Chương 3
Không khí xung quanh vẫn còn dư âm của trận đấu, những luồng năng lượng tím sẫm đang dần tan biến vào không khí, để lại mùi thối rữa nồng nặc như xác chết thối rữa.
Cơ thể anh nóng rực, từng thớ cơ bắp run rẩy như vừa chịu đựng một cú sốc điện áp cao.
Máu từ khóe miệng anh nhỏ xuống, thấm vào lớp áo vải thô sơ, tạo thành những vệt nâu sẫm.
Anh ngước lên, chờ đợi những lời chúc mừng hoặc những ánh mắt thán phục từ đám đông học viên Học Viện Đấu Khí.
Anh đã làm được điều không thể.
Anh đã nhìn thấy Người Vô Hình.
Anh đã chạm vào sự cô độc vĩnh cửu của thế giới Shenmu.
Nhưng không có gì.
Không phải sự im lặng kính sợ.
Mà là sự *trống rỗng*.
Những kẻ thù vừa bị anh hạ gục, những học viên đối thủ, thậm chí cả giáo sư già nua vừa mới xuất hiện, tất cả đều biến mất.
Không phải họ chạy đi.
Không phải họ ẩn nấp.
Họ *không còn ở đó*.
Không gian trước mặt Lâm Phong trở nên trống trải đến rợn người.
Chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, và tiếng thở dốc của chính anh vang vọng trong sự cô độc tuyệt đối.
"Không..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói vỡ vạc.
Anh vươn tay ra, cố gắng chạm vào không khí nơi hình bóng của Mộc Vân vừa đứng.
Không có gì.
Chỉ có không khí lạnh lẽo, vô hồn.
Thiên Tâm?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Lâm Phong cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, móng tay cắn sâu vào da thịt đến mức chảy máu.
Anh nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi.
Khi luồng năng lượng tím sẫm chạm vào anh, anh đã thấy giáo sư già.
Anh đã thấy sự cô đơn trong đôi mắt đục ngầu của ông ta.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Quy luật 'Người Vô Hình' không chỉ là một rào cản thị giác.
Nó là một bức tường vô hình, phân chia thế giới thành hai tầng lớp: những kẻ có thể nhìn thấy và những kẻ không thể.
Và giờ, Lâm Phong đã bị đẩy sang phía bên kia.
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Anh quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.
Ký ức ập về như một cơn lốc.
Chín phiên bản trước.
Chín lần chết.
Chín lần quên lãng.
Và bây giờ, phiên bản thứ mười cũng đang trượt dài vào vực thẳm.
"Mẹ kiếp..." anh rít lên, nghiến răng.
"Tại sao lại là bây giờ?"
Anh không hiểu cơ chế.
Anh chỉ biết rằng, khi anh phá vỡ quy luật bằng cách nhìn thấy Người Vô Hình, thế giới phàm tục đã từ chối sự tồn tại của anh.
Anh trở thành một lỗi trong hệ thống.
Một sự cố cần được xóa bỏ.
Lâm Phong đứng dậy, chân bước chệnh choạng.
Anh phải tìm cách quay lại.
Phải tìm cách kết nối lại với những người anh yêu thương.
Nếu không, anh sẽ chết trong sự cô độc vĩnh cửu, như chín phiên bản trước kia.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Mùi máu tanh nồng và mùi đất ẩm ướt len lỏi vào mũi.
Anh cần tập trung.
Anh cần tìm ra điểm bất ổn trong dòng chảy đấu khí của chính mình.
Đấu khí trong cơ thể anh đang hỗn loạn.
Những luồng năng lượng xám xịt vốn dĩ ổn định giờ đây đang xoay chuyển hỗn mang, như những con rắn độc cắn xé nhau.
Anh cảm nhận được sự xung đột giữa đấu khí phàm tục và năng lượng tím sẫm vừa hấp thụ.
Sự xung đột này đang ăn mòn linh hồn anh.
Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen thường nhật.
Chúng đang phát ra một ánh sáng xám bạc, lạnh lẽo và xa cách.
Anh nhìn vào bàn tay mình, và lần này, anh thấy rõ từng mạch máu, từng tế bào đang dần tan rã.
"Tan rã..." anh thì thầm.
"Linh hồn tôi đang tan rã."
Lâm Phong lê bước trong sự trống rỗng.
Anh không biết mình đang đi về đâu.
Anh chỉ biết rằng anh phải di chuyển.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ tan rã hoàn toàn.
Mỗi bước chân anh đưa ra đều khiến cơ thể anh rung lên.
Những tế bào trong cơ thể anh đang chết dần.
Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương tủy.
Không phải lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự cô độc.
Anh nhớ lại ký ức của chín phiên bản trước.
Họ cũng đã trải qua điều này.
Họ cũng đã cố gắng phá vỡ quy luật.
Và họ đều thất bại.
Họ đều chết trong sự cô độc, quên mất lý do sống của mình.
Lâm Phong không muốn kết thúc như vậy.
Anh dừng lại, ngồi xuống trên mặt đất lạnh lẽo.
Anh lấy ra một mảnh giấy da mỏng, thứ duy nhất anh còn lại từ thế giới cũ.
Anh rút ra một chiếc kim nhọn, bắt đầu khắc lên đó.
*"Ngày thứ ba.
Tôi đã nhìn thấy Người Vô Hình.
Tôi đã chạm vào sự cô độc.
Nhưng tôi vẫn còn nhớ.
Tôi nhớ mẹ tôi.
Tôi nhớ Mộc Vân.
Tôi nhớ Thiên Tâm.
Tôi sẽ không quên."*
Mỗi chữ cái anh khắc đều đau đớn.
Máu từ đầu ngón tay anh nhỏ xuống, hòa lẫn với mực mực đen.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh phải ghi nhớ.
Nếu anh quên, anh sẽ mất đi chính mình.
Khi anh khắc xong dòng cuối cùng, một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực anh.
Anh ngã ra sau, nhìn lên bầu trời.
Bầu trời ở đây không có màu xanh.
Nó màu xám xịt, u ám, như thể đang khóc.
Và rồi, anh thấy nó.
Một bóng người áo trắng, đứng xa xa, mỉm cười với anh.
Lâm Phong sững sờ.
Anh nhận ra khuôn mặt đó.
Đó là chính anh.
Phiên bản thứ mười.
Nhưng không, đó không phải là anh.
Đó là phiên bản thứ mười một.
Hoặc thứ mười hai.
Một phiên bản khác, từ một tương lai xa hơn, hoặc một quá khứ xa hơn.
"Đừng sợ," bóng người áo trắng nói, giọng nói vang vọng trong đầu Lâm Phong.
"Hành trình mới bắt đầu."
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không đáp lời.
Anh ngã xuống, mắt anh nhắm lại.
Trước khi rơi vào bóng tối, anh nghe thấy một tiếng thét.
Tiếng thét của Mộc Vân.
Tiếng thét của Hoàng Thiên Tâm.
Và rồi, sự im lặng bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận