Chương 2

Mùi máu tanh tưởi hòa lẫn với hơi thở nóng hổi của thú dữ khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng trĩu như chì.

Lâm Phong không chạy.

Anh đứng yên giữa vòng vây của năm con sói hoang, đôi mắt quét nhanh qua địa hình, đếm từng bước chân, từng kẽ hở trong tán lá.

Chúng là những con sói sắt vảy, loại thú cấp 2, đủ sức xé toạc một Đấu Giả bình thường.

Nhưng với Lâm Phong, chúng chỉ là những bóng đen đang di chuyển chậm chạp trong tầm nhìn của anh.

Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay trỏ trái của anh nóng lên, truyền một luồng điện nhẹ vào sống lưng, kích thích những tế bào cơ bắp co rút lại, sẵn sàng bùng nổ.

Anh không sợ hãi.

Sợ hãi là cảm xúc của những người còn điều gì đó để mất.

Còn anh, anh đã chết từ lâu.

Chỉ là xác thịt này chưa chịu nhận ra sự thật mà thôi.

Con sói đầu đàn rít lên, âm thanh chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Nó lao tới, móng vuốt sắc nhọn lóe lên ánh bạc dưới trăng.

Lâm Phong nhích nhẹ nửa bước sang trái, tránh đòn chí mạng, đồng thời đưa tay phải lên, nắm chặt thành quyền.

Đấu khí trong cơ thể anh luân chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ, không tuân theo kinh điển truyền thống, mà giống như một dòng chảy hỗn độn, đầy đau đớn.

Anh đấm thẳng vào hàm con sói.

Tiếng xương vỡ vang lên khô khốc.

Con thú gào thét, máu văng tung tóe lên mặt anh, mặn chát và ấm áp.

Đó là cảm giác duy nhất còn lại cho anh biết rằng mình vẫn đang sống.

Hoặc ít nhất, cơ thể này vẫn đang phản ứng với thế giới thực tại.

Ba con sói còn lại hoảng sợ, lùi lại, mắt chúng đảo quanh đầy bối rối.

Chúng không hiểu tại sao con mồi yếu ớt lại mạnh mẽ đến vậy.

Chúng không thấy được luồng đấu khí màu xám xịt, nhạt nhòa như tro tàn, đang bao phủ lấy Lâm Phong.

Chúng chỉ thấy một con người điên cuồng, không biết sợ.

Sói đầu đàn gầm rú, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Lâm Phong trước khi cũng rút lui vào bóng tối, kéo theo đồng loại của nó.

Rừng trở lại im ắng, chỉ còn tiếng gió rustle qua kẽ lá, như thể vừa xé nát một bí mật nào đó.

Lâm Phong quỳ xuống, thở hổn hển.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Anh rút ra một mảnh giấy da khô, cứng nhắc, từ túi áo.

Bằng móng tay, anh khắc lên đó: *"Sát thương hàm.

Đối thủ: Sói sắt vảy.

Kết quả: Thắng.

Cảm giác: Rỗng."* Anh không ghi lại niềm vui chiến thắng.

Anh chỉ ghi lại dữ liệu.

Vì nếu anh không ghi lại, ký ức về khoảnh khắc này sẽ biến mất như hơi nước.

Anh sợ quên.

Sợ đến mức phải tự hành hạ chính mình bằng nỗi đau của sự ghi chép.

Mỗi vết khắc trên da là một lời nhắc nhở rằng anh tồn tại.

Nhưng càng khắc sâu, anh càng cảm thấy rỗng tuếch bên trong.

Hắn đứng dậy, lau sạch máu trên mặt.

Ánh trăng chiếu xuống, nhưng anh không cảm thấy ấm áp.

Anh cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Một bóng dáng mờ ảo lướt qua phía trước anh.

Nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Nhưng chiếc nhẫn bạc lại rung lên, nóng rực như bị đốt cháy.

Lâm Phong quay đầu lại.

Không có gì cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc.

Nhưng anh biết.

Có ai đó ở đó.

Một người Vô Hình.

Cảnh giới cao hơn anh.

Người mà anh không thể nhìn thấy, nhưng lại đang nhìn anh.

Cảm giác bị quan sát như một con kiến dưới kính hiển vi khiến da đầu anh tê dại.

Anh không gọi tên họ.

Anh không thể.

Vì nếu anh gọi, và không có đáp lại, thì sự cô đơn sẽ nuốt chửng anh trước khi cái chết thực sự đến.

"Làm cái quái gì đó đi, Lâm Phong," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

Giọng nói đó quen thuộc, nhưng anh không nhớ ra đó là ai.

"Ngươi đang lãng phí thời gian.

Chúng ta sắp hết thời gian rồi."

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Mùi đất, mùi cỏ, và mùi máu tanh.

Anh bước tiếp, hướng về phía chân trời nơi mặt trời đang mọc, nơi những kẻ Vô Hình đang chờ đợi, và nơi ký ức của anh đang dần tan biến vào hư vô.

Hành trình bắt đầu.

Và cái chết, đã chờ đợi anh từ rất lâu.

Cơn đau đầu quay trở lại, dữ dội hơn.

Những mảnh ghép ký ức vỡ vụn hiện về, như những mảnh kính vỡ đâm vào não.

Một bàn tay nhỏ bé nắm chặt ngón tay anh.

Nhỏ bé, mềm mại, và ấm áp.

Một lời hứa vang lên trong tai anh, rõ ràng như đang nói chuyện ngay lúc này: *"Em sẽ đợi anh trở về, dù phải chờ bao lâu."* Và cuối cùng, là hình ảnh một ngọn lửa xanh lam nuốt chửng cả hai.

Không có tiếng hét.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Anh chạy nhanh hơn, vượt qua những tán cây cao chót vót.

Gốc cây quất vào người anh, gây ra những vết trầy xước, nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy sợ.

Sợ rằng nếu anh dừng lại, anh sẽ quên mất khuôn mặt của người phụ nữ đó.

Sợ rằng anh sẽ quên mất lý do tại sao mình phải sống.

Anh là phiên bản thứ mười.

Chín phiên bản trước đã chết vì quên mất lý do sống.

Họ đã trở thành những cái xác không hồn, lang thang trong thế giới này, tìm kiếm một ý nghĩa mà họ không còn đủ trí nhớ để hiểu.

Lâm Phong không muốn kết thúc như vậy.

Anh muốn biết tên cô ấy.

Anh muốn biết lý do tại sao cô ấy khóc.

"Đừng quên," giọng nói của người phụ nữ áo trắng vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, nhưng vẫn bị gió cuốn đi, không còn sót lại dấu vết.

"Đừng quên em."

Lâm Phong nghiến răng, nước mắt chảy xuống, nhưng anh không lau.

Anh để nó chảy, để cảm giác mặn chát đó nhắc nhở anh rằng anh vẫn còn con tim.

Anh lao về phía Học viện, nơi ánh đèn dầu ấm áp thường xuyên thắp sáng.

Nhưng khi anh đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ.

Cổng trường đang bị bao vây bởi một đám đông học viên cấp cao, những người mặc đồng phục đen – Hội Đoàn Huyết Nguyệt.

Họ đứng im lìm, như những bức tượng đá, mắt không chớp, nhìn chằm chằm vào trung tâm.

Ở đó, một giáo sư già nua, Đấu Vương cấp thấp, đang đứng trên một bục đá.

Người của ông ta mờ ảo, méo mó, như thể không gian xung quanh đang bị bẻ cong.

Ông ta là một Người Vô Hình.

Nhưng khác biệt ở chỗ, ông ta không ẩn mình.

Ông ta đang phô trương sức mạnh của mình, như một vị thần đang trừng phạt loài người.

"Ngày hôm nay, chúng ta sẽ chứng kiến sự ra đời của một thế hệ mới," giọng nói của giáo sư già vang lên, không qua không khí, mà trực tiếp truyền vào ý niệm của tất cả mọi người hiện diện.

Tiếng nói đó lạnh lùng, vô cảm, như thể ông ta không còn là một con người, mà là một cỗ máy.

"Những kẻ yếu đuối sẽ bị loại bỏ.

Những kẻ mạnh mẽ sẽ tồn tại.

Đó là quy luật của thế giới Shenmu.

Đó là quy luật của Cân Bằng Tồn Tại."

Lâm Phong nấp sau một gốc cây lớn, tim đập thình thịch.

Anh nhìn thấy Mộc Vân trong đám đông.

Bạn thân của anh, người luôn kiêu ngạo, nóng nảy, giờ đây đang run rẩy.

Mắt Mộc Vân đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào giáo sư già với sự thù hận tột độ.

Lâm Phong hiểu.

Cha của Mộc Vân cũng là một Người Vô Hình.

Và giờ đây, cha anh ta đang đứng trước mặt anh ta, nhưng anh ta không thể chạm vào, không thể nói chuyện, chỉ có thể nhìn.

Sự bất lực đó đang giết chết Mộc Vân từ bên trong.

"Thiên Tâm!" Lâm Phong thì thầm.

Anh nhìn về phía Hoàng Thiên Tâm, người đang đứng ở rìa đám đông, mặt không biểu cảm, nhưng tay cô đang siết chặt kiếm trong bao.

Cô ấy nhìn anh, mắt lạnh lùng, nhưng có một tia sáng loé lên trong đó.

Một lời hứa im lặng.

*Tôi sẽ ở đây.

Tôi sẽ không để ngươi cô đơn.*

Lâm Phong bước ra khỏi gốc cây.

Anh không còn chỗ để trốn nữa.

Giáo sư già quay đầu lại, ánh mắt vô hình quét qua đám đông, và dừng lại ở Lâm Phong.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt già nua của ông ta.

"Ngươi," giọng nói của ông ta vang lên trong đầu Lâm Phong.

"Ngươi là ai?

Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?

Ngươi không thuộc về thế giới này."

Lâm Phong đứng yên, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt ông ta.

Anh không thể nhìn thấy ông ta, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của ông ta.

Và đáng sợ.

"Tên tôi là Lâm Phong," anh nói, giọng trầm thấp, nhưng rõ ràng.

"Và tôi đến đây để phá vỡ quy luật của các ngươi."

Giáo sư già nua giơ tay, một luồng năng lượng tím sẫm, mang theo mùi thối rữa của sự phân rã, lao về phía Lâm Phong.

Không còn thời gian để suy nghĩ.

Cơ thể anh tự động phản ứng.

Chiếc nhẫn bạc phát sáng rực rỡ, một tia sáng trắng xóa bùng nổ từ lòng bàn tay anh.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới như ngừng quay.

Mọi thứ xung quanh trở nên chậm chạp.

Những giọt mồ hôi bay trong không trung.

Những chiếc lá rơi xuống chậm rãi.

Và Lâm Phong, trong khoảnh khắc đó, anh thấy rõ.

Anh thấy giáo sư già.

Anh thấy khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu, và sự cô đơn vô tận trong đó.

Anh không đánh trả.

Anh dang rộng vòng tay, như thể muốn ôm lấy bóng ma đó.

"Tôi thấy anh," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.

"Tôi thấy anh."

Luồng năng lượng tím sẫm chạm vào anh.

Nhưng thay vì hủy diệt, nó tan biến vào cơ thể anh, hòa quyện với đấu khí xám xịt của anh.

Một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực anh.

Anh ngã quỵ xuống, nhưng vẫn mỉm cười.

Vì trong khoảnh khắc đó, anh đã chạm vào một Người Vô Hình.

Và anh đã không chết.

Giáo sư già sững sờ.

Đám đông im lặng.

Hoàng Thiên Tâm bước về phía Lâm Phong, mắt cô mở to, đầy kinh ngạc.

Mộc Vân hét lên, chạy về phía anh, nhưng bị những học viên Hội Đoàn Huyết Nguyệt chặn lại.

ngươi làm gì được?" giọng nói của giáo sư già vang lên, lần này có chút gì đó run rẩy.

"Ngươi không thể phá vỡ quy luật.

Ngươi chỉ đang đẩy nhanh cái chết của chính mình."

Lâm Phong nhổ một ngụm máu, nhìn lên bầu trời đêm.

Những vì sao lấp lánh, nhưng anh biết, chúng đang dần mờ đi.

"Có lẽ vậy," anh nói, giọng yếu ớt.

"Nhưng ít nhất, tôi đã thấy anh.

Và tôi sẽ không quên."

Anh nhắm mắt lại.

Và trong bóng tối, anh thấy một bóng người áo trắng, mỉm cười với anh.

Lần đầu tiên, anh không cảm thấy cô đơn.

Anh cảm thấy...

Nhưng anh biết, đó chỉ là ảo tưởng.

Cái chết vẫn đang chờ đợi.

Và lần này, nó đến gần hơn bao giờ hết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập