy luật Vô Hình.

Nhưng để mở nó, ngươi phải trả giá.

Ngươi phải quên đi một ký ức quý giá nhất của mình."*

Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ.

Máu trên bìa sổ đã khô, biến thành màu đen sẫm.

Hắn nhớ lại phiên bản thứ bảy.

Phiên bản đó đã chết như thế nào?

Tại sao hắn lại để lại cuốn sổ này?

Hắn nhìn về phía Elder Mo, người đang đứng đó, chờ đợi một phản hồi từ "con trai" vô hình của mình.

Và rồi, hắn nhìn vào cuốn sổ.

Nếu hắn mở nó, hắn có thể tìm thấy cách để nhìn thấy họ.

Để chạm vào họ.

Nhưng hắn sẽ phải quên đi ai đó?

Hay chính ký ức về những phiên bản trước?

Lâm Phong nắm chặt cuốn sổ.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo.

"Ta sẽ mở nó," hắn thì thầm trong đầu.

"Dù giá phải trả là gì."

Và khi hắn mở trang đầu tiên, một dòng chữ hiện ra, viết bằng máu tươi:

*"Nếu ngươi đang đọc dòng này, nghĩa là ngươi đã sẵn sàng để chết.

Nhưng đừng lo.

Lần này, ta sẽ không để ngươi chết một mình."*

Dưới dòng chữ đó, là một hình vẽ.

Hình vẽ của một con sói bạc, với đôi mắt xanh lam phát sáng.

Và bên cạnh nó, là chữ ký của chính Lâm Phong.

Nhưng chữ ký này...

không phải của phiên bản thứ mười.

Nó là chữ ký của phiên bản thứ nhất.

Người đầu tiên.

Người đã bắt đầu tất cả.

Và người đó, đang chờ đợi hắn ở cuối con đường.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập