Chương 1

Không khí trong hang động ẩm mốc, nặng mùi thối rữa của xác thú và mùi sắt gỉ tanh tưởi của máu tươi đã ngấm sâu vào từng kẽ đá.

Lâm Phong quỳ gối, lồng ngực phập phồng dữ dội như một chiếc quạt bị hỏng, mỗi hơi thở đều kèm theo tiếng ho khan xé lòng, phun ra những bọt máu loãng bám dính trên môi tím tái.

Anh không nhớ rõ mình là ai, tên gì, hay từ đâu đến, chỉ còn sót lại một mệnh lệnh duy nhất khắc sâu trong tủy xương: *Phải sống.*

Trước mặt anh, xác một con Sắt Giác Hổ (Đấu Giả 8 sao) đang dần nguội lạnh.

Con thú hung bạo từng là ác mộng của những thợ săn cấp thấp giờ chỉ còn là một đống thịt nát bươm, đôi mắt đỏ ngầu của nó đã tắt lịm, nhưng cái chết của nó không mang lại cảm giác giải thoát.

Ngược lại, nó là một lời nhắc nhở tàn khốc về giới hạn mong manh của sự tồn tại.

Lâm Phong đưa tay run rẩy chạm vào vết rách trên áo tunic, ngón tay gầy guộc lướt qua những đường khắc lồi lõm trên da cổ tay trái.

Đó không phải là hình xăm, mà là những ký tự nhỏ xíu, méo mó, được anh tự khắc lên da thịt mỗi khi ký ức bắt đầu phai nhòa.

*Ngày thứ 412.

Sắt Giác Hổ.

Sinh tồn.* Những ký tự ấy là neo giữ anh lại với thực tại, là bằng chứng cho thấy anh đã từng tồn tại, đã từng đau đớn, và đã từng chiến đấu.

Anh ngước lên, nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía sau con thú.

Ở đó, không có gì.

Chỉ có bóng tối dày đặc, nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt len lỏi từ khe đá.

Nhưng Lâm Phong cảm nhận được sự hiện diện.

Một áp lực vô hình, nặng nề như ngàn cân, đè lên vai anh.

Đó là cảm giác của một người đang đứng trước vực thẳm, nơi những kẻ mạnh hơn đang nhìn xuống, nhưng anh không thể thấy họ.

“Đừng chết ở đây,” một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

“Nếu ngươi chết, tất cả sẽ trở về hư vô.”

Lâm Phong cắn chặt răng, mùi máu tanh trong miệng khiến anh nôn nao.

Anh dùng cùi chỏ chống xuống đất, cố gắng đứng dậy.

Cơ bắp anh rên rỉ, từng thớ thịt bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.

Đấu khí trong kinh mạch anh gần như cạn kiệt, chỉ còn lại vài tia sáng leo lét, giống như ngọn đèn dầu sắp tắt trong đêm bão.

Anh liếc nhìn con Sắt Giác Hổ.

Con thú này mạnh hơn anh gấp mười lần.

Để giết được nó, anh đã phải đánh đổi nửa mạng sống, dùng chiến thuật dụ dỗ nó lao vào bẫy đá nhọn, rồi tận dụng khoảnh khắc sơ hở duy nhất để đâm vào huyệt đạo yếu nhất.

Đó là bản năng sống còn, không phải tài năng.

Và bây giờ, bản năng đó đang hét lên rằng: *Nguy hiểm đang đến gần.*

Từ bóng tối, ba bóng dáng to lớn bước ra.

Chúng là Gấu Sắt Đen, những kẻ săn mồi theo đàn với lớp da dày như thép và sức mạnh hủy diệt.

Ba con, mỗi con đều ở cảnh giới Đấu Giả 5 sao.

Với tình trạng hiện tại của Lâm Phong, chúng không chỉ là mối đe dọa, mà là án tử hình chắc chắn.

Mắt chúng đỏ rực, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, mùi máu từ xác đồng loại kích thích bản năng hung bạo nhất trong chúng.

Chúng không gầm gừ, không phô trương.

Chúng chỉ lặng lẽ tiến lại gần, bốn chân chạm đất nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, bao vây Lâm Phong từ ba phía.

Không gian trong hang động bỗng trở nên ngột ngạt, không còn chỗ cho sự né tránh.

Lâm Phong biết mình không thể chạy.

Chân anh đã mềm nhũn, đấu khí không đủ để duy trì một bước chạy nhanh.

Nếu chạy, anh sẽ chỉ là con mồi mệt mỏi, dễ dàng bị tóm lấy và xé xác.

Anh từ từ đứng thẳng người, dù cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được.

Anh đưa tay vào túi áo, nắm chặt một thứ gì đó lạnh lẽo, cứng rắn.

Chiếc nhẫn bạc.

Nó không phát ra ánh sáng, không tỏa ra đấu khí.

Nó chỉ nằm đó, lạnh lùng và im lìm, như một khối kim loại vô tri.

Nhưng khi anh chạm vào nó, một luồng寒意 (lạnh buốt) lan tỏa từ lòng bàn tay, chạy dọc theo cánh tay, xuyên qua tim, làm dịu đi cơn đau nhói trong lồng ngực.

“Hãy đến đi,” Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự chấp nhận tuyệt vọng.

Ba con gấu dừng lại, cách anh khoảng mười mét.

Chúng hít hà, ngửi thấy mùi máu, mùi yếu đuối, và mùi...

thứ gì đó khác.

Một mùi hương cổ xưa, tàn khốc, mà ngay cả những con thú hoang dã cũng cảm thấy e ngại.

Con gấu dẫn đầu gầm lên một tiếng, tiếng gầm rung chuyển cả hang động, bụi đá rơi lả tả từ trần hang.

Nó lao tới, móng vuốt sắc nhọn chém xuống, tạo ra một luồng gió xoáy đủ sức xé nát đá.

Lâm Phong không né.

Anh không thể.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối trước khi móng vuốt chạm vào da thịt, anh nhớ lại.

Anh nhớ lại những con số.

*1, 2, 3...

9.*

Chín lần chết.

Chín lần thất bại.

Chín phiên bản của chính anh đã ngã xuống trong những hang động tương tự, những chiến trường tương tự, với cùng một kết cục: quên lãng.

“Không phải lần nữa,” anh lầm bầm.

Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay anh bỗng nóng rực lên.

Không phải nhiệt độ của lửa, mà là nhiệt độ của băng giá cực độ.

Một luồng năng lượng đen kịt, dày đặc như mực tàu, bùng phát từ lòng bàn tay anh, lao thẳng vào không khí.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng vải xé toạc.

Luồng năng lượng đen chạm vào móng vuốt của con gấu đầu đàn, và ngay lập tức, lớp da sắt dày đặc của con thú bắt đầu tan rã.

Không phải bị cắt đứt, mà là *tan biến*.

Móng vuốt, bàn chân, rồi toàn bộ cơ thể con gấu bắt đầu phân rã thành những hạt bụi đen, bị hút vào trong luồng năng lượng của Lâm Phong.

Hai con gấu còn lại dừng lại, mắt chúng mở to, đầy vẻ kinh hoàng.

Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chúng chỉ biết rằng đồng loại của chúng vừa biến mất trong chớp mắt, không còn lại gì ngoài một vệt đen mờ ảo.

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt anh giờ không còn màu nâu đen thường thấy, mà là màu đen thẳm, sâu不见底 (không thấy đáy), như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.

Anh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội, như có ai đó đang dùng búa tạ đập vào thái dương.

Ký ức của anh bắt đầu lung lay, những hình ảnh về quá khứ, về những người anh yêu thương, bắt đầu mờ đi, như bức tranh bị nước mưa xóa nhòa.

“Cái giá phải trả,” một giọng nói lạnh lùng vang lên, không phải từ trong đầu anh, mà từ phía sau.

Lâm Phong quay người lại, nhưng không ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng anh biết có ai đó đang nhìn anh.

Một người ở cảnh giới cao hơn, một người Vô Hình, đang quan sát màn biểu diễn tàn khốc này.

“Ngươi đã đánh thức ‘Hắc Yểm’,” giọng nói đó vang lên, lạnh lùng như băng giá giữa mùa đông.

“Một di sản bị nguyền rủa.

Sức mạnh này sẽ ăn mòn ký ức của ngươi.

Mỗi lần ngươi dùng nó tột đỉnh, ngươi sẽ quên đi một phần con người mình.”

Lâm Phong gục xuống, thở hổn hển.

Ba con gấu nằm chết trên nền hang, cơ thể chúng không còn nguyên vẹn, chỉ còn lại những khối xương trắng bệch, bị bào mòn bởi năng lượng đen.

Người áo đen vẫn đứng đó, bất động, quan sát.

Lâm Phong không thể thấy người đó, nhưng anh cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm, đầy sự tò mò và một chút...

thương hại.

“Tại sao?” Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

“Tại sao lại là tôi?”

“Không phải là ngươi,” giọng nói đáp lại.

“Mà là số phận.

Ngươi là phiên bản thứ mười.

Chín người trước đã chết vì quên mất lý do sống.

Ngươi khác.

Ngươi khắc ký ức lên da thịt.

Ngươi cố chấp.”

Lâm Phong sờ lên cổ tay trái.

Những vết khắc kia giờ đã mờ đi một chút, như thể chúng cũng đang bị cuốn theo dòng chảy của sự quên lãng.

Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, không phải vì cái chết của những phiên bản trước, mà vì anh nhận ra rằng, anh đang đi trên cùng một con đường.

Con đường dẫn đến sự cô độc vĩnh viễn.

“Nếu tôi ngừng tu luyện,” Lâm Phong hỏi, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi người Vô Hình đang đứng.

“Tôi có thể nhìn thấy họ không?

Những người mà tôi...

đã từng yêu?”

“Không,” giọng nói lạnh lùng đáp.

“Một khi đã bước vào con đường Đấu Khí, ngươi không thể quay lại.

Và một khi đã chạm vào Hắc Yểm, ngươi sẽ càng tách biệt hơn.

Cảnh giới càng cao, ngươi càng vô hình.

Ngươi sẽ đạt được sức mạnh để bảo vệ họ, nhưng ngươi sẽ không bao giờ có thể chạm vào họ nữa.”

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hình ảnh một cô gái với mái tóc dài, cười tươi dưới ánh nắng, hiện lên trong đầu anh.

Anh không nhớ tên cô, không nhớ khuôn mặt rõ ràng, chỉ còn lại cảm giác ấm áp, an yên.

Và rồi, hình ảnh đó tan biến, thay vào đó là màu đen kịt của Hắc Yểm.

Anh đã đánh đổi ký ức để sống.

Và bây giờ, anh phải đánh đổi ký ức để mạnh lên.

“Vậy thì...

tôi phải làm gì?” Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc, chấp nhận số phận.

“Sống,” người áo đen nói.

“Và chiến đấu.

Vì kẻ giết người thân của ngươi vẫn còn đó.

Và chúng đang săn đuổi ngươi.”

Lâm Phong sững sờ.

“Người thân?

tôi không nhớ.”

“Đó là lý do tại sao ngươi phải nhớ lại,” giọng nói của người áo đen vang lên, lần này có chút gì đó gấp gáp.

“Trước khi ngươi quên hết.

Trước khi ngươi trở thành một cái xác không hồn, chỉ biết chiến đấu.”

Một cơn gió lạnh thổi qua hang động, cuốn theo mùi máu tanh và mùi ẩm mốc.

Người Vô Hình biến mất, để lại Lâm Phong một mình với sự im lặng chết chóc.

Lâm Phong đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh nắng ban mai chiếu xuống, vàng rực rỡ, ấm áp, nhưng anh cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Ánh nắng không thể sưởi ấm cơ thể anh, cũng không thể xua tan bóng tối trong tâm trí anh.

Anh nhìn xuống đôi tay của mình.

Những vết sẹo, những vết khắc, và chiếc nhẫn bạc đang rung lên nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về cái giá phải trả.

Anh không biết mình là ai.

Anh không nhớ mặt mũi cha mẹ, không nhớ tên người yêu, không nhớ lý do tại sao mình lại ở thế giới này.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Anh sẽ tìm ra kẻ giết người thân của mình.

Dù phải đánh đổi ký ức, dù phải trở thành ‘Người Vô Hình’ cô độc, dù phải đối mặt với cái chết một lần nữa.

Trong túi áo, chiếc nhẫn bạc rung lên mạnh hơn, phát ra một âm thanh rè rè, giống như tiếng vọng từ một thế giới khác.

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong thấy một bóng người mờ ảo hiện lên trước mặt anh.

Một người phụ nữ mặc áo trắng, mặt không rõ, nhưng cô ấy đang khóc.

“Đừng quên,” cô ấy thì thầm, nhưng âm thanh bị gió cuốn đi, không còn sót lại dấu vết.

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Mùi đất, mùi cỏ, và mùi máu tanh.

Anh bước tiếp, hướng về phía chân trời nơi mặt trời đang mọc, nơi những kẻ Vô Hình đang chờ đợi, và nơi ký ức của anh đang dần tan biến vào hư vô.

Hành trình bắt đầu.

Và cái chết, đã chờ đợi anh từ rất lâu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập